Bài viết liên quan:

Mercury and the woodman

The Woodman was in despair. The axe was all he possessed with which to make a living, and he had not money enough to buy a new one. As he stood wringing his hands and weeping, the god Mercury suddenly appeared and asked what the trouble was. The Woodman told what had happened, and straightway the kind Mercury dived into the pool.

When he came up again he held a wonderful golden axe.

"Is this your axe?" Mercury asked the Woodman.

"No," answered the honest Woodman, "that is not my axe."

Mercury laid the golden axe on the bank and sprang back into the pool. This time he brought up an axe of silver, but the Woodman declared again that his axe was just an ordinary one with a wooden handle.

Mercury dived down for the third time, and when he came up again he had the very axe that had been lost.

The poor Woodman was very glad that his axe had been found and could not thank the kind god enough. Mercury was greatly pleased with the Woodman's honesty.

"I admire your honesty," he said, "and as a reward you may have all three axes, the gold and the silver as well as your own."

The happy Woodman returned to his home with his treasures, and soon the story of his good fortune was known to everybody in the village. Now there were several Woodmen in the village who believed that they could easily win the same good fortune.

They hurried out into the woods, one here, one there, and hiding their axes in the bushes, pretended they had lost them. Then they wept and wailed and called on Mercury to help them.

And indeed, Mercury did appear, first to this one, then to that. To each one he showed an axe of gold, and each one eagerly claimed it to be the one he had lost. But Mercury did not give them the golden axe. Oh no! Instead he gave them each a hard whack over the head with it and sent them home.

And when they returned next day to look for their own axes, they were nowhere to be found.

Honesty is the best policy

Source: www.read.gov

 

 

 

Thủy tề và gã tiều phu

Có một gã tiều phu đang rất tuyệt vọng. Chiếc rìu là tất cả tài sản có được để kiếm sống của anh, anh ấy không có đủ tiền để mua một cái mới. Anh ấy đứng khóc ướt sũng quần áo, Vua Thủy tề bất ngờ xuất hiện và hỏi tại sao lại khóc. Người tiều phu nói chuyện đã xảy ra và ngay lập tức thủy tề biến xuống hồ.

Khi ông ấy trở lại đem theo một cái rìu vàng đẹp tuyệt.

Thủy tề hỏi người tiều phu: "Có phải rìu của con không?"

Người tiều phu trung thực trả lời " Không, đó không phải cái rìu của con."

Thủy tề ném cái rìu xuống hồ và biến mất xuống hồ. Sau đó, ông ấy mang lên một cái rìu bạc nhưng người tiều phu vẫn thừa nhận cái rìu của anh ấy rất bình thường có cán bằng gỗ.

Thủy tề lặn xuống lần thứ ba và khi trở lên ông ấy cầm đúng cái rìu đã bị mất trước đó.

Người tiều phu nghèo khó rất vui vì tìm lại cái rìu và không biết cám ơn ông ấy sao cho đủ. Thủy tề rất hài lòng với lòng trung thực của người tiều phu.

Ông ấy nói:" Ta rất ngưỡng mộ lòng trung thực của con và phần thưởng là cả ba cây rìu, rìu vàng rìu bạc đều là của con."

Người tiều phu rất vui trở về nhà với những báu vật của mình và câu chuyện về vận may của anh ấy trong làng ai cũng biết. Có một vài người tiều phu khác trong làng tin rằng họ có thể dễ dàng có được may mắn giống như vậy.

Họ vội vàng đi vào rừng, một người chỗ này, một người chỗ kia và giấu rìu của họ trong các bụi rậm, giả vờ họ làm mất chúng. Sau đó, họ khóc và than vãn cầu xin Thủy tề giúp họ.

Và thực vậy, Thủy tề xuất hiện, đầu tiên cái này, sau đó cái kia, cứ mỗi lần ông ấy đưa một cái rìu vàng ra là họ tha thiết xác nhận nó là cái họ đã mất. Nhưng Thủy tề không đưa cho họ cái rìu vàng. Oh Không! Thay vào đó ông ấy đánh mỗi người cái mạnh vào đầu và đuổi họ về nhà.

Hôm sau, họ quay lại tìm cái rìu của họ nhưng họ không biết tìm ở đâu.

Trung thực là điều đang quý nhất

 

Dịch bởi: liemguyen