Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Thế giới
  4. Thế giới của những người uống máu người

Thế giới của những người uống máu người

Mức nâng cao

The people who drink the human blood

In the French quarter of New Orleans, John Edgar Browning is about to take part in a "feeding".

It begins as clinically as a medical procedure. His acquaintance first swabs a small patch on Browning’s upper back with alcohol. He then punctures it with a disposable hobby scalpel, and squeezes until the blood starts flowing.

Lowering his lips to the wound, Browning's associate now starts lapping up the wine-dark liquid. “He drank it a few times, then cleaned and bandaged me,” Browning says today.

To Browning’s bemusement, he was not quite to his host’s taste.

“He said my blood was not as metallic as it should have been – so he was a little disappointed,” he recalls

Apparently, diet, hydration and blood group can all make a subtle difference to the flavour. After they had cleaned up, the pair went to a charity dinner in aid of the homeless.

A self-confessed “needle-phobe”, Browning had not been looking forward to the feeding.

“I’m actually pretty fearful of anything sharp approaching my skin,” he says. But as a researcher at Louisiana State University, he was willing to go through with it for his latest project: an ethnographic study of the New Orleans “real vampire” community.

Was the blood-feeding a religious ritual, a delusion, or a fetish?

Before he had met any vampires, Browning suspected they had just blurred the line between fact and fiction. “I’d assumed that these people were bonkers and had just read too many Anne Rice novels.” 

By the time he had offered himself as a donor, however, his opinions had taken a U-turn.

Many real-life vampires have no belief in the paranormal and have little more than a passing knowledge of True Blood or Dracula; nor do they appear to have any psychiatric issues. Instead, they claim to suffer from a strange medical condition – fatigue, headaches, and excruciating stomach pain – which, they believe, can only be treated by feeding on another human’s blood.

“There are thousands of people doing this in just the US alone, and I don’t think it’s a coincidence, and I don’t think it’s a fad,” says Browning.  

Their symptoms and behaviour are a genuine mystery.

For many, real-life vampirism is a taboo.

Over the last few decades, it has come to be associated with gruesome murders such as the notorious case of Rod Ferrell in the US, a deluded killer apparently inspired by a fantasy role-playing game.

“When people talk about self-identified vampires, a lot of times these horrible images come to mind,” says DJ Williams, a sociologist at Idaho State University.

“So the community has been closed and suspicious of outsiders.”

As a result of the stigma, the vampires I've contacted online have asked me to use aliases within this article.

It was not always this way.

Across history, we can find cases where human blood was considered a bona-fide medical cure.

At the end of the 15th Century, for instance, Pope Innocent VIII’s physician allegedly bled three young men to death and fed their blood (still warm) to his dying master, with the hope that it might pass on their youthful vitality.

Later on, it was used to treat epilepsy.

The afflicted were encouraged to gather around the gallows and collect the warm blood dripping from recently executed criminals.

“Blood was a medium between the physical and spiritual,” explains Richard Sugg at the University of Durham, who recently wrote a book on “corpse medicine” and who is currently writing a volume on vampirism.

By drinking the blood of a healthy young man, he says, you were imbibing his spirit and curing whatever afflicted your soul.

These treatments only fell out of favour following the Enlightenment.

(Credit: Olivia Howitt)

And yet, the practice seems to have lived on among a small group of people.

Before the Age of the Internet, they were largely isolated, but through dedicated webpages they have now forged thriving underground networks.

“From what we can tell, most major cities across the world seem to have a vampire community,” says Williams.

Thanks to their fear of exposure, these communities have become adept at hiding.

It is a barrier Browning faced when he started his study.

“This is not a population who are asking to be found,” he says.

He was living in Baton Rouge, Louisiana, at the time, just an hour’s drive from New Orleans, a city famed for its vibrant subcultures. He realised that if he was ever going to get the chance to meet a real vampire, it was now.

Walking the streets at day and night, he began to home in on the places (typically goth clubs) where vampires might hang out.

Even at the beginning, he was not too scared about the characters he would meet.

In fact, his biggest concern was not his own safety, but the vampires.

“You could ‘out’ them,” he says – potentially putting their personal and professional lives in jeopardy.

Eventually, he found himself talking about his project to the owner of a goth clothes shop.

The owner subtly pointed out a woman standing with her two children in one of the aisles.

So Browning sidled up to her, and told her about his study of vampires.

“Finally she smiled, and said ‘I think I might know a few’,” he recalls.

“And when she smiled, I saw two fangs protruding over her lips.” They were, he says, “atrociously sharp”.

Although he subsequently lost contact with “Jennifer”, the encounter encouraged him to proceed.

He eventually formed good relationships with a large group of vampires, whom he interviewed regularly.

In fact, the deeper he delved, the wider and more colourful the spectrum of personalities he uncovered.

Although some do wear fangs and sleep in coffins, most take very little interest in the books and films.

“This was the late 2000s and they weren’t even watching True Blood!” he says with disbelief.

“These people knew about as much as the average person about vampire literature and cinema.”

(Credit: Olivia Howitt)

Vampirism, it seems, comes in many shades.

The blood-feeding community held jobs as bar staff, secretaries and nurses

Some were church-going Christians, others atheists.

Often, they were very altruistic.

“Vampires aren't always skulking around graveyards, attending goth nightclubs, or feasting at blood orgies,” explains one vampire named “Merticus”. 

“There are real vampire organisations who feed the homeless, volunteer in animal rescue groups, and who take up any number of social causes.” 

Importantly, while some vampires are looking for psychic energy that gives them strength, others (known as “med sangs” or medical sanguinarians) believe their need for blood is purely physiological.

“The identity ‘vampire’ means little to nothing to us,” says one med sang known as “CJ!” (the exclamation mark is part of her online alias), who I met online.

“However, when we are blood drinkers – especially human blood – the label is impossible to shake.”

Gently questioning his cohort about the onset of the condition, Browning found the hunger for blood seemed to strike around the onset of puberty.

One of the first people Browning interviewed, for instance, had been 13 or 14 years old, when he realised he felt weak all the time, lacking all the energy to run and play sports like his friends.

Eventually, while fighting with his cousin, he drew blood, and his mouth brushed against the wound. 

“He suddenly felt a lot of vitality,” says Browning. That taste for blood eventually turned into a compulsive hunger.

It was a common tale that seemed to resonate with most of the vampires he met.

Besides relentless fatigue, other common symptoms appear to include severe headaches and stomach cramps.

CJ!, for instance, has been plagued with an irritable bowel, which she says can only be cured after a drink of blood. “After consuming a sizeable quantity (somewhere between seven shot glasses to even a cup), our digestive system works wonderfully.”

(Credit: Olivia Howitt)

Needless to say, donors are hard to come by. How do you possibly ask someone to let you drink their blood?

CJ! says donors are often close friends who understand her perceived needs.

Kinesia feeds from her own husband every couple of weeks. In other cases, it may involve some kind of payment, says Browning.

Whatever the precise nature of the donor-vampire relationship, it’s always consensual.

“The utmost care is taken of the donor – making sure they are relaxed and willing at all times,” says Kinesia.

As Browning himself found, the extraction itself is closer to a medical procedure than a passionate ravishing.

Typically, both the donor and the vampire are first tested at sexual health clinics (or regular blood donation centres) for transmissible infections.

To make the incision, the vampire may use disposable scalpels or syringes, which they open and clean in front of the donor – and they will swab the skin before the first cut. If they are drinking directly from the wound itself, they are also sure to clean their lips, brush their teeth and gargle mouthwash beforehand.

Alternatively, they may have more advanced medical knowledge; CJ!’s paraphernalia includes a tourniquet and intravenous draw.

Before taking the blood, she gives the donor a small rubber mouse to squeeze, which makes it easier for her to find the vein.

If they have the luxury, the vampires refrigerate an excess, which they mix with an (edible) anticoagulant and store in sealed “vacutainers”.

Some vampires will make a concoction with tea and herbs, which apparently also helps preserve the blood for longer.

Following feeding, the vampires do not seem to suffer any ill side-effects; although ingesting a large volume of iron could be toxic, the amount consumed in a feeding does not seem to constitute a danger.

“No vampire I’ve interviewed has complained of any medical complications as a result of consuming blood,” Browning says.

(Credit: Olivia Howitt)

The best way to get a real measure of the dangers would be to study official medical records.

Unfortunately, most vampires are too afraid of the stigma to tell doctors or social workers of their habit.

Indeed, far from relishing the ritual of blood drinking.

Most of the vampires I’ve spoken to would happily give it up – but so far, they say doctors have apparently failed to find other ways to relieve their symptoms.

Alexia agrees: “If the cause could be identified, I would most certainly take a pharmaceutical pill.”

One of their own theories is that they have some problem with their digestive tract, which means they cannot absorb nutrients from usual foods – it is only when they are readily dissolved in blood that their bodies can access them.

Source: BBC Culture



Thế giới của những người uống máu người

Tại khu phố Pháp thuộc thành phố New Orleans, bang Louisiana, Hoa Kỳ, John Edgar Browning đang sắp sửa tham gia vào việc ‘cho ăn’.

Mọi thứ bắt đầu giống như một quy trình y khoa. Người bạn của ông trước hết đặt một miếng băng gạc nhỏ có thấm cồn phía trên lưng của Browning. Sau đó ông ta dùng một con dao mổ dùng một lần rạch lên và nặn cho đến khi máu phún ra.

Cúi miệng xuống vết cắt, người bạn của Browning bắt đầu liếm máu chảy ra. “Ông ta uống vài lần, sau đó lau vết thương và băng bó cho tôi,” Browning kể lại.

Trước sự sửng sốt của Browning, máu của ông không thật sự hợp khẩu vị người bạn đó.

“Ông ta nói máu của tôi không có vị tanh kim loại như mong muốn do đó ông ta hơi thất vọng,” Browning nhớ lại.

Rõ ràng là chế độ ăn uống, độ mất nước của cơ thể và nhóm máu có thể tạo sự khác biệt cho mùi vị máu. Sau khi lau chùi mọi thứ, hai người cùng đi đến một bữa tối từ thiện để giúp đỡ những người vô gia cư.

Vốn thừa nhận mình là người ‘sợ kim tiêm’, việc cho người bạn đó uống máu không phải là điều mà Browning mong muốn.

“Tôi thật sự rất sợ những vật sắc nhọn đâm vào da tôi,” ông nói. Nhưng với tư cách là một nhà nghiên cứu tại Đại học Tiểu bang Louisiana thì ông sẵn lòng đối mặt với nó để thực hiện dự án mới nhất của mình: nghiên cứu về cộng đồng ‘người hút máu’ có thật ở New Orleans.

Uống máu thật ra là một nghi thức tôn giáo, một ảo giác hay là do mê tín?

Trước khi gặp những người uống máu thật sự, Browning ngờ rằng họ chỉ bị lẫn lộn giữa thực tế và chuyện viễn vông. “Tôi cho rằng những người này là những kẻ điên và đã đọc quá nhiều tiểu thuyết của Anne Rice.”

Tuy nhiên, cho đến khi tự mình hiến máu cho họ, ông đã hoàn toàn nghĩ khác.

Nhiều người hút máu không hề tin vào những điều 'ma ám' và chỉ biết sơ sơ về Dracula mà thôi. Họ cũng không có vấn đề gì về mặt tâm thần. Thay vào đó, họ nói họ bị mắc một chứng bệnh kỳ lạ - mệt mỏi, đau đầu và bị cơn đau bao tử hành hạ - mà họ cho rằng chỉ có thể chữa được bằng cách uống máu người khác.

“Có hàng ngàn người như thế chỉ tính riêng ở Mỹ, và tôi không nghĩ rằng đó là sự trùng hợp. Tôi cũng không nghĩ đó là thú vui nhất thời,” Browing nói.

Triệu chứng và hành vi của họ thật sự là một bí ẩn.

Đối với nhiều người, việc hút máu trong đời thực là điều cấm kỵ.

Trong vòng vài thập niên qua, nó đã được gắn kết với những vụ giết người tàn bạo như vụ án Rod Ferrell khét tiếng ở Mỹ, là vụ mà kẻ sát nhân đã bị ảnh hưởng bởi một trò chơi điện tử gây tác động mạnh.

“Khi mọi người nhắc đến những đối tượng tự nhận mình là người hút máu thì những hình ảnh kinh hoàng đó lại ám ảnh tâm trí họ,” DJ Williams, một nhà xã hội học ở Đại học Bang Idaho, nói.

“Chính vì vậy mà cộng đồng này phải khép kín và luôn ngờ vực người ngoài.”

Cũng chính bởi vì sự khinh miệt của xã hội mà những người hút máu mà tôi liên lạc trên mạng đã yêu cầu tôi sử dụng tên giả khi nhắc tới họ trong bài viết này.

Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng vậy.

Trong suốt lịch sử, chúng ta có thể tìm thấy những trường hợp mà máu người được xem là phương thuốc chữa bệnh thật sự.

Chẳng hạn như vào cuối thế kỷ 15, thầy thuốc của của Giáo hoàng Innocent VIII được cho là đã chích máu ba nam thanh niên trẻ cho đến chết để lấy máu tươi còn nóng ấm của các nạn nhân cho vị chủ chiên đang hấp hối uống với hy vọng rằng máu của các trẻ trai sẽ truyền cho Giáo hoàng sức sống.

Trong một thời gian sau đó, máu tươi còn được dùng để chữa bệnh động kinh.

Người mắc bệnh được khuyến khích tập hợp xung quanh máy chém để lấy máu tươi còn chảy xuống của phạm nhân vừa bị xử tử.

“Máu là vật trung gian giữa thế giới trần tục và thế giới tâm linh,” Richard Sugg từ Đại học Durham, người mới viết một cuốn sách về ''chữa bệnh bằng xác chết" và hiện đang soạn một cuốn sách về tình trạng uống máu người, nói.

Bằng cách uống máu của một nam thanh niên khỏe mạnh, ông nói, bạn sẽ hấp thụ linh hồn của người đó và chữa được bất cứ vấn đề gì mà linh hồn anh đang gặp phải.

Những phương pháp trị bệnh như thế này đã không còn được khuyến khích sau kỷ nguyên Ánh sáng.

Tuy nhiên, tập quán này vẫn tiếp tục được duy trì trong một nhóm nhỏ.

Trước kỷ nguyên Internet, họ gần như bị cô lập nhưng giờ đây thông qua những trang web chuyên biệt họ đã tạo dựng nên một mạng lưới kín đáo những người hút máu.

“Từ những gì mà chúng tôi biết, hầu hết các thành phố lớn trên thế giới dường như nơi nào cũng có cộng đồng những người hút máu,” Williams nói.

Do nỗi sợ bị lộ diện, những cộng đồng này rất giỏi trong việc lẩn trốn.

Đó chính là thách thức mà Browning gặp phải khi ông bắt đầu công trình nghiên cứu của mình.

“Đó không phải là một cộng đồng muốn được người ngoài biết đến,” ông nói.

Từng sống tại Baton Rouge, Louisiana, cách New Orleans nơi có những nền văn hoá ngầm sôi động chỉ một giờ lái xe, nhưng ông nhận ra rằng mình sẽ chẳng bao giờ có được cơ hội gặp gỡ một 'ma cà rồng' thực sự. Cho đến tận gần đây.

Bước trên đường phố New Orleans vào ban ngày cũng như ban đêm, ông bắt đầu để ý đến những nơi mà những người hút máu hay lui tới.

Ngay cả lúc ban đầu, ông ấy cũng không cảm thấy quá sợ những người mà ông sẽ gặp.

Thật ra, lo ngại lớn nhất của ông không phải là sự an toàn của bản thân ông mà là sự an toàn của những người hút máu mà ông sẽ gặp.

“Anh có thể làm cho họ bị lộ diện,” ông nói, và điều này nhiều khả năng khiến cho cuộc sống đời tư và công việc của họ bị đe dọa.

Cuối cùng, ông nói về dự án của mình với chủ một cửa hàng quần áo kiểu Gothic.

Người chủ cửa hàng này đã tế nhị chỉ về phía một người phụ nữ đang đứng cùng hai đứa con tại một lối đi giữa các quầy hàng.

Browning rụt rè bước tới gần người phụ nữ đó và nói về chủ đề mà ông đang nghiên cứu.

“Cuối cùng bà ấy mỉm cười và nói rằng ‘Tôi nghĩ tôi cũng biết chút ít’,” ông kể lại.

“Khi bà ấy cười, tôi nhìn thấy hai cái răng nanh nhô ra bên ngoài. Hai chiếc răng ấy thật là bén.”

Mặc dù ngay sau đó ông đã mất liên lạc với ‘Jennifer’, cuộc gặp mặt đã khuyến khích ông tiếp tục công việc.

Cuối cùng ông đã tạo dựng được mối quan hệ tốt mới một nhóm đông những người hút máu – những người mà ông hỏi chuyện hàng ngày.

Thật ra, càng đào sâu tìm hiểu thì ông lại càng phát hiện thấy nhiều sắc màu trong tính cách những người ông gặp.

Mặc dù một số người trong số họ thích đeo răng nanh và ngủ trong quan tài, nhưng đa phần chẳng mấy quan tâm đến sách vở và phim ảnh.

“Đó là khoảng thời gian cuối những năm 2000 mà họ thậm chí còn chưa xem phim ‘True Blood!’,” ông nói và tỏ vẻ không thể tin được điều đó.

"Họ chẳng biết gì hơn những người bình thường khác về văn hoá và phim ảnh về ma cà rồng."

Cộng đồng những người hút máu dường như được thể hiện dưới rất nhiều sắc thái.

Họ làm những công việc như phục vụ quầy bar, thư ký hay y tá.

Một số người là người Công giáo hay đi nhà thờ, một số khác là người vô thần.

Thông thường thì họ là những người rất giàu lòng vị tha.

“Những người hút máu không phải lúc nào cũng lẩn trốn quanh các nghĩa địa, đi chơi ở các câu lạc bộ đêm quái dị hay tổ chức những bữa tiệc hút máu tập thể,” một người có tên là ‘Merticus’ nói.

“Có những tổ chức của những người hút máu cung cấp thức ăn cho người vô gia cư, tình nguyện cứu hộ động vật và sẵn sàng làm những việc vì lợi ích xã hội.”

Điều quan trọng nữa là, mặc dù một số người hút máu muốn có năng lượng siêu phàm, những người khác tin rằng việc hút máu của họ đơn thuần chỉ là nhu cầu sinh lý.

“Điều tiếng ‘kẻ hút máu’ chẳng có ý nghĩa gì đối với chúng tôi cả,” một người có biệt danh là ‘CJ!’ mà tôi gặp gỡ trên mạng cho biết.

“Tuy nhiên, một khi đã là những người uống máu, nhất là máu người thì không thể nào trút bỏ được danh xưng đó.”

Nhẹ nhàng hỏi thăm những người này, Browning phát hiện ra rằng cơn khát máu của họ dường như bắt đầu khi họ bước vào tuổi dậy thì.

Một trong những người đầu tiên mà Browning phỏng vấn cho biết đó là khi vào tuổi 13, 14 gì đó ông ấy cảm thấy mình lúc nào cũng yếu ớt và không có năng lượng để chạy nhảy và chơi đùa như các bạn.

Sau cùng, trong lúc đánh nhau với người anh họ, ông bị chảy máu. Ông đã dùng miệng liếm chỗ máu ở vết thương.

“Ông ấy bỗng dưng cảm thấy tràn trề sức sống,” Browning nói. Sở thích uống máu cuối cùng đã trở thành một cơn khát máu miễn cưỡng.

Đó cũng là câu chuyện mà Browning nghe hầu hết những người hút máu mà ông gặp kể lại.

Bên cạnh chứng mệt mỏi triền miên, những triệu chứng thường gặp khác là nhức đầu như búa bổ và co thắt bao tử.

Chẳng hạn như CJ! bị chứng khó đi tiêu mà cô cho rằng chỉ có thể chữa được sau khi cô uống máu. “Sau khi uống một lượng máu đáng kể thì hệ tiêu hóa của tôi mới hoạt động tốt.”

Khỏi phải nói cũng biết là khó mà tìm được người chịu để người khác hút máu mình. Vậy làm sao mà bạn có thể đề nghị người khác cho bạn hút máu?

CJ! nói rằng thường thì những người cho máu là những người bạn thân hiểu được nhu cầu của họ.

Một người có tên là ‘Kinesia’ hút máu của chồng vài tuần một lần. Trong một số trường hợp khác thì cần phải trả tiền, Browning nói.

Cho dù là mối quan hệ giữa người cho máu và người hút máu là như thế nào đi nữa thì đó cũng luôn là mối quan hệ đồng thuận.

“Người cho máu cần được quan tâm tuyệt đối để đảm bảo rằng họ cảm thấy thoải mái và lúc nào cũng sẵn sàng cho máu,” Kinesia nói.

Như chính Browning nhận thấy, quá trình hút máu gần giống như một quy trình y khoa hơn là sự cướp đoạt nhằm thỏa mãn.

Nhìn chung, cả người cho và người hút máu trước hết đều phải được xét nghiệm các bệnh lây nhiễm qua đường tình dục.

Để rạch da lấy máu, người hút máu phải dùng dao mổ hay ống tiêm sử dụng một lần rồi bỏ. Nếu họ uống máu trực tiếp từ vết cắt, họ phải đảm bảo rửa sạch miệng, đánh răng và súc miệng trước.

Ngoài ra, họ cũng rất hiểu biết về kiến thức y học: ‘đồ nghề’ của CJ! bao gồm garô cầm máu và ống tiêm lấy máu.

Trước khi lấy máu, cô để người cho máu bóp tay vào một con chuột cao su nhỏ nhờ đó cô có thể dễ dò mạch máu hơn.

Nếu lấy được nhiều máu, người hút máu có thể cất lượng máu không dùng hết vào ngăn lạnh, bỏ thêm chất chống đông máu và cất giữ trong những hộp chân không dán kín.

Một số người thậm chí còn pha chế thành một hỗn hợp lẫn với trà và thảo dược để giúp bảo quản máu được lâu hơn.

Sau khi uống máu, họ dường như không bị tác dụng phụ nào mặc dù việc đưa vào cơ thể một lượng lớn chất sắt có thể gây nhiễm độc.

“Không có người hút máu nào tôi hỏi nói họ đã gặp biến chứng sau khi uống máu,” Browning nói.

Cách hay nhất để đánh giá được nguy cơ thật sự là nghiên cứu các hồ sơ y khoa chính thức.

Thế nhưng thật không may là hầu hết những người uống máu đều rất sợ bị khinh miệt nên họ không thú thật với bác sỹ hay nhân viên công tác xã hội về thói quen của họ.

Thật ra, những người hút máu không cảm thấy thích thú gì về thói quen của mình.

Hầu hết những người uống máu mà tôi nói chuyện đều sẵn sàng từ bỏ thói quen này nhưng cho đến nay họ nói rằng các bác sỹ rõ ràng không tìm được cách khác để chữa trị các triệu chứng của họ.

Alexia nói: “Nếu xác định được nguyên nhân, tôi chắc chắn sẽ dùng thuốc điều trị.”

Một trong những giả thiết do chính họ đặt ra là họ gặp vấn đề với bộ máy tiêu hóa. Điều này có nghĩa là họ không thể hấp thu chất dinh dưỡng từ những thực phẩm bình thường – chỉ khi nào những chất dinh dưỡng này đã hòa tan trong máu thì cơ thể họ mới hấp thu được.

Dịch bởi: BBC Tiếng Việt



Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục