Bài viết liên quan:

Nghe chủ đề tiếng Anh phổ biến | Chỉ để lại những dấu chân

Leave Only Footprints

Burn it or bury it. In most places around the world, that’s what we do with our garbage. Pretty grim choices. Burning garbage releases dangerous gasses and dust, which contribute to pollution of the air, land, and water, not to mention global warming. While burying it leads to more pollution of the ground and water. And to make matters worse, tons of garbage – most of it plastic – ends up in the ocean.

For one young woman in New York, this giant garbage problem was simply too much to take. So she decided to do something about it. Meet Lauren Singer: a 23-year-old who, for the last two years, has lived a completely zero-waste lifestyle. That’s right. No trash, no garbage, no waste. Nada. She saw that the garbage problem was a symptom of our consumerist lifestyles. And she realized that with just a few simple changes in her daily habits, she could reduce her waste output to zero.

How did she do it? Well, it all started two years ago in the college classroom at NYU, where she was an environmental studies major. Every day, she watched one of her classmates come in with a plastic bag containing her lunch, all of which was wrapped in plastic containers. Even her water bottle was plastic . And all of it went right into the trash after she used it – every day. This made Lauren angry. Yet, one evening after class, Lauren opened her own refrigerator and saw nothing but plastic everywhere. She felt like such a hypocrite. It was at that moment that she decided she would cut out all plastic from her life.

She began to start saying no – a lot. No to straws in her cocktails in bars, no to plastic bags, and no to plastic toothbrushes.

She started saying yes to putting a little elbow grease into making her own products. She created her own packaging and made her own personal care products, like toothpaste and deodorant using common, natural ingredients. She also started recycling her packaging and taking it with her to the store.

Once she became completely plastic-free, she decided to take the leap and go 100% waste-free. Lauren says that 80% of her waste reduction came from two simple things: recycling and composting.

The personal benefits for Lauren include saving money, eating better, and being happier. She has even recently started her own company, where she makes and sells the kind of products she has learned to make over the past two years.

The Native American Chief Seattle once said, “Take only memories, leave only footprints.” What do you think? Could you recycle and compost your way to leaving only footprints?

Source: Deep English

 

 

Chỉ để lại dấu chân.

Đốt nó hoặc chôn nó. Trên hầu hết mọi nơi trên thế giới, đó là những gì chúng tôi làm với rác thải của mình. Sự lựa chọn khá tàn nhẫn. Đốt rác thải ra khí độc hại và bụi, nó góp phần gây ô nhiễm không khí, đất và nước, chưa kể đến hiện tượng nóng lên toàn cầu. Trong khi chôn nó dẫn đến ô nhiễm mặt đất và nguồn nước. Và làm cho vấn đề trở nền tồi tệ hơn, hàng tấn rác thải - hầu hết là nhựa - kết thúc ở trong đại dương.

Đối với một phụ nữ trẻ ở New York, đó là vấn đề khổng lồ về rác thải đã không còn quá đơn giản để bỏ qua. Vì vậy cô ấy quyết định làm gì đó với nó. Khi gặp Lauren Singer: Một cô gái trẻ 23 tuổi, trong hai năm qua, đã sống một lối sống hoàn toàn lãng phí. Thật vậy, không chất thải, không rác thải, không lãng phí. Nada, cô ấy nhận thấy rằng vấn đề rác thải đã là một triệu chứng thông dụng trong lối sống của họ. Và cô ấy nhận ra rằng với chỉ vài thay đổi đơn giản trong thói quen hằng ngày của cô ấy, cố ấy có thể làm giảm sự lãng phí của cô ấy đến mức không.

Làm sao cô ấy có thể làm nó ? Vâng, tất cả bắt đầu từ 2 năm trước trong lớp học của trường đại học tại NYU, nơi cô ấy có một nghiên cứu lớn về môi trường. Mỗi ngày, cô ấy quan sát một bạn cùng lớp của mình đi vào với một túi nhựa đựng thức ăn trưa của cô, tất cả chúng đều được gói trong hộp nhựa. Thậm chí chai nước của cô ấy cũng bằng nhựa. Và tất cả chúng được cho ngay vào thùng rác sau khi cô ấy sử dụng-mỗi ngày. Điều đó đã làm cho Lauren tức giận. Tuy nhiên, một buổi chiều sau giờ học, Lauren mở tủ lạnh ở nhà và không nhìn thấy thứ gì nhưng nhựa ở tất cả mọi nơi. Cô ấy cảm thấy mình giống như một kẻ đạo đức giả. Từ đó cô ấy quyết định sẽ từ bỏ tất cả nhựa ra khỏi cuộc sống của cô ấy.

Cô ấy bắt đầu mà không nói nhiều. Không để ống hút trong ly cocktails của mình trong quán bar, nói không với túi nhựa và không sử dụng bàn chải đánh răng bằng nhựa.

Cô ấy bắt đầy nói có với việc đặt công sức vào việc làm nên các sản phẩm cho riêng mình. Cô ấy tạo ra túi sách cho mình và làm ra các sản phẩm chăm sóc bản thân, như kem đánh răng và sử dụng biện pháp khử mùi thông thường, chiết suất tự nhiên. Cô ấy cũng bắt đầu tái chế các túi sách của mình và mang nó ra với cửa hàng của cô ấy.

Khi cô ấy trở nên hoàn toàn không phụ thuộc vào nhữa, cô ấy quyết định có một bước đi nhảy vọt 100% không rác thải. Lauren nói rằng 80% việc giảm thiểu rác thải của cô ấy đến từ 2 việc đơn giản: tái chế và làm phân bón.

Những lợi ích cá nhân mang lại cho Lauren bao gồm tiết kiệm tiền, ăn uống tốt hơn và cảm thấy hạnh phúc hơn. Cô ấy thậm chí gần đây có có riêng cho mình công ty riêng, nơi mà cô ấy làm và bán những loại sản phẩm cô ấy được học và làm hơn 2 năm qua.

Những người Mỹ bản xứ chánh Seattle đã từng nói: “Hãy chỉ nhớ, hãy chỉ để lại dấu chân”. Các bạn thì nghĩ gì ? Bạn có thể tái chế và ủ theo cách của bạn để chỉ để lại dấu chân?

 

Dịch bởi: HuynhNhatPhuc