Bài viết liên quan:

The Town Mouse and the Country Mouse

 

Now you must know that a Town Mouse once upon a time went on a visit to his cousin in the country. He was rough and ready, this cousin, but he loved his town friend and made him heartily welcome. Beans and bacon, cheese and bread, were all he had to offer, but he offered them freely. 
The Town Mouse rather turned up his long nose at this country fare, and said: “I cannot understand, Cousin, how you can put up with such poor food as this, but of course you cannot expect anything better in the country; come you with me and I will show you how to live. When you have been in town a week you will wonder how you could ever have stood a country life.” 
No sooner said than done: the two mice set off for the town and arrived at the Town Mouse’s residence late at night. “You will want some refreshment after our long journey,” said the polite Town Mouse, and took his friend into the grand dining-room. There they found the remains of a fine feast, and soon the two mice were eating up jellies and cakes and all that was nice. Suddenly they heard growling and barking. “What is that?” said the Country Mouse. “It is only the dogs of the house,” answered the other. “Only!” said the Country Mouse. “I do not like that music at my dinner.” Just at that moment the door flew open, in came two huge mastiffs, and the two mice had to scamper down and run off. “Good-bye, Cousin,” said the Country Mouse, “What! going so soon?” said the other. “Yes,” he replied:

“BETTER BEANS AND BACON IN PEACE THAN CAKES AND ALE IN FEAR.”

 

 

Chuột thành thị và Chuột nông thôn

 

Bạn biết đó, ngày xửa ngày xưa một con chuột thành thị một lần đến thăm người em họ ở vùng quê. Người em họ này khá quê mùa, nhưng anh rất yêu quý người anh  thành thị và nồng nhiệt chào đón anh ta. Nào là đậu, thịt xông khói, nào là pho mát và bánh mì, đó là tất cả những gì anh ta chiêu đãi, và cậu ta chiêu đãi một cách hào phóng. 
Chuột thành thị tỏ vẻ không thích và ngoái mũi dài của mình tại buổi tiệc và nói: "Tôi không thể hiểu được, người anh em, làm thế nào em có thể ăn nổi thực phẩm tệ thế này chứ, nhưng cũng đúng thôi, em không thể mong đợi bất cứ điều gì tốt hơn ở vùng quê này; này! hãy đến với tôi và tôi sẽ cho em thấy thế nào là cuộc sống. Khi cậu được ở thành thị một tuần em sẽ tự hỏi làm thế nào làm thế nào mà mình có thể sống ở một vùng quê như vậy.” 
Nói là làm: hai con chuột khởi hành đến thành phố và đến nơi ở của chuột thành thị vào đêm khuya. “Em sẽ muốn giải khát sau cuộc hành trình dài của chúng ta” chuột thành thị lịch sự nói và dẫn người bạn mình vào phòng ăn lớn. Ở đó, họ tìm thấy đồ thừa của một bữa tiệc,và ngay sau đó hai con chuột được ăn rau câu và bánh ngọt và tất cả những gì ngon lành nhất. Đột nhiên họ nghe thấy tiếng gầm gừ và sủa. “Cái gì vậy” chuột nông thôn nói. “Đó chỉ là những con chó giữ nhà.” Và nói thêm “chỉ một mà thôi” chuột thành thị nói. Tôi không thích âm thanh tại bữa ăn tối của tôi. Ngay lúc đó cánh cửa mở toang, hai con chó rất lớn xuất hiện, và hai con chuột phải vội vàng chạy ra. Chuột nông thôn nói: "Tạm biệt, người anh em ". Người kia hỏi "Cái gì! đi sớm vậy? ". Chuộ nông thôn trả lời: 
“ Đậu và thịt xông khói trong yên bình tốt hơn là bánh và rượu bia trong sợ hãi.”

Dịch bởi Tấn Đạt

Trung tâm ngoại ngữ CEP

                  

Những câu chuyện ngụ ngôn đã đăng: