Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Giáo dục
  4. Đại học MIT: Kỷ niệm 150 năm cái nôi đào tạo thiên tài ở Maverick

Đại học MIT: Kỷ niệm 150 năm cái nôi đào tạo thiên tài ở Maverick

Mức nâng cao

The MIT factor: celebrating 150 years of maverick genius

The Massachusetts Institute of Technology has led the world into the future for 150 years with scientific innovations. Its brainwaves keep the US a superpower. But what makes the university such a fertile ground for brilliant ideas?

Yo-Yo Ma's cello may not be the obvious starting point for a journey into one of the world's great universities. But, as you quickly realise when you step inside the campus of the Massachusetts Institute of Technology (MIT), there's precious little about the place that is obvious.

The cello is resting in a corner of MIT's celebrated media lab, a hub of techy creativity. There's a British red telephone kiosk standing in the middle of one of its laboratories, while another room is signposted: "Lego learning lab - Lifelong kindergarten."

The cello is part of the Opera of the Future lab run by the infectiously energetic Tod Machover. A renaissance man for the 21st – or perhaps 22nd – century, Machover is a composer, inventor and teacher rolled into one. He sweeps into the office 10 minutes late, which is odd because his watch is permanently set 20 minutes ahead in a patently vain effort to be punctual.

Then, with the urgency of the White Rabbit, he rushes me across the room to show me the cello. It looks like any other electric classical instrument, with a solid wood body and jack socket. But it is much more. Machover calls it a "hyperinstrument", a sort of thinking machine that allows Ma and his cello to interact with one another and make music together.

"The aim is to build an instrument worthy of a great musician like Yo-Yo Ma that can understand what he is trying to do and respond to it," Machover says. The cello has numerous sensors across its body, fret and along the bow. By measuring the pressure, speed and angle of the virtuoso's performance it can interpret his mood and engage with it, producing extraordinary new sounds. The virtuoso cellist frequently performs on the instrument as he tours around the world.

When Machover was developing the instrument, he found that the sound it made was distorted by Ma's hand as it absorbed electric current flowing from the bow. Machover had a eureka moment. What if you reversed that? What if you channelled the electricity flowing from the performer's body and turned it into music?

Armed with that new idea, Machover designed an interactive system for Prince that the rock star deployed on stage at Wembley Stadium a few years ago, conjuring up haunting sounds through touch and gesture. Later, two of Machover's students at the media lab had the idea of devising an interactive game out of the technology. They went on to set up a company called Harmonix, based just down the road from MIT in Cambridge, Massachusetts, from which they developed Rock Band and Guitar Hero.

From Ma's cello, via Prince, to one of the most popular video games ever invented. And all stemming from Machover's passion for pushing at the boundaries of the existing world to extend and unleash human potential. That's not a bad description of MIT as a whole. This maverick community, on the other side of the Charles River from Boston, brings highly gifted, highly motivated individuals together from a vast range of disciplines but united by a common desire: to leap into the dark and reach for the unknown.

The result of that single unifying ambition is visible all around us. For the past 150 years, MIT has been leading us into the future. The discoveries of its teachers and students have become the warp and weft of modernity, the stuff of daily life that we now all take for granted. The telephone, electromagnets, radars, high-speed photography, office photocopiers, cancer treatments, pocket calculators, computers, the internet, the decoding of the human genome, lasers, space travel . . . the list of innovations that involved essential contributions from MIT and its faculty goes on and on.

And with that drive into modernity MIT has played no small part in building western, and particularly US, global dominance. Its explosive innovations have helped to secure America's military and cultural supremacy, and with it the country's status as the world's sole superpower.

As the school marks its 150th anniversary this month, it seems the US has never needed MIT's help more than it does today. The voices of the nay-sayers are in the ascendancy, questioning the US's ability to reinvent itself, to heal its wounded economy and sustain its leadership in the face of a burgeoning China.

Questions too, are increasingly being asked about the ability of science and technology to address the world's problems, as optimism about the future slides into doubt. "There is a profound cynicism around the role of science that is debilitating for those in the enterprise, and devastating for this country," says MIT's president, Susan Hockfield. "If we can't p out how to make technological innovation the path to the future, then America is not going to have invented the future, some other country will have."

She fears the US is increasingly suffering from what she calls a deficit of ambition. While 85% of MIT students are studying science and engineering, in the US as a whole the proportion is just 15%. That leaves the world's creative powerhouse vulnerable. "If you travel to Asia, to Shanghai or Bangalore, you feel the pulse of people racing to a future they are going to invent. You feel that rarely any more in the US."

Which makes MIT's mission all the more essential. "MIT has an enormous responsibility right now," Hockfield says. "We feel that deeply. It needs to be a beacon of inspiration around the power of science and technology to create a brighter future for the world."

No pressure, then.

From the moment MIT was founded by William Barton Rogers in 1861 it was clear what it was not. It was not like the other school up the river. While Harvard stuck to the English model of an Oxbridge classical education, with its emphasis on Latin and Greek as befitted the landed aristocracy, MIT would look to the German system of learning based on research and hands-on experimentation, championing meritocracy and industry where Harvard preferred the privileges of birth. Knowledge was at a premium, yes, but it had to be useful.

This gritty, down-to-earth quality, in keeping with the industrialisation that was spreading through the US at the time, was enshrined in the school motto, Mens et Manus – Mind and Hand – as well as its logo, which showed a gowned scholar standing beside an ironmonger bearing a hammer and anvil. That symbiosis of intellect and craftsmanship still suffuses the institute's classrooms, where students are not so much taught as engaged and inspired.

There is a famous film of one of MIT's star professors, the physicist Walter Lewin, demonstrating the relationship between an oscillating metal ball and mass. Halfway through the experiment he climbs on to the ball and starts swinging himself around the lecture theatre in a huge oscillating arch as though he were appearing in Spider-Man on Broadway.

When Emily Dunne, an 18-year-old mechanical engineering student from Bermuda, was taking a course in differential equations recently, she was startled when her professor started singing in the middle of the lecture. "He was trying to show us how to understand overtones. It was kind of weird, but then everyone here is a little quirky," she says.

Mind and Hand applies too to MIT's belief that theory and practice go together; neither is superior to the other, and the two are stronger when combined. That conviction is as strongly held by the lowliest student as it is by its Nobel laureates (there have been 50 of them).

Take Christopher Merrill, 21, a third-year undergraduate in computer science. He is spending most of his time on a competition set in his robotics class. The contest is to see which student can most effectively programme a robot to build a house out of blocks in under 10 minutes. Merrill says he could have gone for the easiest route – designing a simple robot that would build the house quickly.

But he wanted to try to master an area of robotics that remains unconquered – adaptability, the ability of the robot to rethink its plans as the environment around it changes, as would a human. "I like to take on things that have never been done before rather than to work in an iterative way just making small steps forward," he explains. "It's much more exciting to go out into the unknown."

Merrill is already planning the start-up he wants to set up when he graduates in a year's time. He has an idea for a new type of contact lens that would augment reality by allowing consumers to see additional visual information. He is fearful that he might be just too late in taking his concept to market, as he has heard that a Silicon Valley firm is already developing similar technology. As such, he might become one of many MIT graduates who go on to form companies that fail.

Alternatively, he might become one of those who go on to succeed, in spectacular fashion. And there are many of them. A survey of living MIT alumni found that they have formed 25,800 companies, employing more than three million people including about a quarter of the workforce of Silicon Valley. Those firms between them generate global revenues of about $1.9tn (£1.2tn) a year. If MIT was a country, it would have the 11th highest GDP of any nation in the world.

Ed Roberts, MIT's professor of technological innovation and entrepreneurship, says such ps belie the fact that the institute is actually quite small, with just 10,000 students and about 1,000 faculty. "That's not big. But when all those people sign up to a mission to forward entrepreneurship, you have a dramatically bigger impact. In MIT, people are encouraged not just to think bold, but to do it boldly.

"If you come up with a brilliant idea, that's OK. If you win a Nobel prize for your research, that's fine. But if you take that idea and apply it and make something transformative happen, then in MIT that's deeply admired."

Inevitably, perhaps, there is a nerdy quality to the place that is reflected in one of its much cherished traditions – the student "hack". Hack is a misleading word here, as it is less to do with cracking into computers than with hi-tech high-jinks. "Prank" is a better description.

In the student canteen you can see two of the most famous MIT hacks preserved for prosperity – a police car that was balanced on top of the institute's great dome, and a functioning fire hydrant that was erected in one of the lobbies.

The latter hack, dating from 1991, was a wry comment on a former president's remark that "getting an education from MIT is like taking a drink from a fire hose". Then there is the Baker House Piano Drop, an annual institution ever since students first dropped a stand-up piano from a sixth-storey dormitory in 1972, then measured the impact that it made when it crashed on the pavement below.

Wacky, perhaps. Geeky, certainly. But also extraordinarily difficult technically and requiring great imagination and ingenuity. MIT in a nutshell.

The current president offers two other important clues to MIT's success as a cauldron of innovation. The first is meritocracy. Hockfield is MIT's first female president, which is significant for an institution that since the 1990s has been battling against its own in-built discrimination against women. Women still make up only 21% of the faculty.

But the gender balance of its students is almost 50:50, and about 40% of its staff members were born outside the US, underlying how MIT remains a huge magnet for talented individuals around the world. "It's one thing to talk about fostering creativity, but unless you strive for a true meritocracy you are driving away the best people, and what would be the point of that?" Hockfield says.

MIT delights in taking brilliant minds in vastly diverse disciplines and flinging them together. You can see that in its sparkling new David Koch Institute for Integrative Cancer Research, which brings scientists, engineers and clinicians under one roof. Or in its Energy Initiative, which acts as a bridge for MIT's combined firepower across all its five schools, channelling huge resources into the search for a solution to global warming.

It works to improve the efficiency of existing energy sources, including nuclear power as it has its own nuclear reactor, a lesser-known fact that MIT prefers not to brag about. It is also forging ahead with alternative energies from solar to wind and geothermal, and has recently developed the use of viruses to synthesise batteries that could prove crucial in the advancement of electric cars.

Source: The Guardian



Nhân tố của MIT: kỷ niệm 150 năm ngôi trường đào tạo các thiên tài ở Maverick

Trường Đại học công nghệ Massachisett đã dẫn đầu thế giới về các nghiên cứu khoa học cho tương lai trong suốt 150 năm qua. Những bộ óc của nó đã giữ cho nước Mỹ luôn ở vị trí siêu cường. Nhưng điều gì đã làm cho trường Đại học này như một mảnh đất màu mỡ cho các ý tưởng tuyệt vời.

Bản Xen-lô của Yo-Yo Ma không phải là điều khởi sự rõ ràng cho hành trình trở thành một trường đại học lớn nhất thế giới. Nhưng khi bạn bước vào bên trong khuôn viên trường Đại học công nghệ Massachusetts (MIT) nơi mà bạn sẽ thấy sự nhỏ bé đến ghê gớm của chính mình là một điều hiển nhiên.

Cây đàn Xen-lô được đặt ở góc phòng tại phòng tổ chức thí nghiệm truyền thông của đại học MIT - trung tâm của sự sáng tạo. Có một quầy điện thoại màu đỏ kiểu Anh nằm ở phòng thí nghiệm trong khi các phòng khác có bảng với dòng chữ "Lego học suốt đời trong phòng thí nghiệm mẫu giáo".

Xe-lô là một phần trong bản Opera của phòng thí nghiệm trong tương lai vận hành bởi một người có khả năng truyền năng lượng cho người khác -Tod Machover. Người đàn ông của thế kỷ 21 và 22m Machover là một nhà soạn nhạc, nhà phát minh và cũng là một nhà giáo. Ông thường đi làm muộn 10 phút vì thế ông ấy hay vặn đồng hồ trước 20 phút để có thể đến đúng giờ.

Sau đó, với sự hối thúc của nhóm nhạc White Rabbit, ông ấy nhanh chóng đến căn phòng để cho tôi xem cây đàn Xê-lô. Nó trông giống nhưng một loại nhạc cụ cổ điển, với thân gỗ và jack cắm rắn. Nhưng nó còn hay hơn nhiều, Machover gọi cây đàn này là "một nhạc cụ siêu đẳng", một cỗ máy tư duy cho phép Machover và câu Xê-lô tương tác với nhau, tạo cảm hứng âm nhạc cho nhau.

Machover nói rằng: "Mục đích là để tạo ra một nhạc cụ xứng đáng cho nhạc sĩ vĩ đại như Yo-Yo Ma, một nhạc cụ thể hiểu những gì ông đang cố gắng theo đuổi và đáp lại với nó" Có rất nhiều nút hiệu chỉnh trên cây đàn Xê-lô, các nốt nằm dọc theo thanh cung. Bằng cách cân chỉnh lực ấn, tốc độ, độ nghiêng trong sự trình diễn bậc thầy, cây đàn có thể thể hiện tâm trạng của nghệ sĩ và cùng với nghệ sĩ tạo ra âm nhạc lạ lùng và mới mẻ. Những buổi trình diễn thượng hạng trên khắp thế giới đều sử dụng nhạc cụ này.

Khi Machover phát triển nhạc cụ này, ông phát hiện ra rằng những âm thanh bị biến dạng khi vào tay của Ma, đường nhu có một dòng điện chạy ngang qua các dây cung. Machover gọi đó là khoảnh khắc Eureka. Sẽ như thế nào nếu bạn được nghe nó? Sẽ như thế nào nếu bạn truyền dòng điện đó qua cơ thể và biến nó thành âm nhạc?

Mang ý tưởng mới trong đầu, Machover đã thiết kế một hệ thống tương tác cho Prince- ngôi sao nhạc rock thể hiện mình trên sân khấu tại sân vận động Wembley cách đây vài năm, đó là những "ám ảnh" đến từ âm điệu thông qua cảm ứng và cử chỉ. Sau đó, hai học trò của Machover tại phòng thí nghiệm về phương tiện truyền thông đã nghĩ ra một trò chơi công nghệ mang tính tương tác. Họ đã thành lập công ty có tên là Harmonix, ngay trên con đường từ MIT ở Cambridge, Massachsett và từ đó họ đã lập ra nhóm nhạc Rock với những Cây guitar tuyệt hảo.

Từ cây đàn Xê-lô của Ma, theo nhóm Prince, đến một trò chơi mới được phát minh. Tất cả bắt nguồn từ niềm đam mê của Machover để đẩy xa sự giới hạn hiện hữu để mở rộng và phát huy tiềm năng của con người. Đó không là lời giới thiệu quá tệ về MIT theo cách nhìn chung. Cộng đồng tại thành phố biển Maverick này, phía bên kia là bờ sông Charles của Boston đang mang lại rất nhiều những tài năng, nhưng cá nhân với động lực thúc đẩy lớn cùng hoạt động với nhau trên một phạm vi ảnh hưởng rộng lớn với sự thống nhất chung: Cùng nhảy vào những mảng khuất và mang về những thành tựu lớn.

Kết quả duy nhất cho tham vọng đồng nhất có thể thấy được xung quanh chúng ta. 150 năm cách đây, MIT đã dẫn dắt chúng ta trong tương lai của nhân loại, những khám phá của giáo viên và học sinh của trường đã trở thành những sợi tơ giăng ngang dọc, tạo chất liệu cho cuộc sống ngày nay của chúng ta và nâng đỡ chúng ta qua từng giai đoạn. Điện thoại, nam châm điện, radar, máy chụp hình tốc độ cao, máy photocopy, phương pháp điều trị ung thư, máy tính bỏ túi, internet, giải mã bộ Gen của con người, laze, du lịch không gian ... đó là danh sách những đóng góp quan trọng từ MIT với những khoa trong trường mang lại.

Và đặc biệt sự hiện đại của MIT đã đóng góp rất nhiều vào xây dựng phương Tây, đặc biệt là Mỹ - đất nước thống trị toàn cầu. Sự đổi mới của nó đã giúm đảm bảo uy lực quân sự và văn hoá của nước Mỹ và đặt nó vào vị thế siêu cường duy nhất trên thế giới.

Cho tới lần kỷ niệm 150 năm thành lập trường, có vẻ như nước Mỹ vẫn chưa bao giờ cần sự giúp đỡ từ MIT hơn như hiện nay. Những phát biểu đóng góp cho cho nước Mỹ nổi bậc với câu hỏi về khả năng nước Mỹ thay đổi chính mình để chữa lành vết thương kinh tế và duy trì vai trò lãnh đạo của mình khi đối mặt với một Trung Quốc đang phát triển.

Còn có những câu hỏi khác, đó là những đòi hỏi về năng lực khoa học và công nghệ để giải quyết các vấn đề của thế giới cũng như xây dựng một hướng đi lạc quan cũng là những điều đáng hoài nghi. "Có sự hoài nghi lớn xuanh quanh vai trò của nền khoa học khi nó được cho là đang bị suy yếu trong khối doanh nghiệp và cả sự phá hoại của nó ở mặt trái ở đất nước này"- theo lời của chủ tịch MIT, bà Susan Hockfield. "Nếu chúng ta không có những bước tiến về đổi mới để dẫn dắt tương lai của nước Mỹ, Mỹ sẽ không còn những khám mới, những nước khác sẽ làm được điều đó".

Cô e rằng nước Mỹ đang trải qua giai đoạn mà cô gọi đó là sự "thâm hụt tham vọng". Trong khi 85% sinh viên MIT đang nghiên cứu về khoa học và kỹ thuật, trong khi đó ở Mỹ chỉ có 15%. Do đó, cỗ máy sáng tạo của thế giới (nước Mỹ) rất dễ bị tổn thương". Nếu bạn đi du lịch tới Châu Á, đến Thượng Hải hay Banglore bạn sẽ cảm nhận nhịp đập của những người đang chạy đua với nhứng phát minh. Bạn sẽ cảm thấy cảm giác đó đang dần hiếm đi ở Mỹ"

Điều gì làm cho vai trò của MIT quan trọng hơn. Hockfield cho biết : "MIT có trách nhiệm lớn ngay lúc này. Nó là một vấn đề nghiêm túc. Cần có một động lực thúc đẩy lớn để tạo hiệu ứng trên diện rộng lên sức mạnh nghiên cứu khoa học và công nghệ mang lại tương lai tươi sáng hơn cho thế giới"

Không còn có áp lực nào khác.

Từ thời điểm MIT được thành lập bởi William Barton Rogers vào năm 1861, ngôi trường đã xác định rõ ràng những điều nó sẽ trải qua. Nó không giống những ngôi trường khác trên cùng dòng sông. Trong khi Harvard bị mắt kẹt trong mô hình tiếng Anh và giáo dục cổ điển như Ox-bridge, với sự nhấn mạnh về ngôn ngữ tiếng Latin và Hy Lạp để phù hợp với tầng lớp thượng lưu "hạ cánh" xuống ngôi trường này, MIT đã cân nhắc áp dụng hệ thống giáo dục của nước Đức trong việc học tập dựa trên nghiên cứu và thực hành thí nghiệm, đấu tranh giành lấy nhân tài và chiếm lĩnh nền công nghiệp là những gì Harvard đặc biệt quan tâm từ khi mới thành lập. Kiến thức là một phần thưởng, đúng vậy, nhưng nó cần phải hữu dụng.

Sự cứng cỏi và giá trị thực tế phù hợp với nền công nghiệp hoá đang lan rộng thông qua sự điều tiết của Mỹ, được ghi nhận trong sứ mệnh của MIT, cũng như logo của mình Mens et Manus (hay Trí óc và đôi tay) với hình tượng một học giả lỗi lạc đứng cạnh một thợ rèn với búa và đe trên tay. Đó là sự kết hợp giữa trí tuệ và sự khéo léo trong mỗi lớp học của học viện nơi mà sinh viên không được rao giảng quá nhiều như việc được giao ước và được động viên.

Có một bộ phim nổi tiếng nói về một Giáo sư cao cấp của MIT, đó là nhà vật lý học Walter Lewin, người đã tìm ra mối liên hệ giữa một quả lắc kim loại dao động và khối lượng của nó. Một phần trong thí nghiệm, chính bản thân ông ta leo lên quả lắc và bắt đầu đung đưa trong khán phòng nhà hát trong một cung dao động rất lớn cứ như thể anh ấy xuất hiện trong Spider- Man trên sân khấu Broadway.

Khi một Amily Dunne, một sinh viên kỹ thuật cơ khí 18 tuổi đến từ Bermuda, đã tham gia một khoá học về vi phân trong thời gian gần đây, cô đã giật mình khi giáo sư bật hát ngay giữa lớp học. "Ông ấy đang cố cho chúng tôi hiểu về những âm bội. Nó hơi kỳ lạ, nhưng sau đó mọi người trong phòng cũng đoán ra được một ít ngụ ý"

Sứ mệnh "Khối óc và bàn tay" được xem như là cách tạo niềm tin của MIT rằng lý thuyết và thực hành phải đi đôi với nhau; không có cái nào quan trọng hơn cái nào và cả hai sẽ tốt hơn khi kết hợp lại với nhau. Niềm tin đó đã gắn chặt từ những sinh viên bình thường cho đến những người đạt giải Nobel (đã có 50 người đạt giải Nobel).

Lấy Chrisopher Merrill 21 tuổi làm ví dụ, anh ấy là sinh viên năm thứ 3 ngành khoa học máy tính. Anh đang dành phần lớn thời gian của mình vào cuộc thi thiết kế robot. Cuộc thi để tìm ra sinh viên thiết kế lập trình robot hiệu quả nhất để xây dựng một căn nhà dạng ống dưới 10 phút. Merril nói rằng anh ấy đi trên con đường dễ dàng nhất bằng việc thiết kế robot có thể xây dựng căn nhà một cách nhanh chóng.

Anh ấy muốn xác định một khu vực hoạt động cho robot để đạt sự thích ứng không bị xâm hại, và khả năng suy nghĩ để thay đổi kế hoạch khi điều kiện môi trường xung quanh thay đổi, nó sẽ như một con người thực sự. "Tôi muốn lấy mục tiêu là những điều mà chưa ai làm được chứ không phải làm một công việc lặp đi lặp lại với một vài bước nhỏ phía trước", anh giải thích thêm, "Sẽ thú vị để làm những điều chúng ta chưa biết tới".

Merrill đã lên kế hoạch để khởi nghiệp và muốn chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng đến khi anh ấy tốt nghiệp Đại học (1 năm). Anh ấy có ý tưởng về một dạng kính áp tròng để người dùng có thể nhìn thấy được những thông tin bổ sung. Anh sợ rằng sẽ là quá muộn để mang những khái niệm ban đầu ra thực tế khi anh ấy nghe nói rằng có một công ty ở thung lũng Silicon Valley đang phát triển công nghệ tương tự. Như vậy, anh có thể sẽ là một trong nhiều sinh viên tại MIT khởi nghiệp bị thất bại.

Ngoài ra, anh ấy có thể trở thành một người thành công trong việc tạo dựng một kiểu mẫu đẹp mắt. Có rất nhiều trong họ. Trong một cuộc khảo sát các cựu sinh viên MIT, kết quả cho thấy rằng họ đã mở ra 25.800 công ty, sử dụng hơn 3 triệu lao động trong đó có khoảng 1/4 lao động từ thung lũng Silicon. Những công ty đó tạo ra doanh thu khoảng 1.9 thoundsand million USD trong một năm. Nếu như MIT là một công ty thì nó sẽ đứng thứ 11 về GDP trên toàn thế giới.

Ed Roberts, giáo sư của ngành công nghệ cải tiến và kinh doanh của MIT, nói rằng có nhiều người tin vào sự thật là Đại học này trông khá nhỏ chỉ với 10.000 sinh viên và khoảng 1.000 giảng viên. Nó không lớn. Nhưng các sinh viên đã đăng ký vào nhiệm vụ để hướng đến việc phát triển doanh nghiệp, bạn sẽ có một bước chuyển đáng kể. Tại Đại học MIT, sinh viên không chỉ khuyến khích phải suy nghĩ tạo báo mà còn phải mạnh dạn theo đuổi nó.

"Nếu bạn tìm ra được một ý tưởng tuyệt vời, điều rất là OK, và nếu bạn thắng giải Nobel cho nghiên cứu của bạn, đó là một điều tốt. Nhưng nếu bạn biến ý tưởng đó thành một việc thực thế và tạo sự biến đổi, Đại học MIT sẽ ghi nhận và dành sự ngưỡng mộ sâu sắc cho bạn.

Có lẽ chắc chắn đó là một chất lượng nổi bật và một nơi mà phản chiếu lại truyền thống được ấp ủ của nó- Những vết khắc của sinh viên. Hack là một từ gây nên sự hiểu lầm ở đây, người ta nhầm hiểu nó là sự xâm nhập vào máy tính hơn là hiểu nó với ý nghĩa "Prank" (Sự giỡn cợt)

Trong căn-tin của sinh viên, bạn có thể thấy hai trong số những dấu ấn nổi tiếng nhất của ĐH MIT được duy trì như thể hiện sự thịnh vượng của nó- một chiếc xe của cảnh sát được đặt cân bằng trên đỉnh của mái vòm đại diện cho hình ảnh của xe cứu hoả được dựng tại một trong những hành lang lớn.

Một dấu ấn khác có từ năm 1991, đó là một nhận xét châm bím từ cựu tổng thống, đó là "Học từ MIT giống như bạn lấy nước từ một vòi nước cứu hoả". Sau đó, Baker House Piano Drop, một hội được tổ chức hàng năm kể từ khi sinh viên đã thả rơi 1 cây đàn piano từ ký túc xá tầng 6 vào năm 1972, sau đó đã đo lường tác động của cây đàn lên vỉa hè bên dưới.

Đó có lẽ là sự điên khùng, chắc là lập dĩ nữa. Nhưng cũng cực kỳ khắc khe về mặt kỹ thuật và đòi hỏi trí tưởng tượng tuyệt vời cộng với sự khéo léo. MIT chính là hạt nhân.

Chủ tịch hiện thời của MIT đã đưa ra hai chỉ dẫn quan trọng để đưa đến sự thành công của MIT để tạo ra thế chân vạc cho sự đổi mới. Yếu tố đầu tiên là nhân tài. Hockfield là nữ chủ tịch đầu tiên của MIT, đó là một tác động lớn từ những năm 90 khi mà có những cuộc chiến chống phân biệt đối xử với nữ giới. Thời đó, phụ nữ chỉ chiếm 21% số lượng các giảng viên.

Nhưng sự cân bằng giới tính đạt được lúc bấy giờ là 50-50 với khoảng 40% sinh viên đã vươn ra bên ngoài nước Mỹ bên dưới tiền đề về một thỏi nam châm khổng lồ MIT hút những nhân tài trên thế giới. Hockfield nói rằng: "Đó là điều cần bàn về nuôi dưỡng sáng tạo, nhưng đó nhất thiết phải là một chế độ dành cho nhân tài thực sự và phải dành cho những người giỏi nhất, và chúng ta cần phải làm gì để có nó"

Niềm hân hoan của MIT đó là kết hợp trí học siêu việt trong những ngành học đa dạng và kết hợp chúng lại với nhau. Bạn có thể thấy nó với Viện Nghiên Cứu Ung thư Mở rộng do David Kock đang điều hành đã tập hợp rất nhiều nhà khoa học, kỹ sư và bác sĩ dưới 'chung một mái nhà. Hoặc trung tâm Sáng kiến về năng lượng, cung các hoạt động kết nối nhiều sáng kiến kết hợp lại trong 5 ngôi trường nhỏ bên trong MIT, chuyển các nguồn năng lượng khổng lồ vào việc tìm tòi giải pháp khi nhân loại đối mặt với trái đất đang nóng dần lên.

Viện nghiên cứu để nâng cao hiệu quả sự dụng các nguồn năng lượng hiện có, bao gồm cả năng lượng hạt nhân vì viện còn có cả một lò phản ứng hạt nhân của riêng mình- một thực tế ít ai biết đến vì MIT không thích khoe khoang về nó. Viện cũng đang nghiên cứu trước các nguồn năng lượng thay thế kể đến như năng lượng mặt trời, gió và địa nhiệt, và gần đây nhất là nghiên cứu phát triển để tổng hợp năng lượng từ virus để tạo ra pin, đó là một tiến quan trọng cho sự cải tiến của xe điện.


Dịch bởi: cephan

bài viết đặc sắc trong tháng 08/2020

Tại sao thầy Ce Phan lại tạo kênh Youtube bằng tiếng Anh?

Thầy Ce Phan được biết đến như là một giáo viên dạy tiếng Anh tại thành phố Hồ Chí Minh trước khi chuyển đến sống tại Nhật Bản vào năm 2018.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục