Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Thể thao
  4. Nếu luyện tập đủ chăm chỉ, bạn có thể giành chiến thắng không?

Nếu luyện tập đủ chăm chỉ, bạn có thể giành chiến thắng không?

Mức nâng cao

Can you win at anything if you practise hard enough?

If you had enough practice, advice and expert training, could you become a success at anything? How much is achievement based on natural ability and how much hard work?

For instance, could an "unco-ordinated computer geek" become a table-tennis star in one year?

In an international experiment, a table-tennis coach gave an "unsporty" adult an hour's coaching every day for a year in a bid to make him one of the top table tennis players in Britain.

Ben Larcombe, a young coach from north London, gave 24-year-old Sam Priestley more than 500 hours of personal tuition and took him to elite training centres in Hungary, Denmark and Middlesbrough.

He predicted he could make Sam one of the 250 highest-ranked players in Britain within 12 months.

That year has come to an end.

"I became interested in the idea that you can achieve mastery by the quantity and quality of your practice, not innate talent," says Ben.

To test the theory, he needed someone without experience of table tennis or natural aptitude for the sport. Perhaps unflatteringly, he turned to his childhood friend Sam, a budding entrepreneur who describes himself as an "unco-ordinated computer geek".

"I was always one of the worst at any skill-based sport at school,& says Sam. &No one would call me sporty."

Purposeful practice

In the book Bounce, former Commonwealth table tennis champion Matthew Syed supports the research of K Anders Ericsson which suggested that to become an expert in anything you need to put in an average of 10,000 hours of "purposeful practice".

There are not 10,000 hours in a year, so Ben focused on the quality of Sam's training.

"If you go to a table tennis club you see lots of people who have played for many, many years, but they are just hitting balls mindlessly and playing matches," says Ben.

"Sam and I were always thinking about what we should do with the time we had. Everything we did was focused on Sam's improvement."

Most lessons were held in the kitchen of Sam's shared flat on a table which also served as a dining table.

Ben recorded every session and made a video compilation which shows one second of Sam playing on every day of the challenge. The result is a modern-day Rocky montage in which the streets of Philadelphia are replaced by a cramped flatshare in east London.

Worse than an 11-year-old

The video shows Sam improving dramatically. After six months he was holding his own against seasoned club players. But he was still a long way from his target when the year ended.

Rory Scott, a coach who has trained juniors who later played for England, watched Sam in a recent tournament.

His verdict? "He is nowhere near the standard of the top under-11 player in the UK"

Why did the project fail? One reason might be that Ben chose the wrong sport.

"It is probably the most difficult sport to pick for this challenge," says Steve Brunskill, head coach at the Swerve Table Tennis Centre in Middlesbrough.

"Table tennis has the smallest court, the smallest ball, the smallest bat, the quickest reaction times, the most spin, and it's the only sport where you play on one surface but stand on another.

"You have to play so much to develop the skill, co-ordination and timing, and you have to learn to cope with different styles of opponent."

'Natural gift' versus practice

Ben is still convinced the challenge is achievable. He thinks a lack of practice time was the main obstacle to Sam's success.

"The idea of showing people what the average Joe can achieve by squeezing in table tennis training after work was a lovely one, but to be successful someone would almost certainly need to do the challenge as a sort of gap year and play full time," Ben says.

"It's clear that talent matters and perhaps results would have been quicker with a more natural sportsman who has better movement and anticipation, possibly a tennis player.

"But I can still see no reason why anyone who works hard in a purposeful way cannot achieve their goal, in table tennis or any field."

Matthew Syed is excited by Sam's progress.

"It debunks the idea that when you watch somebody who is good at something, they must have been blessed with a natural gift," he says.

"Most people have to train for a minimum of 10, sometimes 15 years, to reach mastery, but even by being committed for one year there has been a very big change in Sam's ability level and this is because the human brain is very adaptable."

Cultural differences

Mr Syed says this is an important lesson for anyone involved in education.

"In subjects like mathematics, if young people are not very good at the beginning they tend to give up because they don't think they have got a brain for numbers," he says.

"Whereas in places like China there is a very widespread cultural belief that you get better with training, so people tend to persist longer.

"The very belief about how success happens shapes the behaviours that we adopt."

This is a view supported by OECD [Organisation for Economic Co-operation and Development] education expert, Andreas Schleicher, who has argued that attitudes to natural ability are key factors in test results.

Mr Schleicher says in western countries failure to succeed in maths is frequently attributed by students to an innate lack of ability, arguing that success depends on being naturally gifted.

In contrast, studies of top-performing Asian countries have shown pupils attribute their success or failure to their own efforts and the ability of their teachers.

Instant gratification

Jonathan Osborne, professor of science education at Stanford University in the US, agrees that changing students' attitudes is important.

"The problem is the motivation to practise, as any child who has learnt the violin or piano will tell you," he says.

"The real challenge is that practice is hard work, and the challenge for contemporary culture is that it is too dependent on immediate gratification."

Michael Reiss, professor of science education at UCL Institute of Education, argues that dividing school pupils by ability encourages this idea of differences in talent rather than application.

"We should avoid putting students into sets according to attainment as much as possible and we should promote the message that effort matters," he says.

As for Sam, he has not given up hope of reaching the top 250.

His housemates should prepare to eat their dinner off a table tennis table for another year.

By Matt Pickles (BBC)



Nếu luyện tập đủ chăm chỉ, bạn có thể giành chiến thắng không?

Nếu đã luyện tập đủ, có đủ lời khuyên và sự đào tạo của các chuyên gia liệu bạn có thể thành công không trong lĩnh vực nào đó không? Thành quả có được bao nhiêu là nhờ khả năng bẩm sinh chiếm và bao nhiêu là nhờ sự chăm chỉ luyện tập nhỉ?

Một trường hợp như sau, một "chuyên viên tin học độc lập" có thể trở thành một ngôi sao bóng bàn trong một năm được không?

Trong một thí nghiệm quốc tế, một huấn luyện viên bóng bàn dành một giờ mỗi ngày để huấn luyện cho một người trưởng thành "không giỏi thể thao" trong một năm, với nổ lực khiến anh ta trở thành một trong những người chơi bóng bàn hàng đầu ở Anh.

Ben Larcombe, một huấn luyện viên trẻ đến từ phía bắc thủ đô London, Anh, đã dành hơn 500 giờ dạy riêng cho Sam Priestley, 24 tuổi, và đưa anh ta đến các trung tâm đào tạo tốt nhất ở Hungary, Đan Mạch và Middlesbrough.

Anh dự đoán, mình có thể khiến Sam trở thành một trong 250 cầu thủ có thứ hạng cao nhất ở Anh trong vòng 12 tháng.

Một năm huấn luyện đã kết thúc.

"Tôi rất hứng thú với ý tưởng, chúng ta có thể đạt được ưu thế bằng cách luyện tập có số lượng và chất lượng, chứ không phải tài năng bẩm sinh," Ben nói.

Để kiểm tra giả thuyết này, anh cần một vài người không có kinh nghiệm chơi bóng bàn hoặc năng khiếu bẩm sinh với các môn thể thao. Để chắc chắn, anh chọn người bạn thời thơ ấu của mình - Sam, một doanh nhân mới nổi, người tự nhận mình là một "chuyên viên tin học độc lập".

Sam cho biết, "Tôi luôn nằm trong số những người chơi tồi tệ nhất mọi môn thể thao ở trường". "Không ai nói tôi biết chơi thể thao cả."


Luyện tập có mục đích

Trong sách Bounce, cựu vô địch bóng bàn Commonwealth Matthew Syed, ủng hộ các nghiên cứu của K Anders Ericsson, đó là, để trở thành chuyên gia trong bất cứ lĩnh vực nào, thì cũng cần dành ra trung bình 10.000 giờ để "luyện tập có mục đích".

Không nhất thiết phải dành ra 10.000 giờ trong một năm, nên Ben đã tập trung vào chất lượng huấn luyện Sam.

"Tới một câu lạc bộ bóng bàn, bạn nhìn thấy nhiều người, những người đã chơi bóng trong nhiều, nhiều năm, nhưng họ chỉ đánh bóng trong vô thức và thi đấu với nhau để giải trí", Ben nói.

"Sam và tôi đã luôn luôn nghĩ nên làm gì với thời gian chúng tôi có. Tất cả những gì chúng tôi làm là tập trung vào sự tiến bộ của Sam".

Hầu hết các bài học đều được học ngay trên bàn ăn trong nhà bếp căn hộ ở ghép của Sam.

Ben đã ghi lại từng buổi học và biên tập thành một vi-đê-ô cho thấy từng khoảnh khắc Sam chơi bóng mỗi ngày trong thời gian thử nghiệm. Kết quả là bộ phim Rocky đã ra đời, nhưng bối cảnh quay thì ở một căn hộ ở ghép chật chội phía đông London thay vì đường phố Philadelphia.


Tệ hơn một đứa trẻ 11 tuổi

Video cho thấy Sam đã tiến bộ đáng kể. Sau sáu tháng, anh có thể đánh bại những người chơi lâu năm ở câu lạc bộ. Nhưng để đạt được mục tiêu đặt ra, vẫn còn một chặng đường dài cho đến hết năm.

Rory Scott, một huấn luyện viên đã huấn luyện cho những người vận động viên nhí từ 7-11 chơi cho đội tuyển Anh, đã quan sát Sam trong một giải đấu gần đây.

Nhận xét của ông ta à? "Anh ta còn lâu mới bằng trình độ của các cầu thủ hàng đầu dưới 11 tuổi ở Anh."

Tại sao dự án lại thất bại? Lý do có thể là Ben đã chọn nhầm môn thể thao.

"Có lẽ đó là môn thể thao khó nhất cho thách thức này", Steve Brunskill, huấn luyện viên trưởng tại Trung Tâm Quần Vợt Swerve ở Middlesbrough, nói.

"Môn bóng bàn có sân chơi nhỏ nhất, bóng nhỏ nhất, vợt nhỏ nhất, thời gian phản ứng lại nhanh nhất, phải di chuyển nhiều nhất, và đó là môn thể thao duy nhất chơi bóng trên một bề mặt nhưng lại đứng trên một bề mặt khác."

"Bạn phải chơi rất nhiều để phát triển các kỹ năng, khả năng  phối hợp và tốc độ, và cũng như học cách đối phó với các lối chơi khác nhau của các đối thủ."


Tài năng thiên bẩm hay sự rèn luyện?

Ben vẫn tin chắc thác thức này sẽ thành công. Anh cho rằng thiếu thời gian luyện tập chính là trở ngại lớn nhất đối với sự thành công của Sam.

"Ý tưởng cho mọi người thấy những gì trung bình Joe có thể đạt được bằng cách ép mình luyện tập bóng bàn sau giờ làm việc rất là hay, nhưng để thành công, thì một người chắc chắn cần phải vượt qua thử thách như thời gian một năm và luyện tập thật chăm chỉ", Ben chia sẻ.

Anh nói, "Rõ ràng vấn đề nằm ở tài năng, và có lẽ sẽ sớm có kết quả với một vận động viên có tố chất và khả năng di chuyển cũng như phòng ngự tốt hơn, có thể là một người chơi tennis."

"Nhưng tôi vẫn không thể tìm ra nguyên nhân tại sao những người luyện tập có mục đích một cách chăm chỉ lại không thể đạt được mục tiêu mình đề ra, trong bóng bàn hay bất kỳ môn thể thao nào khác".

Matthew Syed rất hứng thú với sự tiến bộ của Sam.

"Nó đã xóa quan niệm rằng khi bạn quan sát một ai đó giỏi về một thứ gì đó, họ đã phải rất may mắn khi có được 'món quà của tạo hóa", ông chia sẻ.

"Hầu hết mọi người phải trải qua thời gian huấn luyện tối thiểu là 10 hay có khi 15 năm, để đạt trình độ chuyên nghiệp, nhưng ngay cả khi chỉ cam kết luyện tập trong vòng một năm, thì vẫn có một cơ hộ lớn ở khả năng của Sam bởi não bộ của con người rất dễ thích nghi".


Những nét văn hóa khác biệt

Ông Syed nói đây là một bài học quan trọng cho những người làm công việc liên quan đến giáo dục. 

"Trong các môn học như toán, nếu những người trẻ tuổi không thực sự giỏi ngay từ khi bắt đầu, thì họ có xu hướng bỏ cuộc vì họ không nghĩ rằng họ có bộ não tư duy những con số."

"Trong khi đó, các quốc gia như Trung Quốc có một tín ngưỡng văn hóa rất phổ biến, đó là sự rèn luyện sẽ giúp bạn thành công hơn, vì vậy mọi người có xu hướng trở nên kiên trì. 

"Họ có niềm tin sâu sắc rằng những thành công đạt được sẽ định hình cách ứng xử mà chúng ta chấp nhận", ông chia sẻ.

Một quan điểm cung cấp bởi Tổ chức Hợp tác Kinh tế và Phát triển (OECD), của chuyên gia giáo dục, Andreas Schleicher, người đã ủng hộ quan điểm và cho rằng thái độ đối với khả năng bẩm sinh là yếu tố quyết định trong kết quả thử nghiệm.

Ông Schleicher nói, ở các quốc gia phương tây, những sinh viên thường cho rằng sự thất bại trong việc học môn toán học là do thiếu khả năng bẩm sinh, điều này có nghĩa sự thành công phụ thuộc vào năng khiếu tự nhiên.

Nhưng ngược lại, những nghiên cứu của các quốc gia hàng đầu châu Á lại cho thấy rằng, học sinh cho rằng  thành công hay thất bại là do những nỗ lực của bản thân và khả năng của giáo viên.

Sự hài lòng trong phút chốc

Jonathan Osborne, giáo sư về khoa học giáo dục tại Đại học Stanford, Mỹ, đồng ý rằng, thay đổi thái độ của học sinh là rất quan trọng. 

"Vấn đề chính là động lực để rèn luyện, mọi đứa trẻ học violin hay piano sẽ nói với bạn điều này", ông nói.

 "Thử thách thực sự là việc rèn luyện rất khó, và thách thức đối với nền văn hóa đương đại là quá phụ thuộc vào sự hài lòng phút chốc", ông nói.

Michael Reiss, giáo sư về khoa học giáo dục tại Học viện giáo dục UCL, lập luận rằng, phân chia học sinh theo khả năng khuyến khích ý tưởng tạo ra những khác biệt về tài năng hơn là sự kiên trì.

"Chúng ta nên tránh đặt học sinh vào các nhóm dựa theo những gì chúng đạt được càng nhiều càng tốt và chúng ta cần đẩy mạnh thông điệp rằng thành công phần lớn là nhờ sự nỗ lực", ông nói.

Đối với Sam, anh vẫn không từ bỏ hy vọng lọt vào top 250 người chơi bóng bàn hàng đầu. 

Người bạn cùng phòng của Sam nên chuẩn bị tinh thần dùng bữa tối trên chiếc bàn vừa là nơi chơi bóng vừa là bàn ăn thêm một năm nữa.

Dịch bởi: Trang Phạm


Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục