Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Chuyên ngành Kỹ thuật
  3. Y tế - Sức khỏe
  4. Tâm thần học chịu sự ảnh hưởng của thuốc

Tâm thần học chịu sự ảnh hưởng của thuốc

Mức trung cấp

Review: psychiatry under the influence

A new book explores the American obsession with chemical solutions for mental health care, and the lack of science to validate it.

Prescriptions for psychiatric drugs have skyrocketed over the last few decades. In 1985, Americans spent about $800 million a year on pharmaceuticals designed to treat diseases of the mind. By 2011, annual drug costs rose to more than $40 billion.

As American mental health care has increasingly embraced pharmaceutical solutions, psychiatry has managed to attract many critics along the way. Two such critics are clinical psychiatrist and associate professor at the University of Massachusetts, Dr. Lisa Cosgrove, and award winning author, Robert Whitaker.

In a new book, “Psychiatry Under the Influence: Institutional Corruption, Social Injury and Prescriptions for Reform,” Cosgrove and Whitaker team up to explore how the modern model for mental health care was born, and what can be done to change it.

“Psychiatry Under the Influence” stands apart from other mental health care critiques because it considers the drug-centric profession through an ethical lens.

According to Cosgrove, the book avoids the blame and witch hunts that typically characterize corruption, and focuses attention on the larger picture.

“The institutional corruption framework is markedly distinct from the way people typically think about corruption,” she said. “Research fraud, while it certainly happens, is not the big problem.”

“We try to outline how people in an institution—who really want to do well by society, who really want to do well by their patients—how is it that they have disseminated information and engaged in prescribing practices that are not evidence based?”

The idea we've been fed is that brain chemistry is responsible for mental illness, yet science has never been able to validate it. (Shutterstock.com)

The idea we’ve been fed is that brain chemistry is responsible for mental illness, yet science has never been able to validate it. (Shutterstock.com)

The Brain Chemistry Message

The authors point to guild interests and the allure of pharmaceutical money and prestige as the major corrupting forces that led to the current state of American mental health care. They say that 35 years ago an important change in the Diagnostic and Statistical Manual of Mental Disorders (DSM)—the bible of American psychiatry—helped set the stage.

When academic psychiatrists revised the DSM in 1980 (DSM-III), they took a bold new approach. While previous versions of the DSM had relied on psychoanalytic explanations to define mental disorders, DSM-III suggested that all mental problems had a biological cause.

This new disease model allowed psychiatry to break away from its much maligned Freudian past, secure insurance reimbursement with the promise of evidence based treatment, and provide the trade with tools and authority apart from its competitors, such as psychologists, social workers, and counselors.

Confidence was high that research would substantiate this new model, so much so that prominent academic psychiatrists were groomed as “thought leaders” to heavily promote this idea to the public.

Previously, psychiatrists would have considered practitioner consensus, symptoms, and past traumas to diagnose disease. The new message was that mental disorders are all the result of a chemical imbalance in the brain, and drugs could be designed to fix it.

From a marketing and sales perspective, this model has been wildly successful. This treatment strategy has allowed psychiatry to expand its scope far beyond the realm of serious mental disorders such as bipolar, schizophrenia, and major depression.

Psychiatrists now have diagnoses and drugs that cover just about everyone. Today, one in five Americans regularly takes at least one psychiatric drug.

The rub is that research was never able to validate the chemical imbalance idea, but very little has been done to re-educate the public of the true picture. Many psychiatrists and institutions still promote their drugs as functioning “like insulin for diabetics.”

“The chemical imbalance story makes it seem like they even know the pathology, but that’s just not so,” Whitaker said. “Once you start having care organized around a false premise it’s hard to have good care and an artful use of medication.”

All branches of medicine are subject to corrupting interests. But Cosgrove says that psychiatry is particularly vulnerable to industry and guild influences because, unlike physical diseases, there are no objective, biological markers for any psychiatric disorder.

“I think we can safely say we don’t know for whom the drugs work or why. Certainly many of them work for many people,” she said. “It’s not about being anti-medication. It’s about acknowledging medical uncertainties.”

Available May 7,

Available May 7, “Psychiatry Under the Influence” is a book which explores how the modern model for mental health care was born, and what can be done to change it. (courtesy of Macmillan Publishers)

Cognitive Dissonance

“Psychiatry Under the Influence,” makes clear that psychiatry has been so committed to chemical solutions that not even contradictory evidence could stand in its way. The book points to several examples where prominent researchers would routinely dismiss or positively spin data that disputed the results they were hoping for.

According to Whitaker, even as psychiatrists admit the brain chemistry narrative has little science to support it, they still can’t put it down. Many still actively promote the idea to patients to make them feel better about the drugs.

“Psychiatrists don’t see themselves as misleading the public about the nature of these disorders,” he said. “If you ask them what the basis is for these disorders, they will admit they’re constructs. In my opinion there is an inherent contradiction in what they say they know to be true.”

The tragic fallout of this undying commitment to a shaky medical model is the increased medicalization of minor issues. For example, the latest version of the DSM now lists “binge eating disorder” as a disease. The disorder already has a drug designed to treat it—a stimulant called Vyvanse.

Cosgrove calls it a brilliant marketing strategy, but medically it represents a real step backwards.

“Have we learned nothing from the 60s, that we should not be giving women stimulants for eating disorders,” she said.

Other casualties of this medical model include the many patients prescribed treatment that have been shown to do more harm than good. “Psychiatry Under the Influence” highlights studies which showed that conditions such as attention deficit disorder and mild depression were actually made worse with long term drug treatment.


Cosgrove says that while trial transparency has improved, the industry still desperately needs a formidable watchdog. She calls for an approval system where regulators have to consider all of the trials and data on a drug. In the current system, drug companies can toss out problematic studies. As long as some show efficacy, the drug gets approval.

“Right now it takes nerds like me to look at unpublished trials. The average Joe isn’t going to look at the unpublished trials and go, ‘wait, maybe I shouldn’t take this drug,”‘ she said. “If you looked at the unpublished data you’d be shocked at the lack of evidence for many, many, many treatments.”

Adjusting the rules for insurance coverage could also help stem the tide of drugs. Cosgrove points to providers in Canadian provinces that reimburse for talk therapy. As a result, psychiatrists there prescribe drugs far less.

Whitaker says that part of the solution has to include stripping psychiatry of its ultimate authority over the broad domain of our mental well-being.

“I think after the past 35 years psychiatry has shown itself to not be a reliable provider of information in this domain,” he said. “Psychologists and sociologists should have a say in this so we don’t just see this as a medical problem.”

By: Conan Milner



Tâm thần học chịu sự ảnh hưởng của thuốc

Một cuốn sách mới cho thấy nỗi ám ảnh của người Mỹ trước các giải pháp hóa học trong điều trị sức khỏe tâm thần vốn chưa được khoa học kiểm chứng.

Vài thập kỷ qua, số lượng các loại thuốc tâm thần được kê đơn đã tăng vọt. Năm 1985, người Mỹ đã chi khoảng 800 triệu USD/năm cho các loại dược phẩm điều trị các bệnh về tâm thần. Đến năm 2011, tổng số tiền dùng để mua thuốc mỗi năm đã tăng lên hơn 40 tỷ USD.

Khi các liệu pháp dược lý được áp dụng ngày càng nhiều trong việc chăm sóc sức khỏe tâm thần ở Mỹ thì cũng xuất hiện nhiều luồng chỉ trích lĩnh vực tâm thần học. Trong số những người chỉ trích có Lisa Cosgrove, phó giáo sư, tiến sĩ, bác sĩ tâm lý lâm sàng tại Đại học Massachusetts và tác giả đoạt giải thưởng, Robert Whitaker.

Trong cuốn sách mới với tựa đề “Tâm thần học chịu sự ảnh hưởng của thuốc: Suy đồi mang tính tổ chức, tổn thương xã hội và những phương thuốc cải cách”, hai tác giả Cosgrove và Whitaker đã cùng hợp tác nghiên cứu, giúp chúng ta thấy được nguồn gốc của phương pháp y khoa hiện đại trong chăm sóc sức khỏe tâm thần và những gì có thể tác động để thay đổi nó.

“Tâm thần học chịu sự ảnh hưởng của thuốc” khác biệt với những luồng chỉ trích khác về chăm sóc sức khỏe tâm thần vì nó xem xét việc lấy thuốc làm phương pháp chữa trị chủ đạo trong ngành này thông qua lăng kính đạo đức.

Theo tác giả Cosgrove, cuốn sách hết sức tránh việc trách móc và truy cứu xem điều gì đã gây nên sự suy đồi, mà nội dung của nó tập trung sự chú ý vào khía cạnh lớn hơn.

Cô cho rằng “Khuôn khổ của sự suy đồi mang tính tổ chức này khác biệt rõ rệt với những gì mọi người vẫn thường nghĩ về sự suy đồi. Gian lận trong nghiên cứu không phải là vấn đề chủ yếu, mặc dù điều đó chắc chắn có xảy ra”

“Chúng tôi cố gắng phác thảo hình mẫu con người trong một tổ chức, những người thực sự muốn làm điều tốt cho xã hội, những người thực sự muốn làm điều tốt cho bệnh nhân của họ – Làm sao mà họ truyền bá thông tin và kê đơn thuốc mà không dựa trên bằng chứng cụ thể?”

Chúng ta được nuôi dưỡng quan niệm rằng các chất hóa học trong não là nguyên nhân gây nên các loại bệnh tâm thần, nhưng khoa học chưa bao giờ có thể chứng minh được điều đó. (Shutterstock.com)

Quan niệm về tính chất hóa học của não

Các tác giả chỉ ra rằng quyền lợi nhóm, sự cám dỗ của đồng tiền và uy tín có được từ dược phẩm là những động lực chính dẫn đến tình trạng suy đồi về chăm sóc sức khỏe tâm thần như ở Mỹ hiện nay. Họ nói rằng 35 năm trước, sự thay đổi quan trọng trong Sách Hướng Dẫn Chẩn Đoán và Thống Kê Các Rối Loạn Tâm Thần (DSM) – Cẩm nang tâm thần học của Mỹ – chính là khởi đầu cho tình trạng này.

Khi các chuyên gia tâm thần học sửa đổi DSM vào năm 1980 (DSM-III), họ sử dụng một phương pháp tiếp cận mới đầy táo bạo. Trong khi phiên bản DSM trước đó dựa vào giải thích phân tâm học để xác định các rối loạn tâm thần, thì DSM-III lại cho rằng tất cả các vấn đề về tâm thần đều có nguyên nhân sinh học.

Mô hình chẩn đoán bệnh kiểu mới này cho phép ngành tâm thần học chấm dứt việc sử dụng học thuyết Freud vốn gặp nhiều chỉ trích trong quá khứ, bảo đảm việc bồi hoàn bảo hiểm với cam kết điều trị dựa trên những bằng chứng cụ thể, đồng thời cung cấp cho ngành này các công cụ và thẩm quyền khiến nó tách biệt với các lĩnh vực cạnh tranh như tâm lý học, xã hội học và tư vấn.

Người ta đã rất tin tưởng rằng nghiên cứu sẽ chứng minh cho phương pháp điều trị mới này, đến nỗi nhiều bác sĩ tâm thần học tiếng tăm đã được o bế như là “những nhà lãnh đạo tư tưởng”, nhằm khuyến khích ý tưởng này trước công chúng.

Trước đây, các bác sĩ tâm thần học chẩn đoán bệnh dựa vào sự đồng thuận sau khi thảo luận giữa các bác sỹ, cũng như dựa vào các triệu chứng và các chấn thương trong quá khứ. Nhưng quan niệm mới cho rằng các rối loạn tâm thần hoàn toàn là kết quả của sự mất cân bằng hóa học trong não bộ và nó có thể được điều trị bằng thuốc.

Từ góc độ tiếp thị và bán hàng, phương pháp điều trị này đã có thành công vang dội. Chiến lược điều trị này cho phép tâm thần học mở rộng phạm vi của nó, vượt xa khỏi phạm vi của các rối loạn tâm thần nghiêm trọng như rối loạn lưỡng cực (vui buồn thất thường), tâm thần phân liệt và trầm cảm nặng.

Các bác sĩ tâm thần học hiện nay có thể chẩn đoán và kê đơn thuốc cho tất cả mọi người. Ngày nay, cứ 5 người Mỹ thì có một người phải thường xuyên sử dụng ít nhất một loại thuốc tâm thần.

Nhưng có một vấn đề khó khăn là nghiên cứu không bao giờ có thể chứng minh được sự mất cân bằng hóa học, dù có một số ít những nghiên cứu đã được thực hiện để một lần nữa đem sự thật đến với công chúng. Nhiều nhà tâm thần học và nhiều tổ chức vẫn tiếp tục quảng cáo các loại thuốc của họ có hiệu quả “giống như insulin dành cho bệnh nhân tiểu đường”.

Ông Whitaker cho rằng “câu chuyện mất cân bằng hóa học làm cho họ có vẻ như hiểu biết về bệnh lý, nhưng thực sự không phải vậy”. “Khi bạn được điều trị bởi một phương pháp vốn được thiết lập trên cơ sở một giả thuyết sai lầm thì bạn sẽ rất khó có được sự chăm sóc tốt và sử dụng thuốc một cách khôn khéo”.

Tất cả các bộ môn y khoa đều bị ràng buộc trong những lợi ích hủ bại. Nhưng Tiến sĩ Cosgrove cho rằng tâm thần học đặc biệt dễ chịu ảnh hưởng từ công nghiệp và các hội nhóm, bởi vì nó không giống như các bệnh khác liên quan đến thể chất, bất kỳ rối loạn tâm thần nào cũng đều không có các dấu hiệu sinh học khách quan.

Tiến sĩ Cosgrove cũng bày tỏ “có thể nói rằng chúng ta không thể biết các loại dược phẩm này mang lại lợi ích cho ai hay lý do tại sao. Nhưng chắc chắn rất nhiều trong số đó mang lại lợi ích cho rất nhiều người. Nhận định này không mang ý nghĩa phản đối việc sử dụng thuốc, mà nó thừa nhận những sự bất định trong y học”.

Được phát hành vào ngày 07 tháng 5, “Tâm thần học chịu sự ảnh hưởng của thuốc” là một cuốn sách giúp bạn thấy rõ nguồn gốc của phương pháp y khoa hiện đại trong chăm sóc sức khỏe tâm thần và những gì có thể tác động để thay đổi nó 

Sự mâu thuẫn về nhận thức

“Tâm thần học chịu sử ảnh hưởng của thuốc” chứng minh rằng tâm thần học đã quá dựa vào các giải pháp hóa học, đến mức thậm chí không có bằng chứng trái ngược nào phản đối việc dùng thuốc. Cuốn sách cũng đưa ra một số dẫn chứng cho thấy các nhà nghiên cứu danh tiếng thường phủ nhận hay chủ động nhào nặn những dữ liệu nào bất đồng với các kết quả mà họ đang mong đợi.

Theo tác giả Whitaker, ngay cả với các bác sĩ tâm thần học thừa nhận rằng có quá ít bằng chứng khoa học ủng hộ cho lý thuyết về hóa chất tác động đến não, nhưng họ vẫn không đủ can đảm để phủ nhận quan niệm kia. Nhiều người còn ra sức nhồi nhét tư tưởng cho bệnh nhân để làm cho họ cảm thấy tốt hơn với các loại thuốc.

“Các bác sĩ tâm lý không nhận ra rằng chính họ đã gây nên sự hiểu lầm trong công chúng về bản chất của những rối loạn này,” ông nói. “Nếu bạn hỏi họ nguồn gốc của những rối loạn này là gì, họ sẽ thú nhận rằng chúng chỉ là những khái niệm. Theo tôi, chân thành mà nói, có một sự mâu thuẫn cố hữu trong những lời họ nói rằng họ biết”.

Hệ quả bi thảm do bám cứng vào một mô hình y tế lung lay chính là sự tăng cường y tế hoá vào những vấn đề vụn vặt. Chẳng hạn như, phiên bản mới nhất của DSM đã liệt kê “rối loạn ăn uống chè chén say sưa” như một căn bệnh và đã có một loại thuốc được kê đơn để điều trị chứng rối loạn này – đó là một chất kích thích có tên Vyvanse.

Tiến sĩ Cosgrove gọi đó là một chiến lược tiếp thị thông minh, nhưng trong y khoa nó lại là biểu hiện của một sự thụt lùi.

Cô nói “chúng ta chẳng chịu rút ra bài học từ những sự việc trong những năm 1960, rằng không nên cho nữ giới dùng các chất kích thích để điều chỉnh rối loạn ăn uống”.

Những tổn thất khác từ mô hình điều trị này là có nhiều bệnh nhân khi được điều trị theo đơn thuốc đã được chứng minh là có hại nhiều hơn có lợi. “Tâm thần học chịu sự ảnh hưởng của thuốc” nêu bật các nghiên cứu cho thấy các trường hợp như rối loạn tập trung hay trầm cảm nhẹ đã thực sự trở nên tồi tệ hơn khi được điều trị lâu dài bằng thuốc.

Những giải pháp

Tiến sĩ Cosgrove nói rằng trong khi đã có sự cải thiện về tính minh bạch của thử nghiệm, thì ngành công nghiệp vẫn rất cần một cơ quan giám sát chặt chẽ. Cô kêu gọi thiết lập một hệ thống phê duyệt, là nơi mà những người có trách nhiệm phải xem xét tất cả các thử nghiệm và dữ liệu về một loại thuốc. Trong hệ thống hiện tại, các công ty dược có thể tung ra các nghiên cứu gây tranh cãi, chỉ cần có một số hiệu quả là thuốc của họ sẽ được phê duyệt.

“Bây giờ chỉ có kẻ ngốc như tôi mới đi xem xét những thử nghiệm không được công bố. Nhưng với một người hoàn toàn bình thường, một khi họ nhìn thấy những điều không được công bố này thì họ sẽ chẳng để yên “chờ chút, có lẽ tôi không nên dùng thuốc này” cô nói. “Nếu bạn nhìn vào các dữ liệu không được công bố, bạn sẽ bị sốc vì có vô vàn những điều trị thiếu bằng chứng.”

Việc điều chỉnh các quy định về số tiền bảo hiểm cũng có thể giúp ngăn chặn trào lưu sử dụng thuốc. Cô Cosgrove đề cập đến các nhà cung cấp tại các tỉnh của Canada, họ đã phải bồi hoàn cho việc điều trị bằng liệu pháp nói chuyện. Kết quả là các bác sĩ tâm thần kê đơn thuốc ít hơn rất nhiều.

Ông Whitaker cho rằng một giải pháp hoàn chỉnh cần phải tước bỏ quyền lực tối hậu của tâm thần học khỏi phạm vi rộng lớn của sức khỏe tinh thần chúng ta.

Ông cũng nhấn mạnh thêm “Tôi nghĩ rằng 35 năm qua tâm thần học đã cho thấy bản thân nó không thể là nơi cung cấp thông tin đáng tin cậy. Các nhà tâm lý và xã hội học nên có tiếng nói trong lĩnh vực này để cho chúng ta nhìn nhận tâm thần không chỉ là một vấn đề thuộc về y học”

Dịch bởi: Tottochan


bài viết đặc sắc trong tháng 04/2020

Tại sao thầy Ce Phan lại tạo kênh Youtube bằng tiếng Anh?

Thầy Ce Phan được biết đến như là một giáo viên dạy tiếng Anh tại thành phố Hồ Chí Minh trước khi chuyển đến sống tại Nhật Bản vào năm 2018.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục