Các bạn hãy thực hiện 2 bước sau để được tặng bộ Mini Flashcard về các loài vật của CEP:
1. Chia sẻ bài viết này lên Facebook ở chế độ công khai.
2. Liên lạc với CEP qua Fanpage để được nhận quà.

Bản dịch tiếng Việt:

Việt Nam, wow. Đúng là một nơi đắt đỏ, và chúng tôi đã mới chỉ thấy được có một phần nhỏ của nó thôi. Chúng tôi muốn chia sẻ với bạn những gì mà chúng tôi yêu quý và tại sao chúng tôi lại có dự định quay trở lại Việt Nam.

Nhưng trước hết, tôi muốn kể với bạn điều này: tôi có một vài người bạn mà họ không muốn có thêm bất cứ điều gì nữa để quên đi khoảng thời gian của họ ở Việt Nam.... để không bao giờ ở đó và không bao giờ quay lại nơi đó nữa. Những ký ức của họ là một phần không phải để tôi có sự so sánh, không có khả năng để hiểu... nhưng, cho vì điều gì đi nữa, tôi luôn có sự tôn trọng tốt nhất đối với họ. Tôi hy vọng rằng bài chia sẻ này không gây thất lễ đối với họ hay thời gian họ bỏ ra để chịu đựng những gì tồi tệ nhất cái thời điểm đó trong cuộc sống của họ.

Hai ngày ở Tp Hồ Chí Minh, chúng tôi được tiếp xúc với những con người thân thiện và những món ăn rất tuyệt vời ở dưới những khu cơ sở hạ tầng tốt đằng sau sự phát triển của cá nhân.

Xe máy, phương tiện chính để đi lại, di chuyển, kêu vù vù quanh thành phố dưới ánh điện đường, trên những con đường, và dừng lại khi có một tín hiệu nhỏ. “cứ đi” là câu thần chú của hầu hết những người lái xe. Qua đường có nghĩa là cam kết cá nhân chơi trò chơi Frogger, mắt bạn phải kết nối với làn xe đang đi tới, và chỉ tin rằng: chỉ đơn giản là chúng đang đi vòng quanh bạn thôi. Lần đầu tiên thật là đáng sợ, nhưng nó đã hiệu quả khi làm theo cách này. Bạn có thể tin vào những viên đá lạnh bởi vì ngay cả những người dân địa phương không thể uống những loại nước được dẫn từ các đường ống. Mỗi khối nước hoàn toàn sạch, được lọc, và được lấy từ những tủ lạnh. Một chai nước lọc chỉ là sự lựa chọn dành cho những người sống ở thành phố thôi.

Hạ cánh thật là căng thẳng một cách lạ lùng. VOD thất bại của chúng tôi (sẽ được đăng tải lên sớm) tạo ra sự chậm trễ suốt 2 h đồng hồ, trong suốt thời gian đó tôi bị bao quanh bởi một kiểu hình du lịch mà tôi rất ghét. Nó không phải là điều tôi muốn để kết thúc ngày cuối cùng của tôi ở Bangkok như thế này. Sau đó, cái túi của chúng tôi đã không ở nơi mà chúng tôi nghĩ chúng sẽ được đem đến tại nhà ga đến...căng thẳng hơn nữa.......và tìm kiếm một chiếc taxi không phải là việc dễ thấy.... điều này làm chúng tôi thêm căng thẳng hơn nữa. Nhưng tất cả những điều đó tan biến, tiêu tan đi khi chúng tôi vào được bên trong của một chiếc xe taxi. Người lái taxi của chúng tôi rất thân thiện, nói chuyện rất có duyên và rất nhiệt tình giúp đỡ. Đó là lần đầu tiên để lại trong chúng tôi cảm nhận được sự dễ thương của con người nơi đây như thế nào. Khi bạn đến Sài Gòn, bạn chỉ nên đi taxi của VINASUN. Chấm hết. Với những hãng khác, bạn có nguy cơ bị gạt cao. Hãy chắc rằng họ chạy đồng hồ, và luôn luôn có dư những hóa đơn nhỏ để trả( từ 2-6$ là cao nhất ngay cả đối với những loại taxi chạy đường dài).

Sau khi chúng tôi đặt phòng ở Nikko, chúng tôi không muốn gì hơn là một cốc bia lạnh và những món ăn ngon. Chúng tôi đã đi bộ đến những quán ăn địa phương, mà ở đó chúng tôi là những người nước ngoài duy nhất ở cái vùng biển kết thúc một ca ngày làm việc dài và chỉ còn lại những người bạn. Thay vì lờ đi chúng tôi, người nhân viên chỉ đường cho chúng tôi. Ông chủ cửa hàng đưa cho chúng tôi đôi đũa và chỉ cho chúng tôi thấy cách sử dụng đũa để ăn như thế nào(dường như tôi đã chấm được thứ tôi cần phải chấm). Không từ ngữ, chỉ có giao tiếp thông qua cử chỉ hành động và nụ cười. Con gái của ông ấy cho chúng tôi xem có những gì để gọi món. Họ lướt qua chúng tôi để chắc rằng chúng tôi đang ăn một cách ngon miệng với mỗi miếng cắn. 

Chúng tôi cảm thấy một chút hơi giống như ........... nhưng vẫn ổn. Nụ cười của họ nói lên tất cả.
Những khu chợ thật sự là nơi có muôn vàn trải nghiệm. Những người bán dạo, ngay  cả từ xa bạn cũng có thể thấy họ rao bán đủ loại các thứ linh tinh... một số thứ  trong đó khá là hay hay. $12 cho hàng nhái hiệu Issey Miyake Pour Homme loại 125ml mà không có mùi giống nước tiểu của mèo...và tôi đã mua nó. $30 cho một mô hình chạm khắc 24” của A38 được chạm giả giống ngọc trai cho các ô cửa sổ.... mua nó thôi. Những chiếc đũa với hình đầu rùa và một chiếc hộp đẹp đựng chúng bên trong.... và tôi cũng đã mua chúng. “mista mista,hãy mua áo phông của tôi. Đủ các màu sắc cho bạn lựa chọn. Hãy mua chúng mang về nhà nào cô bạn!”. Tôi tự tin rằng bạn có thể có 12 thứ trong số chúng giữa cuộc vật lộn, họ bán cho bạn một cái Superbowwl XLVIII Champion Denver Broncos đỉnh nhất. Ồ, nó có quá sớm không? Xin lỗi không xin lỗi. Đừng nói về Sherman!

Quay trở lại Việt Nam: Con người ở đó rất rất thân thiện. Vâng, những người lái xe taxi rất năng nổ, những người bán hàng rong ngày càng đông hơn ở những khu có khách du lịch. Nhưng chỉ một khối người họ đối xử với bạn như một người khách hàng tôn kính. Không một ai thể hiện tinh thần này tốt bằng người chỉ dẫn món ăn của chúng tôi, cô Tâm. Chúng tôi đi chơi nhiều giờ trên chiếc xe đạp, đó là điểm nổi bật trong chuyến đi của chúng tôi. Đó là một chuyến phiêu lưu kỳ thú, một cách tuyệt vời để ngắm nhìn thành phố, và được tiếp xúc đầy đủ với ẩm thực của Việt Nam. Cô ấy thể hiện kinh nghiệm của cô ấy từ nụ cười ấm áp, những bình luận vui nhộn, và sự thông thạo về Tiếng Anh và Tiếng Việt.

Thực phẩm! Ôi, thực phẩm. Các loại thực phẩm tươi, thịt lợn tươi,..................., cam quýt rực rỡ sắc màu. Tất cả đều rất tuyệt vời. Dừng lại tại một cửa hàng, chúng tôi lấy nhiều miếng thịt nướng, bao gồm cả con bạch tuộc này, nó bị kẹp chặt không thể nào chống cự bởi bất cứ thứ gì mà City House chưa từng nướng như thế này. Tô mì bốc khói, xúc xích tôm, bánh crepe, cà phê....

Cripsy, bánh mì dài không quá giòn cứng phù hợp cho một chiếc bánh mì kẹp, rất hoàn hảo. Hỗn hợp bột gạo và lúa mì tạo thành một kết cấu hoàn hảo cho một sức chứa đầy, 9 loại thịt lợn, bánh mì dài kiểu giống bánh mì kẹp. Một cái không thể nào đủ! Imma để một quả trứng lên trên đó cho bữa ăn, có thể thêm nhiều thịt hun khói lên nữa......mmmmmm.

Chúng tôi không thể chờ để quay trở lại.......khám phá phía bắc và được ngắm nhìn những bãi biển, khám phá Hà Nội, và để hiểu một cách đầy đủ về những gì mà đất nước này có. Nó là một nơi tuyệt đẹp. Đừng nói về chiến tranh, đừng câm lặng và hãy kiên nhẫn. Bạn sẽ có những trải nghiệm thú vị. Vé máy bay từ Dallas đến Sài Gòn hiện tại là $1k. Và hãy biến nó trở thành hiện thực đi nào!

Ân Huệ dịch

 

Bản gốc tiếng Anh:

LET'S TALK ABOUT VIETNAM

DSC_1156

Vietnam…wow.  What an experience, and we only saw such a small part of it.  We want to share with you what we loved and why we plan to go back.

But first, I want to say this:  I have several friends who want nothing more than to forget their time in Vietnam…to have never been and to never return.  Their memories are part of something for which I have no comparison, no ability to understand… but, for which, I have the ultimate respect.  I hope that this post does not disrespect them or the time they spent here enduring what must be some of the worst moments of their lives.  

DSC_1181Our two days in Ho Chi Minh City exposed us to a culture of friendly people and amazing food in an infrastructure well behind their personal development.  Motorbikes, the primary means of conveyance, zoom around a city whose streetlights, one way streets, and stop signs mean little.  “Just go” is the mantra of most drivers.  Crossing the street means committing to a personal game of frogger, making eye contact with oncoming traffic, and trusting that they’ll simply go around you.  The first time is truly terrifying, but it works.  You can trust the ice because even the locals can’t drink what comes from the pipes.   Every cube is perfectly clear, filtered, and sourced from clean freezers.  Bottled water is the only option for anyone in the city.

Landing was incredibly stressful.  Our VOD debacle (see earlier post) created a two hour delay during which I was surrounded by a type of tourist I loathe.  It was not how I wanted to end my last day in Bangkok.  After that, our bags were not where we thought they would be in the arrival terminal…more stress…and finding a cab wasn’t as intuitive as it should have been…even more stress.   All that evaporated when we jumped in our cab.  Our driver was friendly, engaging, and incredibly helpful.  It was our first taste of just how nice the people here are.  When you go to Saigon, you ONLY use VINASUN taxis.  That’s it.  With the others, you run a high risk of getting ripped off.  Make sure they run the meter, and always have a plethora of small bills with you to pay (expect $2 – 6 max for even the longest cab rides).

DSC_1151Once we checked in to the Nikko, we wanted nothing more than a cold beer and a good eat.  We walked to a local restaurant in which we were the only foreigners in a sea of locals ending long day shifts and cutting up with friends.   Instead of ignoring us, the staff showed us the way.  The owner of the restaurant took our chopsticks and showed us how to eat (apparently I was sopping when I should have been dipping).   No words, just communication through motion and smile.   His daughter showed us what to order.  They hovered over us to make sure we were enjoying every bite.  We felt a little bit like entertainment, but that was ok.  Their smiles said it all.

DSC_1153The markets are a truly overwhelming experience.  Vendors as far as you can see hawking all kinds of crap…some of which is pretty darn cool.  $12 for a knockoff Issey Miyake Pour Homme 125ml that doesn’t smell like cat pee…bought that.  $30 for a 24″ hand-carved model of an A380 with fake mother of pearl inlay for the windows…bought that.  Chopsticks with turtle holders and a nice box to keep them in…bought that, too!  “Mista mista, buy my tshirts.  All colors, just for you.  Take home to lady friend!”  I’m confident that you could have 12 of them wrestling in the middle just for the right to sell you a Superbowl XLVIII Champion Denver Broncos tank top.  Oooh, too soon?   Sorry not sorry.  Don’t be talking about Sherman!

Meet Miss Tam - She's awesome at weaving in and out of the crazy traffic in Saigon!(Meet Miss Tam – She’s awesome at weaving in and out of the crazy traffic in Saigon!)

Back to Vietnam:  The people are SO friendly.  Yes, the cab drivers are aggressive, and the vendors are more so in the heavy tourist areas.  But just a block away they treat you like a revered guest.  No one embodies this spirit more than our food guide, Ms. Tam.  Our multi-hour outing with Back of the Bike was the highlight of our trip. It was a thrilling adventure, a great way to see the city, and a comprehensive exposure to Vietnamese cuisine.  She made the whole experience come together with her warm smile, hilarious commentary, and mastery of English and Vietnamese.

DSC_1180The food!  OMG, the food.  Fresh herbs, savory pork, fiery chills, brilliant citrus…  It’s all just amazing.  At one stop, we sampled an array of grilled meats, including this octopus which beat the pants off of anything City House has ever fired up.  Bowls of steaming noodles, shrimp sausage, crepes, coffee…

DSC_1155

The cripsy, not-too-crusty baguettes for Banh Mi sandwiches is just perfect.  The blend of rice flour and wheat makes the texture perfect for a fully-loaded, 9 types of pork, hoagie-style sandwich.   One was not enough!  Imma toss a fresh egg on that for brunch, maybe add some more bacon…mmmmm.

DSC_1154We cannot wait to go back…to venture north and see the beaches, explore Hanoi, and get a full understanding of what the country offers.  It’s a beautiful place.  Don’t talk about the war, don’t be dumb, and be patient.   You’ll have a blast.  Fares from Dallas to SGN are about $1k right now.  Make it happen!

Viết bởi Bbeskin