Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Chuyên ngành Kỹ thuật
  3. Y tế - Sức khỏe
  4. Bài học rút ra từ đại dịch Ebola

Bài học rút ra từ đại dịch Ebola

Mức trung cấp

Lessons from the Ebola epidemic

Sierra Leone health officials check passengers transiting at the border crossing with Liberia in Jendema on March 28, 2015. The authorities in Sierra Leone started enforcing on March 27 a three-day lockdown to curb the spread of Ebola, with the entire population ordered to stay at home. (Zoom Dosso/AFP/Getty Images)

Sierra Leone health officials check passengers transiting at the border crossing with Liberia in Jendema on March 28, 2015. (Zoom Dosso/AFP/Getty Images)

As the Ebola outbreak continues claiming victims—albeit at a reduced rate—it is time to reflect on what we have learned so far in dealing with this serious infection.

Although its impact is mainly in a relatively reduced geographical area, the fact that a few cases happened in distant countries increases the potential for an expanded outbreak. So far we have learned the following:

1. Health services in some African countries need to be significantly upgraded to manage with a large scale epidemic.

In the course of travels to Africa, I saw firsthand how health services in several countries do not respond to people's basic needs in spite of substantial funds from abroad.

In many cases, significantly improved services thanks to help from foreign nongovernmental organizations (NGOs) and governments quickly deteriorate once they leave the country. Both local governments and foreign donors bear responsibility.

The issue of aid effectiveness has sparked some changes, but they need to be deeper and more widely embraced.

2. Foreign aid should focus on strengthening human resources and entities should closely monitor the spending of funds they donate.

Financial aid is important to improve health services in recipient countries, but always complemented by know-how in order to deal effectively with the most urgent problems affecting people in those countries.

3. Speed of response is critical in controlling an epidemic.

One of the factors involved in the initial faulty response to the Ebola epidemic was the belief that this latest outbreak would be contained as were some of previous ones.

However, local and international responses, both from the World Health Organization and industrialized countries, were late and inefficient. Rapid response teams, both within or outside the WHO, are critical for this response to be quick and efficient.

4. Special attention to social and cultural factors is critical to prevent the rapid spread of an epidemic.

In the case of Ebola, poorer communities with the most ineffective social and health services were the most affected. Culturally, long-standing traditions that relatives should clean, dress, and bury dead persons, even when they were affected by Ebola, led to the rapid spread of the infection.

Safe handling of the remains of Ebola victims is also crucial. A recent study from the U.S. National Institutes of Health showed Ebola can be contracted by people who come into contact with the body of someone who died from the disease up to a week before, a longer period of time than was previously believed.

5. Medical and paramedical personnel who could be in contact with infected persons should be provided with adequate personal protective equipment.

Lives, which could have been saved with adequate protection were lost because of the lack of it. Protective equipment should be used as soon as a causal infectious agent has been identified or merely suspected.

6. Ebola is an ongoing threat.

So far, Ebola has affected nearly 24,000 people and killed almost 10,000, according to WHO statistics. Although the number of cases has leveled off, it is important to emphasize that Ebola is still a serious health threat. Contacts should continue to be traced and new cases and contacts rapidly identified. There is no room for complacency.

7. Education is an indispensable ally in the fight against Ebola.

Education starting at the community level all the way to health care workers is indispensable in stopping the spread of Ebola. Facts about its detection and handling infected contacts as well as the importance of prompt treatment should be clearly understood by all, and appropriate precautions taken.

8. Local doctors and health workers should be involved from the beginning and their opinions taken into consideration.

Ebola starts as a local disease, and local doctors and health workers are better prepared than foreign doctors to deal both with local customs and traditions and with the fears among the population. The best way to approach Ebola is through the common efforts of local doctors and foreign experts.

9. Ebola survivors may also need treatment for other health conditions.

Increasing reports among Ebola survivors point to a wide array of health problems such as impaired vision, musculoskeletal problems, fatigue, and chronic pain. Eye problems top the list of complaints. These conditions, which some physicians are calling the "post-Ebola syndrome," need further research, according to WHO.

10. Ebola is not necessarily a fatal disease.

According to WHO statistics, 24,000 people in Guinea, Liberia, and Sierra Leone have contracted Ebola since late December 2013, with a few isolated cases in other countries. More than 14,000 are survivors, which indicates that with appropriate care the disease isn't necessarily fatal, a sign of hope in a dramatic scenario.

Dr. César Chelala is an international consultant who has carried out health-related missions in over 50 countries worldwide.


By Dr. César Chelala 



Bài học rút ra từ đại dịch Ebola

Các nhân viên y tế của Sierra Leone kiểm tra hành khách băng qua biên giới tại Jendema, tiếp giáp Liberia vào ngày 28 tháng 3 năm 2015 (Zoom Dosso/Getty Images)

Đại dịch Ebola vẫn đang tiếp tục lây lan– tuy rằng tỉ lệ đã có giảm xuống– nhưng đã đến lúc chúng ta cần suy nghĩ lại về những điều đã học được khi phải đối phó với căn bệnh lây lan khủng khiếp này.

Mặc dù tác động của nó đó giảm xuống về mặt địa lý nhưng trước thực tế có một số ca nhiễm xảy ra ở những đất nước cách rất xa vùng dịch càng thêm tiềm tàng khả năng mở rộng sự lây lan của nó. Đến nay chúng ta có thể rút ra được những bài học sau đây:

1. Dịch vụ y tế ở một số quốc gia Châu Phi cần phải được nâng cấp để có đủ khả năng đối phó với một trận đại dịch

Trong các chuyến đi đến Châu Phi, điều đầu tiên mà tôi chứng kiến về dịch vụ y tế ở một số nước là họ không đáp ứng được những nhu cầu cơ bản về y tế của người dân, mặc dù đã có nguồn viện trợ khá đầy đủ từ nước ngoài.

Trong nhiều trường hợp những dịch vụ được cải thiện trông thấy nhờ có sự hỗ trợ từ các tổ chức phi chính phủ và từ các chính phủ nước khác sẽ xuống cấp nhanh chóng ngay sau khi họ rời khỏi đất nước được viện trợ. Cả chính phủ nước được viện trợ và nhà tài trợ nước ngoài đều có một phần trách nhiệm.

Vấn đề về hiệu quả nguồn viện trợ đã mang lại nhiều thay đổi nhưng sự viện trợ đó cần phải có chiều sâu hơn và bao hàm nhiều vấn đề hơn nữa.

2. Nguồn viện trợ nước ngoài nên tập trung vào việc tăng cường hiệu quả nguồn nhân lực và các bên cần theo dõi chặt chẽ việc sử dụng ngân sách viện trợ

Các nguồn viện trợ tài chính đóng vai trò rất quan trọng trong việc nâng cao dịch vụ y tế ở nước nhận được viện trợ. Tuy nhiên viện trợ tài chính cần phải đi đôi với kiến thức và chuyên môn cần thiết để có thể đối phó hiệu quả với các vấn đề cấp bách có tác động đến người dân ở những nước đó.

3. Tốc độ phản ứng đóng vai trò quan trọng trong việc kiểm soát dịch bệnh

Một trong những nguyên nhân dẫn đến việc ban đầu đã có những phản ứng sai lầm đối với dịch bệnh Ebola là vì người ta tin rằng dịch bệnh mới nhất này sẽ nằm trong kiểm soát giống như các đợt dịch trước đây.

Tuy nhiên cả phản ứng từ những nước có xảy ra dịch bệnh và từ cộng đồng quốc tế, từ Tổ chức Y Tế Thế giới (WHO) và các nước phát triển đều bị chậm trễ và không mấy hiệu quả. Các đội phản ứng nhanh từ cả trong và ngoài tổ chức WHO đều đóng vai trò quan trọng nếu muốn đưa ra phản ứng thật nhanh và hiệu quả.

4. Đặc biệt lưu ý rằng các nhân tố văn hóa và xã hội cũng đóng vai trò quan trọng trong việc phòng ngừa dịch bệnh lây lan nhanh

Trong trường hợp dịch bệnh Ebola thì những địa phương nghèo hơn với dịch vụ y tế xã hội kém hiệu quả nhất là những nơi bị ảnh hưởng nặng nề nhất. Về mặt truyền thống văn hóa, những tục lệ lâu đời như người nhà phải dọn dẹp, thay quần áo và chôn người chết– thậm chí ngay cả khi người chết bị nhiễm bệnh Ebola– đã làm cho dịch bệnh lây lan rất nhanh.

Việc xử lý những vật dụng còn lại của các bệnh nhân Ebola cũng rất quan trọng. Theo một nghiên cứu gần đây của Viện Y tế Sức khỏe Quốc gia Mỹ, dịch bệnh Ebola vẫn có thể được lây cho người có tiếp xúc với cơ thể đã chết vì Ebola từ một tuần trước đó, đây là khoảng thời gian lâu hơn so với người ta vẫn nghĩ trước đây.

5. Nhân viên y tế và hỗ trợ y tế có khả năng tiếp xúc với người bị nhiễm bệnh phải được trang bị các thiết bị bảo hộ cá nhân thích hợp

Rất nhiều mạng sống đáng lẽ đã được cứu nếu chúng ta có các trang thiết bị bảo hộ thích hợp. Chúng ta nên dùng các thiết bị bảo hộ ngay khi xác định một nguồn lây bệnh hoặc ngay khi nghi ngờ có nguồn lây bệnh.

6. Mối đe dọa Ebola vẫn đang tiếp diễn

Theo con số thống kê của WHO thì đến nay đại dịch Ebola đã gây ảnh hưởng cho gần 24.000 người và lấy đi mạng sống của gần 10.000 người. Mặc dù số trường hợp mắc bệnh đã chững lại nhưng điều quan trọng phải nhấn mạnh ở đây là đại dịch Ebola vẫn là hiểm họa nghiêm trọng đối với sức khỏe. Chúng ta vẫn phải theo dõi các trường hợp đã có tiếp xúc và xác định các ca mới và các trường hợp tiếp xúc thật nhanh chóng. Không có chỗ cho việc nghỉ xả hơi.

7. Giáo dục cộng đồng là đồng minh quan trọng trong cuộc chiến chống lại Ebola

Phổ biến giáo dục bắt đầu từ cấp độ cộng đồng, địa phương cho đến các nhân viên chăm sóc y tế là điều tiên quyết không thể thiếu trong cuộc chiến ngăn chặn sự lây lan của virus Ebola. Chúng ta cần phải cho mọi người hiểu rõ về cách phát hiện và xử lý các trường hợp tiếp xúc bị lây nhiễm, tầm quan trọng của việc điều trị mau chóng cũng như các biện pháp phòng tránh phù hợp.

8. Các bác sĩ và nhân viên y tế ở địa phương phải được tham gia từ khâu đầu tiên và  quan điểm của họ cần phải được tham khảo, xem xét

Ebola là dịch bệnh bắt đầu từ địa phương cụ thể, các bác sĩ và nhân viên y tế ở địa phương đó hiểu rõ hơn các bác sĩ nước ngoài khi phải đối phó với các tập quán và truyền thống địa phương cũng như nỗi sợ hãi của người dân. Cách tiếp cận tốt nhất trong cuộc chiến với Ebola là qua các nỗ lực chung, san sẻ giữa bác sĩ tại địa phương và các chuyên gia nước ngoài.

9. Những người sống sót từ căn bệnh Ebola có thể cũng cần phải được điều trị các vấn đề khác về sức khỏe

Ngày càng có nhiều báo cáo từ những người sống sót khỏi căn bệnh Ebola cho thấy họ gặp phải rất nhiều vấn đề sức khỏe khác nhau như thị lực suy giảm, các vấn đề về cơ xương, mệt mỏi và các chứng đau mãn tính. Vấn đề về mắt là vấn đề phổ biến nhất. Theo tổ chức WHO thì những vấn đề mà các bác sĩ gọi là "hội chứng hậu Ebola" này cần phải được nghiên cứu nhiều hơn.

10. Không nhất thiết phải xem Ebola như là căn bệnh chết người

Theo con số thống kê của tổ chức WHO thì từ cuối tháng 12 năm 2013 có khoảng 24.000 người ở các nước Guinea, Liberia và Sierra Leone đã nhiễm bệnh Ebola và một vài trường hợp bị cách ly ở các nước khác. Trong số đó có 14.000 người sống sót, điều đó cho thấy với điều kiện chăm sóc thích hợp thì căn bệnh này không hẳn đã gây chết người, đây quả là một dấu hiệu hi vọng trong một tình huống đầy kịch tính.

Tiến sĩ Cesar Chelala là nhà tư vấn quốc tế, người đã thực hiện các chuyến đi công cán liên quan đến các vấn đề y tế sức khỏe đến 50 nước trên thế giới.

Dịch bởi: Jessica


Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục