Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Kinh tế - Thương mại
  3. Kinh doanh
  4. Nước Mỹ đang vấp phải khủng hoảng sáng tạo

Nước Mỹ đang vấp phải khủng hoảng sáng tạo

Mức trung cấp

The Creativity Crisis? What Creativity Crisis?

The most important thing to understand about America's "crisis of creativity" is that there isn't one. The notion that American business creativity is either at risk or in decline is laughable. Arguments that "Yankee ingenuity" is ebbing into oxymoron are ludicrous. They invite ridicule. 

Yes, America's economy is awful. But so what? Hard times haven't nicked, dented or damaged this country's creative core competence. To the contrary, they've made more people more interested in being more creative. Spend serious time at research university labs. Or sit in on 10K business plan competitions. Or wander through Silicon Valley incubators and Texas industrial parks. Or listen to top-tier venture capitalists. You'll be impressed. There's no shortage of creativity and ingenuity here.

The evidence overwhelmingly suggests the only measurable "creativity crisis" America faces is an embarrassment of riches. We're spoiled for choice.

America has a creativity glut. Over two decades, I've not heard a single venture capitalist suggest any perceptible decline in the creative quality and content of the business proposals they see. If anything, their innovation buffet has expanded. Aspiring pundits shouldn't confuse macroeconomic malaise with creative constipation.

From software to telecommunications to bioinformatics to ecotech to health care, transforming novel concepts to prototype, demo or beta version has never been faster and cheaper. The pervasive rise of interoperability further assures a growing reservoir of creative options. The costs and complexity of creatively linking seeming disparate technical disciplines — microbiology and materials science, behavioral finance and computational fluid dynamics, biomedical engineering and traffic analysis — to solve problems are shrinking. These new economics of creative expression have demolished traditional barriers of entry to early-stage innovation.

These innovation infrastructures to support creative interaction have never been more accessible or more robust. They effectively invite innovators to take a chance. Just as important, individuals and institutions increasingly recognize that interdisciplinary collaboration, not just personal genius, is essential to breakthrough. Digital media now facilitate mass collaborations between thousands with the same ease and fluency that intimate collaborators — Watson & Crick, the Wright brothers, Braque & Picasso, the Curies — who depended on physical media would envy.

This point is vital: genuine creativity isn't about ideas. It's about translating ideas into ingenious products, services and solutions. Ideas are the seeds, not the substance, of creativity. Getting them to take root is easier than it's ever been.

That's why cover stories declaring creativity droughts in America feel so faux. Sure, they're provocative. But the underlying science is psuedo; the overarching solutions are silly.

Wild speculation trumps sober insight. Even if one believes, for example, that a standardized creativity test suggests American students have become less creative, it begs the question of whether such tests fairly capture the creativity that matters to markets. After all, this test was explicitly designed to measure individual prowess. There's zero assessment of the collaborative creativity and temperament. The test, in other words, inherently ignores the most powerful interpersonal dynamic now shaping contemporary corporate innovation. 

But it's the solutions to America's creativity quotient shortfall that beggar belief. What's the recommendation for boosting America's impending underperformance? Why, put creativity classes in school curricula!

Schools that can't effectively teach reading, writing and arithmetic should now champion TRIZ, de Bono and Synectics? Please. America will truly have a "creativity crisis" when "creativity" becomes a required high school course.

My bet is that the overwhelming majority of today's children and adolescents will be getting all kinds of creative stimulation and challenge from the video-games they play and the social networks they manage via their digital devices. Needless to say, traditional tests of convergent/divergent creative thinking probably aren't well-suited for capturing these new genres and modes of creative development. Then again, any serious review of the creativity research literature and the history of creativity suggests that the very definition of creativity has evolved in rather creative ways. Particularly in business innovation, creativity, like beauty, is in the eye of the beholder. Your creative solution may be my cliche. Let's not forget that "creative" accounting is not intended as a compliment.

Which is why the greatest misconceptions around creativity crises revolve around context. If you believe in markets (as I do), then the supply of creativity overwhelmingly depends on its demand. Only experts and elitists believe that creativity is determined by creators. In markets, creativity — and its value — is determined by consumers. The most creative industries such as fashion, music, video-games, software, and animated movies tend to have audiences and customers that think of themselves as creative. Customer openness to creativity — however defined — powerfully influences creative supply.

Many wealthy people, for example, find Damien Hirst a brilliantly creative artist whose work is worth the millions they pay for it. Respectfully, I think they're idiots. Nevertheless, The Hirst brand, not unlike Picasso or Pixar, is deemed creative. Look at his skillfully dismembered formaldehyde shark or diamond skull and draw your own conclusions. Ask yourself: What does Hirst's success say about creativity?

My point is not to mock Hirst's art but to use its undeniable success to interject a different strand into the creativity crisis conversation. That is, who gets to define what creativity means in our businesses and industries? Academics? Our R&D people? Our sales folks? The CEO? Industry analysts? Competitors? Entrepreneurs? Our best customers? Our smartest customers? Our typical customers?

My view is that creativity — like any meaningful exchange of value — is not declared but negotiated. The most important innovation conversations have evolved and revolve around what kinds of people, approaches and solutions are creative. The essential difference between those conversations today and even a decade ago is that we have more ways, more tools and technologies to express ourselves both as individuals and as collaborative teams.

By Michael Schrage, Harvard Business Review



Khủng hoảng sáng tạo? Khủng hoảng sáng tạo là gì?

Nói đến "cuộc khủng hoảng sáng tạo" mà nước Mỹ đang vấp phải, điều trước nhất cần phải hiểu rõ là, trong thực tế - không có khái niệm nào như vậy. Ý niệm cho rằng tính sáng tạo trong kinh doanh của người Mỹ đang gây nhiều rủi ro cho hoạt động thương mại, hay đang dần bị đào thải quả là một cách nghĩ khôi hài. Và những lập luận cho rằng khả năng phấn đấu tự lực được truyền lại từ tổ tiên người Yankee xa xôi đang dần bị mai một cũng thực sự nực cười.

Đúng, thời gian gần đây nền kinh tế nước Mỹ sa sút tồi tệ. Nhưng như vậy thì sao? Quãng thời gian khủng hoảng chưa từng làm sứt mẻ tiềm lực sáng tạo vô biên của đất nước này. Không những thế, ngược lại, nó chỉ tăng thêm nhiệt huyết mở rộng và đào sâu nguồn nội lực ấy. Hãy thử dồn thời gian và công sức nghiên cứu trong phòng thí nghiệm; hoặc ngồi lựa lọc, chọn lấy 1 trong 10.000 kế hoạch kinh doanh; lang thang học hỏi khắp thung lũng Silicon và khu trưng bày công nghiệp Texas; hoặc đi nghe thuyết giảng từ những nhà đầu tư mạo hiểm mẫn tiệp, bạn sẽ bị ấn tượng mạnh. Tính tháo vát nhanh nhạy và tinh thần sáng tạo không bao giờ vắng mặt ở đây.

Những dẫn chứng trên hùng hồn nói lên rằng, "cuộc khủng hoảng sáng tạo" duy nhất mà người Mỹ đang phải đối mặt chính là có quá nhiều sáng kiến được đưa ra. Chúng ta bị tung hoả mù, và bối rối không biết lựa chọn từ đâu.

Nước Mỹ đã quá thừa thãi sự sáng tạo. Hơn hai thập kỷ qua, tôi chưa từng thấy một nhà đầu tư mạo hiểm nào đề xuất phủ nhận giá trị của sáng tạo và những tiềm năng kinh doanh chứa đựng trong nó. Hơn hết, bữa đại tiệc của các cách tân đột phá đang ngày càng mở rộng quy mô. Tôi cho rằng, những học giả tham vọng không nên nhầm lẫn tình trạng kinh tế vĩ mô bất ổn với sự gò bó sáng tạo.

Ở hầu tất cả các lĩnh vực, từ phần mềm, truyền thông điện tử, tin sinh học đến công nghệ môi trường và chăm sóc sức khoẻ, khi muốn biến ý tưởng trên giấy thành hiện thực, việc thiết lập các phiên bản mẫu hoặc thí điểm chưa bao giờ nhanh chóng và ít tốn kém như hiện nay. Khả năng tương tác đa chiều đã đạt tới trình độ phát triển đều khắp, tạo điều kiện cho các ý tưởng sáng tạo mặc sức bay bổng. Việc liên kết những lĩnh vực khoa học, công nghệ tưởng chừng không có liên quan gì tới nhau - như vi sinh vật học và khoa học vật liệu, tài chính và động lực học, kỹ thuật sinh y học và phép phân tích lưu thông - để giải quyết nhiều vấn đề tồn đọng trong đời sống cũng trở nên thật dễ dàng với mức chi phí và độ phức tạp đang được giảm thiểu. Một nền kinh tế mới với những thuật ngữ của sáng tạo đã phá bỏ những rào cản vốn hiện hữu, để bước vào kỷ nguyên mới của những cách tân đột phá.

Quá trình cách tân nhằm hướng tới thiết lập ngày càng nhiều mối tương tác phá cách đang được củng cố vững chắc. Điều này tạo cơ sở cho các nhà cải cách nhanh chóng nắm bắt cơ hội. Các cá nhân cũng như các viện nghiên cứu nhận ra rằng, chính sự trao đổi, liên kết cơ sở lý thuyết và công nghệ, chứ không phải công việc của một thiên tài mà làm việc đơn độc, là yếu tốt tối quan trọng quyết định thành công. Hiện nay, kết nối số mở ra cơ hội cho sự cộng tác tích cực, dễ dàng và thường xuyên giữa mọi người - điều mà trước kia những cộng sự chỉ sử dụng phương tiện liên lạc đơn giản -  Watson & Crick, anh em nhà Wright, Braque & Picasso, gia đình nhà Curie... - phải ngưỡng mộ.

Đó là cả quá trình hiện thực hoá những ý tưởng ấy thành sản phẩm, dịch vụ hay phương pháp có giá trị thực tế. Ý tưởng chỉ là hạt giống, chứ không phải là bản chất vật chất của sáng tạo. Và với cơ sở hiện có, nuôi dưỡng cho hạt giống sáng tạo nảy mầm đang trở nên dễ dàng hơn nhiều.

Đó là lý do tại sao những câu chuyện kể rằng nước Mỹ đang "khát" sáng tạo và đổi mới đều gây cảm giác không thật. Đương nhiên, đó là lời khiêu khích, nhưng cơ sở đằng sau nó chỉ là giả tạo, những luận cứ sử dụng đều ngớ ngẩn và sai lầm.

Nhiều nghiên cứu đã nỗ lực tìm ra bản chất đúng đắn bên trong. Ngay cả khi người ta tin rằng, ví dụ, một bài kiểm tra khảo sát mức độ sáng tạo theo chuẩn cho kết quả rằng sinh viên Mỹ đang trở nên kém sáng tạo hơn, không thể không đặt câu hỏi rằng bài kiểm tra đó có bao quát được hết các hình thức sáng tạo hữu ích trên thị trường hay không. Xét cho cùng, dạng khảo sát này được thiết kế để xác định kỹ năng của từng cá nhân riêng lẻ, mục đánh giá mức độ sáng tạo khi cộng tác nhóm hầu như không có. Nói một cách khác, bài kiểm tra như vậy đã hoàn toàn bỏ qua yếu tố lớn nhất đang định hình sự đổi mới, cách tân - đó là liên kết, tập hợp các cá nhân lại với nhau.

Tuy nhiên, vấn đề chính khiến người ta mất dần lòng tin là các biện pháp được nước Mỹ sử dụng để cứu vãn "tình trạng thiếu hụt sức sáng tạo". Tại sao trong nhiều cách, lại chọn cách đưa môn học cách sáng tạo vào trong nhà trường?

Những trường học không thể dạy đọc, viết, số học một cách thật sự hiệu quả, giờ còn phải xoay sở để chuyên sâu môn phương pháp luận tìm kiếm giải pháp kỹ thuật mới, cách suy nghĩ hiệu quả, cách hành xử sáng tạo hay sao? Xin đừng. Nước Mỹ sẽ thực sự bước vào cuộc "khủng hoảng sáng tạo", khi "sáng tạo" trở thành một tiêu chí với yêu cầu khắt khe trong trường học.

Tôi cược rằng, ngày nay, đại đa số trẻ em và thiếu niên có thể nuôi dưỡng, thúc đẩy và thử thách tầm sáng tạo của mình khi chơi video game và sử dụng các mạng xã hội. Không nghi ngờ gì, những bài kiểm tra truyền thống chắc chắn không phù hợp để bao quát hết những loại hình và phương thức phát triển sáng tạo như vậy. Và một điều nữa, khi cân nhắc nghiêm túc bất kỳ nghiên cứu nào, đều có thể nhận thấy định nghĩa của "sự sáng tạo" đã thay đổi một cách linh hoạt phóng khoáng qua từng thời kỳ. Xét riêng lĩnh vực đổi mới trong kinh doanh, óc sáng tạo, cũng như cái đẹp, được quyết định giá trị bởi người chiêm ngưỡng. Phương pháo mà bạn cho là thông minh và phá cách, đối với tôi lại có thể chỉ là sáo rỗng, rập khuôn. Đừng quên, "sáng tạo" không phải là danh xưng chỉ để khen ngợi và ca tụng.

Điều này giải thích phần nào những sự hiểu lầm xung quanh khái niệm "khủng hoảng sáng tạo". Nếu bạn tin theo các quy luật thị trường (giống như tôi), thì sẽ nhận thấy rằng, "nguồn cung" sáng tạo phụ thuộc rất nhiều vào "sức cầu". Chỉ các chuyên gia và lý thuyết gia tin rằng tính sáng tạo được quyết định bởi người tạo ra chúng. Trên thương trường, óc sáng tạo - và giá trị đích thực của nó - được quyết định bởi người tiêu dùng. Những ngành đòi hỏi sức sáng tạo cao nhất như thời trang, âm nhạc, video game, phần mềm vi tính, phim truyện có xu hướng thu hút những khán giả và khách hàng nghĩ rằng, các sản phẩm của họ có tính sáng tạo. Cách khách hàng đón nhận sáng tạo - dù được định nghĩa theo cách nào đi chăng nữa - cũng ảnh hưởng tối quan trọng tới việc tạo ra sáng tạo.

Rất nhiều người cho rằng những sáng kiến xuất sắc của Damien Hirst đáng bỏ ra hàng trăm nghìn USD. Tôi thì nghĩ rằng, họ đã sai lầm nghiêm trọng, thậm chí ngớ ngẩn. Tuy nhiên, thương hiệu Hirst, không khác Picasso hay Pixar, cũng là bảo chứng cho sự sáng tạo. Hãy nhìn vào cách anh ta chỉ dùng formandehit mà tạo ra được hộp sọ bằng kim cương, và tự rút ra kết luận cho mình. Và hãy hỏi mình rằng, thành công của Hirst cho thấy điều gì về sức sáng tạo?

Tôi không nhằm mục đích mỉa mai thành công của Hirst, mà chỉ dùng nó để gợi ra một cách tiếp cận mới tới vấn đề khủng hoảng sáng tạo mà chúng ta đang nói tới. Ai là người định nghĩa khái niệm sáng tạo trong kinh doanh và công nghiệp? Các viện hàn lâm? Bộ phận phụ trách bán hàng? Giám đốc điều hành? Nhà phân tích chuyên ngành? Ứng viên? Nhà đầu tư? Hay chính là những khách hàng tốt nhất, thông minh nhất của chúng ta?

Tôi nghĩ rằng mức độ sáng tạo không phải nằm ở những lời tuyên bố chắc nịch. Nó là cả quá trình thương lượng. Vấn đề quan trọng nhất cần thảo luận là những người, những cách tiếp cận và phương pháp như thế nào thì được cho là sáng tạo. Vấn đề này không còn giống như 10 năm trước, khi hiện nay chúng ta đã có đủ phương tiện, dụng cụ và công nghệ để thể hiện phẩm chất của mình, dù là khi làm việc riêng lẻ hay hợp tác trong một nhóm.

Dịch bởi: Diệu Anh


Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục