Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Thế giới
  4. Chuyên gia lý giải căn bệnh trầm kha của Trung Quốc

Chuyên gia lý giải căn bệnh trầm kha của Trung Quốc

Mức nâng cao

China expert explains the country's chronic problems

China is in a messy political and economic situation, according to veteran China analyst Fraser Howie

No matter where you look, China is swamped with problems. The economy is a gigantic bubble and political infighting is paralyzing the regime.

To some, China is still an enigma and most outside of China only get a glimpse of what is happening in this gigantic nation through reports or official statistics.

Not so for Fraser Howie, he spent several years working in China at the turn of the millennium and has written extensively about the topic.

His most recent book, "Red Capitalism" was named book of the year by The Economist and one of the first books to expose the debt machine within the Chinese banking system as well as the risks of the debt-filled growth model.

"The problems of China are chronic problems, they are not acute problems. This isn't a Greece or a Dubai where they need to refinance in a currency they cannot print.

"The problems China has are long-term structural issues of a model that has fundamentally run its course," said Howie.

At the heart of these chronic problems is the issue of overinvestment. As a percentage of GDP, gross capital formation has been close to 50 percent for the past decade, according to the World Bank.

Too Much Investment

As a comparison, the United States' investment in capital goods, such as factories, houses, and roads has been closer to 20 precent of GDP.

Yes, as a developing country China needs to build up infrastructure, said Howie, but there needs to be a return on that investment as well.

Wherever you look around Xi, there are hard lines, Red Capitalism— Fraser Howie, author

"They fundamentally cannot make bad projects good projects. If you built an apartment block in the middle of the desert and no one wanted to live there, you are going to lose money on your project.

"Even if you move people there, you are going to attract them by either subsidies or cheap rents, so therefore your financial return is going to be lower," he said.

On a normal project, an investor, whether it is a company or the government could make a 10 percent return. If you build things nobody needs, that return goes to zero or even negative according to Howie.

At one point, economic actors realize there is no return potential and stop investing and spending, and the whole house of cards falls apart.  

"What you are seeing is inventories building up across a lot of sectors. So you see gross overcapacity in a whole list of sectors and a whole list of commodities and you think: This looks like a horrible picture," said Howie.

Howie also remarks there is a significant disconnect between official numbers and what is happening on the ground.

Yes, the economy is bound to grow at 6.8 percent in 2015; however, most voices coming out of China say everything has slowed down significantly. 

In light of all this trouble, the Chinese regime is trying to keep the people happy at all costs by giving them money: the only source of legitimacy of the CCP.

The problems of China are chronic.— Fraser Howie

"The discontent is partly addressed by rising wages. Whenever possible, the regime is trying to drive up wages or limit prices, which means it's difficult for businesses to make profits."

But even higher wages cannot buy clean air or untainted food, said Howie. He even said mockingly that you can only drive your new luxury car every second day because of regulations.

On the other hand, human rights and freedom of speech are suppressed to keep the party line, which Howie said is counterproductive:

"So you have this iron first, which is clamping down on any level of plurality. If there was a bit more freedom in the civic space then they would be in a far better position to respond to some of the stress. And be able to cope with the slowing growth."

Power Politics 

If people think the regime can fix all these problems, Howie begs to differ.

"People think President Xi Jinping will allow a clear reform push, that he is actually going to really push through a lot of these third plenum pledges for the market to take the first role and the state the second role."

"Today there is very little evidence of that. There is hope rather than concrete evidence of it," he said.

While Xi is clamping down on corruption, he has also gone about systematically consolidating his power over the Party, particularly in the face of the brutal factional politics that almost derailed his rise to head of the regime in 2012.

The relentless purge of this political faction—closely associated with former Party leader Jiang Zemin—has not come along with real reform of the role of the state in the economy, and has been accompanied by a broad and harsh ideological clampdown.

"Wherever you look, around Xi, there are hard lines everywhere. There is a hard line taken in Tibet; there is a hard line taken in Jinjiang [South China, the locality of a recent labor dispute]; there is a hard line taken in Hong Kong," he said.

As to what might happen, it's hard to predict: "If Xi keeps the pressure on, people will just not approve anything for fear of being implicated in corruption.

"You need systems that are better for accountability and transparency that we are not seeing. Xi hasn't shown he is changing the model in anyway," Howie said.

China is not the world's largest economy

The International Monetary Fund (IMF) in 2014 put out the notion that China is now the world's largest economy according to an obscure economic concept called purchasing power parity (PPP).

Because exchange rates are influenced by factors other than trade or domestic production and consumption (capital flows and speculation for example), they distort the actual consumption and production picture of a local economy—the true reflection of a country's wealth and economic power.

According to Howie, this model is severely flawed in China's case: "There is a huge assumption about the purchasing power parity principle these people use and it is usually not stated.

"It's underlying the whole principle: The only thing that is different in the economies about the goods and services within is the price and not the quality."

He said the quality of products and services is vastly inferior to the ones in the United States, even Chinese exports.

Anybody who has ever visited China will agree about this inferiority, with the notable exceptions of goods and services provided by Western companies in China, mostly sold at the same prices.

Manhattan Parity

"You can get a haircut in Beijing for 5 yuan (US$0.80) or 10 yuan (US$1.60) yet in New York it's $20. Well actually on Fifth Avenue it's $75 and in Brooklyn its $25."

"So are you going to have purchasing power parity between Brooklyn and Manhattan as well?" Howie said.

He thinks Chinese goods and services are worth about 50 percent of the U.S. standard, especially the aftersales service.

 "Providing a basic service, generally they can do that. If there is a fault, the aftercare service or the follow up is dubious. I use some Chinese software products and the coding is poor. And that leads to poor aftersales service."

Overall Howie doubts China's economic leadership, even if the economy was bigger. He said there is practically no innovation coming out of China and the country doesn't influence other economies positively except for providing cheap goods for Western markets.

"The United States is continuing to be a global leader in many areas and things developed in America are copied elsewhere or adopted elsewhere.

"There is very little evidence that Chinese companies are succeeding in building networks and success outside of China or Chinese communities," he says.

Instead the whole economy and big state run industries are large, just because they serve a billion plus people.

Virtually all per capital statistics, including the ones adjusted for PPP, are much worse than those of Western Europe or the United States.

"At one point the Chinese economy will be bigger than the United States, so what. For 30 years Japan was the second largest economy and yet it was largely stagnant and didn't impact the rest of the world. Having a big economy? You are simply summing the activity of 1.3 billion people," Howie concludes.


By Valentin SchmidEpoch Times



Chuyên gia lý giải căn bệnh trầm kha của Trung Quốc

Theo nhà phân tích kỳ cựu Trung Quốc Fraser Howie, Trung Quốc đang trong tình trạng hỗn loạn về kinh tế lẫn chính trị.

Dù nhìn từ bất kỳ góc độ nào thì Trung Quốc cũng đang gặp phải rất nhiều vấn đề. Nền kinh tế của Trung Quốc giống như một quả bóng khổng lồ và việc đấu đá nội bộ đang làm tê liệt bộ máy chính quyền.

Đối với một số người, Trung Quốc vẫn là một điều bí ẩn, và hầu hết những ai sống bên ngoài Trung Quốc chỉ có cái nhìn thoáng qua về những gì đang xảy ra ở đất nước khổng lồ này thông qua các bản báo cáo hoặc các thống kê chính thức.

Nhưng với ông Fraser Howie thì khác: ông đã dành nhiều năm làm việc tại Trung Quốc vào những năm 2000 để viết nhiều về Trung Quốc.

"Chủ nghĩa tư bản đỏ", cuốn sách gần đây nhất của ông không những được vinh danh là cuốn sách của năm do tạp chí The Economist bình chọn, mà nó còn tiết lộ cơ chế nợ trong hệ thống ngân hàng Trung Quốc và những rủi ro của mô hình tăng trưởng đầy nợ nần này.

Ông Howie cho biết: "Những vấn đề của Trung Quốc đã trở thành căn bệnh trầm kha và không thể giải quyết trong một sớm một chiều.

"Không giống như Hy Lạp hoặc Dubai — những quốc gia khi cần tái cấp vốn thì không thể in thêm tiền, Trung Quốc gặp phải những vấn đề về mô hình cấu trúc dài hạn vốn đã ăn sâu bám rễ từ lâu".

Cốt lõi của những vấn đề nằm ở việc đầu tư quá mức. Theo Ngân hàng Thế giới, tích lũy tài sản cố định gộp chiếm gần 50% GDP trong thập kỷ qua.

Đầu tư quá nhiều


Nếu so sánh thì đầu tư của Mỹ vào các tư liệu sản xuất như nhà máy, nhà cửa và đường xá chiếm gần 20% GDP.

Ông Howie nói: "Vâng, là một quốc gia đang phát triển, Trung Quốc cần xây dựng cơ sở hạ tầng nhưng cũng cần phải thu được lợi nhuận từ các khoản đầu tư này".

"Ông Tập luôn thể hiện một thái độ chính trị hết sức cứng rắn" – theo cuốn Chủ nghĩa tư bản đỏ — tác giả Fraser Howie.

"Về cơ bản họ không thể biến dự án tồi thành dự án tốt. Nếu bạn xây dựng một chung cư ở giữa sa mạc và không ai muốn sống ở đó, bạn sẽ thua lỗ."

"Cho dù bạn thu hút người dân đến đó sống bằng việc trợ cấp và giá thuê rẻ hơn, thì lợi nhuận của bạn vẫn sẽ thấp đi", ông Howie nói.

Theo ông Howie, với một dự án thông thường thì một nhà đầu tư (công ty hoặc chính phủ) đều có thể thu được mức lợi nhuận 10%. Nếu bạn xây dựng những thứ không ai cần, lợi nhuận có thể bằng không hoặc thậm chí âm.

Khi các nhà kinh tế nhận thấy không có tiềm năng về lợi nhuận, họ sẽ ngừng đầu tư và toàn bộ kế hoạch sẽ bị phá sản.

Ông Howie cho biết: "Bạn có thể thấy hàng tồn kho đang tích dụ dần ở rất nhiều lĩnh vực. Do đó, khi bạn thấy tổng năng suất dư thừa trên tất cả các lĩnh vực và các loại mặt hàng, bạn sẽ nghĩ rằng: Đây giống như một bức tranh kinh dị".

Ông Howie cũng xét thấy có một sự sai biệt đáng kể giữa con số chính thức và những gì đang diễn ra trên thực tế.

Đúng là Trung Quốc đặt ra mục tiêu tăng trưởng kinh tế ở mức 6,8% trong năm 2015, nhưng hầu hết các báo cáo về Trung Quốc đều cho thấy mọi thứ đang chậm lại đáng kể.

Sau khi xem xét về tình trạng hỗn loạn này, chính quyền Trung Quốc đang nỗ lực duy trì cuộc sống hạnh phúc cho người dân với bất cứ giá nào bằng việc bơm tiền cho họ: việc làm chính đáng duy nhất của ĐCSTQ.

"Những vấn đề của Trung Quốc đã trở thành thâm căn cố đế"  — Fraser Howie

"Sự bất mãn phần nào được giải quyết bằng cách tăng lương. Bất cứ khi nào có thể, chính phủ đều cố gắng điều chỉnh mức lương hoặc mức giá trần, điều này cũng có nghĩa là các doanh nghiệp rất khó kiếm lời".

Nhưng ngay cả khi mức lương cao hơn cũng không thể mua được khí sạch hay thực phẩm còn tươi. Ông Howie thậm chí còn chế giễu rằng theo quy định thì bạn chỉ có thể lái xe hơi sang trọng hai ngày một lần.

Mặt khác, nhân quyền và tự do ngôn luận bị chà đạp để đi theo đúng đường lối của Đảng, theo ông Howie thì điều này gây phản tác dụng:

"Vì Đảng muốn duy trì một thứ 'quyền lực sắt' có thể đánh đổ bất kỳ thế lực nào khác. Nếu được tự do hơn về quyền công dân thì họ sẽ có được vị thế tốt hơn rất nhiều khi đối phó với một số căng thẳng. Và có thể đối phó với sự tăng trưởng chậm lại. "

Quyền lực chính trị


Trong khi nhiều người nghĩ rằng chính phủ có thể sửa chữa mọi lỗi lầm, thì ông Howie lại không nghĩ như vậy.

"Nhiều người nghĩ rằng chủ tịch Tập Cận Bình sẽ tiến hành thúc đẩy một cuộc cải cách toàn diện, và rằng ông sắp làm nhiều điều để thực hiện theo đúng cam kết tại Hội nghị Trung ương 3: yếu tố thị trường đóng vai trò quyết định và nhà nước đóng vai trò thứ yếu."

"Hiện nay có rất ít bằng chứng cho thấy điều đó, nó thuộc về hy vọng hơn là có bằng chứng cụ thể", ông Howie nói.

Trong khi ông Tập đang chống tham nhũng quyết liệt, ông cũng tiến thêm một bước trong việc củng cố quyền lực trong nội bộ Đảng; đặc biệt là khi đối mặt với các phe phái tàn bạo mà gần như đã đánh bật được ông ra khỏi con đường tiến đến vị trí quyền lực tối cao vào năm 2012.

Các cuộc thanh trừng chính trị không ngừng của phe này – liên quan mật thiết với cựu lãnh đạo Đảng Giang Trạch Dân – người đã không thực hiện tròn trách nhiệm của nhà nước trong việc cải cách kinh tế, mà luôn đưa ra những chiến dịch đàn áp tư tưởng trên quy mô lớn và hà khắc.

Ông Tập thể hiện một thái độ chính trị hết sức cứng rắn. Có thể thấy điều đó qua cách xử lý của ông Tập đối với những sự việc diễn ra tại Tây Tạng, Tấn Giang (thuộc miền Nam Trung Quốc, nơi gần đây xảy ra một vụ tranh chấp lao động) hoặc Hồng Kông.

Thật khó để dự đoán những gì có thể xảy ra: "Nếu ông Tập tiếp tục duy trì trấn áp, người ta sẽ không dám phê duyệt bất cứ điều gì vì sợ bị liên lụy về tham nhũng.

"Trung Quốc cần có một hệ thống tốt hơn về vấn đề trách nhiệm và minh bạch mà chúng ta lại không thấy được điều này. Ông Tập không hề thể hiện được rằng ông ta đang thay đổi mô hình".

Trung Quốc không phải là nền kinh tế lớn nhất thế giới


Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) trong năm 2014 đưa ra quan điểm cho rằng Trung Quốc hiện là nền kinh tế lớn nhất thế giới theo một khái niệm kinh tế ít người biết gọi là sức mua tương đương (PPP).

Bởi vì tỷ giá chịu ảnh hưởng bởi các yếu tố khác ngoài thương mại hoặc sản xuất và tiêu dùng nội địa (ví dụ dòng vốn và đầu cơ), họ bóp méo số liệu tiêu thụ thực tế và bức tranh sản xuất của nền kinh tế địa phương – những yếu tố phản ánh đúng sức mạnh kinh tế và sự giàu có của một quốc gia.

Theo ông Howie, mô hình này gặp thiếu sót nghiêm trọng trong trường hợp của Trung Quốc: "Có một giả định rất lớn về nguyên lý sức mua tương đương nhưng họ thường không nêu ra."

"Nó là cơ sở cho toàn bộ nguyên lý: Điểm duy nhất khác biệt giữa hàng hoá và dịch vụ trong các nền kinh tế là về giá chứ không phải chất lượng".

Ông cho biết chất lượng của sản phẩm và dịch vụ của Trung Quốc kém hơn rất nhiều so với Hoa Kỳ, ngay cả hàng xuất khẩu cũng vậy.

Bất cứ ai đã từng đến Trung Quốc sẽ xác nhận về sự kém cỏi này, nhưng ngoại lệ với một số hàng hoá và dịch vụ do công ty các nước phương Tây cung cấp, hầu hết là bán với giá tương đương.

Sự ngang giá ở Manhattan


Ông Howie cho biết, "Bạn có thể cắt tóc ở Bắc Kinh với giá chỉ 5 nhân dân tệ (0,8 đô la Mỹ) hoặc 10 nhân dân tệ (1,6 đô la Mỹ) nhưng ở New York đó là 20 đô la Mỹ".

"Vâng, thực ra ở đại lộ số 5 là 75 đô la Mỹ và ở Brooklyn là 25 đô la Mỹ. Vì vậy, liệu bạn có sức mua tương đương giữa Brooklyn và Manhattan không?"

Ông ấy nghĩ rằng giá trị hàng hóa và dịch vụ ở Trung Quốc có thể chỉ bằng 50% so với hàng hóa và dịch vụ ở Mỹ, đặc biệt là dịch vụ hậu mãi 

"Nói chung họ có thể cung cấp các dịch vụ cơ bản. Nếu có sai sót, các dịch vụ chăm sóc khách hàng lại rất tệ. Tôi sử dụng một số sản phẩm phần mềm của Trung Quốc và việc mã hóa rất là kém. Và điều đó dẫn đến dịch vụ bảo hành kém".

Nhìn chung ông Howie nghi ngờ lãnh đạo kinh tế của Trung Quốc, ngay cả nếu như nền kinh tế có lớn hơn nữa. Ông cho biết thực tế là sẽ không có bất cứ sự đổi mới nào sắp diễn ra ở Trung Quốc và quốc gia này cũng không ảnh hưởng đến các nền kinh tế khác theo hướng tích cực, ngoại trừ việc cung cấp hàng giá rẻ cho thị trường các nước phương Tây.

"Hoa Kỳ vẫn luôn là nước đứng đầu toàn cầu trong nhiều lĩnh vực và mọi thứ phát triển ở Mỹ đều được sao chép ở nơi khác hoặc được ứng dụng ở nơi khác."

"Có rất ít bằng chứng cho thấy các công ty Trung Quốc thành công trong việc xây dựng mạng lưới và sự thành công bên ngoài Trung Quốc hay cộng đồng người Trung Quốc".

Thay vào đó toàn bộ nền kinh tế và các ngành công nghiệp nhà nước được gọi là lớn chỉ bởi vì họ phục vụ một tỷ người.

Hầu như tất cả các số liệu thống cơ bản, bao gồm cả những số liệu hiệu chỉnh hệ số PPP tệ hơn nhiều so với các nước Tây Âu hay Hoa Kỳ.

Ông Howie đưa ra kết luận "Tại một thời điểm nào đó nền kinh tế Trung Quốc sẽ lớn hơn Hoa Kỳ, rồi sao. Trong 30 năm qua, Nhật Bản là nền kinh tế lớn thứ hai thế giới mà đa phần là trì trệ và không có sức ảnh hưởng tới các nước còn lại. Nền kinh tế lớn thế nào? Bạn chỉ đơn giản là tổng hợp các hoạt động của 1,3 tỷ người, "


Dịch bởi: Annie

bài viết đặc sắc trong tháng 08/2020

Tại sao thầy Ce Phan lại tạo kênh Youtube bằng tiếng Anh?

Thầy Ce Phan được biết đến như là một giáo viên dạy tiếng Anh tại thành phố Hồ Chí Minh trước khi chuyển đến sống tại Nhật Bản vào năm 2018.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục