Bài viết liên quan:

The animals and the plague

Once upon a time a severe plague raged among the animals. Many died, and those who lived were so ill, that they cared for neither food nor drink, and dragged themselves about listlessly. No longer could a fat young hen tempt Master Fox to dinner, nor a tender lamb rouse greedy Sir Wolf's appetite.

At last the Lion decided to call a council. When all the animals were gathered together he arose and said:

"Dear friends, I believe the gods have sent this plague upon us as a punishment for our sins. Therefore, the most guilty one of us must be offered in sacrifice. Perhaps we may thus obtain forgiveness and cure for all.

"I will confess all my sins first. I admit that I have been very greedy and have devoured many sheep. They had done me no harm. I have eaten goats and bulls and stags. To tell the truth, I even ate up a shepherd now and then.

"Now, if I am the most guilty, I am ready to be sacrificed. But I think it best that each one confess his sins as I have done. Then we can decide in all justice who is the most guilty."

"Your majesty," said the Fox, "you are too good. Can it be a crime to eat sheep, such stupid mutton heads? No, no, your majesty. You have done them great honor by eating them up.

"And so far as shepherds are concerned, we all know they belong to that puny race that pretends to be our masters."

All the animals applauded the Fox loudly. Then, though the Tiger, the Bear, the Wolf, and all the savage beasts recited the most wicked deeds, all were excused and made to appear very saint-like and innocent.

It was now the Ass's turn to confess.

"I remember," he said guiltily, "that one day as I was passing a field belonging to some priests, I was so tempted by the tender grass and my hunger, that I could not resist nibbling a bit of it. I had no right to do it, I admit—"

A great uproar among the beasts interrupted him. Here was the culprit who had brought misfortune on all of them! What a horrible crime it was to eat grass that belonged to someone else! It was enough to hang anyone for, much more an Ass.

Immediately they all fell upon him, the Wolf in the lead, and soon had made an end to him, sacrificing him to the gods then and there, and without the formality of an altar.

The weak are made to suffer for the misdeeds of the powerful.

Source: Library of Congress Aesop Tales

 

 

Những loài động vật và bệnh dịch hạch

Đã có thời gian một trận dịch hạch nghiêm trọng diễn ra giữa mọi loài động vật. Nhiều loài đã chết và những con còn sống thì đều bị bệnh, chúng không được chăm sóc, không thức ăn hay nước uống và tất cả đều bơ phờ. Không còn lấy một con gà mái tơ béo khỏe cám dỗ con cáo ranh mãnh đến để ăn tối, cũng không còn bất kỳ một con cừu non làm dậy lên sự tham lam và thèm ăn của lão sói.

Cuối cùng, Sư tử quyết định triệu tập muôn thú. Khi tất cả các loài động vật được tập hợp lại với nhau, ông đứng dậy và nói:

"Các bạn thân mến, ta tin rằng các vị thần đã đưa trận bệnh dịch này giáng xuống chúng ta như một sự trừng phạt cho tội lỗi của chúng ta. Do đó, chúng ta phải nói ra hết tội lỗi của mình để tìm ra người phải hy sinh. Có như vậy chúng ta mới có thể nhận được sự tha thứ và cứu sống cho tất cả muôn thú."

"Ta sẽ thú nhận tất cả tội lỗi của ta đầu tiên. Ta thừa nhận rằng ta đã rất tham lam và đã ăn rất nhiều cừu. Chúng đã từng nghĩ ta vô hại. Ta đã ăn dê, bò đực và hươu đực. Nói thật, thỉnh thoảng tôi thậm chí đã cắn một người chăn cừu."

"Bây giờ, Nếu ta là người có nhiều tội nhất, ta sẵn sàng hy sinh. Nhưng ta nghĩ tốt hơn là mỗi người nên thú nhận tội lỗi của mình như ta đã làm. Sau đó, chúng ta có thể quyết định với sự công bằng, ai là người có tội nặng nhất."

"Thưa chúa tể", Cáo nói,"Ngài quá tốt! Sao có thể gọi đó là một tội ác được khi ăn cừu, những con vật ngu ngốc? Không, không, uy nghiêm của Ngài. Ngài đã cho chúng một vinh dự lớn khi ăn chúng.

"Từ xưa đến nay, những người chăn cừu cũng có liên quan, chúng ta đều biết rằng họ thuộc về chủng tộc nhỏ bé nhưng giả vờ là chủ của chúng ta."

Tất cả các loài động vật vỗ tay lớn tán thưởng cho Cáo. Sau đó, mặc dù hổ, gấu, sói và tất cả những con thú hoang đã nói ra những hành động xấu xa nhất, tất cả đều có lý do để mình trở nên vô tội.

Bấy giờ đến lượt Lừa thú nhận.

Anh nói: "Tôi nhớ rằng, một ngày nọ, khi tôi đang đi qua một cánh đồng của một số linh mục, tôi đã bị cám dỗ bởi cỏ non và cơn đói của mình mà tôi không thể cưỡng lại được và đã nhắm nháp một chút. Tôi không có quyền làm điều đó. Tôi thừa nhận."

Tiếng huyên náo lớn trong các con thú ngắt lời anh. Đây là thủ phạm đã đem bất hạnh đến cho tất cả chúng ta! Thật là một tội ác khủng khiếp khi ăn cỏ của người khác! Điều này đủ để treo cổ bất cứ ai, huống chi chỉ là một con lừa.

Ngay lập tức, tất cả đều đè lấy anh ta, Sói dẫn đầu và ngay sau đó, chúng đã kết liễu đời Lừa, anh ta hy sinh cho các vị thần ngay tại đó và không có các thủ tục của một bàn thờ.

Kẻ yếu luôn phải chịu đựng đau khổ vì những lỗi lầm của kẻ mạnh.

 

Dịch bởi: cepnguyen