Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Kinh tế - Thương mại
  3. Kinh doanh
  4. Sự trói buộc chính trị đối với cải cách kinh tế của Trung Hoa

Sự trói buộc chính trị đối với cải cách kinh tế của Trung Hoa

Mức nâng cao

China's Politics of the Economically Possible

When sound economic advice is divorced from political reality, it probably will not be very useful advice. The history of multilateral financial institutions like the International Monetary Fund and the World Bank is littered with well-intentioned and technically feasible economic policy prescriptions that political leaders ignored. But that has not stopped these institutions from trying.

The latest attempt is the World Bank's just-released and much-applauded report China 2030: Building a Modern, Harmonious, and Creative High-Income Society. As far as technical economic advice goes, the report is hard to top. It provides a detailed, thoughtful, and honest diagnosis of the Chinese economy's structural and institutional flaws, and calls for coherent and bold reforms to remove these fundamental obstacles to sustainable growth.

Unfortunately, while the Bank's report has laid out a clear economic course that Chinese leaders should pursue for the sake of China, the Bank has shied away from the most critical question: Will the Chinese government actually heed its advice and swallow the bitter medicine, given the country's one-party political system?

For example, among the most urgent reforms that China 2030 recommends is reduction of the state's role in the economy. This can be achieved by eliminating privileges for state-owned enterprises (SOEs), such as subsidized capital and monopolies, and by allowing the private sector more freedom. But, curiously, the report's authors seem to forget that this would entail prohibitive, if not disastrous, costs for the ruling Chinese Communist Party (CCP). 

China's giant SOEs may have some economic usefulness, but their existential value is political. The CCP uses the SOEs to provide good jobs and perks for its members. Of the CCP's roughly 80 million members, more than five million hold executive positions in state-owned or affiliated firms. Factoring in the regulators and local administrators whose jobs similarly depend on maintaining the current level of state intervention in the economy, World Bank-style reforms would jeopardize probably close to ten million official sinecures.

There is little doubt that reducing the SOEs' power would make the Chinese economy far more efficient and dynamic. But it is hard to imagine that a one-party regime would be willing to destroy its political base.

Fiscal reform is another urgent priority highlighted by China 2030. China's highly regressive fiscal system (the poor are taxed more than the wealthy) entails excessive revenues for the central government and relatively little expenditure on social services. In nominal terms, aggregate tax and non-tax revenues collected by both the central and local governments exceed 35% of GDP. But the bulk of the revenues is spent on administration, fixed-asset investment, domestic security, defense, and assorted lavish perks – entertainment, junkets, housing, cars, and high-quality healthcare – for government officials.

China 2030 suggests that China should gradually increase its spending on social services by 7-8% of GDP over the next 20 years. But why should the CCP do so? After all, the overall real taxation level in China is already quite high, which means that doubling social spending from the current level without raising taxes further would require severe cuts in expenditures that chiefly benefit the ruling elites.

The budgetary transparency that the World Bank has recommended will most likely not be realized for the same reason. Current public spending is so skewed toward the ruling elites that the CCP would risk losing its legitimacy should the budget become subject to public scrutiny.

Making China a "harmonious" society – the aim of the report's advice on reducing inequality – is clearly a desirable goal. However, it is a tired slogan even by Chinese standards. Trotted out by China's rulers many years ago, the "harmonious society" campaign has yielded, at best, modest changes in policy. The underlying political drivers of social frustration and conflict – disenfranchisement, repression, pervasive official corruption, unaccountable rulers, and predatory state institutions and policies – remain unchanged.

Addressing these fundamental causes of social discontent and unsustainable economic performance requires not advice and pleas to the ruling elites, but a change in China's political reality that compels those who benefit from the status quo to surrender their privileges for the good of the country.

Only two likely developments could lead to this outcome. One is the political empowerment of the Chinese people. But democratization is currently unlikely, given the CCP's clear determination to defend one-party rule.

That leaves political change at the mercy of a system-threatening crisis, brought on by China's failure to tackle the pathologies the World Bank has so ably diagnosed. And, alas, China's ruling elites are almost certain to dismiss China 2030 as politically undesirable and irrelevant.


Sự trói buộc chính trị đối với cải cách kinh tế của Trung Hoa

Khi những tư vấn kinh tế bị từ chối vì thực trạng chính trị, thì có lẽ những lời tư vấn là không hữu ích. Lịch sử của các tổ chức tài chính đa quốc gia như Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) và Ngân hàng Thế giới (WB) bị xem là rác rưởi do những quy định chính sách kinh tế có thể khả thi về mặt kỹ thuật và thiện chí đã bị các nhà lãnh đạo chính trị bỏ qua. Nhưng điều đó không ngăn cản được những cố gắng của các tổ chức.

Nỗ lực mới nhất của các tổ chức này là báo cáo về Trung Hoa đến năm 2030 vừa mới công bố và được nhiều hoan nghênhcủa Ngân hàng Thế giới là: Xây dựng một xã hội thu nhập cao hiện đại, hài hòa và sáng tạo(China 2030: Building a Modern, Harmonious, and Creative High-Income Society)(1). Theo như tư vấn kinh tế kỹ thuật, báo cáo cho rằng Trung Hoa khó mà đứng vào nhóm các quốc gia hàng đầu. Báo cáo đưa ra một chẩn đoán chi tiết, chu đáo, và trung thực của những khiếm khuyết về cấu trúc và thể chế của nền kinh tế Trung Hoa, và kêu gọi cải cách mạnh mẽ và chặc chẽ để loại bỏ những trở ngại cơ bản đối với tăng trưởng bền vững.

Thật không may, trong khi báo cáo của Ngân hàng Thế giới đã đặt ra một tiến trình về kinh tế rõ ràng để các nhà lãnh đạo Trung Hoa nên theo đuổi vì lợi ích của Trung Hoa, mặc dù Ngân hàng đã tránh né câu hỏi quan trọng nhất: Liệu chính phủ Trung Hoa có thực sự chú ý đến lời khuyên của mình và chịu uống thuốc đắng, cho hệ thống chính trị độc đảng của đất nước?

Ví dụ, trong số những cải cách cấp bách nhất cho Trung Hoa đến năm 2030 được đề nghị là phải giảm vai trò của nhà nước trong nền kinh tế. Điều này có thể đạt được bằng cách loại bỏ các đặc quyền cho các doanh nghiệp nhà nước (state-owned enterprises: SOEs), chẳng hạn như vốn trợ cấp và sự độc quyền trong kinh doanh, và bằng cách cho phép tự do khu vực tư nhân hơn. Tuy nhiên có một hiếu kỳ là, những tác giả của bản báo cáo dường như quên rằng điều này sẽ dẫn đến việc ngăn cấm tiêu xài đối với Đảng Cộng sản cầm quyền Trung Hoa (Chinese Communist Party: CCP: ĐCSTH), dù nó không làm tai hại cho Đảng cầm quyền.

Những doanh nghiệp nhà nước khổng lồ của Trung Hoa có thể có một số lợi ích kinh tế to lớn, nhưng giá trị thực dụng củachúng chỉ là chính trị. ĐCSTH sử dụng các doanh nghiệp nhà nước để cung cấp những công ăn việc làm tốt và những đặc quyền đặc lợi cho các đảng viên. Khoảng 80 triệu thành viên của ĐCSTH, thì có hơn 5 triệu giữ vị trí điều hành trong các công ty nhà nước hoặc chi nhánh. Bao cấp trong thanh toán về quản lý và quản trị địa phương, nơi mà công ăn việc làm bị phụ thuộc vào sự duy trì can thiệp của nhà nước trong nền kinh tế hiện nay, cải cách kinh tế kiểu của Ngân hàng Thế giới sẽ gây nguy hiểm đến gần 10 triệu những kẻ ngồi mát ăn bác vàng của chính phủ Trung Hoa (official sinecures).

Có rất ít nghi ngờ rằng giảm quyền lực của các doanh nghiệp nhà nước sẽ làm cho nền kinh tế Trung Hoa hiệu quả và năng động hơn. Nhưng rất khó để tưởng tượng rằng một chế độ độc đảng (a one-party regime) sẽ sẵn sàng để phá hủy nền tảngchính trị của nó.

Cải cách tài chính là một ưu tiên khẩn cấp khác được nhấn mạnh cho Trung Hoa đến năm 2030. Hệ thống tài chính tụt hậucủa Trung Hoa (người nghèo bị đánh thuế nhiều hơn những người giàu) đòi hỏi phải tận thu quá mức cho chính quyền trung ương, nhưng lại chi phí tương đối ít cho các dịch vụ xã hội. Về danh nghĩa, gộp chung cả 2 loại thu từ thuế và không thuế(2) được thu thập từ cả hai chính phủ trung ương và địa phương vượt quá 35% của GDP. Tuy nhiên, số lượng lớn các khoản thu lạichi cho quản lý, đầu tư tài sản cố định, an ninh nội địa, quốc phòng, và các đặc quyền đặc lợi xa hoa đủ loại - gồm: giải trí,những cuộc liên hoan ăn chơi, nhà ở, xe hơi, và chăm sóc sức khỏe chất lượng cao - cho các quan chức chính phủ.

Trung Hoa đến năm 2030 cho thấy rằng Trung Hoa nên từng bước tăng chi tiêu của mình về các dịch vụ xã hội khoảng 7-8% của GDP trong vòng 20 năm tới. Nhưng tại sao ĐCSTH nên làm như vậy? Vì, mức thuế tổng thể thực tế tại Trung Hoa đã khá cao, có nghĩa là tăng gấp đôi chi tiêu xã hội từ cấp độ hiện tại mà không cần tăng thêm các loại thuế. Việc này sẽ yêu cầu cắt giảm nghiêm trọng trong những chi tiêu mà chủ yếu cho việc mang lại lợi ích của giới tinh hoa cầm quyền.

Minh bạch ngân sách mà Ngân hàng Thế giới đã khuyến cáo sẽ có khả năng không thực hiện được cũng vì lý do trên. Hiện tại chi tiêu công là quá sai lệch đối với các tầng lớp tinh hoa cầm quyền, nó làm ĐCSTH sẽ có nguy cơ đang mất đi tính hợp pháp của nó nên ngân sách chính phủ trở thành đối tượng để xăm soi của cộng đồng.

Làm cho Trung Hoa trở thành một xã hội "hài hòa" - Mục đích tư vấn của báo cáo về việc giảm sự bất bình đẳng - rõ ràng là một mục tiêu mong muốn. Tuy nhiên, nó là một khẩu hiệu chán ngán, thậm chí cả theo tiêu chuẩn Trung Hoa. Phát triển nóngbởi các nhà cầm quyền Trung Hoa trong nhiều năm trước đây, chiến lược "xã hội hài hòa" đã mang lại, ở mức tốt nhất vẫn là một thay đổi khiêm tốn trong chính sách. Sự thất vọng và xung đột xã hội đối với những nhà lãnh đạo chính trị cấp cơ sở - tước đạt quyền công dân, đàn áp, tham nhũng phổ biến, thói vô trách nhiệm của các nhà lãnh đạo, và xà xẻo các tổ chức và chính sách nhà nước - vẫn không thay đổi.

Giải quyết những nguyên nhân cơ bản của sự bất mãn xã hội và hiệu quả kinh tế không bền vững đòi hỏi không chỉ bằng lời tư vấn và lời kêu gọi các tầng lớp tinh hoa cầm quyền, mà còn phải thay đổi cái thực trạng chính trị của Trung Hoa bắt buộc những người được hưởng lợi từ hiện trạng chính trị Trung Hoa phải từ bỏ đặc quyền đặc lợi của họ vì lợi ích của đất nước.

Chỉ có hai khả năng phát triển có thể dẫn đến kết cục này. Một là trao quyền chính trị cho người dân Trung Hoa. Nhưng dân chủ lại là con số không đối với Trung Hoa, vì nó đã được xác định rõ ràng để bảo vệ chế độ độc đảng của Trung Cộng.

Nhưng than ôi, giới tinh hoa cầm quyền Trung Hoa gần như chắc chắn gạt bỏ khuyến cáo Trung Hoa đến năm 2030 của Ngân hàng Thế giới vì chính trị không mong muốn và không thích hợp. Điều này khiến khả năng thứ hai là sự thay đổi chính trị trông chờ vào ở sự may mắn của một cuộc khủng hoảng đe dọa đến hệ thống, nó sẽ mang lại một Trung Hoa sụp đổ để quay sanggiải quyết các bệnh lý mà Ngân hàng Thế giới đã chẩn đoán rõ ràng.

Dịch bởi: BS. Hồ Hải

bài viết đặc sắc trong tháng 05/2020

Tại sao thầy Ce Phan lại tạo kênh Youtube bằng tiếng Anh?

Thầy Ce Phan được biết đến như là một giáo viên dạy tiếng Anh tại thành phố Hồ Chí Minh trước khi chuyển đến sống tại Nhật Bản vào năm 2018.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục