Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Chuyên ngành Kỹ thuật
  3. Y tế - Sức khỏe
  4. Đạt giải Nobel nhờ lý giải thói quen ngoáy mũi

Đạt giải Nobel nhờ lý giải thói quen ngoáy mũi

18/03/2015
Mức trung cấp

Why do we pick our nose?

Most of us do it, but few of us will admit to it. If we get caught red-handed, we experience shame and regret. And we tend to frown upon others when they do it in public. I'm talking, of course, about reaching up into your nostrils with a finger in an effort to scrape out snot. Is nose-picking really all that bad? How prevalent or bad is it, really? And why (really, why?) would anybody ever decide to see what snot tastes like?

The formal medical term used to describe the act of picking one's nose is "rhinotillexomania". The first systematic scientific study of the phenomenon may have been undertaken as recently as 1995, by a pair of US researchers named Thompson and Jefferson. They sent a survey by mail to 1,000 adult residents of Dane County, Wisconsin.

Of the 254 that responded, a whopping 91% of their respondents confessed to picking their noses. And, to their surprise, two other people reported so much nose picking that they had actually picked a hole right trough their nasal septum, the thin tissue that separates the left and right nostrils.

It wasn't a perfect study; only about a quarter of those surveyed responded, and those who already had a personal interest in nose picking may have been more likely to complete and return the survey. Still, it underscored the likelihood that nose picking, despite its cultural taboos, is pretty widespread.

Five years later, doctors Chittaranjan Andrade and BS Srihari of the National Institute of Mental Health and Neurosciences in Bangalore, India, decided to look a little deeper into nose-picking from 200 teenagers.

Nearly all of them admitted to picking their noses, on average four times per day. That's not all that enlightening; we knew this. But what are interesting are the patterns. Only 7.6% of students reported sticking their fingers into their noses more than 20 times each day, but nearly 20% thought they had a "serious nose-picking problem". 24 of them admitted that they picked their nose because it felt good. And nine of them – nine! – admitted to eating the treasures obtained from their nose picking activities. Yum.

That doesn't mean it's completely safe. In a 2006 study, a group of Dutch researchers found that nose picking can help bacterial infections get around. They discovered that nose pickers at an ear, nose, and throat clinic were more likely to carry Staphylococcus aureus bacteria in their noses than non-pickers. 

So, given all these risks, and the potential for provoking disgust in other people, why do we still do it? we pick it 'because it's there'. it's a combination of the simple satisfaction we derive from 'tidying-up' and the fact that our nose is within easy reach all the time.

Or perhaps nose picking is just evidence of laziness. Fingers, after all, are never in short supply when you feel the urge to clear your nostrils. Which is more than can be said about a box of tissues.

It's gratifying to know that some researchers are still trying to understand the reasons we pick our noses and the consequences that arise from it. In 2001, the Indian researchers, Andrade and Srihari, were recognised for their work with an Ig Nobel prize.

By Jason G Goldman (BBC)

 

Vì sao chúng ta thói quen ngoáy mũi?

Có lẽ ai trong chúng ta cũng ngoáy mũi nhưng ít ai thừa nhận nó. Nếu chúng ta bị bắt quả tang, chúc ta sẽ hơi xấu hổ, và tieesc nuối. Và chúng ta cũng lấy làm khó chịu nếu ai đó ngoáy mũi nơi công cộng. Điều mà tôi muốn nói đến ở đây, dĩ nhiên là việc bạn đưa ngón tay lên mũi để ngoáy (khều) nước mũi. Ngoáy mũi có thực sự là một thói quen xấu? Liệu thói quen ngoáy mũi sẽ giảm tần suất chỉ vì bạn biết đó là một hành động không đẹp? Và lý do thực sự để mọi người thích trông thấy nước mũi của mình?

Những nghiên cứu sâu về thói quen ngoáy mũi - có tên thuật ngữ y học là "rhinotillexomania" được thực hiện lần đầu bởi hai nhà khoa học người Mỹ - Thompson và Jefferson vào năm 1995. Họ đã gửi những câu hỏi điều tra cho hơn 1.000 người ở độ tuổi trưởng thành trong khu vực thành phố Dane County, Wisconsin qua đường bưu điện. 

Trong số 254 câu trả lời mà họ nhận lại được, có tới 91% người thú nhận về thói quen ngoáy mũi của mình. Đặc biệt, đã có 2 người cho biết họ đã ngoáy mũi thường xuyên tới mức tạo hẳn một lỗ hổng lớn ở vách ngăn mũi, nơi ngăn cách giữa lỗ mũi phải và trái. 

 

Mặc dù đây chưa phải là một cuộc điều tra hoàn hảo khi các nhà khoa học mới chỉ nhận lại phản hồi từ ¼ số người được hỏi nhưng kết quả của cuộc điều tra cho thấy, việc ngoáy mũi là phổ biến mặc dù có nhiều đánh giá không tốt về hành động này.

Năm năm sau đó, tiến sĩ Chittaranjan Andrade và bác sĩ Srihari của Viện Sức khỏe Tâm thần và Khoa học thần kinh tại Bangalore (Ấn Độ) đã quyết định nghiên cứu kỹ hơn về sở  thích ngoáy mũi này với 200 học  sinh của một trường trung học.

Hầu như tất cả đều thừa nhận mình có thói quen ngoáy mũi với tần suất trung bình 4 lần/ngày. Cụ thể, 7,6% số học sinh được phỏng vấn nói rằng, mình ngoáy mũi hơn 20 lần/ngày và có tới 20% đang gặp vấn đề nghiêm trọng với việc ngoáy mũi. Ngoài ra, 24 đối tượng cho biết nguồn gốc của việc ngoáy mũi là do… cảm thấy dễ chịu và có tới 9 người thú nhận thường xuyên ăn "sản phẩm".

 

Nhiều người tin, việc ngoáy mũi sẽ giúp khoang mũi sạch nhưng sự thật thói quen này sẽ khiến bạn dễ bị viêm mũi và sở hữu một lượng lớn khuẩn Staphylococcus aureus (khuẩn tụ cầu vàng) hơn bình thường. Đây là kết quả được đưa ra bởi nghiên cứu của các nhà khoa học Hà Lan vào năm 2006.

Mặc dù ẩn chứa nhiều mối nguy hại cho cơ thể nhưng vì sao ngoáy mũi vẫn được nhiều người trên thế giới ưa chuộng? Câu trả lời nằm ở tâm lý của con người. Ban đầu xuất phát từ việc làm sạch và thực tế là lỗ mũi của chúng ta rất thuận tiện để ngoáy vào bất cứ lúc nào.

Bên cạnh lý do đó, ngoáy mũi còn được xem như là một hành động thể hiện sự lười biếng. Thay vì cố gắng xì những "vật thể lạ" ra khỏi mũi và lau bằng giấy ăn, con người lại thích "tiện" đưa ngón tay vào trong lỗ mũi và ngoáy ngoáy.

Thật vui khi biết rằng một số nhà nghiên cứu vẫn đang tìm hiểu lý do chúng ta cứ duy trì việc chọc ngoáy vào mũi vì những nguyên nhân phát sinh từ nó. Năm 2001, những nhà nghiên cứu người Ấn Độ gồm có Andrade và Arihari đã nhận giải Nobel về y tế cộng đồng cho nghiên cứu về thói quen này.

Dịch bởi: Kenh14 (Sửa bởi Ce Phan)

 

bài viết đặc sắc trong tháng 12/2016

Bạn có nên học ngay IELTS khi chưa giao tiếp tiếng Anh tốt?

CEP đã thiết kế các lớp học IELTS đặc biệt để giúp học viên vừa có thể tham gia lớp luyện thi IELTS và lớp học chuyên về tiếng Anh giao tiếp để học viên có thể tiết kiệm chi…

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục