Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Chuyên ngành Kỹ thuật
  3. Y tế - Sức khỏe
  4. Tầm quan trọng của việc quan tâm tới bệnh nhân

Tầm quan trọng của việc quan tâm tới bệnh nhân

25/03/2015
Mức nâng cao

The importance of sitting with patients

I had never seen someone so yellow.

It was as if someone had taken a highlighter to the whites of her eyes and coated her skin with a layer of mustard. In actuality, the cancer in her colon had crept to her liver, where it blocked bile from taking its natural path out of the body, causing the ominous yellow chemical to spill into her blood and tissues.

She had left the hospital two weeks ago, hoping to die at home, but came back with worsening pain and bloating in her belly — and because she couldn't stand to look at herself in the mirror.

"Doctor," she said softly — it was a title that still didn't feel quite comfortable to me, a newly minted doctor, especially coming from a patient several decades older than me. "You remind me of my nephew."

She asked me to sit for a few minutes and, shamefully, I hesitated. I had eight more patients to see before rounds and was already running behind.

But I sat — listening to a dying woman's fondest family memories, my mind racing through a seemingly endless list of boxes I had to check that morning.

When my pager went off five minutes later, I excused myself, promising to return in the afternoon to finish our conversation.

But I didn't.

There were new patient admissions. Emergencies on other floors. Notes to be written, consultants to be called, outside hospital medical records to be procured.

When I got home that night, I kicked myself for forgetting to stop back to see her. I briefly considered going back to the hospital but, exhausted, told myself she'd be asleep by now and vowed to arrive early the next morning to spend extra time with her.

She died that night.

The most draining aspect of medical training, it turns out, is not long hours, brash colleagues or steep learning curves. 

It's the feeling that you're often unable to be there with and for your patients in the way you want, in the way you'd always imagined you would be.

For hospitals to run efficiently, it is widely thought that they must operate like companies.

There's a certain number of patients to be seen, doctors to see them, diseases to be managed, procedures to be performed, and hours in which all this must occur.

For patients to feel cared for, we must treat them like family — with all the time, energy and compassion that entails.

It's a tension with which doctors at all levels of training struggle.

But the problem may be most acute for new residents who are generally the ones expected to gather, relay and document patient information; to enter orders and coordinate care between medical services; to be the first to respond to patient, family and nursing queries.

So far, residency educational reform has focused on the quantity of hours worked, not necessarily improving the quality of time spent at work. But limiting how long residents spend in the hospital may have actually exacerbated the problem.

By squeezing the same clinical and administrative work into fewer hours, do we inadvertently encourage completion of activities essential in the operational sense at the expense of activities essential in the human sense?

It's no secret that trainees now spend less time at the bedside than ever before.

Residents today spend eight minutes per day with each patient — or about as much time over all seeing patients as they do walking around the hospital, and a quarter as much as they do sitting behind a computer screen.

The next wave of reform must focus on understanding how best to ensure resident time is spent on direct patient care and meaningful clinical activities.

Part of the answer may be reducing individual workload by training more residents. But, without extending already lengthy training programs, this also carries the risk of precluding residents from managing enough clinical encounters to graduate as competent independent physicians.

More promising reforms are those that allow trainees to focus on the types of activities they chose careers in medicine for by off-loading or eliminating other activities.

These may include: improving the ease of communication with nurses and consulting medical services; enlisting medical scribes to assist with documentation; minimizing admission and discharge paperwork; streamlining transitions to outpatient care; and automating certain routine procedures and processes.

On some level, though, efficiency-empathy trade-offs are an inevitable and inherent tension in medicine — a function of busy hospitals with complex patients and limited personnel and resources.

But I wonder also if this is a trade-off we too readily accept and whether the pendulum has swung too far toward the alter of efficiency.

Surely patients want to be seen and treated in a timely manner, but when we sacrifice empathy for efficiency we fuel what lays at the core of patient — and physician — discontent with modern medicine.

We hide behind buzzwords like "patient-centeredness" and "shared decision-making" without being able to offer the time that gives these terms true weight.

Ultimately, reconciling this tension may mean reconceptualizing "efficiency" to include the tremendous value that exists in having more time to spend with our patients.

When I think back to that morning with my patient, and many mornings like it, terms like efficiency and productivity seem to lose their meaning.

I think of the countless opportunities for compassion I squander every day in pursuit of something far less meaningful to patient and doctor. And I think, next time, I'll sit.

Dhruv Khullar, M.D., MPP, is a resident physician at Massachusetts General Hospital and Harvard Medical School. 

By Dhruv Khullar (NYTimes)

 

 

Tầm quan trọng của việc quan tâm tới bệnh nhân

Tôi chưa bao giờ thấy ai quá vàng vọt như vậy.

Như thể ai đó đã lấy một cái bút dạ quang tô vào phần màu trắng của mắt và bọc da của cô ấy trong một lớp mù tạt. Trong thực tế, căn bệnh ung thư đại tràng của cô đã len lỏi vào gan nơi mà nó đã chặn mật lại như là một đường đi tự nhiên đưa nó ra khỏi cơ thể, sinh ra dung dịch màu vàng đáng ngại tràn vào máu và các mô của cơ thể.

Cô đã rời bệnh viện hai tuần trước đây, hy vọng sẽ được chết ở nhà mình. Nhưng cô đã trở lại vì các cơn đau và bụng bị đầy hơi càng lúc càng tồi tệ - và bởi vì cô không thể đứng nhìn mình trong gương.

"Bác sĩ" cô nói nhẹ nhàng - nó là một danh hiệu mà hiện tại vẫn không cảm thấy khá thoải mái với tôi – một bác sĩ mới toanh, đặc biệt là nó đến từ một bệnh nhân lớn tuổi hơn tôi rất nhiều. Bà nói "Bạn làm tôi nhớ về cháu trai của tôi."

 

Cô yêu cầu tôi ngồi lại một vài phút, và thật đáng hổ thẹn, tôi đã do dự. Tôi có hơn 8 bệnh nhân phải nhanh chóng kiểm tra và xem xét 1 lượt.

Nhưng tôi ngồi – nghe về ngững kỉ niệm của một người phụ nữ đang chết dần một cách trìu mến nhất, trí óc của tôi lướt qua một hộp các danh sách dường như dài vô tận tôi đã kiểm tra 1 lượt vào buổi sáng hôm đó.

Khi máy nhắn tin của tôi báo đã qua 5 phút, tôi đã xin phép bản thân mình và tự hứa sẽ trở lại vào buổi chiều để kết thúc cuộc trò chuyện đang dang dở.

Nhưng tôi đã không làm vậy.

Có bệnh nhân mới nhập viện. Các ca cấp cứu ở các tầng khác. Các ghi chú được viết, các chuyên gia tư vấn gọi đến, các hồ sơ y tế ngoài bệnh viện cần được mua.

Khi tôi trở về nhà đêm hôm đó, tôi bắt bản thân mình không quên ghé qua để thăm cô ấy. Tôi đã cân nhắc sẽ trở lại bệnh viện nhưng, kiệt sức, tôi tự nói với mình rằng bây giờ cô ấy có lẽ đã ngủ và tuyên bố sẽ đến sớm vào sáng hôm sau để có thêm thời gian nói chuyện với cô.

Cô ấy đã chết vào đêm hôm đó.

Khía cạnh khiến bạn dễ kiệt sức nhất của việc đào tạo y tế, hóa ra, không phải là làm việc hàng giờ liền, các đồng nghiệp thô lỗ hay chuyện học hành căng thẳng.

Nó là cảm giác khi mà bạn không thể thường xuyên có mặt bên cạnh cùng với bệnh nhân của bạn theo cách mà bạn muốn, hay theo cách mà bạn luôn luôn tưởng tượng rằng nó sẽ như thế.

Đối với bệnh viện chạy theo hiệu quả, nó được cho rằng phải được tổ chức hoạt động giống như một công ty.

Sẽ có một khoảng thời gian nhất định để nhìn thấy bệnh nhân, các bác sĩ nhìn thấy, bệnh tình được quản lí, thủ tục được thực hiện và trong 1 giờ tất cả các điều này phải diễn ra.

Đối với bệnh nhân họ phải cảm thấy được chăm sóc, chúng ta phải đối xử với họ như gia đình – bằng tất cả thời gian, năng lượng và lòng nhân từ đòi hỏi.

Đó là sự căng thẳng mà các bác sĩ ở tất cả các cấp độ trong chương trình đào tạo phải nỗ lực đạt được.

Nhưng những vấn đề có thể là tính cấp thiết đối với các bác sĩ nội trú mới, những người dự kiến sẽ là người thu thập, hỗ trợ và lưu trữ thông tin của bệnh nhân; điền vào đơn đăng kí và phối hợp với các dịch vụ chăm sóc y tế; để là người đầu tiên đáp lại bệnh nhân, gia đình và chất vấn điều dưỡng.

Cho đến nay, cải cách giáo dục trong quá trình cư trú tập trung vào số lượng giờ làm việc, không nhất thiết phải nâng cao chất lượng của thời gian dành cho công việc. Nhưng hạn chế các bác sĩ nội trú ở bao lâu trong bệnh viện thực sự đã làm vấn đề trở nên nghiêm trọng.

Bằng cách o ép các công việc kiểm tra lâm sàng và công việc hành chính vào một khoảng thời gian ngắn hơn, chúng ta vô tình khuyến khích hoàn thành các hoạt động thiết yếu năm ngoài lợi ích trong ý thức của con người.

Không có gì bí mật để nói rằng các học viên hiện nay dành ít thời gian ở bên cạnh giường bệnh hơn trước rất nhiều.

Các bác sĩ nội trú hiện nay dành 8 phút mỗi ngày với mỗi bệnh nhân hoặc dành nhiều thời gian nhìn tất cả các bệnh nhân đi bộ quanh bệnh viện, một phần tư trong số họ thì đang ngồi trước màn hình máy tính.

Làn sóng cải cách tiếp theo phải tập trung vào việc tìm hiểu cách thức tốt nhất để đảm bảo các bác sĩ nội trú chi ra đủ thời gian để chăm sóc bệnh nhân của mình.

Một phần của câu trả lời để giám khối lượng công việc cá nhân bằng cách đào tạo nhiều hơn các bác sĩ nội trú. Nhưng, ngoài việc mở rộng các chương trình đào tạo đã được kéo dài, điều này cũng tạo ra các nguy cơ ngăn cản các bác sĩ thực tập từ việc quản lí lâm sàng đủ thời gian để trở thành bác sĩ chuyên khoa.

Cải cách hứa hẹn hơn đó là cho phép các học viên tập trung vào các loại hoạt động nghề nghiệp trong y học mà họ đã chọn bằng cách tháo dỡ hoặc loại bỏ các hoạt động khác.

Những việc này có thể bao gồm: nâng cao sự dễ dàng trong giao tiếp với các y tá và tư vấn các dịch vụ y tế; sử dụng người chép thuê hồ sơ y tế để hỗ trợ tài liệu hướng dẫn; giảm thiểu thủ tục giấy tờ nhập viện và xuất viện; tinh giản quá trình chuyển đổi để chăm sóc bệnh nhân ngoại trú; và tự động hoá một số thủ tục và tiến trình đó.

Ở một số cấp, dĩ nhiên, hiệu quả thương mại bị giảm là một sự căng thẳng không thể tránh khỏi và trong y học cố hữu – một bệnh viện bận rộn với các bệnh nhân phức tạp và sự hạn chế về nguồn lực nhân sự.

Nhưng tôi cũng tự hỏi nếu điều này cũng là một sự thỏa hiệp thương mại chúng ta có dễ dánh chấp nhận và liệu con lắc đã đi quá xa tới cảnh báo của sự hiệu quả.

Chắc chắn rằng, bệnh nhân muốn được quan tâm và điều trị kịp thời, nhưng khi chúng tôi hy sinh sự đồng cảm cho hiệu quả công việc, mọi nhiên liệu của chúng tôi đều đặt ở bệnh nhân - ở bác sĩ điều trị (không thông qua phẫu thuật) – bất mãn với y học hiện đại.

Chúng tôi giấu đằng sau các thuật ngữ thông dụng như "lấy bệnh nhân làm trung tâm" và "chia sẻ quyết định" mà không thể cung cấp thời gian cho các điều khoản trọng sự thật.

Cuối cùng, nó dung hòa sự căng thẳng này có thể có nghĩa là Tái "hiệu quả" để bao gồm những giá trị to lớn tồn tại trong việc có nhiều thời gian dành cho các bệnh nhân của chúng tôi.

Khi tôi nghĩ về các buổi sáng dành cho bệnh nhân của tôi, và nhiều buổi sáng như thế, thuật ngữ như hiệu quả và năng suất dường như mất đi ý nghĩa của chúng.

Tôi nghĩ về vô số cơ hội cho lòng từ bi mà Tôi đã lãng phí mỗi ngày để theo đuổi một vài điều ít ý nghĩa đối với bệnh nhân và bác sĩ. Và tôi nghĩ rằng, thời gian tới, tôi sẽ ngồi lại với bệnh nhân của mình.

Dhruv Khullar, MD, MPP, là một bác sỹ nội trú tại Bệnh viện Đa khoa Massachusetts và Trường Y Harvard.

Dịch bởi: Trúc Quỳnh

 

bài viết đặc sắc trong tháng 12/2016

Bạn có nên học ngay IELTS khi chưa giao tiếp tiếng Anh tốt?

CEP đã thiết kế các lớp học IELTS đặc biệt để giúp học viên vừa có thể tham gia lớp luyện thi IELTS và lớp học chuyên về tiếng Anh giao tiếp để học viên có thể tiết kiệm chi…

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục