Tôi nhớ lại cái thời học tiểu học của mình, lúc đó đến năm lớp 6 mới được học tiếng Anh. Lần đầu tiên được học những chữ mới lạ thấy thích thú làm sao. Lúc đó cảm giác cứ như lúc mới đi học chữ năm lớp 1 vậy.

Vậy mà cái cảm giác hào hứng đó chẳng tồn tại được bao lâu khi mỗi lần đến giờ nghe trên lớp. Cô mở mấy đoạn hội thoại trong băng cassette rồi cho cả lớp nghe. Lúc đó chẳng có học thêm như bây giờ nhé, tất cả đều là tự học ở nhà hết. Nơi tôi sống lúc đó chỉ là 1 làng quê nên không có điều kiện học ngoại ngữ tốt như ở thành phố. Nguồn tài liệu duy nhất lúc đó là cuốn sách giáo khoa mà Bộ GD & Đào Tạo in cho. Ban đầu hào hứng bao nhiêu, thì càng ngày càng đáng sợ bấy nhiêu, vì chẳng nghe được chữ tiếng Anh nào cả. Ngữ pháp, bài tập thì làm được, chứ tới giờ nghe thì chỉ mong nó qua mau mau để học môn khác. Đó là nghe, còn nói chuyện đàm thoại thì được miễn luôn. Vì đến giáo viên còn không nói được huống chi dạy học sinh (cái này có hơi phiến diện, mong bạn đọc đừng xét nét, chỉ là 1 câu chuyện mang tính cá nhân mà thôi!).

Đến khi lớn hơn, đi đây đó nhiều hơn, thì mới thấy đâu đâu cũng xảy ra tình trạng – đó là sợ học tiếng Anh! Mặc dù biết rằng nếu giỏi ngoại ngữ thì sẽ có nhiều cơ hội thành công hơn. Số người học ngoại ngữ thì nhiều vô số kể, nhưng số người cảm thấy thoải mái khi học nó thì chẳng bao nhiêu. Đến bản thân tôi cũng vậy, cố gieo vào đầu 1 lý do nào đó để cảm thấy yêu thích học tiếng Anh, nhưng sự thật khó làm được.

Đến khi tôi viết bài này, ngoại ngữ của tôi cũng chưa đến đâu, nhưng ít ra tôi cũng tìm ra được 1 cái gì đó thoải mái để có thể học thêm 1 ngôn ngữ mới. Tôi không muốn đi thi 1 chứng chỉ nào về ngoại ngữ. Đơn giản là tôi chỉ muốn giao tiếp được tiếng Anh vì tôi thích nghe nhạc tiếng Anh, và cũng muốn hát theo nữa. Mà than ôi, lúc trước có dám mở miệng phát ra từ tiếng Anh nào đâu…chỉ sợ thiên hạ cười bò ra vì cái trình độ nói tiếng Anh của mình quá “kinh khủng”!

Chuyện là vậy, ngày nay tôi đã loại bỏ được hết cái áp lực học ngoại ngữ mà trường học đã nén vào đầu chúng tôi ngày trước. Nếu bạn cứ xem ngoại ngữ là 1 môn học thì khó mà có cảm hứng được với nó! Vì bản chất ngôn ngữ - là ngôn ngữ - không phải thứ để những người bình thường như chúng ta nghiên cứu. Nó dùng để kết nối mọi người với nhau. Học ngôn ngữ mới là để hiểu được thêm nhiều người bạn mới. Tôi chưa nói thành thạo được tiếng Anh. Thành công của tôi hiện giờ với ngoại ngữ chỉ là tôi đã thật sự tìm thấy được nguồn cảm hứng cho nó. Một điều đơn giản – nhưng thật sự quan trọng để bắt đầu quá trình học ngôn ngữ mới!

Sự khó khăn của việc học tiếng Anh không phải đến từ bên ngoài – mà nó đến từ bên trong suy nghĩ của bạn. Đôi lúc cảm thấy khó khăn, chán nản mà không biết lý do tại sao. Lúc đó, hãy bỏ hết sự hỗn độn trong suy nghĩ của mình, để bắt đầu một cái gì đó mới mẻ.

Lâm Mã Trắc

Công tác viên của chương trình học tiếng anh giao tiếp bằng niềm đam mê (CEP)