Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Chuyên ngành Kỹ thuật
  3. Nông - Lâm - Ngư nghiệp
  4. Gặp gỡ hai cha con nông dân tạo ra cuộc cách mạng về kinh doanh nuôi tôm ở Ontario

Gặp gỡ hai cha con nông dân tạo ra cuộc cách mạng về kinh doanh nuôi tôm ở Ontario

Mức nâng cao

Meet the father-son farmer duo revolutionizing Ontario's shrimp business

Paul Cocchio’s introduction to inland shrimp farming did not go well. There is no manual, after all, for converting a rural Ontario hog barn into a temperature-stable complex of tropical saltwater shrimp pools – nobody had ever tried it before him. And it’s a surprisingly finicky business growing baby crustaceans, each of them translucent and about the size of an eyelash, into the sort of full-sized, sweet-flavoured specimens that could grace a proper seafood plate.

Cocchio, who had spent most of his life raising pigs and dairy cows and farming his 450 rolling acres, and who had devoted his years so far to the terrestrial and the visible, could barely keep the tiny things alive.

They got sucked into water pumps. They got wiped out from over- and underfeeding; a few grams of food either way spelled certain doom. Last winter, his hot water heaters all gave out.

After years of planning and construction – not to mention the two years it took to have Pacific white shrimp added to the list of species that can be legally farmed in Ontario – the 49-year-old farmer nearly gave up.

“When you’re putting 12,000 shrimp in one of those starter tanks and getting only 500 of them to survive, that’s not great,” he said.

But on a sunny afternoon this month, as his son – and business partner – Brad, swished a net through one of the barn’s ponds, it filled with glistening, fighting, fully grown shrimp. Cocchio looked for all the world like a man who’d discovered the tip of a diamond seam under his living room rug.

Farmer Paul Cocchio of Campbellford, Ontario shows off one of the Pacific white shrimp he sells to Toronto restaurants. (Photos by Kevin Van Paassen for The Globe and Mail)

The pair’s pioneering operation, called First Ontario Shrimp, now spins out the most sublimely fresh and delicate-tasting jumbo shrimp ever served in this province, by all indications the first to be successfully farmed in Canada. The tiny project provides a taste of a future that seafood lovers and many conservationists have long imagined: one in which maritime species can be raised indoors in otherwise landlocked regions, in zero-discharge aquaculture farms within a couple hours’ drive of major markets.

“After 25 years in the seafood business, I don’t get to see a lot of new things to get this excited about,” said John Bil, who serves the shrimp at Honest Weight, his restaurant in Toronto’s west end, and sells 40 pounds a week at the shop’s fish counter.

It’s not merely the freshness or quality, however: Cocchio’s operation bears virtually none of the appalling ecological and human costs that continue to plague the shrimp industry worldwide.

Ocean Wise, the Vancouver Aquarium’s influential marine-conservation body, has thrown its support behind the project. This month, the Toronto restaurants Momofuku Shoto and the Black Hoof also put the Cocchios’ shrimp on their menus, with many other places clamouring for supply.

Paul Cocchio and his son Brad feed shrimp at First Ontario Shrimp, their indoor farm in Campbellford, Ont. (Kevin Van Paassen)

Inland shrimp bonanza

First Ontario is only the beginning of a central Canadian shrimp bonanza. A few hours southwest of Campbellford, in a former Imperial Tobacco plant in Aylmer, Ont., construction is set to begin on a state-of-the-art, 65,000 square-foot operation called Planet Shrimp. The facility’s first phase, slated to open late this year and begin shipping by April, has the capacity to produce some 400,000 pounds of top-quality shrimp annually.

Planet Shrimp has hired expert aquaculture consultants from the southern United States, where closed-system shrimp farming is a booming business, to guide its operations. They’ve also brought in structural engineers and architects to develop a proprietary system that will stack the shrimp ponds seven or eight high, to maximize productivity, said company founder Marvyn Budd.

“We’ll harvest at 10 o’clock at night, put it on our trucks at 2 o’clock in the morning, it’ll be on the distributors’ docks at 3 o’clock and in the restaurants by noon,” he added. “It’s fresh, man. Fresh.”

“The Cocchios are the pioneers, the innovators – they started this,” said Steve Naylor, aquaculture specialist with Ontario’s Ministry of Agriculture, Food and Rural Affairs. “Planet Shrimp is moving the scale up by literally 50 to 100 times. If Planet Shrimp is successful, it’s going to make a huge difference in the way that shrimp are grown in temperate climates.”

Paul Cocchio of First Ontario Shrimp, displays some two week old shrimp at his indoor farm. (Kevin Van Paassen)

A sea change

Shrimp is North America’s favourite seafood: Americans consume more than a billion pounds of it annually, with nearly all of it sourced from overseas. Shrimp farming has been commonplace in Southeast Asia for decades, but in open outdoor ponds that carry enormous environmental and human costs.

In Thailand, Indonesia, Vietnam and other countries through the region, as well as in China, shrimp and prawn companies clear cut coastal mangrove forests, then pump the remaining ponds full of chemicals and antibiotics, said Daniel Pauly, a marine biologist and global fisheries expert with the University of British Columbia. Those drugs end up on our tables: Canadian federal inspectors have found tetracycline and fluoroquinolone antibiotics in imported shrimp, as well as nitrofuran, an antimicrobial drug that’s banned here for use in food-producing animals.

For feed, those shrimp get a meal of cheap, ground-up wild fish that are, in many cases, caught by human slaves. (More than 2,000 captive fishermen, lured onto Thai trawlers, on which they were held captive and brutally abused, have been freed in the past six months alone.)

Trawling for wild shrimp, meanwhile, comes with its own consequences: Every kilogram caught requires many multiples its weight in marine fuel, Pauly said, and kills between five and 15 kilograms of other aquatic species, which are thrown away as by-catch. “Whether you catch them or farm them, the environmental cost is immense,” he said.

Inland aquaculture farms such as the Cocchios’ operation avoid many of those issues. That hog barn is divided into 16 concrete ponds, each with its own specialized pump and precisely calibrated water biology. The Cocchios don’t use antibiotics or chemical additives save salt and a bacterial starter to encourage the growth of shrimp-friendly algae, which consume waste and grow into valuable food.

There’s little risk of impact on neighbouring wild marine species; the Pacific white shrimp can’t survive for more than a few minutes outside warm saltwater, and in any case, the nearest ocean is 500 kilometres southeast of here. The project is also a zero-discharge facility: The water in those shrimp tanks is constantly reused.

That’s not to say indoor shrimp are entirely uncontroversial. Take the issue of what they eat: They still need to consume fish oil and wild fish, in the form of fish meal. But most of that comes from the (reasonably responsible, sustainability-certified) South American anchovy fishery. Theodora Geach, seafood specialist at Ocean Wise, notes the rapid progress that aquaculture researchers and feed companies are making to reduce the amount of wild fish in their formulations, and to replace it with soy and other plant products.

Paul Cocchio at his indoor shrimp farm. (Kevin Van Paassen)

Here to stay

In any case, Geach says, inland aquaculture isn’t likely to go away. In Victoria, PEI, a company called Halibut PEI produces top-quality halibut in its inland tanks. On the Pacific Coast, a similar project by Northern Vancouver Island’s ’Namgis First Nation is producing terrific salmon, labelled “land-raised.” In Ingersoll, Ont., a little-known but enormously successful tilapia farm produces 1.2 million pounds a year.

As for shrimp, a new farm is being planned in eastern Toronto. In B.C., there are ongoing efforts to raise both crawfish and spot prawns inland. Last year, municipal planners in Pincher Creek, in southwest Alberta, approved a shrimp farm application. But nothing yet appears to have reached the commercial scale the Cocchios have begun to achieve.

Paul Cocchio began planning their barn conversion eight years ago: The price of pork was making life as a hog farmer too difficult, so he started googling alternative uses for his barns. Former pig farmers in Indiana and Iowa had begun experimenting with aquaculture with some success, usually installing cheap, above-ground swimming pools in their barns, and equipping them with expensive heaters and pumps.

Cocchio wanted to do it better. Early indications are he’s succeeding. He and Brad have got their feeding schedule fixed to prevent over- or underfeeding. The water quality has stabilized, thanks to the bacterial starter they’re using; they even expect it to improve over time.

For now, they get 20,000 baby shrimp every two weeks, couriered overnight from a hatchery in Florida. It takes 17 weeks to grow them to full size. They’ve got far more demand for their shrimp at the moment than supply, though they expect their own production to quadruple in the next few months, to 400 pounds weekly.

But the family still has two empty hog barns. The other weekend, Cocchio said, a couple of strangers drove out to Campbellford and offered to put up the money to convert those into shrimp farms, too. “It’d be a lot cheaper than this barn, because we wouldn’t make all the mistakes,” he said.

The thing is, Cocchio says he isn’t interested in working with outside investors. He’s beginning to discover what a good thing he’s got.

Source: The Globe and Mail


Gặp gỡ hai cha con nông dân tạo ra cuộc cách mạng về kinh doanh nuôi tôm ở Ontario

Paul Cocchio từng được xem là như một nhà nuôi tôm nội địa thất bại. Sau tất cả, không qua đào tạo, ông đã tự cải tạo chuồng lợn ở miền quê Ontario thành một phức hợp những hồ nuôi tôm nước mặn nhiệt đới nhiệt độ ổn định - điều mà trước đó chưa ai thử nghiệm. Và ngạc nhiên là, việc kinh doanh khá thuận lợi, mỗi con tôm đều bóng bẩy và từ kích thước bằng một sợi lông mi được nuôi lớn thành tôm lớn đạt kích thước tiêu chuẩn, mang hương vị ngọt ngào có thể tạo nên một phần ăn hải sản hấp dẫn đích thực.

Cocchio đã dành gần như cả cuộc đời cho việc nuôi heo, bò sữa và trồng trọt trên 450 mẫu Anh của ông, ông tận tụy cho đến nay với những vật thể được nuôi trên cạn, với mong muốn gìn giữ những điều nhỏ nhặt sống sót.

Tôm đã bị hút vào máy bơm nước. Tôm chết nhiều và thiếu thức ăn; chỉ còn một vài gram thức ăn là một trong những yếu tố cho thấy sự cạn kiệt. Mùa đông năm ngoái, máy đun nước ấm của ông đã hư.

Sau vài năm lên kế hoạch và xây dựng - không kể đến 2 năm tôm trắng Pacific được thêm vào danh sách nuôi trồng hợp pháp tại Ontario - người nông dân 49 tuổi gần như bỏ cuộc.

"Thật tệ khi bạn nuôi 12,000 con tôm tại một trong những hồ chứa và chỉ còn 500 con sống sót", ông nói.

Nhưng vào một trưa tháng này, con trai ông - cũng là đối tác kinh doanh của ông - Brad, tạo một mạng lưới thông qua một trong những hồ nuôi, nơi có đủ ánh sáng, đủ sẵn sàng, đầy tôm đã cứng cáp. Cocchio đã nhìn thế giới như thể tìm thấy một viên kim cương thô dưới thảm sàn phòng khách.

Ông Paul Cocchio của trại tôm Campbellford, Ontario khoe một trong những con tôm Pacific trắng ông bán cho những nhà hàng ở Toronto. (Hình ảnh chụp bởi Kevin Van Paassen cho The Globe and Mail)

Sự cộng tác đầu tiên của họ, có tên 'Những con tôm Ontario đầu tiên', hiện tạo ra đa số tôm cực kì tươi và mang hương vị tinh tế hơn bất kì con tôm lớn nào từng được phục vụ ở tỉnh này, với những dấu hiệu thành công đầu tiên ở Canada. Dự án nhỏ này cung cấp một hương vị tương lai cho những người yêu hải sản và nhiều nhà bảo tồn có sự tưởng tượng: một trong những loài hải sản có thể tăng sản lượng khi nuôi trong nhà ở các vùng không có biển, khi nuôi trồng thủy sản không thể thu hồi vốn chỉ trong 2 giờ luân chuyển của đa số các thị trường.

Sau 25 năm kinh doanh thủy sản, tôi đã không nghĩ sẽ thấy nhiều điều mới mẻ và thú vị như vậy." John Bill, một người cung cấp tôm ở Honest Weight, cho biết, ông có một nhà hàng ở cuối phía đông Toronto, và bán ra với giá 40 pound mỗi tuần cho các cửa hàng cá.

Không chỉ đơn thuần là sự tươi sống hay chất lượng, tuy nhiên: hoạt động của Cocchio thực sự có hiệu quả mà không cần một nhà địa chất và những chi phí nhân sự để tiếp tục đi sâu ngành công nghiệp nuôi tôm trên thế giới.

Ocean Wise, ảnh hưởng nội dung bảo tồn đại dương của Vancouver Aquarium, đã hỗ trợ âm thầm cho dự án. Vào tháng này, nhà hàng Momofuku Shoto ở Torontoand Black Hoof cũng đưa tôm của Cocchio vào thực đơn của họ, cùng với nhiều nơi khác đang yêu cầu được cung cấp.

Paul Cocchio và con trai Brad cho tôm ăn tôm tại trại tôm Ontario đầu tiên, trang trại trong nhà của họ ở Campbellford, Ont. ( Kevin Van Paassen )

Sự thịnh vượng của ngành tôm nội địa

First Ontario chỉ là sự bắt đầu của một sự phát triển ngành nuôi tôm ở trung tâm Canada. Một vài giờ ở phía tây nam Campbellford, một cánh đồng thuốc lá thượng hạng cũ ở Aymer, Ont, đã thiết lập để bắt đầu một kết cấu với những kỹ thuật tối tân, hoạt động trên 65,000 m2 có tên 'Hành tinh tôm'. Những thiết bị trong giai đoạn đầu tiên, được dự kiến mở vào cuối năm và bắt đầu được chuyển hàng vào tháng 4, với khả năng sản xuất khoảng 400,000 pound tôm chất lượng mỗi năm.

'Hành tinh tôm' đã thuê các chuyên gia cố vấn thuỷ sản từ phía Nam nước Mĩ, nơi có hệ thống nông trại nuôi tôm khép kín đang phát triển mạnh mẽ, để hướng dẫn cách hoạt động. Họ cũng thuê những kĩ sư kết cấu và kĩ sư để phát triển hệ thống độc quyền, sẽ mở rộng hồ nuôi tôm lên 7 hoặc 8, để mở rộng sản xuất tối đa, người sáng lập công ty Marvyn Budd cho biết.

"Chúng tôi sẽ thu hoạch lúc 10 giờ tối, xếp hàng lên xe tải đúng 2 giờ sáng, nó sẽ đến tay nhà phân phối lúc 3 giờ và có mặt ở nhà hàng vào buổi trưa", ông nói thêm. "Nó rất tươi."

Nhà Cocchio là những người tiên phong, người cách mạng - họ đã bắt đầu việc đó." Steve Naylor nói, chuyên gia thủy sản với Bộ Nông nghiệp, Thực phẩm và Ontario. "Hành tinh tôm đang mở rộng quy mô theo nghĩa đen lên đến 50 đến 100 lần. nếu Hành tinh tôm thành công, điều đó sẽ mở ra một sự chuyển giao cực khác biệt trong cách nuôi tôm ở vùng ôn đới.

First Ontario Shirmp của Paul Cocchio giới thiệu một số tôm hai tuần tuổi tại trang trại trong nhà của ông. (Kevin Van Paassen )

Sự biến đổi của đại dương

Tôm là món hải sản ưa thích ở Bắc Mỹ: Người Mỹ tiêu thụ hơn 1 tỉ tấn tôm mỗi năm, với gần như tất cả mọi nguồn từ khắp nơi. Trang trại nuôi tôm đã trở nên phổ biến ở Đông Nam Á trong nhiều thập kỉ, nhưng để đào ao ngoài trời mang đến chi phí khổng lồ cho môi trường và con người.

Ở Thái Lan, Indonesia, Vietnam và nhiều quốc gia trong khu vực, như Trung Quốc, các công ty tôm tép đã , họ bơm đầy những chất hóa học và kháng sinh vào các hồ, Daniel Pauly nói, một chuyên gia sinh học biển và chuyên gia đánh bắt cá toàn thế giới của trường đại học British Columbia. Những loại thuốc này đã được tìm thấy ở khu vực của chúng tôi: Canada đã tìm thấy kháng sinh tetracycline và fluoroquinolone trong tôm nhập khẩu, cả nitrofuran, một chất chống vi trùng bị cấm ở đây đã được tìm thấy trong thức ăn của động vật.

Những cô tôm này có nguồn thức ăn giá rẻ, cá tự nhiên, trong nhiều trường hợp, bị con người đánh bắt. (Hơn 2000 ngư dân đã được thả tự do trong 6 tháng vừa qua, họ đã bị tàu Thái Lan, nơi mà họ bị )

Đánh bắt tôm hoang dã sẽ gây ra những hậu quả: Mỗi kg bắt được làm giảm đi gấp bội các tài nguyên biển, Pauly nói, và giết chết 5 đén 15 kg các laoif sinh vật biển khác, chúng bị vứt đi như lúc bắt. "Dù bắt hay nuôi chúng, môi trường vẫn bị ảnh hưởng nghiêm trọng."

Những trại thủy sản nội địa như của Cocchio sẽ tránh được những vấn đề trên. được phân ra thành 16 hồ bê tông nhỏ, mỗi cái được bơm vi sinh đặc biêt. nhà Cocchio không sử dụng thuốc kháng sinh hay chất hóa học giữ muối và một loại vi khuẩn bắt đầu để kích thích sự phát triển của tôm, tảo sẽ lọc chất thải và phát triển thành thức ăn có giá trị.

Có rất ít rủi ro cho việc tác động vào những sinh vật biển hoang dã gần đó; tôm trắng Pacific không thể sống hơn vài phút ở ngoài nước muối ấm, và trong bất kì trường hợp nào, đại dương gần nhất luôn cách đó 500 km về hướng Đông Nam. Dự án cũng là một không chất thải: Nước trong hồ nuôi tôm sẽ được tái sử dụng.

Không có gì để bàn cãi về tôm nội địa. Về vấn đề thức ăn của chúng: Họ vẫn cần dầu cá và cá hoang dã, một loại thức ăn cho cá. Nhưng hầu hết thức ăn cho tôm đến từ (trách nhiệm, ) cá cơm Nam Mỹ. Theodora Geach, chuyên gia hải sản tại Ocean Wise, lưu ý rằng quá trình nhanh chóng mà các nhà nghiên cứu thủy sản và các công ty thức ăn đang làm đã giảm đi lượng cá hoang dã trong thức ăn, và thay thế bằng đậu nành hoặc những sản phẩm thực vật khác.

Paul Cocchio bên trong nông trại nuôi tôm (Ảnh được chụp bởi Kevin Van Passen)

Ở nơi đây

Trong nhiều trường hợp, Geach nói, thủy sản nội địa như không thể tiến xa. Ở Victoria, PEI, một công ty có tên Halibut PEI sản xuất cá bơn chất lượng cao trong những bể chứa tại đất liền. Trên bờ biển Thái Bình Dương, một dự án tương tự Namgis First Nation của phía Nam đảo Vancouver đang cá hồi, được dán nhãn "đất nổi". Ở Ingersoll, Ont, có một nông trại cá rô phi ít được biết tới nhưng đã thành công rực rỡ khi sản xuất 1.2 triệu pound mỗi năm.

Với tôm, đã có một nông trại mới ở phía Đông Toronto. Ở B.C, đã có nhiều có gắng để phát triển cả tôm và tép nội địa. Năm ngoái, ở Pincher Creek, phía Tây Nam Alberta, đã phê duyệt cho một nông trại tôm. Nhưng chưa có gì xuất hiện để đạt đến quy mô thương mại mà Cocchio đã bắt đầu đạt được.

Paul Cocchio đã bắt đầu lên kế hoạch từ 8 năm trước: Giá thịt lợn khiến cuộc sống người nông dân trở nên quá khó khăn, vì vậy, ông bắt đầu . Hình thức chăn nuôi heo ở Ấn Độ và Iowa đã bắt đầu được thử nghiệm với thủy sản và đạt được vài thành công, với chi phí lắp đặt rẻ, và phát triển chúng với những lò sưởi và máy bơm đắt tiền.

Cocchio muốn làm tốt hơn. Những dấu hiệu ban đầu cho thấy ông đang đi đúng hướng. Ông và con trai Brad đã sửa lại lịch ăn uống để tránh thừa hoặc thiếu thức ăn. Chất lượng nước được ổn định, nhờ vào vi khuẩn bắt đầu mà họ đang dụng: họ thậm chí mong đợi chúng cải thiện hơn theo thời gian.

Tới nay, họ có 20,000 tôm nhỏ mới mỗi 2 tuần, xuyên đêm từ Florida. Họ cần 17 tuần để tôm đạt tiêu chuẩn về kích thước. Họ đã vượt nhu cầu cung cấp tôm hiện tại, mặc dù họ mong đợi sản phẩm của họ trong những tháng tới, với 400 pound mỗi tuần.

Tuy nhiên, gia đình ông vẫn còn 2 chuồng heo trống. Vào tuần khác, Cocchio nói có một cặp đôi lạ lái xe ra khỏi Campbellford và đề nghị trả tiền để cải tạo thành trang trại tôm. "Nó rẻ hơn chuồng heo này nhiều, bởi chúng ta sẽ không mắc sai lầm."

Vấn đề là, Cocchio cho rằng ông không hứng thú với các nhà đầu tư bên ngoài. Ông bắt đầu khám phá ra những điều tốt đẹp ông đang có.


Dịch bởi: vananh92, Nhunguyen

bài viết đặc sắc trong tháng 08/2020

Tại sao thầy Ce Phan lại tạo kênh Youtube bằng tiếng Anh?

Thầy Ce Phan được biết đến như là một giáo viên dạy tiếng Anh tại thành phố Hồ Chí Minh trước khi chuyển đến sống tại Nhật Bản vào năm 2018.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục