Ngày nay các phương pháp học tiếng Anh hầu như đều nghiên cứu rất rõ tâm lý của người học tiếng Anh để có thể có những cách thức tiếp cận phù hợp và bài học cũng được chuẩn bị theo các dạng áp dụng theo hình thức phân tích tâm lý người dùng.
Theo các sách học tiếng Anh hay các hình thức tiếp cận cũ: các chủ đề của bài học đặt ra chuẩn mực cần đạt đến sau khóa học, và các bài học được soạn dựa trên các kĩ năng ấy. Cụ thể hơn: một người học tiếng Anh phải có thể sử dụng thành thạo và lưu loát 4 kĩ năng tiếng Anh: nghe, nói, đọc, viết; từ đó bài học được phân bố làm sao để học viên sau khi trải qua các khóa học có thể học đầy đủ các phần được yêu cầu trong 4 kĩ năng. Cách thức tiếp cận này một thời gian dài đã được áp dụng ở nhiều trường học, thay thế cho phương pháp học cũ (bám sát vào ngữ pháp). Tuy nhiên cách, tiếp cận này ngày càng lộ ra rất nhiều hạn chế, bằng chứng là cách tiếp cận theo thứ tự: nghe-nói-đọc-viết (listening- speaking-reading- writing) không mang tính khoa học khi áp dụng cho học viên ở độ tuổi từ 6 tuổi trở lên. Kĩ năng đó là kĩ năng tự nhiên của ‘ngôn ngữ tiếng mẹ đẻ’- khi một đứa trẻ không thể nói được, chúng sẽ nghe trước, sau đó sẽ nói những từ căn bản, lớn lên 1 tí, chúng sẽ học cách đọc và chép. Nhưng nó hoàn toàn không phù hợp khi áp dụng cho những người học tiếng Anh như một ngoại ngữ. Kĩ năng khó học nhất của học viên không phải là kĩ năng viết, mà đại đa số là kĩ năng nghe. Như vậy cách tiếp cận truyền thống đã không sắp xếp theo đúng tiến trình: học kĩ năng dễ nhất- tới khó nhất. 


Cách thức tiếp cận: đọc-viết-nói-nghe (reading-writing-speaking-listening) theo đúng với cách phản ứng tự nhiên của học viên. Học viên chỉ có thể hiểu được và phản xạ lại khi những câu chữ đó đã sẵn có trong bộ nhớ của họ. Tìm hiểu theo phương pháp tương tác toàn bộ bộ não theo bài viết dưới tại đây.


 

Theo phân tích với hai hướng tiếp cận nói trên sẽ hình thành 2 cách học: bị động và chủ động.

- Người học sẽ có tâm lý học rất bị động nếu học theo thứ tự: nghe-nói-đọc-viết (listening- speaking-reading- writing). 
Có nhiều bài viết hướng dẫn người học: hãy nghe tiếng Anh càng nhiều càng tốt, họ cho rằng sau một thời gian nghe “dầm dề” học viên sẽ có lúc thấm được những điều họ nghe được. Tương tự, họ cũng cho rằng, khả năng nói cũng sẽ tốt nên sau khi bắt đầu có những phản ứng “hiểu” những gì nghe được và phản ứng lại. Tiếp tới là đọc và viết. Như vậy 2 vế đọc-viết gần như không hỗ trợ được gì cho 2 kĩ năng còn lại. Như vậy, người học sẽ luôn luôn cảm thấy bị động và “bức bí” vì luôn luôn có cảm giác không hiểu những gì mình nghe được, người học bị thụ động về cách chuẩn bị “dữ liệu” cho riêng minh.
Từ vựng và cấu trúc sau khi trải qua từng giai đoạn luyện tập sẽ mỗi lúc mỗi ít dần bởi vì, học viên không thể nghe hết những những gì trong bài nghe, và sẽ không thể nào nói hết những gì mình nghe được.
Hơn nữa, số lượng từ vựng và cấu trúc đọc được ở các tài lúc nào cũng nhiều và đa dạng hơn những gì mình nói ra, do đó từ speaking-reading sẽ có 1 sự khập khiễng lớn.
Thêm vào đó, với cách tiếp cận trên 4 kĩ năng không có sự tương tác ngược trở lại, nghĩa là: bước thứ 2 hỗ trợ lại bước thứ nhất.
Với cách học này học viên sẽ thấy tiến bộ rất chậm và càng thiếu tự tin hơn lúc chưa học. Vì những gì nghe thì rất nhiều, nhưng tới bước thứ 4 những điều đọng lại là rất ít.

- Cách tiếp cận lấy từ vựng và cấu trúc (Vocabulary, form) là trọng tâm, và bốn kĩ năng : đọc-viết-nói-nghe sẽ là 4 kĩ năng bổ trợ và được tiếp cận vào cùng 1 lúc chứ không theo tầng bậc.
Các tiếp cận này có thể hiểu như “có ít, dùng ít- có nhiều, dùng nhiều”, và không bao giờ người học sẽ bị rơi vào tình huống học từ này, cấu trúc này dùng vào lúc nào, trường hợp nào.
 

Cách tiếp cận này giúp người học luôn luôn chủ động trong quá trình học. Học viên cũng sẽ thấy rất dễ để tự học và trang bị cho mình loại từ; cấu trúc nào và cách tương tác bằng 4 kĩ năng này như thế nào.
Bài học được soạn phải đảm bảo lấy từ vựng và cấu trúc là tiêu chuẩn để quyết định 4 kĩ năng còn lại. Nghĩa là trong 4 kĩ năng bổ trợ đó phải chứa đựng những từ và cấu trúc vừa được học.
Với cách tiếp cận này, học viên sẽ tiến bộ đều đặn dựa trên số lượng từ vựng và cấu trúc mà mình học được.

Lưu ý: Không nên học từ vựng và cấu trúc một cách độc lập! Vì đó là cách bạn lưu trữ dữ liệu ngắn hạn trong trí nhớ của mình. Học từ vựng và cấu trúc và tiếp cận hợp lí với 4 kĩ năng trên bạn sẽ lưu giữ những điều học được ở ngăn ghi nhớ dài hạn.