Các bạn hãy thực hiện 2 bước sau để được tặng bộ Mini Flashcard về các loài vật của CEP:
1. Chia sẻ bài viết này lên Facebook ở chế độ công khai.
2. Liên lạc với CEP qua Fanpage để được nhận quà.

NHẬT KÝ:  ENGLISH ON THE MOVE

 

*** Ý tưởng

Trong một buổi sinh hoạt trong CLB Cafalita. Thầy Tom đã đi bộ từ nhà thầy tại đường Huỳnh Văn Bánh, Q. Phú Nhuận tới trung tâm Anh ngữ CEP trong hơn 1 giờ đi bộ. Thói quen đi bộ của thầy đã làm các bạn tham gia CLB tiếng Anh ngày hôm đó cảm thấy hơi lạ, và cũng thú vị. Thế là nhân dịp nói về chủ đề "Music" thầy Tom đã dành ít phút nói về ước mơ đi bộ của thầy. Thầy từng tham gia các bộ môn thể thao kết hợp, chạy marathon 42km tại Malaysia, đi trong rừng 80 km tại Nhật Bản. Bây giờ thầy đã 51 tuổi, thầy mong rằng thầy có thể đi bộ 80 km tại Việt Nam.

 

*** Lên kế hoạch

Sau khi nhận được chia sẻ đó từ thầy Tom, Ce Phan đã có những tính toán chi tiết hơn cho hành trình đi bộ đó. Liệu nó có khả thi không?

Để đi bộ 80 km thì không phải ai cũng có thể đi được, đó sẽ là hành trình rất khó khăn về sự an toàn và thời gian. Đặc biệt là các bạn nữ khi tham gia hành trình này. Ce Phan muốn biến nó thành một bài học, để sau hành trình đi, mọi người sẽ tự tin hơn về khả năng của mình và tiếp tục duy trì thói quen đi bộ.

Hành trình 80 km từ TT TP HCM tới cửa khẩu Mộc Bài (hơn 80 km), được cắt xuống phân nửa còn 40 km (từ TT TP HCM tới TT huyện Củ Chi.

*** Kêu gọi tham gia

Bài viết giới thiệu của Ce Phan để kêu gọi các bạn tham gia đã nhận được hơn 2000 lượt view trên website:   www.cep.com.vn và hơn 300 lượt Likes, 100 lượt Comments trên wwwfacebook.com/Eng.Passion

Đã có hơn 50 đã đăng ký tham gia  bằng cách điền vào mẫu đăng ký Online. Có hơn 15 bạn tham gia cuộc họp để chốt thành viên tham dự. Tuy nhiên, sáng hôm sau đã có 30 thành viên tham gia chương trình.

 

*** Tập trung vào lúc 3:30 sáng 2/9/2014

Thời gian bắt đầu hành trình lúc 3:30 sáng là thách thức lớn nhất đối với các thành viên tham dự. Và chắc chắn đây cũng là điều đáng ngại nhất mà nhiều bạn đã không thể tham gia chương trình.

Có 8 thành viên đã xin trung tâm cho ở nhờ lại một đêm để tiện tham gia vì điều kiện nhà xa không tới sớm được. Tuy nhiên, các bạn đã có 1 đêm chitchat tới tận khuya, và chỉ có khoảng 2-3 giờ để ngủ trước khi bắt đầu. Mãi tới lúc 3:30 khi Ce Phan gọi các bạn dậy thì các bạn mới biết rằng đã tới giờ khởi hành.

Các bạn còn lại tới rất đúng giờ. Trong số các thành viên thì Khang là thành viên đến đầu tiên và cũng là thành viên có "buổi sáng sớm đắt đỏ" khi phải đóng phạt cho công an giao thông 200K !

Thầy Tom là thành viên thứ 2 có mặt vào buổi sáng hôm đó.

Sau khi các bạn tập hợp đầy đủ. Thầy Tom bắt đầu giới thiệu và nhấn mạnh ý nghĩa của chương trình để các bạn có thêm động lực trong hành trình phía trước.

*** Khởi hành

Khu chợ trước trung tâm Anh ngữ CEP tại đường Huỳnh Đình Hai, vốn đã nhộn nhịp vào đêm khuya, nay lại càng nhộn nhịp hơn khi có 30 thành viên, mặt cười hớn hở, lòng đầy tự tin và bắt đầu "hành quân"

Mọi ánh mắt hai bên đường đều dồn về đoàn người áo cam!

Khi bắt đầu, thầy Tom đã quyết định đi phía bên trái đường trong chặng đường ban đầu khi trời chập chờn tối, để các thành viên có thể kịp phản ứng lại với những dòng xe đi hướng ngược chiều.

“Ngạc nhiên chưa?” sao trung tâm hôm nay nhiều xe thế, muốn đi ra cửa đoàn tụ với đoàn mà lách người như thể mình là nữ chính trong phim “Ma Trận”. Ra đến nơi hàm dưới còn suýt rơi ra khỏi đầu: “Đông thế??! Đông thế thì vui, kaka!!!”

*** Đi bộ qua công viên Hoàng Văn Thụ

Sống ở Sài Gòn gần 14 năm trời, bản thân tôi cũng đã từng ngang dọc đi qua công viên này nhưng đây là lần đâu tiên tôi ngang qua đây bằng đôi chân của chính mình với những người đồng đội lạ có, quen có. Trời vẫn còn nhá nhem tối, nhưng tất cả có sá là gì đâu khi tôi vẫn còn đang hừng hực khí thế lên đường của tuổi trẻ. Cảnh vật quen thuộc cứ dần rớt lại sau lưng với những câu chuyện rôm rả giữa những người đồng đội ấy. Nhìn xung quanh, ai cũng hớn hở tươi cười, hỏi thăm nhau và kết bạn với nhau, và tất nhiên, tất cả đều bằng ngôn ngữ thứ 2: tiếng Anh. Mục đích chính của chuyến đi có vẻ suôn sẻ: đi bộ kết hợp luyện tiếng Anh càng làm tôi phấn khởi. Điểm dừng đầu tiên, tôi lặng lẽ chọn cho mình 1 chỗ ngồi để có thể quan sát hết những người đồng đội rồi thầm hỏi: Kết thúc chuyến đi này, liệu những người ngồi đây có còn cơ hội để gặp gỡ nhau lần nữa, hay là không????

Công viên Hoàng Văn Thụ - cái công viên này bình thường ồn ào đông đúc đến bực mình thế mà sáng nay im ắng lạ, ah ah, cũng không im mấy vì đoàn mình đang rôm rả kết bạn kìa. Mọi người tiếng Anh quá tốt thêm phần thân thiện nên câu chuyện cứ gọi là cởi mở hết sức. Mình cũng nói, nhưng câu trước “What’s your name?” câu sau đã “bạn bạn nhà bạn ở đâu, đi qua đây có xa không!?”. 5 phút relax tại công viên trôi qua nhanh chóng, mình thì hơi bị ngạc nhiên trước trình độ Anh - Việt lẫn lộn của bản thân @.@

 

*** Ăn sáng tại quán xôi vỉa hè

Trời dần dần sáng, đi ngang qua đường Cộng Hòa, bất chợt ngang qua quán xôi vỉa hè dọc đường, tự nhiên đôi chân tôi cũng thấy mỏi mệt khi nghe mùi xôi phảng phất đâu đó. Vừa nghe trưởng đoàn thông báo là sẽ dừng chân tại chỗ này để ăn sáng, bụng tôi bỗng nhiên mừng hết lớn. Thế là tôi tí ta tí tởn kiếm ghế ngồi xuống ngay và liền, quay qua thấy các thành viên khác cũng hớn hở lấy ghế ngồi cho đỡ mỏi. Ánh mắt ai cũng lấp lánh niềm vui xen lẫn sự phấn khởi. Chặng dừng đầu tiên, mọi người cũng đã hoàn thành được 6 hay 7 km rồi còn gì. Tôi tự nhủ thầm trong bụng:”Ăn thôi!Còn lấy sức cho chuyến đi ngày hôm nay nữa chứ”. Bữa sáng của mọi người qua đi trong sự rôm rả, vẫn có kẻ nói người cười, vẫn là không khí sôi nổi của buổi sáng. Tôi cười thầm, vì ít ra vẫn còn được nghe mùi của tiếng Anh bên tai mình.

Ăn sáng xong, mọi người tranh thủ chụp hình, tự sướng giống như mọi hành trình khác. Và… Time to move on!!

Sau bữa sáng thịnh soạn của “CEP hân hạnh tài trợ chương trình này” mình nhận ra là chân bắt đầu “có vấn đề”. Lột cả giày cả tất ra kiểm tra nhưng mà có thấy cái gì đâu? Vậy cái cảm giác cộm cộm là cái gì thế nhỉ? Mọi người đã bắt đầu đi, vội vàng xỏ giày vào đuổi theo cho kịp đoàn, bụng tự nhủ, “chắc không sao!”. Cái không sao không kéo dài được lâu khi mà cô bé tên Kiều trong đoàn phát hiện ra cổ mình bị kì kì. Hai bạn khác cũng đến xem tình hình và “chuẩn đoán” dời leo rồi!!! Được dịp các bài thuốc dân gian tuôn trào (đương nhiên là bằng tiếng Việt), nào vẽ bút bi, thổi khói nhang, rồi lá khổ qua các kiểu, nhưng đang di chuyển thế này lấy đâu ra nhang với lá khổ qua? Vốn đã xuất phát chậm lại thêm việc chuẩn đoán bệnh mà mình tụt hẳn về sau, nhưng chẳng mấy mà mình đuổi kịp đoàn, vì các bạn dừng lại và đợi những người đi sau. Tuyệt vời ông mặt trời, chỉ trong bảy cây số đầu tiên mọi người đã là bạn biết quan tâm và chờ đợi những người thua thiệt hơn về thể lực để cả đoàn di chuyển cùng nhau!

 

*** Hoàn thành 1/3 chặng đường tại cầu vượt An Sương

Đến cầu vượt An Sương trời đã sáng hẳn, đường xá đông đúc hơn, mọi người đã ai vào việc nấy như thường ngày, đông là thế nhưng màu áo cam của đoàn rực sáng cả một ngã tư, nổi bật hơn cả các chú công an giao thông áo vàng đứng gần đó nữa, dân cư xung quanh cũng hiếu kì hỏi han các thành viên về chuyến hành trình, ai cũng ngạc nhiên khi nghe về chuyến hành trình về huyện Củ chi. Có chú xe ôm còn hỏi nhỏ “Gần 30km nữa mới tới, mấy đứa đi nổi không con?” Chỉ biết cười thôi vì chân mình đã rộp nước rồi, vết rộp chỉ nhỏ bằng đầu đũa, nhưng ở ngay chỗ bàn chân ma sát nhiều nhất mỗi bước đi là một lần rát thấu da. Lại theo đoàn di chuyển, chợt nhận ra Cờ đỏ sao vàng phấp phới trước cửa mỗi căn nhà “HÔM NAY NGÀY HAI THÁNG CHÍN”.

 

*** Nhiều thành viên đã thấm mệt

Chân đã bỏng rát, thể lực đương nhiên là sa sút hẳn so với lúc khởi hành, câu chuyện cũng bớt rôm rả hơn khi mọi người đã thấm mệt. Nhưng có rất nhiều điểm sáng trong đoàn nhé, các bạn thể lực tốt, tốc độ cũng ổn định nữa, nhìn mọi người nói chuyện bằng tiếng Anh cực siêu mà mình thèm thuồng, thôi uống tí nước ngọt vào cho đỡ mất sức rồi ráng bám trụ. Thực sự lúc này ý nghĩ “Quay về” đã bắt đầu nhen nhóm.

 

*** Từ 2 nhóm đi bộ được chia ban đầu, đã thành 4... nhóm !

Không biết từ khi nào, đoàn tự nhiên chia thành bốn nhóm. Cũng trong đoạn đường này mình rơi từ nhóm hai xuống nhóm bốn, nếu anh Ce Phan và bạn Linh không đi chốt đoàn tránh thất lạc thành viên thì có lẽ mình sẽ là cái đốm cam nhỏ nhoi le lói trên chặng đường nắng đổ lửa này. Bàn chân vốn không quen vận động bắt đầu rã rời và càng rát hơn. Chưa bao giờ thấy Huyện Hóc Môn lại rộng lớn đến vậy. Mong muốn quay về càng mạnh dần lên, lòng cứ nhủ “ngã tư sau sẽ quay về, ngã tư sau sẽ quay về” thế mà không hiểu sao qua không biết bao nhiêu ngã tư như thế mà vẫn cứ bước. Chắc là nhờ câu động viên của một chàng trai trong đoàn “cố lên, các bạn là những chiến binh dũng cảm nhất!” thêm việc mọi người cứ chốc chốc nhìn về đằng sau như chờ đợi các bạn bị tụt lại đã trở thành động lực.

 

 

*** Tìm nơi nghỉ trưa

Đi ngang qua cây xăng, đột nhiên nghe có tiếng hú từ bên trong. Quay lại nhìn thì thấy 1 nhúm đồng đội đang ngồi dưới bóng mát, tôi cũng vội quẹo vô với mọi người. Mr Tom luôn đứng ở mỗi trạm nghỉ, ông đều vỗ tay khi bất kì ai đó quẹo vô. Chính điều này đã động viên cho tôi rất lớn.

Các thành viên trong đoàn truyền nhau thông tin tìm chỗ nghỉ trưa. Dạ dày tôi lúc này lõng bõng toàn nước, nặng lượng đã gần như về 0, từng bước chân nặng nhọc tôi tạt vào một cây xăng cùng nghỉ ngơi với mọi người, đương nhiên tôi là người cuối cùng rẽ vào cây xăng đó. Thầy Tom vẫn còn tươi rói và hừng hực khí thế đang chào đón những thành viên bèo nhèo như tôi. Dường như thầy chưa hề mất sức sau cả một chặng hành trình hơn 20km. Thêm một đoạn đường nữa, cả nhóm quyết định vào một quán cà phê võng bên đường để nghỉ ngơi và tìm đồ ăn trưa. Tôi chỉ kịp gọi 1 ly nước mía và vật xuống võng. Nhìn quanh, cả nhóm đang mỏi mệt nghỉ ngơi, một số thành viên còn khỏe hăng hái hỏi thăm thông tin của quán cơm để lấp đầy dạ dày của mọi người. Không hiểu không có nhưng bạn như thế thì những người như tôi biết xoay sở thế nào. Bạn bè thật tuyệt vời, dù chưa thân thiết họ vẫn quan tâm tới tất cả các bạn trong đoàn, sự quan tâm trong lúc này thất quý giá biết bao! Tôi chậm chạp tháo bỏ tất cả mọi thứ hành lý trên người, khi giày 1 nơi tất một nơi tôi mới thảng thốt cả hai chân đều đã rộp nước, nhưng vết rộp với kích cỡ mà bản thân chưa thấy bao giờ, Tôi biết đã đến lúc mình phải quay về. Lúc mọi người kết thúc bữa trưa và lục đục lên đường cũng là lúc tôi sang đường tìm trạm xe buýt. Cảm ơn sự quan tâm và những lời động viên của mọi người, một con muỗi gãy cánh phải bỏ dở hành trình rồi!

 

*** Tiếp tục hành trình

13h, Mr Tom bắt đầu hối thúc mọi người lên đường, Ông ra hiệu cho nhóm 1 chuẩn bị, còn nhóm 2 thì ông ra hiệu: “15 more minutes”. Lúc đầu tôi cũng thấy hơi khó chịu, cơn mệt mỏi như cố níu kéo bước chân của tôi lại với chiếc võng. Vả lại trong hành trình nói 13h30 mới bắt đầu cơ mà. Nhưng khi bắt gặp nụ cười tươi rói của ông, tôi cũng đành phải tặc lưỡi rồi xách ba lô cun cút đi theo sau nhóm ông.

Đoàn người dần dần tách thành 2 nhóm, chỉ có những thanh niên trẻ khỏe mới có thể theo kịp được nhịp bước của Mr Tom. Tôi cố gắng bắt kịp nhóm thứ nhất, cố gắng giữ cho mình giữ được nhịp của họ. Nhưng...hụ hụ.. dần dần tôi bị rớt lại phía sau. Từ những phút ban đầu phấn khởi cho các cuộc hội thoại bằng tiếng Anh, tôi cũng dần rơi vào trạng thái im lặng rồi tập trung vào các bước đi của mình. Nắng! Có lẽ do bản thân đã quá quen với ái nằng gắt của Sài Gòn, tôi chi cảm thấy chân mình dần nhức mỏi. Tôi cứ sợ mình sẽ bị đoàn bỏ lại phía sau nên cứ cố bước đi, cố giữ cho mình nhịp ổn định để quên đi cái mỏi mệt của đôi chân….

“...chân đã phồng lên, nhưng đã được nghỉ gần 3 tiếng, nên khi vừa bắt đầu đã cố gắng nén đau để đi nhanh, nhưng chỉ được tầm 1km thì đã không thể đi nhanh được nữa, cơn đau đã khó lòng kiểm soát, nhưng ý chí không cho phép mình dừng lại, tôi vẫn tiếp tục đi, nhưng chỉ có thể đi những bước thật nhỏ, người thì lắc lư để giảm tối thiểu tiếp xúc với vết phồng, và vì sợ mọi người phải đợi, mà mọi người cũng đã phải đợi tôi liên tục rồi, nên tôi cứ đi liên tục, đi thật chậm và nhẹ nhàng, tôi không thể nghỉ, vì nếu lại nghỉ thì sẽ không tới  Củ Chi kịp giờ, mà còn phải đón xe bus về lại thành phố nữa, và cũng bởi vì chỉ đi từng bước nhỏ nên không mệt lắm, thế là cứ thủng thẳng bước từng bước nhỏ, đi qua 1 nhóm trong đoàn nghỉ chân, tôi cũng chỉ cười và chào mọi người, tôi lại tiếp tục đi, ấy vậy mà một lúc sau thì mọi người lại bỏ lại tôi phía sau, nhưng tôi cứ đi tiếp, vì tôi muốn hoàn thành chặng đường này, đã gần tới đích rồi mà, và cuối cùng đã là 1 trong 2 người cán đích cuối cùng :)...” 

“...Nắng buổi trưa dường như đang lấy đi sinh lực của cả đoàn, nhìn đồng chí nào mồ hôi cũng thấm đẫm như tắm từ đầu tới chân, không bị đổ mồ hôi nhiều nhưng cái nắng gắt làm mình bức bối quá. Cái bụng thì bắt đầu hò reo không dứt là do buổi trưa mình không muốn ăn cơm đây mà, cứ mỗi lần đi qua mấy hàng bún phở hủ tiếu là nuốt nước bọt ừng ực, đâu dám dừng ăn, lâu quá bị bỏ đoàn thì sao ;( . Đột nhiên xuất hiện trước mắt 1 group đồng đội đang “say sưa” với những chén trà đá được tiếp sức ở quán ven đường. À há, ta nói hủ tiếu phở bún bày trước mắt mà sao kìm lòng nổi, thế là sau khi bắt các bạn ấy hứa ngồi đợi cùng, mình đã có 1 bữa trưa ngon chưa tùng có, nhớ mãi tô hủ tiếu ven đường này quá. Có lẽ đó là lý do mình hoàn thành chặng đường còn lại trong hân hoan và mãn nguyện :)...”

 

 

*** Nhiều thành viên gặp chấn thương

Dần dần, đôi chân của tôi đột nhiên  trở nên nhức mỏi kinh khủng, cơn đau từ lòng bàn chân lan dần sang gót chân, rồi bắp chân, rồi đầu gối, rồi nó chạy lên đến hông. Tôi bặm môi, cố nhìn cảnh vật xung quanh, rồi nhìn mọi người. Ai nấy đều tập trung vào mỗi bước đi của họ. Tôi thầm tự hỏi, có khi nào họ cũng giống mình hay không??

 

Cứ đi qua mỗi trạm nghỉ là tôi chỉ còn biết ngồi bệt xuống trong vô thức. Câu cửa miệng đầu tiên ai cũng hỏi nhau là còn bao lâu nữa mới tới nơi. Tôi cứ tưởng chỉ có mình là mỏi mệt, nhóm Mr Tom đi sung thế kia cơ mà. Tôi bị nhóm 1 cho rớt lại phía sau ngay từ khi bắt đầu chặng 2 kia mà @@

Nhưng.. khi tôi nhìn quanh rồi hỏi thăm mọi người, thì ra đâu chỉ có mình tôi là thấy đau đâu. Mọi người bắt đầu lê lết, có 1 số thành viên đi rất lẹ, nhưng hỏi ra là do chân của họ quá đau nên họ phải giữ nhịp nhanh, ổn định để không còn cảm thấy đau nữa… Một thành viên trong nhóm còn tháo luôn giày để tiếp tục hành trình với đôi chân trần.

“thật sự là chấn thương khá nặng, phải nói là giờ chỉ có lếch, nhưng cũng đã vượt qua và làm được, cảm thấy có chút thỏa mãn, hihihi” 1856375040914

 

*** Nỗ lực hết mình

Tôi chỉ còn biết đi trong vô thức, cứ đi và cố gắng giữ nhịp chân cho mình ổn định để không còn cảm thấy đau nữa. Còn 1 tiếng… còn nửa tiếng...dần dần nhóm tôi quyết định sẽ không nghỉ nữa vì mỗi lần nghỉ như vậy đứng lên đi tiếp sẽ rất đau. Nhóm của tôi bị nhóm 1 bỏ rơi lại lâu lắm rồi, nhìn xung quanh thấy các thành viên đi rải rác dọc đường, hix, giờ này tôi chỉ còn biết dùng chút hơi tàn để bước, chắng còn hơi sức đâu để hỏi thăm các thành viên khác nữa rồi…

 

*** Về đích

Mỏi mắt tìm hoài chẳng thấy cây cầu vượt Củ Chi đâu, 2 chân đã tê buốt, ráng bước thêm nữa cho hoàn thành chặng đường thôi! Vừa đói, vừa khát, bữa trưa nửa hộp cơm, nước cũng đã hết, quan trọng là: tiền trong túi cũng hết...

“... gần tới nơi rồi, nhưng cũng thật là biết thử thách, khi thấy đi mãi không tới, vào hỏi 1 người bên đường, họ nói rằng còn 1km nữa tới, ấy vậy mà mình tiếp đi một lúc nữa, vẫn không thấy đích ở đâu, lại vào hỏi tiếp, thì cũng nhận được 1 câu trả lời, còn tầm 1km nữa, ôi… vậy là sao, thế thì còn mấy cái 1km nữa mới tới…” 

 

*** Ăn uống, chúc mừng

“... nói về ăn uống, chắc chỉ có uống là đúng thôi nhỉ, vì suốt hành trình ăn có 1 cái bánh bao, nửa hộp cơm, khi kết thúc thì 1 tô bánh canh, mà lại uống hết veo 6 ly nước mía, định bụng không dám uống nhiều nước, vì sợ bị mất muối trong cơ thể, dễ bị kiệt sức, và cũng sợ phải đi WC liên tục, nhưng cuối cùng nắng quá, và cảm giác thèm nước mát kinh khủng thế là cứ uống, hết ly này đến ly khác…” 

 

 

*** "Đưa người qua biên giới" bằng xe tải

Lần đầu mới biết cảm giác của con heo như thế nào.. :v rất tuyệt vời, 1 trải nghiệm thú vị

“... quả là cảm giác đầu tiên được biết, nhét người trong xe tải như thể là xếp gạch vậy, không còn chỗ trống luôn, chiều cao của thùng xe chắc tầm 1.50m, hên là tôi đủ chuẩn, còn đa số các bạn phải cuối nghiêng đầu để có thể chui lọt vào thùng xe, hihihi…” 

 

 

*** Bắt xe buýt về lại TP

“... lên được xe bus là tôi đã thấy như mình sống lại rồi, sao mà ngồi trên xe bus lại sung sướng đến như vậy, thấy thoải mái một cách lạ lùng…” 1936375040914

 

 

 

tổng hợp bởi Ce Phan 

(bài viết có sự đóng góp của nhiều thành viên trong chuyến đi bộ English On The Move)

 

 


CHI TIẾT CHƯƠNG TRÌNH

• Tên chương trình: Đi bộ và học tiếng Anh nhân ngày Quốc Khánh 2/9

• Ngày khởi hành: ngày 2 tháng 9 năm 2014

• Thời gian khởi hành: 3h:30 sáng

• Địa điểm xuất phát: ĐC: tại trung tâm Anh ngữ CEP, 40/1 Huỳnh Đình Hai, P.14, Q.Bình Thạnh, TP. HCM.

• Thời gian kết thúc: 4h:30 chiều (vận tốc trung bình: 4 km/giờ, sẽ có 3 giờ nghỉ trưa). Sau đó, sẽ bắt xe bus về lại thành phố (thời gian xe chạy khoảng 1 giờ 30 phút, cho quãng đường khoảng 40 km)