Bài viết liên quan:

The frogs desiring a king

The Frogs were living as happy as could be in a marshy swamp that just suited them; they went splashing about caring for nobody and nobody troubling with them. But some of them thought that this was not right, that they should have a king and a proper constitution, so they determined to send up a petition to Jove to give them what they wanted.

"Mighty Jove," they cried, "send unto us a king that will rule over us and keep us in order."

Jove laughed at their croaking, and threw down into the swamp a huge Log, which came down splashing into the swamp. The Frogs were frightened out of their lives by the commotion made in their midst, and all rushed to the bank to look at the horrible monster; but after a time, seeing that it did not move, one or two of the boldest of them ventured out towards the Log, and even dared to touch it; still it did not move.

Then the greatest hero of the Frogs jumped upon the Log and commenced dancing up and down upon it, thereupon all the Frogs came and did the same; and for some time the Frogs went about their business every day without taking the slightest notice of their new King Log lying in their midst.

But this did not suit them, so they sent another petition to Jove, and said to him, "We want a real king; one that will really rule over us."

Now this made Jove angry, so he sent among them a big Stork that soon set to work gobbling them all up. Then the Frogs repented when too late.

“Better no rule than cruel rule”

Ếch muốn có vua

Những con Ếch đang sống rất vui vẻ bên một cái đầm lầy rất thích hợp cho chúng. Chúng lội bì bõm trong nước chẳng thèm để ý đên ai mà cũng chẳng ai bận tâm đến chúng. Nhưng một vài con thì nghĩ rằng như vậy thì không được tốt, chúng cần có một vị vua và một tổ chức đàng hoàng, vì vậy mà chúng đã thỉnh cầu thần Giu-pi-te đáp ứng mong muốn của chúng.

“ Hỡi thần Giu-pi-te tối cao,” những con Ếch la lớn, “xin hãy gửi  xuống cho chúng con một vị vua cai trị và lãnh đạo chúng con.”

Thần Giu-pi-te cười lớn trước những tiếng la ồm ộp của chúng, và ném một khúc gỗ thật lớn xuống bãi lầy. Những con Ếch rất hoảng sợ bởi sự chấn động giữa đầm lầy của chúng, và tất cả phóng ra bờ để xem con quái vật gớm ghiếc. Nhưng sau một lúc, không thấy nó động đậy, một hai con Ếch dũng cảm nhất trong bọn đã đánh bạo ra phía khúc gỗ, và thậm chí còn dám sờ vào nó nữa, nhưng nó vẫn không động đậy.

Sau đó, một con anh hùng nhất trong bọn đã nhảy lên khúc gỗ và bắt đầu nhảy múa tưng tưng trên đó. Ngay sau đó tất cả những con Ếch kia đều đến và nhảy múa như thế, và một khoảng thời gian sau đó những con Ếch đi đây đó làm việc mỗi ngày mà không mảy may chú ý đến vị vua Gỗ mới của chúng đang nằm giữa đầm lầy.

Nhưng vua này không làm vừa lòng chúng. Vì vậy mà chúng đã gửi thêm một đơn thỉnh cầu lên thần Giu-pi-te và nói với thần rằng:“Chúng con muốn một đức vua thật sự cơ; một vị vua có thể thật sự lãnh đạo chúng con”.

Đến lúc này thì thần Giu-pi-te rất tức giận, thần đã sai một con Cò lớn xuống để ngấu nghiến hết tất cả bọn chúng. Bấy giờ những con Ếch hối hận thì đã quá muộn.

“Tốt nhất là không có ai cai trị mình còn hơn là một ách thống trị tàn nhẫn”

Bài dịch sưu tầm