Bài viết liên quan:

The miller, his son and the ass

One day, a long time ago, an old Miller and his Son were on their way to market with an Ass which they hoped to sell. They drove him very slowly, for they thought they would have a better chance to sell him if they kept him in good condition. As they walked along the highway some travelers laughed loudly at them.

"What foolishness," cried one, "to walk when they might as well ride. The most stupid of the three is not the one you would expect it to be."

The Miller did not like to be laughed at, so he told his son to climb up and ride.

They had gone a little farther along the road, when three merchants passed by.

"Oho, what have we here?" they cried. "Respect old age, young man! Get down, and let the old man ride."

Though the Miller was not tired, he made the boy get down and climbed up himself to ride, just to please the Merchants.

At the next turnstile they overtook some women carrying market baskets loaded with vegetables and other things to sell.

"Look at the old fool," exclaimed one of them. "Perched on the Ass, while that poor boy has to walk."

The Miller felt a bit vexed, but to be agreeable he told the Boy to climb up behind him.

They had no sooner started out again than a loud shout went up from another company of people on the road.

"What a crime," cried one, "to load up a poor dumb beast like that! They look more able to carry the poor creature, than he to carry them."

"They must be on their way to sell the poor thing's hide," said another.

The Miller and his Son quickly scrambled down, and a short time later, the market place was thrown into an uproar as the two came along carrying the Donkey slung from a pole. A great crowd of people ran out to get a closer look at the strange sight.

The Ass did not dislike being carried, but so many people came up to point at him and laugh and shout, that he began to kick and bray, and then, just as they were crossing a bridge, the ropes that held him gave way, and down he tumbled into the river.

The poor Miller now set out sadly for home. By trying to please everybody, he had pleased nobody, and lost his Ass besides.

If you try to please all, you please none.

Source: Library of Congress Aesop Tales

 

 

Ông chủ xưởng bột, đứa con trai và con lừa

Một ngày, cách đây rất lâu rồi, ông chủ xưởng bột già và con trai đang trên đường đến chợ với hy vọng sẽ bán được con lừa mà họ mang theo. Họ dắt con lừa đi rất chậm rãi vì nghĩ rằng sẽ có cơ hội bán nó với giá tốt hơn nếu họ giữ con lừa trong tình trạng tốt. Khi hai cha con đi dọc theo đường chính thì một số người nhìn họ và cười to.

"Thật ngu xuẩn," một người la lên, "Họ đi bộ trong khi họ có thể cưỡi con lừa. Đây chắc hẳn là bộ ba ngu ngốc nhất mà bạn từng nghĩ đến."

Ông chủ xưởng bột không muốn bị cười chê, do đó, ông nói với con trai leo lên và cưỡi lừa.

Khi họ đi thêm một đoạn nữa, ba thương nhân đi ngang qua.

"Oho, chúng ta có gì đây?" họ kêu lên. "Phải tôn trọng người già chứ, cậu thiếu niên ạ! Hãy xuống và để mình ông già cưỡi đi."

Mặc dù, ông chủ xưởng bột không thấy mệt nhưng ông vẫn để cậu bé trèo xuống và mình nhảy lên cưỡi lừa chỉ để làm hài lòng các thương nhân.

Lần tiếp theo, họ vượt qua một số phụ nữ mang theo giỏ đầy các loại rau quả và những thứ khác để bán.

"Hãy nhìn lão ngu muội kia kìa," một trong số họ kêu lên. "Hắn cưỡi lừa trong khi cậu bé tội nghiệp phải đi bộ."

Ông chủ xưởng bột cảm thấy hơi bực mình nhưng để cảm thấy dễ chịu hơn, ông nói cậu bé leo lên phía sau.

Họ lại sớm nhận được hơn một lời phán xét từ những người dân trên đường đi.

"Thật là độc ác," một người thét lên, "bắt một con vật tội nghiệp chở như thế! Họ đủ lớn để vác cả con vật tội nghiệp lên, hơn là bắt nó phải chở họ."

"Họ đang bóc lột sức lao động của con vật tội nghiệp," một người khác nói.

Ông chủ xưởng bột và con trai nhanh chóng bước xuống, một lúc sau đó, chợ bỗng xôn xao khi thấy hai cha con ông đang khiêng con lừa bằng một cái đòn. Một đám đông xúm lại để xem cảnh tượng kỳ lạ này.

Con lừa cũng không có vẻ gì là không thích khi được chủ khiêng nó lên như thế nhưng do có quá nhiều người chỉ vào nó, cười chê nó nên nó đã đá chân và kêu lên. Sau đó, họ đi qua cái cầu, sợi dây cột con lừa bị đứt và con lừa bị rớt xuống sông.

Ông chủ xưởng bột tội nghiệp kia đã buồn bã bỏ về nhà. Vì muốn làm hài lòng nhiều người mà cuối cùng đã không có ai hài lòng cả mà ông còn mất cả con lừa- con vật mà luôn bên cạnh ông nữa.

Bạn không thể một lúc làm hài lòng tất cả mọi người.

 

Dịch bởi: cepnguyen