Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Khoa học - Công nghệ
  3. Khoa học - Nghiên cứu
  4. Con tàu Noah và trận Đại Hồng Thủy là có thực?

Con tàu Noah và trận Đại Hồng Thủy là có thực?

Mức trung cấp

Noah’s ark and the Great Flood, did it really happen?

“In the six hundredth year of Noah’s life, in the second month, the seventeenth day of the month, the same day were all the fountains of the great deep broken up, and the windows of heaven were opened. And the rain was upon the earth forty days and forty nights.” —Genesis 7:11-12

Approximately 9,000 to 5,000 years ago in the northern Turkish province of Sinop, an event of spectacular historic magnitude took place. So spectacular, in fact, that some believe it represents proof that the “Great Flood” recounted in the Bible may have been an actual (though somewhat exaggerated) representation of real events.

In September of 2004, an expedition in the Black Sea by a team of scientists from various institutions (including the National Geographic Society) determined that the sea in question was not always as we know it today.

They concluded that it had originated from an immense lake of black water that at one point in history began to widen in an unusually rapid way. The change was so great, in fact, that inhabitants of the surrounding area were immediately obliged to search for more secure land, hastily leaving behind housing, tools, and other traces of their former lives.

This led the underwater expedition headed by oceanographer Robert Ballad to declare that there once existed human settlements that now reside more than 300 feet underwater.

This startling Black Sea discovery not only contributed to a thoroughly enriched historical understanding of the serious alterations in water level suffered in the ancient Middle East, but also raised questions about what caused the alteration in the first place.

Since then, scientists and reporters continue to probe the unresolved issue; it is a key to understanding the historical development of human civilization and the different climatic stages that Earth has experienced.

Furthermore, it is an important theme intertwined not only with the Judeo-Christian tradition but with many legends from different cultures around the world—the Great Flood.

The Black Sea: Proof of the Flood?

Contemporary hypotheses suggesting that the rapid growth of the Black Sea was a consequence of an incredible rainfall of planetary proportions has never received great sale. Based on a large framework of scientific laws, predominantly geological, which have been established on the basis of empirical observation over the years, makes this a rather improbable scenario.

In the first place, skeptical geologists propose that for such a flood to have occurred, we would find a similar stratum throughout the world covered with pebbles, sludge, boulders, and other elements. It is curious that this layer cannot be found, even more so when the flood narrated by the Bible had taken place in a time as recent as 3000 B.C.

Neither can be found the strata of fossils, with different animal and vegetable species occupying specific soil layers. According to flood logic, the animal remains of all species before the big flood (including the extinct dinosaurs) should be found today in only one stratum, without any distinction. But paleontology completely contradicts these suppositions.

Yet these examples appear to be only the tip of the iceberg comprising the arguments that refute a global flood. Even so, much of such reasoning is refuted with equal grace by the “pro-flood” scientists.

In fact, descriptions like “all the sources of the great abyss were broken” or “the waterfalls of the heavens were opened” recounted in Genesis are backed up by hypotheses that, although incredible, are impossible to rule out as being incompatible with reality.

One of the more dramatic hypotheses proposed that the planet could have been covered with water up to its highest points, contrary to the calculations indicating that all the water suspended in the atmosphere would only be enough to reach a modest 1.2 inches over the total surface of Earth.

These “flood supporters” calculate that if the geography of Earth went through a leveling out in its surface—the mountains being lowered, the sea troughs being elevated—then the entire Earth would be covered by thousands of feet of water.

According to the water-covers-the-earth theory, in the times of Noah the upper layers of the atmosphere contained a substantial amount of water that today makes up the oceans. This atmospheric water was what covered the whole planet, and which later returned to the ocean troughs by violent vertical tectonic movements.

Researchers in support of this idea believe it makes suitable reference to the “waterfalls of the heavens” that could condense themselves thanks to dust generated by several simultaneous volcanic eruptions.

With respect to non-Biblical myths about a purifying flood, these can be found in the Hindu, Sumerian, Greek, Acadia, Chinese, Mapuche, Mayan, Aztec, and Pascuanese (Easter Island) cultures, among others. Several of these stories appear to possess surprisingly similar common factors.

Among the most repeated themes are those of celestial announcements ignored by the people, the great flood itself, the construction of an ark to preserve life from the flood, and the later restoration of life on the planet.

A clear example of this similarity is provided by pre-Biblical Mesopotamian history of the flood in which the god “Ea” warned Uta-na-pistim, king of Shuruppak, about the punishment that awaits humanity for its serious moral degeneration.

Uta-na-pistim received instructions from the god to construct a craft in the form of a cube with eight floors, and said that it should include in it a pair of each species of animal, plant seeds, as well as his own family. Thus, Uta-na-pistim survived the several-day-long deluge, released a bird to verify the proximity of dry land, and made an animal sacrifice to the gods.

In Search of the Lost Ark

One separate point that adds weight to the Bible controversy is the body of photographic and physical evidence of a large object encrusted in Mount Ararat, where, according to the Christian text narrations, finally rested the ark of Noah.

In the beginning of 2006, University of Richmond professor Porcher Taylor declared that according to an extensive study made over years of satellite photography there is a foreign object encrusted in the area northeast of the mountain, the length of which coincides perfectly with that of the ark recounted in the Bible.

Such satellite images from above Ararat have inspired the curiosity of a great number of scientists since this declaration was made in 1974.

Several expeditions of investigators also managed to rescue remains of petrified wood, as well as 13 strong anchors of rock in the area surrounding the supposed location of the possible archeological treasure. Ultrasonic tests have also been made, revealing a very odd structure embedded in the rock.

In spite of the multiplicity of texts from diverse cultures which tell the story of a great ancient flood, the magnitude and duration of such an event seems to be a point of argument, even among those who believe that such an event actually occurred.

Thus, while a small number of researchers suggests that this flood covered the entire Earth in vast amounts of water, most geologists agree that such a scenario is an impossibility.

While not everyone believes ancient accounts that describe the re-creation of humanity from the salvation of a handful of people, it would seem that a climatic catastrophe actually did take place across the entire planet several millennia ago.

We can also safely assume that an indefinite number of human beings in elevated locations had the capacity to continue civilization, and to transmit the story of the occurrence to later generations.

Up until the time when evidence is revealed to definitively tip the scales toward one of these particular theories, the story of a time when a great flood purged the sins of man will be taken as a myth for some and a statement of historical fact for others. Either way, this great ancient flood remains forever a part of the story of humankind.

By: Leonardo Vintini



Con tàu Noah và trận Đại Hồng Thủy là có thực?

“Năm thứ sáu trăm trong cuộc đời của Noah, vào tháng thứ hai và ngày thứ mười bảy của tháng, cùng trong một ngày mà tất cả các nguồn chứa nước của vực sâu lớn đều bị đổ vỡ, và các cửa sổ trên thiên đường được mở ra. Và trận mưa ấy đã trút xuống trái đất bốn mươi ngày đêm liên tiếp” – Genesis (Sáng thế ký) 7: 11-12

Khoảng 9.000 đến 5.000 năm trước kia, tại tỉnh Sinop ở phía bắc Thổ Nhĩ Kỳ, một sự kiện ngoạn mục có tầm vóc lịch sử đã diễn ra. Cảnh tượng diệu kỳ như thế, trong thực tế, khiến một số người tin rằng nó là bằng chứng cho trận “Đại Hồng Thủy” đã được kể lại trong Kinh Thánh, qua đó cho thấy “Đại Hồng Thủy” có thể là một biểu trưng xác thực (mặc dù hơi phóng đại) của những sự kiện có thật.

Vào tháng 9 năm 2004, một cuộc thám hiểm tại Biển Đen được tiến hành bởi đội ngũ các nhà khoa học từ các tổ chức khác nhau (bao gồm cả Hiệp hội Địa lý Quốc gia) đã xác định rằng Biển Đen không phải luôn luôn ở trong trạng thái như chúng ta biết ngày nay.

Họ kết luận rằng nó có nguồn gốc từ một cái hồ mênh mông chứa nước màu đen, tại một thời điểm đặc biệt trong lịch sử đã bắt đầu mở rộng một cách nhanh bất thường. Thực tế, sự thay đổi là quá lớn, đến nỗi những cư dân xung quanh vùng này đã ngay lập tức bắt buộc phải đi kiếm vùng đất an toàn hơn, vội vàng bỏ lại nhà cửa, các công cụ, và những dấu vết khác tại nơi ở trước đó của họ.

Điều này đã khiến đoàn thám hiểm dưới nước do nhà hải dương học Robert Ballad chỉ huy phải tuyên bố rằng đã từng có một thời con người định cư tại vị trí mà ngày nay đã chìm dưới độ sâu hơn 300 feet (khoảng 91,5 m).

Sự phát hiện đáng ngạc nhiên này không chỉ góp phần làm phong phú và hoàn thiện vốn hiểu biết của chúng ta về lịch sử những lần biến đổi mực nước nghiêm trọng ở Trung Đông thời cổ đại, mà trước hết còn đặt ra những câu hỏi về những gì đã gây ra sự thay đổi này.

Kể từ đó, các nhà khoa học và các phóng viên tiếp tục thăm dò ẩn đố chưa có lời giải này; nó là chìa khóa để tìm hiểu về lịch sử phát triển nền văn minh của con người cũng như các giai đoạn khí hậu khác nhau mà trái đất đã trải qua.

Hơn nữa, nó là một chủ đề quan trọng gắn kết không chỉ với truyền thống Do Thái – Cơ đốc giáo, mà còn với nhiều truyền thuyết từ các nền văn hóa khác nhau trên thế giới – Nạn Đại hồng thủy.

Biển Đen: Bằng chứng về Đại Hồng Thủy?

Những giả thuyết đương thời gợi ý rằng sự tăng trưởng nhanh chóng của Biển Đen là hậu quả của một lượng mưa đáng kinh ngạc, với quy mô mà hành tinh chúng ta chưa từng hứng chịu trên diện rộng đến thế. Dựa trên một khuôn khổ rộng lớn các định luật khoa học, chủ yếu là khoa học địa chất, là ngành khoa học đã được thành lập trên cơ sở các quan sát theo lối kinh nghiệm từ thực tiễn trong những năm qua, thì đây là một kịch bản không có thực.

Trước tiên, các nhà địa chất hoài nghi giả thuyết này đề xuất rằng để xảy ra một trận lũ như thế, chúng ta ắt phải tìm thấy một lớp địa tầng tương tự trên toàn thế giới, được bao phủ bởi sỏi, bùn, đá cuội, và các thành phần khác. Điều kỳ lạ là không thể tìm thấy một lớp địa tầng như thế, thậm chí còn kỳ lạ hơn là trận lũ lụt được thuật lại trong Kinh Thánh đã diễn ra trong khoảng thời gian gần đây vào năm 3000 trước công nguyên .

Cũng không thể tìm thấy các địa tầng những hóa thạch, cùng với các loài động vật và thực vật khác nhau sinh sống trên những lớp đất đặc trưng. Theo luận lý về lũ lụt, loài động vật còn sót lại trong tất cả các loài trước khi xảy ra trận lũ lớn (bao gồm cả các loài khủng long đã tuyệt chủng) phải được tìm thấy ngày nay trong chỉ duy nhất một tầng địa chất,và không thể có bất kỳ sự bất đồng nào. Nhưng bằng chứng cổ sinh vật học lại hoàn toàn mâu thuẫn với những giả định này.

Tuy các ví dụ này có vẻ chỉ là một phần nhỏ dễ nhận thấy trong rất nhiều những lý lẽ bác bỏ một trận lũ lụt trên toàn cầu, mặc dù vậy, nhiều lập luận như thế đã bị bác bỏ, với thái độ công bằng, bởi các nhà khoa học ủng hộ giả thuyết về trận lũ lụt.

Trong thực tế, những mô tả như “tất cả các nguồn vực thẳm quan trọng đã bị phá vỡ” hay “những thác nước của các tầng trời đã mở” được kể lại trong Sáng thế ký (Genesis) đã được ủng hộ bởi các giả thuyết, mặc dù không thể tin được nhưng không thể bác bỏ vì chúng rất phù hợp với thực tế.

Một trong những giả thuyết còn kịch tính hơn đề xuất rằng hành tinh này có thể đã được bao phủ lên đến đỉnh điểm bởi nước, trái với các tính toán cho thấy rằng toàn bộ hơi nước đang lơ lửng trong không khí [nếu có hóa thành nước] thì cũng chỉ đủ đạt mức phải chăng là 1, 2 inch (khoảng 3 cm) trên toàn bề mặt của Trái đất.

Những “người ủng hộ giả thuyết lũ lụt” tính toán rằng nếu vị trí địa lý của Trái đất đã trải qua một cuộc san bằng bề mặt – những dãy núi bị hạ thấp, máng biển (vùng lõm xuống giữa hai ngọn sóng) được nâng cao – thì sau đó toàn bộ Trái đất sẽ bị bao phủ bởi hàng ngàn feet nước.

Theo thuyết ‘nước bao phủ trái đất’ này, trong thời đại của Noah, các tầng trên của khí quyển chứa một lượng nước đáng kể mà ngày nay tạo nên các đại dương. Lượng nước trong khí quyển này khi ấy đã bao phủ toàn bộ hành tinh, và sau đó quay trở lại các máng biển bởi những chuyển động kiến ​​tạo dữ dội theo chiều thẳng đứng. 

Các nhà nghiên cứu ủng hộ ý tưởng này tin rằng điều đó phù hợp với câu “thác nước của các tầng trời” [trong kinh thánh], mà có thể tự chúng đã ngưng tụ nhờ bụi được sinh ra bởi một số các vụ phun trào núi lửa đang diễn ra cùng lúc đó.

Ngoại trừ trích dẫn trong Kinh Thánh còn có rất nhiều truyền thuyết khác về một trận lụt tẩy uế, có thể tìm thấy chúng trong các nền văn hóa đạo Hindu, Sumer, Hy Lạp, Acadia, Trung Quốc, Mapuche, Maya, Aztec, và Pascuanese (Easter Island), cùng với nhiều nền văn hóa khác nữa. Trong những câu chuyện này một số dường như có các yếu tố tương đồng thật đáng ngạc nhiên.

Những chủ đề được lặp đi lặp lại nhiều nhất là: các thiên tượng bị con người bỏ qua, nạn đại hồng thủy, việc xây dựng một chiếc thuyền để bảo tồn sự sống thoát khỏi trận lũ lụt, và sau đó là sự phục hồi sự sống trên hành tinh.

Về sự tương đồng này, có thể tìm thấy một ví dụ rõ ràng trong lịch sử Lưỡng Hà thời tiền Kinh Thánh mô tả về trận lũ lụt, trong đó vị thần “Ea” đã cảnh báo Uta-na-pistim, vua của xứ Shuruppak, về hình phạt đang chờ đợi nhân loại do sự suy đồi đạo đức nghiêm trọng.

Uta-na-pistim nhận được hướng dẫn từ vị thần này để xây dựng một con tàu hình dạng khối lập phương có tám tầng, và nói rằng nó phải chứa một cặp của mỗi loài động vật, giống cây trồng, cũng như gia đình riêng của Uta-na-pistim. Vì thế Uta-na-pistim đã sống sót sau trận lụt kéo dài nhiều ngày, ông đã thả một con chim để khẳng định rằng vùng lân cận có đất khô ráo, và lấy một con vật hiến tế cho các vị thần.

Để tìm kiếm chiếc thuyền bị thất lạc

Một điểm làm chênh lệch cán cân trong cuộc tranh luận về Kinh Thánh là bằng chứng về hình ảnh và vật chất cụ thể của một vật thể lớn bị kết thành lớp vỏ cứng trong núi Ararat, nơi mà, theo lời kể lại trong Kinh Thánh, là điểm dừng cuối cùng của chiếc thuyền Noah.

Hồi đầu năm 2006, giáo sư trường Đại học Richmond, Porcher Taylor đã tuyên bố rằng theo một nghiên cứu bao quát được thực hiện qua nhiều năm chụp ảnh vệ tinh, có một vật thể lạ đã kết thành lớp vỏ cứng ở khu vực phía đông bắc của vùng núi này, độ dài của vật thể trùng hợp hoàn hảo với độ dài chiếc thuyền được kể lại chi tiết trong Kinh Thánh.

Ảnh chụp từ vệ tinh lúc ở phía trên núi Ararat đã kích thích trí tò mò đối với một số lượng lớn các nhà khoa học kể từ khi tuyên bố này được đưa ra vào năm 1974.

Một số cuộc thám hiểm của các nhà khảo sát cũng đã tìm cách cứu nguy di tích còn sót lại bằng gỗ đã hóa đá, cũng như 13 cái mỏ neo kiên cố bằng đá ở khu vực xung quanh vị trí được cho là có thể tồn tại kho báu khảo cổ này. Những kiểm tra bằng siêu âm cũng đã được thực hiện, tiết lộ một cấu trúc rất kỳ lạ dính chặt vào trong khối đá này.

Mặc dù có rất nhiều các ghi chép từ những nền văn hóa khác nhau kể lại câu chuyện về một trận lũ kinh hoàng thời xa xưa, nhưng cường độ và khoảng thời gian của một sự kiện như vậy có vẻ là một điểm cần phải tranh luận, thậm chí cả trong số những người tin rằng một sự kiện như vậy thực sự đã xảy ra.

Trong khi một số lượng nhỏ các nhà nghiên cứu cho rằng trận lũ lụt này bao phủ toàn bộ trái đất bởi một lượng nước khổng lồ, thì hầu hết các nhà địa chất học lại đồng ý rằng một kịch bản như vậy là không thể xảy ra.

Trong khi không phải tất cả mọi người đều tin vào những bản ghi chép cổ xưa miêu tả việc tái tạo nhân loại từ sự cứu tế một ít người, có vẻ như có một thảm họa khí hậu thực sự đã diễn ra trên toàn bộ hành tinh vài thiên niên kỷ trước đây.

Chúng ta cũng có thể giả định một cách thận trọng rằng một số lượng không xác định những người ở các vị trí cao đã có khả năng duy trì nền văn minh và truyền tải câu chuyện về sự kiện này cho các thế hệ về sau.

Cho đến thời điểm khám phá ra được bằng chứng xác nhận cụ thể một trong những lý thuyết này, thì câu chuyện về một thời điểm khi có một trận lụt lớn đã tẩy rửa đi tội lỗi của con người sẽ vẫn được xem là một ‘huyền thoại’ đối với một số người và là một ‘tuyên bố về thực tế lịch sử’ đối với những người khác. Dù có thế nào thì trận lũ lụt cổ đại này vẫn mãi mãi là một phần câu chuyện của nhân loại.

Dịch bởi: Ngọc Yến

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục