Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Chuyên ngành Kỹ thuật
  3. Y tế - Sức khỏe
  4. Số đo cơ thể không thể cho biết bạn có khoẻ hay không

Số đo cơ thể không thể cho biết bạn có khoẻ hay không

Mức trung cấp

The numbers don’t have it: Why measuring won’t lead to better health


A recent study of patient data from Melbourne’s eastern suburbs published in the Medical Journal of Australia (MJA) showed GPs are not checking their patients’ Body Mass Index (BMI) or measuring their waist circumference.

The article’s authors interpret this as a shortcoming but these doctors may actually be avoiding the trap of thinking simplistic measurements help patient health and well-being.

The paper’s authors assume – as does the National Health and Medical Research Council – that if GPs weighed and measured their patients, they’d be better able to address weight-related health problems.

But there are good reasons to be sceptical about whether scales are an effective weapon in the so-called “war on obesity”. In fact, weighing people may do more harm than good by giving an unreliable picture of the complex realities of health and weight.

Poor Indicators

Take, for example, Body Mass Index (BMI), which is calculated by dividing weight (in kilograms) by the square of height (in metres). BMI was originally devised to determine the “average” person in a given population.

While a population is obviously made up of individuals, the two are clearly not the same thing and BMI is a blunt instrument when it comes to the latter.

Consider this 2008 article in Internal Medicine that found just over a half (51.3%) of people in the overweight range (BMI of between 25 and 30) and almost a third (31.7%) of those considered obese (BMI of between 30 and 35) are metabolically healthy.

That means they don’t have raised blood sugar levels, raised cholesterol, or high blood pressure, all of which pose a risk to good health.

The study authors also found nearly a quarter (23.5%) of people in the so-called “healthy” range, that is, with a BMI between 20 and 25, may have these risks to their health.

Waist circumference is similarly inaccurate. Pulling a measuring tape around someone’s waist simply won’t tell you if they’re healthy or unhealthy because health is far more complex than a certain number of centimetres.

In fact, one number — be it BMI, waist circumference or whatever comes next — will never tell you about any one individual’s health and well-being.

If we’re looking across a population, then we may see some associations between increased BMI and an increased risk of diabetes, for instance, but that’s completely different to assessing any one person visiting a doctor.


This is not the answer. (djma/iStock)

Numbers Aren’t a Map

Even supposing you could reduce something as complex as health to a number, how this might help someone make positive changes to their well-being and health is another question entirely.

Doctors have been weighing and measuring patients in an effort to get them to lose weight for over half a century. But there’s nothing to suggest this approach has been remotely successful.

Many GPs are also time poor and, in many cases, through no fault of their own, poorly equipped to discuss health-related weight issues.

There’s virtually no training for GPs and other health professionals in how to help people be the healthiest they can be, or the healthiest weight they can be.

In many cases, this lack of training results in insensitive discussions about weight. A 2012 study in the journal Obesity, for example, found 69% of women reported experiencing weight-related stigma from a GP on at least one occasion; 52% said it had happened on multiple occasions.

Such comments can lead to worse health outcomes as people start to avoid seeing doctors for other health-related matters for fear of being judged and weighed.

A 2005 study published in the Californian Journal of Health Promotion found: the most important factor in women postponing or cancelling medical appointments was fear of being weighed, and increase BMI is consistent with decreased preventive health services.

Of course, there will be GPs — some of whom will be reading this article — who will say it’s their duty to give patients the unvarnished truth. But this misses the point.

Our argument is not that doctors ought to remain silent about the relationship between health, weight and well-being. Rather, that research shows weight is an extremely poor proxy for health.


Before giving any advice, doctors need to find out whether a person is likely to be above their most healthy weight or not. (michaeljung/iStock)

A better approach

Before giving any advice, doctors need to find out whether a person is likely to be above their most healthy weight or not.

That means taking an appropriate history, and asking questions such as the amount of physical activity they may be doing, whether that particular person is doing a significant amount of “non-hungry eating”, whether he or she is a fast eater, and so on.

You can’t determine all this simply by looking, or measuring anything.

And if blood pressure or blood tests reveal some areas the patient would be willing to discuss further, it’s vital to talk about them in a non-judgemental and supportive fashion.

This doesn’t mean sugarcoating the message; it means doctors should opt for neutral language, which does not carry pejorative overtones or imply a moral judgement about the person.

Such a discussion would avoid BMI and tape measures, as well as the prescription of one-size-fits-all weight-loss diets, or unhelpful advice such as “eat less and exercise more”.

Instead, it would focus on giving doctors the best chance of finding out the reasons why their patient may be above their most healthy weight.

If we’re serious about supporting people to be healthy, it’s time to end our fixation with unhelpful and inaccurate measures of weight.

Instead, we need to train GPs and other health professionals to better discuss weight concerns with their patients in a meaningful way; one that focuses on the complexities of the individual and eliminates the stigma and shame around fat.

By: Rick Kausman (Deakin University)



Vì sao các số đo cơ thể không giúp bạn cải thiện sức khỏe?

Một nghiên cứu gần đây đối với bệnh án ở những vùng ngoại ô phía đông Melbourne công bố trên Tạp chí Y Khoa Úc (Medical Journal of Australia  hay MJA) cho thấy các bác sĩ đa khoa không kiểm tra chỉ số khối cơ thể (BMI) của bệnh nhân hay số đo vòng eo.

Các tác giả của bài báo này cho rằng đây là thiếu sót nhưng thật ra là có thể những bác sĩ đang tránh lối mòn cho rằng chỉ bằng những cách cân đó như vậy là có thể giúp ích cho sức khỏe của bệnh nhân.

Các tác giả của bài viết này – cũng như Hội đồng Nghiên Cứu Y Khoa và Sức Khỏe Quốc Gia (National Health and Medical Research Council) – cho rằng nếu các bác sĩ đa khoa cân và kiểm tra số đo của bệnh nhân, họ sẽ có thể biết được những vấn đề sức khỏe có liên quan đến cân nặng được tốt hơn.

Tuy nhiên cũng có những lý do chính đáng để nghi ngờ liệu những cái cân có phải là một vũ khí hiệu quả trong cái gọi là “cuộc chiến chống béo phì” hay không. Thật ra, cân có thể có hại hơn là có lợi do đưa ra hình ảnh không đáng tin cậy về thực trạng phức tạp về sức khỏe và cân nặng.

Các chỉ số kém tin cậy

Lấy chỉ số chỉ số khối cơ thể (BMI) làm ví dụ, chỉ số này được tính bằng cách chia cân nặng (kg) cho bình phương số đo chiều cao (mét). Chỉ số khối cơ thể ban đầu được phát minh ra để xác định người “trung bình” trong một quần thể người dân nào đó.

Trong khi một nhóm dân cư đó rõ ràng là bao gồm các cá nhân, thì hai nhóm dân cư rõ ràng là không giống nhau và chỉ số cơ thể là một công cụ thiếu tính chính xác cho trường hợp này.

Xem xét bài báo năm 2008 đăng trên tờ Internal Medicine, bài báo đó đã phát hiện hơn ½ số người thuộc nhóm thừa cân (BMI từ 25 đến 30) và gần 1/3 (31.7%) những người bị xem là béo phì (BMI từ 30 đến 35) là có hệ trao đổi chất khỏe mạnh.

Điều đó có nghĩa là họ không bị tăng đường trong máu, tăng cholesterol, hay cao huyết áp, tất cả những điều thể hiện sự nguy hại cho sức khỏe.

Những tác giả của nghiên cứu này cũng phát hiện gần ¼ (23,5%) những người thuộc nhóm được gọi là “khỏe mạnh”, tức là có chỉ số cơ thể từ 20 đến 25, có thể gặp những vấn đề trên.

Tương tự, số đo vòng eo cũng không chính xác. Dùng thước dây để đo vòng eo của một người đơn giản là sẽ không cho bạn biết liệu họ có khỏe mạnh hay không vì sức khỏe quá phức tạp chứ không phải chỉ là một con số nào đó tính bằng đơn vị centimet.

Thật ra, một con số , giả sử như chỉ số cơ thể, số đo vòng eo hay bất cứ con số nào cũng sẽ không bao giờ cho bạn biết về sức khỏe và tình trạng của một người.

Ví dụ như, nếu chúng ta nghiên cứu một nhóm dân cư, thì chúng ta có thể sẽ nhìn thấy một vài liên hệ giữa tăng chỉ số cơ thể và tăng nguy cơ béo phì,  nhưng điều đó hoàn toàn khác với việc đánh giá tất cả những ai đến khám bệnh.

Đây không phải là câu trả lời. (djma/iStock)

Những con số không phải là bản đồ chỉ dẫn

Thậm chí cứ cho rằng bạn có thể đơn giản hóa một điều gì đó vốn phức tạp như sức khỏe thành ra chỉ còn là vấn đề về con số, thì làm sao điều này có thể giúp ai đó tạo ra những thay đổi tích cực đối với sức khỏe của họ lại hoàn toàn là một vấn đề khác.

Bác sĩ trước giờ vẫn cân và đo bệnh nhân nhằm giúp họ giảm cân trong suốt hơn nửa thế kỷ qua. Tuy nhiên, không có gì cho thấy rằng phương pháp này đã thành công được dù chỉ là một chút.

Nhiều bác sĩ đa khoa cũng không có thời gian, và trong nhiều trường hợp cũng không phải là lỗi của họ, mà là do không được trang bị tốt để thảo luận những vấn đề cân nặng liên quan đến sức khỏe.

Các bác sĩ đa khoa và các chuyên gia về sức khỏe hoàn toàn không được huấn luyện cách giúp bệnh nhân có được tình trạng sức khỏe tốt nhất có thể, hay có được cân nặng tốt nhất cho họ.

Trong nhiều trường hợp, vấn đề thiếu sót trong đào tạo này dẫn đến những cuộc thảo luận nhạy cảm về cân nặng. Ví dụ, một nghiên cứu năm 2012 trên tạp chí Béo Phì (Obesity) phát hiện thấy 69% phụ nữ được báo cáo là bị bác sĩ đa khoa phản đối về cân nặng ít nhất là một lần; 52% cho biết điều này diễn ra nhiều lần.

Những phê bình như vậy có thể dẫn đến những hậu quả về sức khỏe tồi tệ hơn, vì người ta bắt đầu tránh né đến gặp bác sĩ để khám những vấn đề khác liên quan đến sức khỏe do họ sợ bị đánh giá và bị cân.

Một nghiên cứu năm 2005 công bố trên tạp chí Health Promotion phát hiện thấy: yếu tố quan trọng nhất ở những phụ nữ trì hoãn hoặc không đi khám y khoa là do sợ cân, và và sợ tăng chỉ số khối cơ thể là tương ứng với giảm các dịch vụ bảo vệ sức khỏe.

Tất nhiên, sẽ có các bác sĩ y khoa, trong đó một số người đang đọc bài viết này, lên tiếng rằng việc nói ra sự thật hoàn toàn không giấu diếm cho bệnh nhân là nhiệm vụ của họ. Nhưng đó là do họ chưa hiểu ‎bài viết này.

Ý của chúng tôi không phải là các bác sĩ nên giữ im lặng về mối quan hệ giữa sức khỏe và cân nặng. Thật ra, nghiên cứu đó chỉ ra rằng dùng cân nặng làm đại diện cho sức khỏe là vô cùng không chính xác.

Trước khi đưa ra bất kỳ lời khuyên nào, các bác sĩ cần tìm ra liệu một người có nhiều khả năng bị tăng quá cân nặng có lợi nhất cho sức khỏe của họ hay không.

Giải pháp tốt hơn

Trước khi đưa ra bất kỳ lời khuyên nào, các bác sĩ cần tìm ra liệu một người có nhiều khả năng bị tăng quá cân nặng có lợi nhất cho sức khỏe của họ hay không.

Điều đó có nghĩa là biết được tiểu sử cần thiết, và đặt những câu hỏi như lượng hoạt động thể chất mà họ đang thực hiện, liệu người đó có đang theo chế độ “ăn không no”, liệu người đó có thói quen ăn nhanh hay không, và còn nhiều câu hỏi khác nữa.

Bạn không thể xác định tất cả những vấn đề này chỉ bằng cách nhìn hay đo lường một điều gì.

Và nếu huyết áp hay thử máu cho thấy một vài phạm vi mà bệnh nhân sẵn sàng thảo luận thêm, thì nói chuyện về những vấn đề đó theo cách không phê phán và tỏ ra thông cảm là rất quan trọng.

Đây không phải là che đậy thông điệp ấy bằng một lớp vỏ ngoài ngọt ngào, mà có nghĩa rằng các bác sĩ nên chọn dùng ngôn ngữ trung lập vốn không mang theo giọng điệu chỉ trích, hay đơn giản chỉ là một đánh giá mang tính đạo đức về người đó.

Một cuộc thảo luận kiểu như vậy sẽ tránh nói đến chỉ số khối cơ thể và những cuộn thước dây cũng như toa thuốc vốn dĩ phù hợp cho tất cả những người theo chế độ ăn uống giảm cân, hay những lời khuyên vô ích như “ăn ít lại và luyện tập thêm”.

Thay vào đó, trọng tâm của cuộc trao đổi sẽ là giúp cho các bác sĩ có cơ hội tốt nhất để tìm ra nguyên nhân tại sao bệnh nhân có thể sẽ tăng quá cân nặng có lợi cho sức khỏe nhất của họ.

Nếu chúng ta nghiêm túc đối với công việc hỗ trợ người khác có được sức khỏe tốt, thì đã đến lúc kết thúc việc chúng ta cứ phải đo lường cân nặng vốn vô ích và không chính xác.

Thay vào đó, chúng ta cần huấn luyện các bác sĩ đa khoa và những chuyên gia về sức khỏe nhằm giúp họ thảo luận thêm với bệnh nhân của họ về những lo ngại đối với cân nặng theo cách có ‎nghĩa; đó là điều giúp tập trung vào sự phức tạp của từng cá nhân và loại bỏ đi những thái độ phản đối và xấu hổ về tình trạng cơ thể béo.

Dịch bởi: Mai Mai

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục