Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Xã hội
  4. Nằm 24 giờ trong bình xăng để vượt biên vào châu Âu

Nằm 24 giờ trong bình xăng để vượt biên vào châu Âu

05/04/2015
Mức trung cấp

24 hours in a fuel tank

Three refugees from the war in Syria met in Turkey and crossed into Greece - but they wanted to go further. With money running out and their families in Turkey relying on them to find a new home, they made a last-ditch attempt to get into Italy. Said tells their story.

We knew the fuel tank was a bad way to go. There were Syrian guys who had tried it before and they all said, "Don't do it!"

But we were desperate to get out of Greece. I'd been stuck there for two months, living in a flat in Athens with Anas and Badi. There was no work, no help, no way to survive. The police were hassling us every day, aggressive as hell. "Where are your papers? Where are your papers?"

Many lorries have two fuel tanks, but may only need one

The traffickers sat around in the cafes, Kurdish and Arab guys mainly, talking quite openly about the ways they could get people into other Western European countries. By plane. By boat. In the fuel tank of a lorry.

The fuel tank was the worst, but it was a surefire way to get in. "You might be a corpse by the time you arrive," they said, "but you'll get there."

He told us he knew a Greek driver going to Milan. For 5,000 euros (£3,630, $5,386) each, he could take four of us in the second fuel tank.

We left Athens in a taxi, me and Badi and Anas and an Iraqi guy who we didn't really know. The driver took us to a warehouse in an industrial zone outside Thessaloniki, not far from the sea. The lorry was hidden inside and the driver shut the warehouse doors so no-one could see what was going on. He told us all to go to the toilet before we got in. The other guys all took a leak, but I just couldn't go. I was too tense.

We had to get into the tank by crawling under the axle of the lorry and squeezing through this tiny door. As soon as I saw it I thought, "We're going to die in there." When we'd taken a look we scrambled back out from under the lorry and prayed, there on the floor of the warehouse. We prayed for our children, all four of us together. Then we crammed ourselves into the tank and the driver started the engines.

As soon as the lorry started to move we knew we wouldn't last an hour. It was burning hot and filled with diesel fumes. Anas was frantic, banging on the tank and screaming this weird scream. The driver heard him and the lorry stopped before it had left the warehouse. We scrambled out. Anas said, "I have kids, I don't want to die."

There was no way all four of us could go in that tank, so we agreed that the Iraqi guy would go back to Athens. The rest of us had been together for months. We were like brothers. We trusted each other.

The driver was going to lose 5,000 euros, but he didn't want to arrive with a bunch of dead bodies in the tank. So he squeezed an extra 500 euros out of the three of us and we got back in.

We were squished together like dough. There was a rubber sheet on the floor of the tank and it just melted in the heat. I mean it turned to liquid. We were covered in this black stuff. It was like an oven, pitch black. It stank of melting plastic and diesel fumes

We had a small plastic Pepsi bottle with us, and Badi and Anas managed to pee in it. Well, half of it went in the bottle and half of it went everywhere, all over their clothes and on to the floor of the tank with the melted rubber. Badi emptied the bottle outside the tank, but the lorry was going fast and the wind blew the spray back inside.

By then I was really in agony, but I just couldn't pee in that bottle with my friends there. Towards the end of the journey the pain was so bad that I was actually blacking out. I tried to keep quiet for their sakes, but all the way I was screaming inside.

After a while the lorry drove on to a ferry. Without the engine noise we were scared they'd hear us, so we never said a word except when the lorry was going fast. We just stayed there silently, listening to the boat's engines and struggling to breathe.

None of us thought we'd make it. I had my mobile in my hand and I kept looking at the screen in the darkness, looking at photos of my wife and my girls. I did this whole journey just for them. I left Syria to get my girls out of this war. I just kept thinking, "How are they going to survive if I don't make it?"

Finally the engines started again and we started to move, slowly slowly slowly. When we stopped we could hear men talking loudly outside - "Buongiorno! Grazie! Prego! Grazie!" - and we knew we were in Italy. We were relieved, because whatever happened we would not be sent back to Greece.

The driver was supposed to take us to Milan but after a few more hours we just couldn't stand it any more. We started banging on the side of the tank, yelling, but he didn't hear us or he didn't want to stop.Badi still had some juice in his phone, so he called the trafficker in Athens from inside the tank and said, "Call the driver and tell him to let us out or we're going to die in here." Not long after that the driver turned off the big road and after a while he stopped.

We collapsed out of the tank on to the floor. We couldn't unfold our legs, couldn't even feel them, so we had to drag ourselves out from under the lorry with our hands. It was the middle of the day. We were in a wood somewhere in Italy.

The driver made it clear that he no longer knew us, that we were on our own. After he drove off we rolled down a slope and crawled into a concrete storm tunnel under the road. We just lay in there trying to move our limbs and to breathe. After 10 minutes, lying there on my side, I managed to take a pee.

Source: BBC

24 giờ trong bình xăng xe tải

3 người tị nạn tới từ đất nước Syria bị chiến tranh tàn phá đã gặp nhau ở Thổ Nhĩ Kỳ và tìm cách vào được Hy Lạp. Nhưng họ còn muốn đi xa hơn nữa, để tới điểm dừng chân lý tưởng và cứu gia đình của mình, cho dù hành trình có thể khiến họ phải mất mạng. Said, một thành viên trong nhóm, vừa kể lại hành trình này.

"Chúng tôi biết bình chứa nhiên liệu xe tải là phương thức tồi tệ nhất để nhập cư (trái phép). Đã có những người Syria thử dùng cách này trước đây và họ đều nói rằng: "Đừng làm thế".

Nhưng chúng tôi đều tuyệt vọng, muốn rời khỏi Hy Lạp. Chúng tôi đã mắc kẹt ở đây suốt 2 tháng. Tôi sống trong một căn hộ ở Athens cùng Anas và Badi. Chúng tôi không có việc làm, chẳng ai giúp đỡ, gần như không có cách nào để sinh tồn. Cảnh sát thì liên tục quấy rầy, tra hỏi giấy tờ của chúng tôi.

Các xe tải thường có 2 bình nhiên liệu cỡ lớn. Bình phụ không nhiên liệu hoàn toàn có thể được sử dụng cho hoạt động buôn người.

Những kẻ buôn người tụ tập quanh các quán cà phê ở đây, chủ yếu là dân Kurd và Arab. Họ nói chuyện khá thoải mái về cách thức đưa người vào nhiều nước Tây Âu, như bằng máy bay, tàu và bình nhiên liệu xe tải.

Giải pháp bình nhiên liệu là tồi nhất, song lại đảm bảo việc "đi đến nơi, về đến chốn". "Anh có thể thành xác khô, nhưng sẽ tới đích " - những kẻ buôn người hứa hẹn.

Gã đàn ông môi giới cho chúng tôi biết một tài xế Hy Lạp chạy xe tới Milan (Italy). Với giá 5.000 euro (5.386 USD) mỗi người, viên tài xế có thể chở theo 4 người trong bình nhiên liệu phụ.

Chúng tôi rời Athens và cùng một người Iraq mà cả nhóm không quen lắm đi tới một nhà kho nằm ở Thessaloniki, cách biển không xa. Chiếc xe tải nằm trong kho và viên tài xế đóng chặt cửa để không ai có thể biết chuyện gì đang diễn ra. Ông ta yêu cầu chúng tôi đi vệ sinh trước khi vào trong. Mọi người đều "xả van", nhưng tôi thì không thể vì quá căng thẳng.

Chúng tôi vào trong thùng nhiên liệu bằng cách bò dưới gầm xe, chui vào thông qua một cánh cửa rất nhỏ. Ngay khi nhìn thấy cánh cửa đó, tôi tự nhủ mình rồi sẽ chết chắc. Nhưng chúng tôi không có nhiều thời gian. Sau khi cầu nguyện ngay trên sàn nhà kho, chúng tôi chui vào trong bình và viên tài xế khởi động xe.

Khi chiếc xe bắt đầu di chuyển, chúng tôi biết mình sẽ không trụ được trong một giờ đồng hồ. Không gian trong bình nhiên liệu nóng bỏng, đầy mùi dầu diesel. Anas kinh hoảng, đập tay vào thành bình và hét lên. Người tài xế nghe thấy nên đã dừng lại trước khi xe rời khỏi nhà kho. Chúng tôi lại chui ra và Anas nói: "Tôi còn con nhỏ, tôi chưa muốn chết".

Rõ ràng là không có cách nào để cả 4 chúng tôi cùng di chuyển trót lọt trong bình nhiên liệu đó. Vì thế chúng tôi thỏa thuận rằng anh chàng Iraq sẽ trở lại Athens. 3 chúng tôi thân nhau hơn nên tiếp tục lên đường.

Viên tài xế sẽ mất 5.000 euro, nhưng anh ta cũng chẳng muốn tới nơi với một đống xác người trong bình nhiên liệu. Vì thế anh ta vòi chúng tôi thêm 500 euro rồi lên đường".

Chúng tôi nằm co bên nhau như những khúc bột bánh mỳ. Có một tấm nhựa được đặt dưới đáy bình nhiên liệu, nhưng nó nhanh chóng chảy ra vì cái nóng. Người chúng tôi dần đen kịt vì bụi dầu diesel.

Chúng tôi mang theo mỗi người một vỏ chai Pepsi nhựa và Badi cùng Anas đã cố gắng tè vào đó. Nói thật thì một nửa chảy vào chai và nửa còn lại rơi rớt ra ngoài, vương đầy trên quần áo họ và trên sàn bình chứa nhiên liệu. Badi có đổ nước tiểu ra ngoài, nhưng chiếc xe đi nhanh quá nên gió lại tạt hết nước vào trong.

Khi ấy tôi rất buồn đi vệ sinh, nhưng không thể làm vậy khi các bạn vẫn đang ở ngay cạnh mình. Tới gần cuối hành trình, do nhịn tiểu quá mức, tôi đã gần như ngất xỉu. Tôi cố gắng giữ yên lặng vì bạn bè, nhưng thực sự tôi đang gào thét bên trong đầu.

Sau khi chạy được một lúc, chiếc xe tải đi lên một cái phà. Do không còn tiếng động cơ nữa, chúng tôi nằm yên vì sợ người ngoài sẽ phát hiện ra mình. Chúng tôi im lặng lắng nghe tiếng phà chạy, chật vật hít thở trong không gian quá nhỏ của bình nhiên liệu.

Không một ai trong chúng tôi tin mình sẽ còn sống khi tới nơi. Tôi có mang theo điện thoại nên đã liên tục xem ảnh vợ con mình trong đó. Tôi thực hiện cả hành trình đau khổ này là vì họ. Tôi đã rời Syria với mục tiêu đưa vợ con ra khỏi cuộc chiến ở quê nhà. Tôi băn khoăn không biết họ rồi sẽ ra sao, nếu tôi không thể tới đích?  

Cuối cùng chiếc xe tải nổ máy trở lại và chúng tôi bắt đầu di chuyển chậm. Khi dừng lại, chúng tôi nghe tiếng người nói rất to bên ngoài - "Buongiorno! Grazie! Prego! Grazie!" - và chúng tôi biết mình đã ở Italy.

Người tài xế có kế hoạch đưa chúng tôi tới Milan. Nhưng chỉ sau vài giờ, chúng tôi đã không thể chịu đựng hơn được nữa. Chúng tôi đập tay vào bình nhiên liệu nhưng viên tài xế không dừng lại. Điện thoại của Badi vẫn còn chút pin nên anh ấy đã gọi những kẻ buôn người từ Athens, bảo họ yêu cầu tài xế dừng xe lại nếu không chúng tôi sẽ chết hết. Không lâu sau đó, tài xế rẽ vào một con đường nhỏ và dừng hẳn.

Chúng tôi lần lượt bò ra khỏi bình nhiên liệu và ngã xuống đất. Do nằm co quá lâu, chúng tôi không thể duỗi được chân ra nên đã phải dùng tay kéo mình ra khỏi gầm xe tải. Đó là giữa trưa và chúng tôi ở đâu đó trong một khu rừng tại Italy.

Viên tài xế nói rằng từ thời điểm này, ông ta không còn quen biết gì chúng tôi nữa và chúng tôi phải tự lo cho mình. Sau khi ông ta bỏ đi, chúng tôi bò vào một ống thoát nước lớn nằm dưới mặt đường để nghỉ và thở. Phải tới khi đó, tôi mới tin mình vẫn còn sống và có thể "giải quyết nỗi buồn.

Theo Tường Linh

 

bài viết đặc sắc trong tháng 12/2016

Bạn có nên học ngay IELTS khi chưa giao tiếp tiếng Anh tốt?

CEP đã thiết kế các lớp học IELTS đặc biệt để giúp học viên vừa có thể tham gia lớp luyện thi IELTS và lớp học chuyên về tiếng Anh giao tiếp để học viên có thể tiết kiệm chi…

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục