Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Thế giới
  4. Trung Quốc hưởng lợi trong cuộc khủng hoảng Ukraine

Trung Quốc hưởng lợi trong cuộc khủng hoảng Ukraine

Mức nâng cao

The real winner of the Ukraine crisis could be China

The crisis in Ukraine has plunged U.S.-Russian relations to their lowest point since the Cold War.

Crimea is now Russian territory. Although prisoners of war have been exchanged and both sides have agreed to pull back heavy weapons, the accord signed on Feb. 12 in Minsk has failed so far to stop the fighting in Eastern Ukraine.

The city of Debaltseve has fallen into the hands of the separatists. On Sunday a bomb exploded at a rally in Ukraine's second largest city Kharkiv killing two—the suspects are accused by the Ukrainian government as having been trained in Russia.

For Washington, the conflict between the West and Russia has become much more than a conflict over Ukraine's territorial integrity. It has become a provocation to the Western liberal international order that the United States worked hard to create at the end of the Cold War; an order based on democracy, the rule of law, and free markets.

Russia has not gone down this road. Instead, it is now challenging the European security order and most particularly the Eastern European states.

Talk of a new Cold War has emerged in Washington political circles. Similar views are echoed in Moscow. Konstantin Sonin, a professor at the Higher School of Economics in Moscow, said of the Kremlin's thinking: "The country [Russia] is on a holy mission. It's at war with the United States."

In pushing to impose sanctions against Moscow (and possibly arm the Ukrainians), U.S. policymakers seem to have given little thought to the long-term geopolitical impact of this rift on relations with China.

If there is no viable solution to the Ukrainian conflict, we believe that the unintended "winner" of the crisis could well be China.

Here's why.

China Rising

According the International Monetary Fund, China has now surpassed the United States as the world's No. 1 economy as measured by purchasing power parity. Beijing is also engaged in a major military buildup.

Like other emerging great powers in history—especially the United States in the late 19th century—China seeks to emerge as the dominant power in its own region.

Russia is helping to fuel China's rise. If the United States and Europe don't mend their adversarial relationship with Russia, China will be in a position to counteract the United States even sooner.

Russia's economy is tanking because of collapsing oil prices and Western sanctions. The World Bank now projects that Russia's gross domestic product (GDP) will decline by 2.9 percent in 2015. And the European Bank for Reconstruction and Development estimates that Russia's economy will shrink by close to 5 percent this year.

In May 2014, for example, Moscow and Beijing signed a U.S. $400 billion gas deal. In November 2014, another framework agreement for gas supply to China was signed.

In September 2014, then-U.S. Defense Secretary Chuck Hagel pointed out that China and Russia are jointly developing new weapons systems. Russia's trade with China is expected to increase to $100 billion this year from $90 billion in 2014.

Faustian Bargain

The twofold logic of this rapprochement is simple: China needs resources and Russia has them. Russia needs markets, foreign investment, and money and China has them.

Geopolitical interests also overlap. China does not want the South China Sea dominated by Americans. Russia does not want the West—the United States and Europe—to penetrate what Moscow perceives as "its sphere of influence." In short, Russia and China do not want a world dominated by the U.S. That much is clear.

At the same time, China and Russia are geopolitical rivals. Indeed for Russia, its links to China are a Faustian bargain.

In the short term, Russia gains by selling oil, gas, and other natural resources to China. In the longer term, however, the consequence is to further strengthen the emergence of a China that seems fated to be Russia's long-term competitor. Moscow is helping China to grow economically and become more powerful even as Russia itself is becoming weaker.


European leaders are rightly alarmed by the situation in Ukraine. The casualties are mounting and Ukrainian economy is on the verge of collapse. A solution to the crisis needs to be found.

There is a lot of talk, especially in Washington, about the "post-Soviet space"—the former republics of the Soviet Union (like Ukraine) that gained independence following the Soviet collapse. U.S. and European policymakers need to remember that the post-Soviet space was also the pre-Soviet space—the czarist Russian empire.

Russia still sees itself as the dominant power in a region in which history and culture give it special interests. While the redrawing of Europe's map, as Vice President Biden puts it, is unacceptable, it is a fact on the ground that will be difficult to undo.

Despite understandable condemnations of the Russian moves, negotiations with Moscow should continue. Most U.S. strategic thinkers agree that it is China, not Russia that poses the most significant 21st century geopolitical challenge to the United States. Strategy 101 would then dictate that Russia should be a counterweight to rising China.

But at the moment U.S. (and European) policy is pushing Russia into China's arms. This, we would argue, is a geopolitical mistake. If the U.S.–Russia rift is not healed, it is China that will be the winner.

Gabriela Marin Thornton is an instructional associate professor of international relations at Texas A&M University. Alexey Ilin is a Fulbright scholar and graduate student at Bush School of Government & Public Service at Texas A&M University. This article was previously published on TheConversation.com.

Views expressed in this article are the opinions of the author(s) and do not necessarily reflect the views of Epoch Times.

By Gabriela Marin Thornton and Alexey Ilin 



Trung Quốc hưởng lợi trong cuộc khủng hoảng Ukraine

Cuộc khủng hoảng ở Ukraine đã đẩy mối quan hệ Mỹ – Nga xuống mức thấp nhất kể từ Chiến tranh Lạnh.

Crimea bây giờ là lãnh thổ của Nga. Mặc dù các tù binh chiến tranh đã được trao trả và hai phía đã thống nhất rút vũ khí hạng nặng, nhưng thỏa thuận Minsk ký kết ngày 12 tháng 2 đã thất bại trong việc ngăn chặn chiến tranh ở Đông Ukraine.

Thành phố Debaltseve đã thuộc tầm kiểm soát của phe li khai. Vào Chủ nhật ngày 22 tháng 2, một quả bom phát nổ tại cuộc mít tinh tại thành phố lớn thứ hai của Ukraine là Kharkiv, làm hai người thiệt mạng; chính phủ Ukraine cáo buộc các nghi phạm đã được đào tạo ở Nga.

Với Washington, xung đột giữa phương Tây và Nga nghiêm trọng hơn nhiều sự tranh chấp về toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine. Nó trở thành một sự thách thức với trật tự quốc tế tự do của Phương Tây do Mỹ nỗ lực vất vả để tạo nên vào cuối chiến tranh Lạnh; một trật tự dựa trên nền dân chủ, pháp quyền và thị trường tự do.

Nga không đi theo con đường này. Thay vào đó, Nga đang thách thức trật tự an ninh của EU mà cụ thể là các thành viên phía đông của EU.

Thảo luận về một cuộc Chiến tranh Lạnh mới đang nổi lên trong giới chính trị ở Washington. Quan điểm tương tự được lặp lại ở Moscow. Konstantin Sonin, một giáo sư tại trường Đại học Kinh tế ở Moscow, đã nói ra suy nghĩ của Kremlin: "Đất nước này [Nga] có một nhiệm vụ thiêng liêng. Đó là gây chiến với Mỹ".

Trong quá trình thúc đẩy việc áp dụng các biện pháp trừng phạt chống lại Moscow (và có thể trang bị vũ khí cho Ukraine), các nhà hoạch định chính sách Mỹ dường như đã nghĩ về ảnh hưởng địa chính trị dài hạn của vết rạn nứt này trong mối quan hệ với Trung Quốc.

Nếu không có một giải pháp khả thi cho xung đột Ukraine, chúng tôi tin rằng người chiến thắng ngoài ý muốn của cuộc khủng hoảng này có thể là Trung Quốc.

Đây là lý do.

Trung Quốc đang trỗi dậy

Theo Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF), Trung Quốc đã vượt Mỹ để trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới tính theo cân bằng sức mua (PPP). Bắc Kinh cũng đang tiến hành một đợt xây dựng lực lượng quân sự lớn.

Giống như các cường quốc mới nổi khác trong lịch sử, đặc biệt là Hoa Kỳ vào cuối thế kỷ thứ 19, Trung Quốc tìm cách nổi lên như một thế lực thống trị trong khu vực riêng của mình.

Nga đang giúp Trung Quốc trỗi dậy. Nếu như Mỹ và Châu Âu không hàn gắn mối quan hệ thù địch với Nga, Trung Quốc sẽ trở thành một thế lực đối trọng với Mỹ thậm chí còn sớm hơn.

Nền kinh tế của Nga đang lao đao vì sự sụt giá dầu và các biện pháp trừng phạt của phương Tây. Ngân hàng Thế giới dự đoán Tổng sản phẩm quốc nội (GDP) của Nga sẽ giảm 2.9% trong năm 2015, còn Ngân hàng Tái thiết và Phát triển châu Âu ước tính nền kinh tế Nga sẽ giảm gần 5% trong năm nay.

Trong tháng 5 năm 2014, một ví dụ là Moscow và Bắc Kinh đã ký 400 tỷ USD thỏa thuận bán khí đốt. Trong tháng 11 năm 2014, một thỏa thuận khung cung cấp khí đốt cho Trung Quốc đã được ký.

Sau đó, trong tháng 9 năm 2014, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ ông Chuck Hagel đã chỉ ra rằng Trung Quốc và Nga đang cùng nhau phát triển các hệ thống vũ khí mới. Thương mại của Nga với Trung Quốc dự kiến ​​sẽ tăng lên 100 tỷ USD trong năm nay từ 90 tỷ USD trong năm 2014.

Vụ mặc cả của Faust [Faust: tên một nhà hóa học và phù thủy huyền thoại người Đức bán linh hồn cho quỷ để đổi lấy sức mạnh và tri thức (ghi chú của người dịch)].

Logic của sự nối lại tình hữu nghị này rất đơn giản: Trung Quốc cần tài nguyên và Nga có cái Trung Quốc cần. Nga cần thị trường, đầu tư nước ngoài và tiền, và Trung Quốc có cái đó.

Lợi ích địa chính trị trùng nhau. Trung Quốc không muốn Biển Nam Trung Quốc (tên quốc tế của biển Đông Việt Nam) bị Mỹ chiếm ưu thế. Nga không muốn phương Tây – Mỹ và châu Âu – xâm nhập vào "vùng ảnh hưởng" của Moscow. Tóm lại, Nga và Trung Quốc không muốn có một thế giới do Mỹ thống trị. Điều này quá rõ ràng.

Đồng thời, Trung Quốc và Nga là đối thủ địa chính trị. Thực ra với Nga, hợp tác với Trung Quốc là một "vụ mặc cả của Faust".

Trong tương lai gần, Nga dường như đạt được lợi ích vì bán dầu, khí đốt và các tài nguyên thiên nhiên khác cho Trung Quốc. Nhưng trong tương lai xa hơn, ngược lại, kết quả sẽ là thúc đẩy mạnh mẽ hơn sự trỗi dậy của Trung Quốc và khiến Trung Quốc trở thành đối thủ dài hạn của Nga. Moscow đang giúp Trung Quốc phát triển kinh tế và trở nên mạnh mẽ hơn thậm chí khi mà Nga có đang yếu đi.

Chính sách thực dụng (Realpolitik)

Các nhà lãnh đạo Châu Âu đã được cảnh báo chính xác về tình hình Ukraine. Thương vong đang tăng và nền kinh tế của Ukraine đang trên bờ vực sụp đổ. Giải pháp cho sự khủng hoảng này cần được tìm ra.

Có rất nhiều điều để nói, đặc biệt ở Washington, về "vùng không gian hậu Xô Viết" – các nước cộng hòa cũ của Liên bang Xô Viết (như Ukraine) giành độc lập sau khi Liên bang sụp đổ. Các nhà hoạch định chính sách của Mỹ và Châu Âu cần nhớ rằng không gian hậu Xô Viết cùng từ là không gian tiền Xô Viết – đế chế Nga hoàng.

Nga vẫn tự xem mình là thế lực thống trị khu vực mà lịch sử và văn hóa hậu thuẫn cho họ. Khi vẽ lại bản đồ châu Âu, như Phó Tổng thống Biden đã nói, là không thể chấp nhận, thì một sự thật là điều đó rất khó để vãn hồi.

Bất chấp những lời buộc tội có thể hiểu được về các động thái của Nga, đàm phán với Moscow vẫn nên tiếp tục. Hầu hết các nhà tư tưởng chiến lược của Mỹ đồng ý rằng đó là Trung Quốc, chứ không phải Nga sẽ đặt ra thách thức địa chính trị to lớn nhất với Mỹ thế kỷ 21. Chiến lược 101 chỉ ra rằng Nga nên là đối trọng cho sự trỗi dậy của Trung Quốc. [trong văn hóa Mỹ "101" có nghĩa là cơ bản, đơn giản, có tính chất giới thiệu (ghi chú của người dịch)].

Nhưng khi chính sách của Mỹ (và Châu Âu) đẩy Nga vào vòng tay của Trung Quốc, chúng tôi  gọi đây là một sai lầm địa chính trị. Nếu quan hệ Nga – Mỹ không thể hàn gắn, Trung Quốc là kẻ thắng cuộc.

Gabriela Marin Thornton là một giáo sư giảng dạy về quan hệ quốc tế tại Đại học Texas A & M. Alexey Ilin là một sinh viên nhận học bổng Fulbright và tốt nghiệp khoa Dịch vụ công và Chính phủ tại Đại học Texas A&M. Bài viết này trước đây đã được công bố trên TheConversation.com.

Quan điểm thể hiện trong bài viết này là của riêng các tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của Epoch Times.


Dịch bởi: DK Lam

bài viết đặc sắc trong tháng 07/2020

Tại sao thầy Ce Phan lại tạo kênh Youtube bằng tiếng Anh?

Thầy Ce Phan được biết đến như là một giáo viên dạy tiếng Anh tại thành phố Hồ Chí Minh trước khi chuyển đến sống tại Nhật Bản vào năm 2018.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục