Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Giải trí
  4. Bảo tồn di sản văn hóa Anh quốc: khôi phục lại một trang phục sân khấu huyền thoại

Bảo tồn di sản văn hóa Anh quốc: khôi phục lại một trang phục sân khấu huyền thoại

19/05/2015
Mức nâng cao

Preserving Britain’s cultural heritage: to restore a legendary theatrical dress

An astonishingly intricate project is being undertaken to restore a legendary theatrical dress, Angela Wintle explains

On December 28th, 1888, the curtain rose on daring new stage revival of Shakespeare's Macbeth at the Lyceum Theatre in London. Topping the bill, playing Lady Macbeth, a main character in the play, was Ellen Terry. She was the greatest and most adored English actress of the age.

But she didn't achieve this devotion through her acting ability alone. She knew the power of presentation and carefully cultivated her image. That first night was no exception. When she walked on stage for the famous banqueting scene, her appearance drew a collective gasp from the audience.

She was dressed in the most extraordinary clothes ever to have graced a British stage: a long, emerald and sea-green gown with tapering sleeves, surmounted by a velvet cloak, which glistened and sparkled eerily in the limelight. Yet this was no mere stage trickery. The effect had been achieved using hundreds of wings from beetles. The gown- later named the "Beetlewing dress"- became one of the most iconic and celebrated costumes of the age.

Terry was every bit as remarkable as her costumes. At 31, she came a leading lady at the Lyceum Theatre and for two decades, she set about bringing culture to the masses. The production she worked on were extravagant and daring. Shakespeare's plays were ruthlessly cut. Some people were critical, but they missed the point. The innovations sold tickets and brought new audiences to see masterpieces that they would never otherwise have seen.

However, it was a painter who immortalised her, John Singer Sargent had been so stuck by Terry's appearance at that first performance that he asked her to model for him, and his famous portrait of 1889, now at the Tate Gallery in London, showed her with a glint in her eye, holding a crown over her flame - red hair.

But while the painting remains almost as fresh as the day it was painted, the years have not been so kind to the dress. It's delicate structure, combined with the cumulative effects of time, has mean it is now in an extremely fragile condition. Thus, two years ago, a fundraising project was launched by Britain's National Trust to pay for its conservation

It turned to textile conservator Zenzie Tinker to do the job. Zenzie loves historical dress because of the link with the past. "Working on costumes like the Beetlewing dress give you a real sense of the people who wore them; you can see the sweat stains and wear marks. But it's quite unusual to know who actually wore a garment. That's the thing that makes the Beetlewing project so special"

Before any of Zenzie's conservation work can begin, she and her team will conduct a thorough investigation to help determine what changes have been made to the dress and when. This will involve close examination of the dress for sings of damage and wear, and will be aided by comparing it with John Singer Sargent's painting and contemporary photographs. Then Zenzie and the National Trust will decide how far back to take the reconstruction, as some members feel that even the most recent changes are now part of the history of the dress.

The first stages in the actual restoration will involve delicate surface cleaning, using a small vacuum suction device. Once the level of reconstruction has been determine, the original crocheted2 overdress will be stitched onto a dyed net support before repairs begin.

"It's going to be extraordinarily difficult, because the original cloth is quite stretchy, so we've deliberately chosen net because that has a certain amount of flexibility in it too", say Zenzie. "When the dress is displayed, none of our work will be noticeable, but we'll retain all the evidence on the reverse so that future experts will be able to see exactly what we've done - and I'll produce a detailed report".

Zenzie has estimated that the project, costing about $30,000, will require more than 700 hours work. "It will be a huge undertaking and i don't think the Trust has ever spent quite as much on a costume before", she say.  "But this dress is unique. It's very unusual to see this level of workmanship on a theatrical costume, and it must have looked spectacular on stage".

If Terry was alive today, there's no doubt she would be delighted. Unlike many other actresses, she valued her costumes because she kept and reused them time and time again. "I'd like to think she'd see our contribution as part of the ongoing history of the dress", says Zenzie.

A conservation organisation whose work includes the funding of profects designed to protect and preserve Britain’s cultural heritage

Produced using wool and a special needle with a hook a the end

                                                      Source: Sussex Life magazine

 

 

 

Bảo tồn di sản văn hóa nước Anh: Khôi phục lại phục trang sân khấu huyền thoại

Một dự án phức tạp đáng kinh ngạc đang được thực hiện để khôi phục lại một trang phục sân khấu huyền thoại- Angela Wintle cho biết.

Vào ngày 28 tháng 12 năm 1888, sự mở màn cho giai đoạn phục hồi vở kịch Macbeth của Shakespeare tại nhà hát Lyceum ở London. Đứng đầu danh sách, vở kịch Lady Macbeth, nhân vật chính trong vở kịch được đảm nhiệm bởi Ellen Terry. Cô là nữ diễn viên viên người Anh nổi tiếng nhất và được yêu thích nhất thời kì đó.

Cô ấy đã không phải nỗ lực quá nhiều để khơi dậy tài năng độc diễn của mình. Cô ấy biết sức mạnh của màn trình diễn và hết sức trau chuốt hình ảnh của mình. Đó là đêm đầu tiên không có ngoại lệ. Khi cô bước lên sân khấu trong bối cảnh một bữa tiệc nổi tiếng, sự xuất hiện của cô ấy đã thu hút mọi sự chú ý của khán giả.

Cô đã mặc bộ trang phục đặc biệt nhất để có dáng vẻ yêu kiều trên sân khấu: một chiếc váy dài màu xanh ngọc lục bảo và xanh nước biển với tay áo có hình búp măng, nổi bật với chiếc áo choàng tỏa sáng và lấp lánh một cách kì lạ dưới ánh đèn sân khấu. Hiệu ứng này được tạo ra bởi việc sử dụng hàng trăm chiếc cánh của những con bọ cánh cứng. Bộ váy sau đó dược đặt tên là "đầm Beetlewing" - vật đã trở thành một trong những trang phục tiêu biểu nổi tiếng nhất trong thời kì đó.

Terry càng lúc càng được chú ý đến nhờ bộ trang phục của cô ấy. Ở tuổi 31, cô trở thành diễn viên hàng đầu của nhà hát kịch Lyceum trong suốt hai thập kỉ, cô ấy có khuynh hướng quảng bá văn hóa với công chúng. Sản phẩm cô tạo ra thật xa xỉ vào táo bạo. Những phần kịch của Shakespeare liên tục bị cắt bớt. Một số người lên tiếng chỉ trích, nhưng họ đã bỏ lỡ điểm mấu chốt. Sự đổi mới đưa những khán giả mới đến với những kiệt tác mà họ chưa bao giờ thấy trước đó.

Tuy nhiên, có một họa sĩ muốn lưu lại hình ảnh của cô, John Singer Sargent đã bị quyến rũ bởi sự xuất hiện của Terry trong buổi biểu diễn đầu tiên mà ông yêu cầu cô làm người mẫu cho ông ấy, và bức chân dung nổi tiếng của ông năm 1889, tại Phòng trưng bày Tate ở London, cho thấy cô với một tia sáng lóe lên trong mắt cô, tay đang giữ một vương miện trên mái tóc màu vàng-đỏ của cô.

Nhưng trong khi bức tranh gần như càng ngày càng mới theo thời gian thì chiếc váy lại không được như thế. Nó có cấu trúc rất tinh tế, cộng với sự tác động theo thời gian, cũng có nghĩa là nó đang ở trong tình trạng vô cùng dễ bị tổn thương. Hai năm trước, một dự án gây quỹ đã được đưa ra bởi Nation Trust của nước Anh dùng để chi trả cho việc bảo tồn trang phục này.

Chuyên viên bảo tồn ngành dệt Zenzie Tinker sẽ làm việc đó. Zenzie yêu thích các trang phục truyền thống vì nó là sự liên kết đối với quá khứ. "Làm việc với loại trang phục như đầm Beetlewing cho bạn cảm giác thực sự của những người mặc chúng; bạn có thể nhìn thấy các vết bẩn mồ hôi và dấu vết của người mặc. Nhưng khá khó khăn để biết ai đã thực sự mặc bộ quần áo. Đó là điều làm cho dự án Beetlewing trở nên đặc biệt"

Trước khi bất cứ công việc bảo tồn nào Zenzie có thể bắt đầu, cô và đội của mình sẽ tiến hành một cuộc điều tra kỹ lưỡng để giúp xác định những thay đổi đã xảy ra với trang phục và thời gian là khi nào. Điều này sẽ liên quan chặt chẽ đến việc kiểm tra sự thiệt hại bộ trang phục trong việc mặc để hát và cách mặc nó, công việc được hỗ trợ bằng cách so sánh bức tranh của John Singer Sargent và hình ảnh đương đại. Sau đó Zenzie và Quỹ Quốc gia sẽ quyết định làm thế nào để khôi phục lại, một số thành viên cảm thấy rằng ngay cả những thay đổi gần đây nhất cũng là một phần của lịch sử của bộ trang phục.

Những bước đầu tiên trong phục hồi sẽ liên quan đến việc làm sạch bề mặt với vẻ ngoài thanh nhã , bằng cách sử dụng một thiết bị hút chân không nhỏ. Một khi mức độ tái thiết đã được xác định, áo choàng ngoài sẽ được thêu bằng cách móc nguyên bản.

"Nó sẽ là vô cùng khó khăn, bởi vì vải ban đầu là khá co giãn, vì vậy chúng tôi đã cố ý chọn vải màn vì có một ít tính dẻo dai của vải, Zenzie nói. "Khi chiếc váy được trưng bày, không công việc nào của chúng tôi được chú ý, nhưng chúng tôi sẽ giữ lại tất cả các bằng chứng về sự đảo ngược như vậy mà các chuyên gia trong tương lai sẽ có thể nhìn thấy chính xác những gì chúng tôi đã thực hiện - và tôi sẽ tạo ra một báo cáo chi tiết".

Zenzie ước tính rằng dự án tiêu tốn khoảng 30.000 USD, với hơn 700 giờ làm việc. "Nó sẽ là một vụ kinh doanh lớn và tôi không nghĩ rằng Trust đã từng trải qua những công việc tương tự trước đó", cô nói. "Nhưng chiếc váy này là duy nhất. Nó rất đặc biệt cho thấy tay nghề diêu luyện cho một bộ trang phục sân khấu, và nó phải trông có vẻ rất đẹp mắt trên sân khấu ".

Nếu Terry còn sống, không nghi ngờ gì nữa cô ấy sẽ rất vui mừng. Không giống như nhiều diễn viên khác, cô quý trọng trang phục của mình vì cô ấy giữ và sử dụng lại chúng hết lần này đền lần khác. "Tôi muốn nghĩ rằng cô ấy nhìn thấy đóng góp của chúng tôi như là một phần của lịch sử đang diễn ra của chiếc váy ", Zenzie nói.

Một tổ chức bảo tồn đã làm những công việc bao gồm tài trợ cho dự án được thiết kế để bảo vệ và bảo tồn di sản văn hoá của nước Anh.

Sau cùng sản phẩm được làm bằng len và được móc bằng cây móc.

 

Dịch bởi: nguyenthao, cepquynh

bài viết đặc sắc trong tháng 12/2016

Bạn có nên học ngay IELTS khi chưa giao tiếp tiếng Anh tốt?

CEP đã thiết kế các lớp học IELTS đặc biệt để giúp học viên vừa có thể tham gia lớp luyện thi IELTS và lớp học chuyên về tiếng Anh giao tiếp để học viên có thể tiết kiệm chi…

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục