Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Giáo dục
  4. Phản ánh của một phóng viên sau một mùa hè dạy học ở Việt Nam

Phản ánh của một phóng viên sau một mùa hè dạy học ở Việt Nam

11/09/2015
Mức căn bản

A reporter’s reflections on spending a summer teaching in Vietnam

Before spending the summer of 2012 teaching English in Vietnam, my knowledge of the far-away country was limited to what I’d read in school history books, and retold memories from my parents’ and grandparents’ generations.

Admittedly, my perception was slightly skewed, and mostly negative. In my mind, though unintentionally, I’d labeled them “the enemy,” and feared my nationality would earn me the same label from the Vietnamese people.

The remnants of war were obvious as soon as I arrived in Vinh, Vietnam, where I’d spend the next two months.

The city, located in the north central part of the nation, endured many bombings during what the nationals refer to as the “American War.”

A statue of the Vietnamese father of communism, Ho Chi Minh, stands tall in the city’s center, a symbol of local devotion.

Cratered streets and unrepaired buildings are reminders of a turbulent time in the city’s history, an era still visible in the physical scars it left behind. Several weeks into the summer, one of the Vietnamese administrators at the school, someone who’d become a great friend to me and the other American teachers, invited us to a party at his family’s home in a nearby village.

We were greeted with warm smiles and plate after plate of delicious food.

A few courses into the meal, I learned why the house was filled with guests that day.

The celebration was to commemorate the life of my friend’s grandfather on the anniversary of the day he died in the war.

Suddenly I felt out of place, and asked my friend if our presence was truly welcomed at such an event.

About that time his mother walked over carrying another plate, part of her hand missing from an explosion she’d been caught in as a young girl, yet another reminder of the war.

Our friend referred my question to her and then translated her answer to me.

“Forgive and forget” was her response.

To this day it was one of the most humbling experiences of my life, to sit in a room surrounded by so many who’d been caught in the cross fires of war, to know they’d been in opposition with the place I call home, and yet to have no hard feelings, no hostility, no bitterness.

I learned a lot that summer — a few words in another language, how to survive a monsoon season, how to bargain in the marketplace.

But the thing that left the greatest impression was the realization that regardless of the cause, or who is right and who is wrong, maybe there is no winner at all when it comes to war, but perhaps there is hope for reconciliation.

 

Phản ánh của một phóng viên sau một mùa hè dạy học ở Việt Nam

Trước khi dành ra mùa hè năm 2012 dạy tiếng Anh tại Việt Nam, kiến thức của tôi về đất nước xa xôi này rất hạn chế với những gì tôi đọc trong sách sử học, và những kỷ niệm được kể lại từ thế hệ bố mẹ, ông bà của tôi.

Phải thừa nhận rằng, nhận thức của tôi đã hơi nghiêng về hướng tiêu cực. Trong tâm trí của tôi, mặc dù không cố ý, tôi đã tự dán nhãn họ là "kẻ thù" và nỗi sợ quốc tịch của mình sẽ khiến người dân Việt Nam cũng gán cho tôi nhãn đó.

Những tàn tích của chiến tranh hiện ra rõ ràng ngay sau khi tôi đến thành phố Vinh, Việt Nam, nơi mà tôi muốn dành ra hai tháng tiếp theo để tìm hiểu.

Thành phố này nằm ở trung tâm phía bắc của Việt Nam, nơi phải chịu đựng nhiều vụ đánh bom trong thời gian mà những công dân ở đây gọi là "chiến tranh chống Mỹ."

Một bức tượng của một Người Việt Nam người cha của chủ nghĩa cộng sản, Hồ Chí Minh, đứng cao giữa trung tâm của thành phố, một biểu tượng của lòng ái mộ cảu người dân địa phương.

Những con đường bị bắn phá các tòa nhà và không được sửa chữa là lời nhắc nhở về một thời kỳ hỗn loạn trong lịch sử của thành phố, một thời đại vẫn còn để lại những vết sẹo về vật lý. Vài tuần vào mùa hè, một trong những nhà quản trị người Việt tại trường, một người muốn trở thành một người bạn tuyệt vời của tôi và các giáo viên người Mỹ khác, mời chúng tôi một bữa tiệc tại nhà riêng trong một ngôi làng gần đó.

Chúng tôi đã được chào đón với nụ cười ấm áp và một bữa ăn thịnh soạn.

Một vài khóa học trước bữa ăn, tôi học được tại sao ngôi nhà rất đông khách vào ngày hôm đó.

Đó là ngày giỗ của người ông đã chết trong chiến tranh của bạn tôi.

Đột nhiên, tôi cảm thấy lạc lõng và hỏi bạn mình liệu sự hiện diện của chúng tôi có thực sự được chào đón tại một sự kiện như vậy.

Vào thời điểm đó mẹ của bạn tôi mang ra một đĩa thức ăn, một phần bàn tay của bà bị mất từ một vụ nổ mà bà gặp phải khi còn là một cô gái trẻ, lại thêm một lời nhắc nhở về cuộc chiến.

Bạn của chúng tôi dịch câu hỏi của tôi dành cho bà ấy và sau đó dịch câu trả lời của bà ấy cho tôi.

" Hãy tha thứ và quên đi" là câu trả lời của bà.

Cho đến ngày nay nó là một trong những kinh nghiệm khiêm nhường nhất của cuộc đời tôi, ngồi trong một căn phòng được bao quanh bởi rất nhiều người đã từng đi qua chiến tranh, để biết họ muốn được chống lại với nơi tôi gọi là nhà, mà không có cảm giác khó chịu, không có thái độ thù địch, không có sự chua xót.

Tôi đã học được rất nhiều điều vào mùa hè - một vài từ trong một ngôn ngữ khác, làm thế nào để tồn tại ở một nước gió mùa, làm thế nào để mặc cả ở chợ.

Nhưng điều để lại ấn tượng sâu sắc nhất là việc nhận ra rằng bất kể nguyên nhân là gì hay ai đúng và ai sai, có lẽ không có người chiến thắng khi nói đến chiến tranh, nhưng có lẽ đó là niềm hy vọng muốn hòa giải.

 

Dịch bởi: cepquynh

bài viết đặc sắc trong tháng 12/2016

Lớp học IELTS vào sáng Chủ Nhật cho học viên có khả năng tự học | Học phí 600.000đ/tháng

Đây là chương trình học luyện thi IELTS dành cho các bạn có khả năng tự học tiếng Anh tại nhà với sự hướng dẫn của thầy Ce Phan vào chiều thứ 7 hoặc buổi sáng Chủ Nhật hàng tuần…

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục