Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Kinh tế - Thương mại
  3. Kỹ năng
  4. Người đàn ông nhỏ dám ước mơ lớn

Người đàn ông nhỏ dám ước mơ lớn

18/02/2016
Mức trung cấp

Small man dares to dream big

Phu never grew beyond four feet, but he does not let that get to him as he accosts foreigners on the street to learn English and in turn acts as their tour guide

Dinh Van Phu (L) and a foreign friend at his coffee shop in Hanoi. Photo: Le Nam

Dinh Van Phu, 61, has remained less than four feet tall since he was a first grader.

While his five siblings all grew normally, Phu spent his childhood being teased and bullied.

His lack of inches prevented him from having not only friends but also a career.

Phu said he had wanted to become an electronics engineer and applied to the University of Technology in Hanoi after graduating from high school, but the recruitment board said he did not meet their physical requirements.

“I considered myself an undeveloped product, but I was not deterred,” Phu told Thanh Nien from the café he opened in 2001 in front of his three-square-meter house on Hang Cot Street in the Old Quarter.

His mother and siblings gave him money to buy the house and open the shop, which was first meant to help him make a living. But it has since become more than that as it was where he started learning English and “opened my mind.”

Phu said Vietnam had fully opened its door by that time, and there were many foreigners walking on Hanoi’s streets every day.

“I just thought I should talk to the foreigners to learn things from them.”

His first foreign friend was Jim, a Canadian who got lost in front of his shop in the summer of 2001.

Phu helped him by pointing to words in a dictionary the man had with him.

The encounter changed his life.

Jim returned three days later and offered to teach him English for free. He also bought Phu a grammar book.

He came to teach Phu almost every day for three months until he had to return home for family reasons. Jim also accompanied him in four trips across Vietnam, including to Sa Pa and Ha Long.

“We helped each other understand the other’s culture,” Phu said on a national television program.

He said Jim was keen on helping him as he felt a connection because of his own difficult childhood, when his alcoholic father would regularly beat him up.

Support and doubt

Phu continued to make foreign friends and also became an amateur tour guides for them.

He even accompanied some of them to the top of Fansipan, Vietnam’s highest peak at 3,143 meters (10,312 feet), which has not been climbed by many people.

Phu even advertises his interest by putting up a sign at his shop that says: “Welcome to my shop. Please take moment [sic] to drink the best Vietnamese tea. I would like to study English.”

He also learns by noting down new words and stopping foreigners on the street to ask them to teach him how to pronounce them. Many are willing to help and even leave their email addresses so that Phu could write to them for help.

Some refuse, thinking he is weird.

Phu said he often gets asked why he learns English.

His stock answer is, “I learn English as I like to go everywhere.”

Go Everywhere has become the name of his coffee shop, which brought him to another teacher, Tran Thi Thai of the Hanoi National University. She reached out to him after reading one of many media stories about him and his desire to learn English.

Thai said she was impressed by the mission Phu set out for himself, which is not an easy one even for people without his handicap.

“Some of us don’t even dare to dream about going everywhere.

“I admired Phu for having that dream and I wanted to help him realize it.”

She took him into a class for high school students at her home, and he made a great effort to catch up with the others.

Thai taught him for free, and said both she and her children have learned from his motivation that they do not give up on things easily.

Phu said he has received as much discouragement as support during his quest to study English.

Many people who noticed how he tried to accost foreigners on the street told him “to look in the mirror” and “accept your life as a coffee shop owner.”

But a xe om driver who once said such things to him had to apologize later when he had a foreign customer and had to seek Phu’s help to converse with the customer.

'Repay the world'

In 2008 Phu appeared in a popular talk show on national television where he said Vietnam should have a support group for people like him “to keep each other confident to live normally.”

It was noticed beyond Vietnamese shores, and Phu was invited to a conference for people with dwarfism in the US in 2009.

“It felt like a dream come true,” he said.

Now he still offers free service as a tour guide to his foreign friends besides managing an English class in his coffee shop every Friday afternoon.

The teachers are his foreign friends and he assists them. The free class takes in any local kid who wants to learn.

“I want to repay the world. I owe many people a lot,” Phu said.

Source: Thanhnien News

 

 

Người đàn ông nhỏ dám ước mơ lớn

Phú sẽ không bao giờ cao hơn bốn feet, nhưng ông không để điều đó ngăn mình đi theo những người nước ngoài trên đường phố để học tiếng Anh và cũng đóng vai trò là người hướng dẫn viên của họ.

Đinh Văn Phú (bên trái) và một người bạn nước ngoài tại quán cà phê của ông tại Hà Nội. Ảnh: Lê Nam

Đinh Văn Phú, 61 tuổi, không cao hơn bốn feet từ khi còn là một học sinh lớp một.

Trong khi năm anh chị em của ông đều tăng trưởng bình thường, thì ông Phú lại bị trêu chọc và bắt nạt suốt tuổi thơ của mình.

Sự thấp bé không chỉ cản trở ông kết bạn mà còn đối với sự nghiệp.

Phú cho biết ông đã từng muốn trở thành một kỹ sư điện tử và ứng tuyển vào trường Đại học Công nghệ Hà Nội sau khi tốt nghiệp trung học, nhưng hội đồng tuyển dụng nói rằng ông không đáp ứng được yêu cầu thể chất của họ.

"Tôi coi bản thân mình một sản phẩm chưa phát triển, nhưng tôi đã không nản chí" Phú nói với phóng viên báo Thanh Niên tại quán cà phê mà ông mở vào năm 2001 ở phía trước cửa ngôi nhà ba mét vuông của ông trên phố Hàng Cót trong khu phố cổ.

Mẹ và các anh chị em đã cho ông tiền để mua nhà và mở cửa hàng nơi giúp ông lần đầu tiên tự kiếm sống. Nhưng nó đã cho ông nhiều hơn thế vì đó là nơi ông bắt đầu học tiếng Anh và "khai mở tâm trí của mình."

Ông Phú cho biết Việt Nam đã hoàn toàn mở cửa vào thời điểm đó và đã có nhiều người nước ngoài đi bộ trên đường phố Hà Nội mỗi ngày.

"Tôi chỉ nghĩ rằng tôi nên nói chuyện với người nước ngoài để học hỏi từ họ."

Người bạn nước ngoài đầu tiên của ông là Jim, một người Canada đã bị lạc ở phía trước quán nước của mình trong mùa hè năm 2001.

Phú đã giúp ông ta bằng cách chỉ từng từ trong từ điển mà người đàn ông đó mang theo mình.

Cuộc gặp gỡ thay đổi cuộc sống của ông.

Jim đã trở lại ba ngày sau đó và đề nghị dạy tiếng Anh miễn phí cho ông. Ông Phú cũng đã mua một cuốn sách ngữ pháp.

Jim đã đến để dạy cho Phú gần như mỗi ngày trong suốt ba tháng cho đến khi ông đã phải trở về nhà vì lý do gia đình. Jim cũng đi cùng ông trong bốn chuyến đi trên khắp Việt Nam, bao gồm cả Sa Pa và Hạ Long.

"Chúng tôi đã giúp nhau hiểu về văn hóa của người còn lại" ông Phú nói trên một chương trình truyền hình quốc gia.

Ông cho biết Jim đã quan tâm giúp đỡ ông, cho ông cảm giác kết nối bởi vì thời thơ ấu khó khăn, khi người cha nghiện rượu của ông thường xuyên đánh ông.

Hỗ trợ và nghi ngờ

Phú tiếp tục kết bạn với bạn bè quốc tế và cũng trở thành một hướng dẫn viên nghiệp dư cho họ.

Ông thậm chí còn đi cùng với một số người trong số họ đến đỉnh Fansipan, đỉnh núi cao nhất của Việt Nam, cao 3.143 mét (10.312 feet), mà đã không nhiều người đã chinh phục được.

Phú thậm chí còn đặt bảng quảng cáo ở cửa hàng của mình với nội dung: "Chào mừng bạn đến cửa hàng của tôi. Xin vui lòng dành thời để uống nước trà Việt Nam ngon nhất. Tôi muốn học tiếng Anh. "

Ông cũng học bằng cách ghi ra những từ mới và chặn những người nước ngoài đi trên đường phố để đề nghị họ dạy cho ông cách phát âm chúng. Nhiều người sẵn sàng giúp đỡ và thậm chí để lại địa chỉ email của họ để ông Phú có thể nhờ họ giúp đỡ.

Một số người từ chối, nghĩ rằng ông kì lạ.

Phú cho biết ông thường xuyên được hỏi tại sao ông biết tiếng Anh.

Câu trả lời của ông là "Tôi học tiếng Anh vì tôi thích đi khắp mọi nơi."

Đi khắp mọi nơi đã trở thành tên gọi của quán cà phê của ông, nơi đã đưa ông đến một giáo viên khác, bà Trần Thị Thái của Đại học Quốc gia Hà Nội. Cô đưa tay ra với ông sau khi đọc một trong nhiều câu chuyện trên truyền thông về ông và mong muốn học tiếng Anh của ông Phú.

Bà Thái cho biết, bà đã rất ấn tượng bởi các nhiệm vụ mà Phú đặt ra cho chính mình, những việc không hề dễ dàng cả đối với những người không có khuyết tật gì.

"Một số người trong chúng ta thậm chí không dám mơ về việc đi khắp mọi nơi.

"Tôi ngưỡng mộ Phú vì giấc mơ đó và tôi muốn giúp anh ta nhận ra nó."

Cô đưa ông vào một lớp học cho học sinh trung học tại nhà của cô, và ông phải nỗ lực rất nhiều để bắt kịp những người khác.

Bà Thái dạy miễn phí cho ông và cho biết cả cô và con cô đều đã học được từ ông động lưc để không dễ dàng từ bỏ.

Phú cho biết ông đã nhiều lần chán nản trong quá trình học tiếng Anh.

Nhiều người nhìn thấy ông cố gắng níu kéo người nước ngoài trên đường phố đã nói với ông rằng "hãy nhìn vào gương" và "chấp nhận cuộc sống của mình như là một chủ cửa hàng cà phê."

Nhưng một người lái xe ôm đã từng nói những điều như vậy với ông đã phải xin lỗi sau khi ông có một khách hàng nước ngoài và đã phải tìm kiếm sự giúp đỡ của Phú để trò chuyện với khách hàng.

'Trả nợ thế giới'

Năm 2008 Phú xuất hiện trong một talk show nổi tiếng trên đài truyền hình quốc gia, nơi ông cho biết Việt Nam cần phải có một nhóm hỗ trợ cho những người như anh "để giúp đỡ lẫn nhau tự tin để sống bình thường."

Việc đó nhận được sự chú ý từ bên ngoài Việt Nam và ông Phú được mời tham dự một cuộc gặp mặt cho những người bị bệnh còi cọc ở Mỹ trong năm 2009.

"Tôi cảm thấy đó giống như một giấc mơ trở thành sự thật" ông nói.

Hiện tại ông vẫn còn cung cấp dịch vụ hướng dẫn viên miễn phí cho bạn bè nước ngoài của mình bên cạnh việc quản lý một lớp học tiếng Anh tại quán cà phê của mình mỗi chiều thứ Sáu.

Các giáo viên là những người bạn nước ngoài của ông và ông đã hỗ trợ họ. Lớp học dành cho bất kì đứa trẻ nào ở địa phương muốn học tiếng Anh.

"Tôi muốn trả nợ thế giới. Tôi nợ nhiều người rất nhiều", ông Phú nói.

 

Dịch bởi: cepquynh

bài viết đặc sắc trong tháng 12/2016

Bạn có nên học ngay IELTS khi chưa giao tiếp tiếng Anh tốt?

CEP đã thiết kế các lớp học IELTS đặc biệt để giúp học viên vừa có thể tham gia lớp luyện thi IELTS và lớp học chuyên về tiếng Anh giao tiếp để học viên có thể tiết kiệm chi…

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục