Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Chuyên ngành Kỹ thuật
  3. Xây dựng - Kiến trúc
  4. Kiến trúc sư người Hà Lan tìm kiếm giải pháp cho các vấn đề biến đổi khí hậu ở Việt Nam

Kiến trúc sư người Hà Lan tìm kiếm giải pháp cho các vấn đề biến đổi khí hậu ở Việt Nam

Mức trung cấp

Dutch architect seeks solutions to climate change issues in Vietnam

In 2009, Dutch architect Joep Janssen quit his job in the Netherlands and moved to Vietnam with his girlfriend to study impacts of climate change on the Southeast Asian country.

Three years earlier, after watching Davis Guggenheim’s documentary “An Inconvenient Truth” about former U.S. Vice President Al Gore's campaign to educate citizens about global warming, the architect wondered how his profession could contribute to a solution to one of the world’s most pressing issues.

During his time in the architecture industry, Janssen studied how Dutch cities have coped with water issues since the Middle Ages. Drawing on his background, he selected Vietnam as his destination to seek out a solution in “a place defined by the UN Climate Panel as the front line of climate change: the Mekong Delta.”

After four years living in Ho Chi Minh City, Janssen traveled through the delta to meet people and experts to learn about how climate change affects Vietnam.

The architect went back to the Netherlands in 2013 and two years later released ‘Living with the Mekong’ – a personal account of how Vietnam and the Vietnamese people cope with the consequences of climate change.

In the book, Janssen analyses the influence of rapid economic developments on water management and showcases a series of photos capturing the life of people in the delta area.

The 38-year-old recently spoke with Tuoi Tre News to share his opinion on Vietnam’s climate situation and offer suggestions on how the country can effectively cope with climate change.

Joep Janssen in a photo provided by him

To author ‘Living with the Mekong,’ you traveled through the Mekong Delta and Ho Chi Minh City to meet with farmers and urban inhabitants. What did you see?

I noticed that discussions about the organization of the delta were dominated by scientists, engineers and policymakers, who presented their new ideas at conferences and in delta plans.

Ordinary inhabitants of the delta were never present at these conferences even though these farmers and villagers have been developing skills and know-how to cope with water situations for generations. I have experienced many skills and (small-scale) innovations used by the local people in the Mekong Delta.

- Rice-fish culture: fish farming in the rice fields demonstrates how inventive the inhabitants of the delta are. The fish eat weeds and snails. They are also used to control malaria, as they eat mosquito larvae. In this way, the farmers save a lot of money on expensive pesticides.

- Sustainable energy resource: farmers who turn pig manure into biogas for cooking.

- Coastal mangrove restoration: using melaleuca fences.

Because each pumping machine is different, it seems that all farmers are creative mechanical engineers!

How is the current situation of Vietnam amid climate change?

The Vietnamese government seems to be proactive in shifting towards a low-carbon economy and tries to strengthen its sustainable energy development. Vietnam’s contribution to tackle climate change is admirable. The government feels the need to act. That is understandable since the country is already heavily affected by the impact of climate change, according to The Global Green Growth Institute’s report ‘Unleashing Green Growth in the Mekong Delta’ (2014):

“During the last 50 years, average annual temperatures have risen from 0.5 to 0.7°C, and sea level rise has reached about 20 cm (Deltares 2011). Over the past years, extreme weather events have caused human and economic losses in many regions of the country, and particularly in the Mekong Delta.

According to government estimates, between 2001 and 2010 natural disasters exacerbated by climate change have resulted in 9,500 deaths, and caused the loss of 1.5% of annual GDP (GoV 2011a).”

In the long run, climate change affects agriculture and livelihoods, but the immediate impact of land subsidence is even bigger. The more people live in the city, the more water they consume and the more groundwater they extract from the soil. As a result, the soil subsides. It is a bigger problem for Ho Chi Minh City than sea level rise. In the city, land subsides a few centimeters per year. That's going a bit faster than the sea level, which rises a few millimeters annually.

Flooding Ho Chi Minh City. Photo: Joep Janssen

What are your suggested solutions?

To solve this problem, I would suggest focusing on the following three topics:

- Strengthen urban planning and management and include it in study programs at universities. During my time in Ho Chi Minh City, all architecture students would become architects; no one was interested in becoming a good urban planner. Invest in and stimulate young students to become the next generation of water and urban professionals who can deal with complex urban systems and uncertainty.

- It would be good if tapping groundwater could stop or could be more expensive for private parties. Vietnam Brewery (Asia Pacific Breweries – Heineken from the Netherlands), for example, taps lots of water and barely pays for it. The consequence: the large amount of groundwater extraction will continue and Ho Chi Minh City continues to slowly sink. By increasing water taxes for farmers and big companies, large-scale consumption will be discouraged, and the money could be used for smart urban solutions.

- And last but not least: let’s work together – neighboring provinces, different government departments, decision-makers and local people.

How about urbanization? In your opinion, what is the most obvious influence that rapid economic development has left on water sources in Vietnam?

Since the implementation of an economic policy promoting innovation, the city has developed independently of nature. The Saigon River and its two tributaries are still there, but many canals have been replaced by asphalt streets. Due to a lack of effective planning, the high density inner-city growth has reduced green space. That is unfortunate, as it is exactly those open spaces that might be able to protect the city against extreme heat and floods.

If action is not taken and the urbanization continues, two thirds of the city will flood frequently in 2025. The economic costs could be huge.

Flooding in Ho CHi Minh City. Photo: Joep Janssen

Vietnam and the Netherlands are threatened by climate change, is there any lesson(s) that you think Vietnam should learn, and apply, from the European country?

With thousands of kilometers of long riverbanks and seacoast, the construction of dykes is unthinkable; if only because of the costs (Vietnam has about 10 times more coastline than the Netherlands).

The Mekong Delta is much more waterlogged than the Netherlands: two times more annual rainfall, more waterways (about the same length as the waterways in the whole of Europe!) and much more water flow through the Mekong River (average flow rate in the rainy season: 16,000m³ every second) than through the Rhine (2,300m³ every second).

Besides this, a large area of the Mekong Delta is flooded annually and in the Netherlands the probability of a flood happening is 0.01 percent in any given year.

The Netherlands is a small delta country – almost the same size and number of inhabitants as the Mekong Delta. More than one quarter is below sea level and 60 percent of the inhabitants live in flood-prone areas. We have learned lessons from several deadly floods in the past.

I think the Dutch success and experiences are based on three pillars: collaboration, long-term planning and capacity building.

The first success factor is culture related: we believe in collaboration (include local people, not only professionals) and our behavior is proactive. We all feel the flood risk and know we need to act. Look at the ‘Ho Chi Minh City Moving towards the Sea’ project in cooperation with Rotterdam in 2013 in which the Dutch government worked closely with universities, research institutions, landscape designers and engineering companies.

Second, education (capacity building) and innovation are very important for economic growth. We found some innovative ways to protect the people from flooding. Until the 1990’s we were very much into ‘hard’ structures like dikes and sea gates. Then we changed our mindset: we found ‘soft’ solutions to live with water instead of fighting it.

The water storage facility ''Watersquare Benthemplein'' in Rotterdam and the ''Room for the River'' [to give the river more room to be able to manage higher water levels] may be good solutions for the problems in Ho Chi Minh City.

Let’s try to translate the ‘Room for the River’ concept to the Ho Chi Minh City context. You need to reconnect the city-dwellers with the water. That’s difficult, because nowadays, people ignore the river because of its deteriorated condition. Water is the backyard of Ho Chi Minh City – it should be the front yard.

Third, we have a strong long-term and integrated planning approach to create multiple benefits.

Source: Tuoitre News



Kiến trúc sư người Hà Lan tìm kiếm giải pháp cho các vấn đề biến đổi khí hậu ở Việt Nam

Vào năm 2009, kiến trúc sư người Hà Lan Joep Janssen đã từ bỏ công việc ở Hà Lan và chuyển đến Việt Nam cùng với bạn gái của mình để nghiên cứu tác động của biến đổi khí hậu đối với các quốc gia Đông Nam Á.

Ba năm trước đó, sau khi xem phim tài liệu "An Inconvenient Truth" của Davis Guggenheim về chiến dịch của cựu Phó Tổng thống Hoa Kỳ ông Al Gore nhằm giáo dục công dân về sự nóng lên toàn cầu, kiến trúc sư người Hà Lan đã tự hỏi nghề nghiệp của mình có thể đóng góp giải pháp nào cho vấn đề cấp bách nhất của thế giới.

Trong suốt thời gian làm việc trong ngành công nghiệp kiến trúc, Janssen đã nghiên cứu cách thành phố Hà Lan đương đầu với các vấn đề liên quan đến nước kể từ thời Trung Cổ. Dựa vào nền tảng của mình, anh đã chọn Việt Nam là điểm đến để tìm ra một giải pháp cho "một nơi mà Liên Hợp Quốc đánh giá là đang phải đối mặt với tình trạng biến đổi khí hậu: vùng đồng bằng sông Cửu Long."

Sau bốn năm sống ở thành phố Hồ Chí Minh, Janssen đã đi đến vùng đồng bằng này để gặp gỡ người dân và các chuyên gia để tìm hiểu về việc biến đổi khí hậu ảnh hưởng đến Việt Nam.

Kiến trúc sư này đã trở lại Hà Lan vào năm 2013 và hai năm sau đó phát hành cuốn sách "Sống với sông Mekong" - một góc nhìn cá nhân về cách đất nước Việt Nam và nhân dân Việt Nam đối phó với hậu quả của biến đổi khí hậu.

Trong cuốn sách, Janssen phân tích ảnh hưởng của sự phát triển kinh tế nhanh chóng đối với việc quản lý nước và giới thiệu một loạt các bức ảnh chụp cuộc sống của người dân ở khu vực đồng bằng.

Người đàn ông 38 tuổi này gần đây đã chia sẻ ý kiến của mình với Tuổi Trẻ News về tình hình khí hậu của Việt Nam và đưa ra đề xuất về cách đất nước hiệu quả có thể đối phó với biến đổi khí hậu.

Joep Janssen trong một bức ảnh được anh cung cấp

Gửi tác giả "Sống với sông Mekong", bạn đã đến đồng bằng sông Cửu Long và Thành phố Hồ Chí Minh để gặp gỡ với nông dân và cư dân đô thị. Bạn đã thấy gì?

Tôi nhận thấy rằng các cuộc thảo luận về việc tổ chức vùng đồng bằng này đã giúp các nhà khoa học, các kỹ sư và các nhà hoạch định chính sách, những người đã trình bày những ý tưởng mới của họ tại hội nghị và trong kế hoạch ở vùng đồng bằng này.

Những người dân bình thường của đồng bằng không bao giờ có mặt tại các hội nghị này mặc dù những người nông dân và dân làng đã được phát triển các kỹ năng và kiến thức để đối phó với các tình huống liên quan đến nước qua các thế hệ. Tôi đã có trải nghiệm nhiều kỹ năng và sáng chế (quy mô nhỏ) được sử dụng bởi những người dân địa phương ở đồng bằng sông Cửu Long.

- Văn hóa lúa-cá: nuôi cá trong ruộng lúa thể hiện cách sáng tạo của cư dân vùng đồng bằng. Cá ăn cỏ dại và ốc sên. Chúng cũng được sử dụng để kiểm soát bệnh sốt rét, vì chúng ăn ấu trùng muỗi. Bằng cách này, nông dân tiết kiệm được nhiều tiền thay vì phải mua thuốc trừ sâu tốn kém.

- Nguồn năng lượng bền vững: nông dân biến phân lợn thành khí biogas để đun nấu.

- Phục hồi rừng ngập mặn ven biển: sử dụng cây tràm làm hàng rào.

Bởi vì mỗi loại máy bơm khác nhau, có vẻ như tất cả những người nông dân đều là kỹ sư cơ khí sáng tạo!

Tình hình hiện tại của Việt Nam trong bối cảnh biến đổi khí hậu như thế nào?

Chính phủ Việt Nam có vẻ chủ động trong việc chuyển đổi sang nền kinh tế ít phát thải các-bon và cố gắng để tăng cường phát triển năng lượng bền vững. Đóng góp của Việt Nam để giải quyết tình hình biến đổi khí hậu là rất đáng ngưỡng mộ. Chính phủ cảm thấy cần phải hành động. Đó là điều dễ hiểu vì đất nước đã bị ảnh hưởng nặng nề bởi các tác động của biến đổi khí hậu, theo Báo cáo "Phát huy khả năng tăng trưởng xanh ở đồng bằng sông Cửu Long" (năm 2014) của Viện Tăng trưởng xanh toàn cầu:

"Trong suốt 50 năm qua, nhiệt độ trung bình hàng năm đã tăng 0,5-0,7 ° C và nước biển dâng đã đạt khoảng 20 cm (Deltares 2011). Trong những năm qua, các sự kiện thời tiết cực đoan đã gây ra thiệt hại về người và kinh tế ở nhiều vùng của đất nước và đặc biệt là ở đồng bằng sông Cửu Long.

Theo ước tính của chính phủ, giữa năm 2001 và 2010 thiên tai trở nên trầm trọng hơn do biến đổi khí hậu đã dẫn đến 9.500 trường hợp tử vong và gây ra sự giảm sút 1,5% GDP hàng năm (CPVN 2011a). "

Về lâu dài, biến đổi khí hậu sẽ ảnh hưởng đến sản xuất nông nghiệp và sinh kế, nhưng tác động ngay lập tức của việc lún đất thậm chí còn lớn hơn. Càng nhiều người sống trong các thành phố, lượng nước họ tiêu thụ càng nhiều và họ lấy nước ngầm từ đất nhiều hơn. Kết quả là, đất bị sụt xuống. Vấn đề nói trên đối với thành phố Hồ Chí Minh cấp thiết hơn so với mực nước biển dâng. Trong thành phố, đất sẽ giảm vài cm mỗi năm. Việc này sẽ nhanh hơn so với mực nước biển tăng một vài mm mỗi năm.

Ngập úng ở TP. Hồ Chí Minh. Ảnh: Joep Jassen

Giải pháp đề nghị của anh là gì?

Để giải quyết vấn đề này, tôi sẽ đề nghị tập trung vào ba chủ đề sau:

- Tăng cường công tác quy hoạch và quản lý đô thị, đưa chúng vào trong các chương trình nghiên cứu tại các trường đại học. Trong suốt thời gian tôi sống tại thành phố Hồ Chí Minh, tất cả các sinh viên kiến trúc sẽ trở thành kiến trúc sư; không ai quan tâm đến việc trở thành một người quy hoạch đô thị giỏi. Đầu tư và kích thích sinh viên trẻ trở thành thế hệ chuyên gia tiếp theo về nước và đô thị có thể đối phó với hệ thống đô thị phức tạp và không chắc chắn.

- Sẽ tốt hơn nếu có thể dừng việc khai thác nước ngầm lại hoặc có thể thu phí cao hơn đối với các bên tư nhân. Nhà máy bia Việt Nam (Asia Pacific Breweries - Heineken của Hà Lan) là ví dụ, họ sử dụng nhiều nước và hầu như không trả tiền cho nó. Hậu quả: một số lượng lớn nước ngầm sẽ tiếp tục bị khai thác và thành phố Hồ Chí Minh vẫn tiếp tục từ từ lún xuống. Bằng cách tăng thuế nước cho nông dân và các công ty lớn, tiêu thụ quy mô lớn sẽ không được khuyến khích và số tiền có thể được sử dụng cho các giải pháp đô thị thông minh.

- Và cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng: chúng ta hãy cùng nhau làm việc này: các tỉnh lân cận, các cơ quan chính phủ khác nhau, nhà lập pháp và người dân địa phương.

Còn vấn đề về đô thị hóa? Theo ý kiến của anh, ảnh hưởng rõ ràng nhất của sự phát triển kinh tế nhanh chóng đã ảnh hưởng đến nguồn nước ở Việt Nam là gì?

Từ khi thực hiện chính sách kinh tế thúc đẩy sự đổi mới, thành phố đã phát triển độc lập với tự nhiên. Sông Sài Gòn và hai chi lưu của nó vẫn còn ở đó, nhưng nhiều kênh rạch đã được thay thế bằng đường bê tông, nhựa. Do thiếu quy hoạch hiệu quả, sự tăng trưởng trong nội thành có mật độ cao đã làm giảm không gian xanh. Đó là điều không may, vì nó chính là những không gian mở có thể có thể bảo vệ thành phố chống lại các đợt nóng và lũ lụt.

Nếu việc này không được thực hiện và sự đô thị hóa vẫn tiếp tục, hai phần ba thành phố sẽ bị ngập thường xuyên trong năm 2025. Các chi phí kinh tế có thể là rất lớn.

Ngập úng ở TP. Hồ Chí Minh. Ảnh: Joep Jassen

Việt Nam và Hà Lan đang bị đe dọa bởi biến đổi khí hậu, có bất kỳ bài học nào mà bạn nghĩ rằng Việt Nam nên học hỏi và áp dụng, từ các nước châu Âu?

Với hàng ngàn cây số bờ sông dài và bờ biển, việc xây dựng đê điều là không thể tưởng tượng; không chỉ vì những chi phí phải bỏ ra (Việt Nam có đường bờ biển dài hơn khoảng 10 lần so với Hà Lan).

Đồng bằng sông Cửu Long ngập úng nhiều hơn Hà Lan: lượng mưa hàng năm cao hơn hai lần, nhiều tuyến đường thủy (về độ dài tương tự như các tuyến đường thủy trên toàn châu Âu!) Và lưu lượng nước chảy qua sông Cửu Long nhiều hơn (tốc độ dòng chảy trung bình trong mùa mưa: 16,000m³ mỗi giây) so với sông Rhine (2,300m³ mỗi giây).

Bên cạnh đó, một khu vực rộng lớn của đồng bằng sông Cửu Long bị ngập hàng năm và ở Hà Lan xác suất một trận lũ xảy ra là 0,01 phần trăm trong bất cứ năm nào.

Hà Lan là một quốc gia đồng bằng nhỏ - gần như cùng kích thước và số lượng dân cư với đồng bằng sông Cửu Long. Hơn một phần tư nằm dưới mực nước biển và 60 phần trăm những người dân sống trong vùng ngập lũ. Chúng tôi đã học được bài học từ một số trận lũ lụt chết người trong quá khứ.

Tôi nghĩ rằng sự thành công của Hà Lan và kinh nghiệm được dựa trên ba việc trụ cột: cộng tác, kế hoạch dài hạn và xây dựng năng lực.

Yếu tố thành công đầu tiên là văn hóa liên quan: chúng tôi tin rằng sự hợp tác (bao gồm cả người dân địa phương chứ không chỉ các chuyên gia) và hành vi của chúng tôi là chủ động. Chúng tôi đều cảm nhận được nguy cơ lũ lụt và chúng tôi biết cần phải hành động. Nhìn vào dự án "Thành phố Hồ Chí Minh hướng tới Biển" hợp tác với Rotterdam vào năm 2013, trong đó chính phủ Hà Lan đã làm việc chặt chẽ với các trường đại học, viện nghiên cứu, thiết kế cảnh quan và các công ty kỹ thuật.

Thứ hai, giáo dục (xây dựng năng lực) và đổi mới là rất quan trọng cho sự tăng trưởng kinh tế. Chúng tôi tìm ra những cách sáng tạo để bảo vệ người dân khỏi lũ lụt. Cho đến những năm 1990 chúng tôi đã dành rất nhiều vào cấu trúc "nặng" như đê điều và cửa biển. Sau đó, chúng tôi thay đổi suy nghĩ của chúng tôi: chúng tôi tìm thấy giải pháp "mềm" để sống với nước thay vì chiến đấu với nó.

Các cơ sở lưu trữ nước ''Quảng trường Nước Benthemplein'' tại Rotterdam và "Phòng cho sông'' [cung cấp cho sông nhiều phòng để có thể quản lý mực nước cao] có thể là giải pháp tốt cho vấn đề tại thành phố Hồ Chí Minh.

Hãy cố gắng dịch khái niệm "Phòng cho sông" đúng với bối cảnh của thành phố Hồ Chí Minh. Bạn cần phải kết nối các cư dân thành phố với nước. Rất khó khăn, bởi vì ngày nay, mọi người không thích sông vì tình trạng xấu đi của nó. Nước không phải là ưu tiên hàng đầu của Thành phố Hồ Chí Minh - nó phải được ưu tiên trước nhất.

Thứ ba, chúng ta có một kế hoạch dài hơi và cách tiếp cận quy hoạch tổng hợp để tạo ra nhiều lợi ích.


Dịch bởi: cepquynh

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục