Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Khoa học - Công nghệ
  3. Khoa học - Nghiên cứu
  4. Ý thức cá nhân tương tác với các ý thức khác trong vũ trụ

Ý thức cá nhân tương tác với các ý thức khác trong vũ trụ

23/03/2015
Mức nâng cao

Our individual mind is part of a greater consciousness and this is why it matters

I am honored to interview Dr Larry Dossey about his new book, One Mind. Larry is is one of the fathers of the holistic medicine movement and a mentor of mine.

Dr LipmanWhat is your book about?

Larry Dossey MD: It's about the nature of our mind.  I show that our mind is not confined to our brain or body, as we've been taught, but it extends infinitely outside them. 

Our minds have no boundaries or limits, so they merge with all other minds to form what I call the One Mind. 

This greater mind appears to be boundless in time, so it's immortal and eternal.  It's also a source of great wisdom and creativity. This picture is based on many lines of evidence as well as a variety of people's experiences, which I explore at length in the book.

So, basically the book is about the size of our mind — whether it is small, medium, large, extra large, or even infinite in extent.

It's about how our individual minds are not just individual, but connected in the One Mind.

It's about our relationships — how our minds are connected with one another and with all of life on earth, and why this is crucial for our survival.

I'm saying that you, your spouse, children, siblings, your lover, your ancestors, your descendants, even your mother-in-law and your dog and cat, are all members of a larger consciousness:  the One Mind.

During the 20th century, we took the mind apart.  I'm putting it back together.

We've been taught that our mind is fragmented, that it is divided into the preconscious, the sub-conscious, the unconscious, and the collective unconscious. This book looks through the other end of the telescope. 

It shows that our individual minds are part of a greater whole, a dimension of consciousness that encompasses all minds — past, present, and future, human as well as non-human.

Dr LipmanWhy is this important? 

Larry Dossey MD: This realization is our best hope for our survival on earth.  

Only by realizing, at the deepest emotional level, our connections with one another and the earth itself can we summon the courage necessary to make the tough choices that are required in order to survive.  So this book is about staying alive — saving the earth and our own skins.

Alice Walker said, "Anything we love can be saved" — including, I suggest, the earth itself, ourselves, our children, and generations yet unborn.

The One Mind facilitates our connectedness and oneness with all else, therefore our love for all else.  The One mind helps us re-sacralize the world.

How do we know the One Mind exists?  Hints of our One Mind are all around us.  This is not mere philosophy.  From time to time, we all experience events that make sense only if we are connected with one another mentally.

The love of a mother for her baby is a study in oneness, in which boundaries and isolation are overcome.  Anyone who has been deeply in love experiences the same thing:  a fusion of two people in which the concept of "the other" is set aside. 

The recent explosion of interest in genealogy, the study of one's family origins, can be seen as attempt to restore connections and a yearning for oneness.

Moreover, people often exchange thoughts, emotions, and even physical sensations at a distance.  This is particularly common between people who are emotionally close. 

The classic example is a mother who "just knows" that her child is in danger, even though far away — as if the mother and child have a common mind, a common consciousness.

Another example:  People often acquire knowledge of things in ways that that are inexplicable.  For example, the great inventor Thomas Edison once said, "I have never created anything.  I get impressions from the Universe at large and work them out."

Another example:  Savants, who are often profoundly mentally handicapped, cannot read, and are incapable of learning, demonstrate detailed information they could not possibly have learned.   

Where does it come from?  I suggest they connect with a reservoir of wisdom that is the One Mind.

People frequently have detailed dreams of future events, which I devoted an entire book to, The Power of Premonitions.

Near-death experiences are a portal to the One Mind. Ten million Americans have experienced an NDE.  The hallmark of the experience is a sense of oneness with all there is — an awareness that is so profound that their life is transformed after recovery.

I discuss a huge variety of experiences of this kind.  There simply is no way happenings such as these can be explained by our conventional view that our mind is confined to our brain, that we acquire information only through the physical senses, and that our minds are separate from all other minds.  Some larger view of consciousness is required — what I'm calling the One Mind.

The evidence shows that our mind is not limited to our brain and body.  And if it is not limited or confined to specific places in space, then our individual minds must in some way come together — again, I suggest, in the One Mind.

The benefits are enormous. If our individual minds don't have boundaries and mix with all other minds, this means we have access to all possible wisdom and creativity. 

And since the One Mind is infinite not just in space but also in time, it must be, in some sense, immortal.  So the One-Mind view provides us indirect assurance of the survival of bodily death.

Dr LipmanWhere did you come up with this idea?

Larry Dossey MD: The concept of the One Mind has been around for a long time.  We can trace it back 3,000 years to the philosophy of ancient India, where it was called the Akashic Records. 

It is echoed in the Hindu concept of the union of the human and the divine:  tat tvam asi of "thou art that."

Many traditions honor the experience of the One Mind.  It has been variously called satori in Zen, samadhi in Yoga, fana in Sufism, and Christ consciousness in Christianity. 

Other terms include cosmic consciousness, illumination, awakening, enlightenment, and so on.   The experience of the One Mind, however it is named, involves a direct apprehension of the universe and all in it as being One with no real dividing lines or divisions in it. 

Everything is connected with everything else.  Partition and separation are illusions.   As psychologist Lawrence LeShan wrote, "There is no separation between entities, neither by time nor by space. The whole universe is perceived as 'a one without a second."

This experience carries with it the sense that one has apprehended ineluctable Truth. (Source:  Lawrence LeShan, Landscapes of the Mind. Guilford, CT:  Eirini Press;  2012: 91).

There are allusions to the idea in the New Testament.  St. Paul spoke of "the peace of God that passes all understanding."   As mythologist Joseph Campbell put it, Jesus said that the kingdom of heaven is within.

Who is in heaven? God. This means, Campbell said, that God is within each person — infinite, boundless, immortal, one.

The American transcendentalists advocated a One-Mind concept — Emerson's idea of the Over-soul.

The Swiss psychologist Carl Jung's idea of the collective unconscious is a version of the One Mind.

William James, the founder of American psychology, was a proponent of a single, collective mind.

Many great scientists in a variety of fields have endorsed the idea. It has surfaced in modern physics in the writings of Nobel Prize winner Erwin Schrödinger, whose wave equations lie at the heart of quantum physics. 

The eminent physicist David Bohm also strongly supported the idea of a single, over-arching mind that includes all individual minds.

So the idea of the One Mind began millennia ago and persists to the present day, and it is supported by some of the outstanding figures in modern science and psychology.

Dr LipmanYou're a physician. Does this have anything to do with your interest in the One Mind?

Larry Dossey MD: Yes, definitely.  During my early career as an internist, I experienced several events that turned my views of consciousness upside down and inside out.  I found these experiences unnerving.

I was a typical believer that mind and brain were essentially the same.  But when I began experiencing precognitive dreams, gaining information from the future before the event happened, I began to question the dogma that says these events can't happen. 

It wasn't just me; my patients, as well as nurses and other doctors, shared similar experiences with me.

In the late 1980s, experiments began to be published in medical journals assessing the impact of healing intentions and prayers on the clinical course of patients in distant hospitals and coronary care units.  Similar experiments were done non-humans and with organs and cells. 

These experiments strongly implied that our mind is not confined to our brain.  Our intentions, thoughts, and wishes can reach out beyond the body and make a difference in "the world out there."

Several evaluations of this field have been published, called systematic or meta-analyses.  This is a way of combining the results of many studies in order to take an overall look at a particular field .  Many of these analyses have been published in peer-reviewed journals.  Most of them are positive, indicating that these effects are real.  Still, they have not penetrated our awareness as they should.

It is vital to realize — and this is almost always ignored by skeptics — that scores of these experiments deal with effects not just in humans but in animals, plants, microbes, and even chemical reactions. 

Why important?  Skeptics generally say that if a person responds to, say, the healing intentions of a distant individual, it is merely a placebo effect — the result of positive thinking, suggestion, or expectation. 

But if an animal, plant, microbes, or biochemical reactions are affected, the distant effect cannot be dismissed as a placebo even because, as far as we know, animals, plants, microbes, and chemicals don't think positively.  They don't have placebo responses. 

So these non-human studies strongly suggest that the remote, distant, consciousness-mediated healing effects and similar nonlocal phenomena are real, and that we are not fooling ourselves.

Only by realizing, at the deepest emotional level, our connections with one another and the earth itself can we summon the courage necessary to make the tough choices that are required in order to survive.

These various experiments point toward the One Mind.  They show that some aspect of our consciousness operates outside the human brain and body, and cannot be confined or limited, but is nonlocal or limitless.  And if limitless, the mind has no boundaries and must come together with all other minds.

Other studies called "presentiment" experiments or experiments in "anticipatory awareness," show that we can acquire information from the future, before an event even happens.

Putting this evidence together, a nonlocal picture of consciousness emerges, which means that our minds are not localized or confined to particular points in space or time. 

And if our minds are unbounded, they must in some dimension come together to form a single mind, a single entity:  the One Mind.

Dr LipmanThis sounds pretty radical, don't you think? 

Larry Dossey MD: I used to think so, but not anymore. New ideas in science, art, music, math, education, etc. often sound radical when first proposed.

This is especially true where consciousness is concerned.  As one skeptical scientist said about nonlocal, unbounded consciousness, "This is the sort of thing I would not believe, even if it were true."

Physicist Max Planck, the main founder of quantum physics, faced this resistance.  He said that the older generation of scientists would die off and younger, more open-minded individuals would take their place.  Planck's view has been paraphrased as, "Science changes funeral by funeral."

Radical change in any field is nearly always resisted. It's the same way in science.  Many skeptics seem to think our conventional concepts of consciousness are set in stone — or the brain.

But new views of consciousness have continually arisen historically.  In the twentieth century we saw a flurry of new ideas about consciousness  — the unconscious, the pre-conscious, the sub-conscious, and the collective unconscious. 

The One Mind is a version of the collective conscious, which was glimpsed by the great psychologist Carl Jung, psychologist William James, and many others.  But we have something Jung and James did not have:  a great deal of empirical evidence supporting the idea.

Dr LipmanWhat difference in your own life has awareness of the One Mind made?

Larry Dossey MD: Awareness of the One Mind has contributed enormously to my peace, tranquility, and joy.You see, I'm an introvert by nature, inclined toward aloneness.  Awareness of my place in the One Mind has helped me overcome my innate tendency for isolation.

I feel I've found a more authentic place in the Universe. It's rather like coming home and realizing that you never left.  It's a sense of belonging, of finding your natural fit in the great scheme of things.

The great human dread of death goes out the window.  As a physician, this is important to me, because I believe the fear of death and annihilation has caused more suffering throughout human history than all the physical diseases combined. 

The One Mind reduces that fear and the suffering that goes with it. Why? The One Mind mandatesimmortality by way of our infinitude in space and time.

One-Mind awareness has affected the way I relate to other people.  I've become much less competitive, more giving, more supportive, more understanding of other people's difficulties and problems, and more interactive with others. (I still have a way to go!)

One-Mind awareness helps me see how I can make a difference.  In today's world, we can feel overwhelmed by the challenges we face.  What difference can my efforts as a single individual possibly make?

The One Mind increases our sense of adequacy and what is possible, because through it we have access to all wisdom and knowledge.

We realize we don't need to know and do everything individually, because we are a part of the Great Connect. We are never alone.  We are an infinite team, not a lone wolf. 

The pressure eases.  A lightness of mind and spirit arises, and perhaps a sense of humor.  Now that is different!

By Dr. Frank Lipman, www.drfranklipman.com

 

 

Ý thức cá nhân tương tác với các ý thức khác trong vũ trụ

Tôi đã rất vinh dự vì có cuộc trò chuyện với Larry Dossey với chủ đề xoay quanh cuốn sách mới của ông là "One Mind" , ông là một trong những người sáng lập phong trào y học toàn diện.

Tiến sĩ (TS) Lipman: Thưa ông, ông có thể cho biết nội dung chính của cuốn sách là gì không?

TS Larry Dossey: Tôi viết về bản chất của ý thức con người. Tôi muốn chỉ ra rằng ý thức của con người không chỉ giới hạn trong bộ não hay cơ thể như chúng ta vẫn được giảng dạy, mà thực chất nó vươn xa đến vô tận bên ngoài cơ thể con người.

Ý thức của chúng ta không có biên giới, không có giới hạn, chúng hợp nhất với tất cả các ý thức khác và hình thành cái mà tôi gọi là Ý thức Tổng thể hay Một Ý thức.

Ý thức này dường như không bị ảnh hưởng bởi thời gian, nên nó là bất tử. Nó chính là nguồn gốc của trí tuệ và những sáng tạo vĩ đại. Tôi kết luận điều này sau khi đã nghiên cứu rất nhiều nguồn dẫn chứng cùng với vô số các trải nghiệm của nhiều người; những nghiên cứu này được tôi trình bày chi tiết trong cuốn sách.

Như vậy, về cơ bản cuốn sách này viết về phạm vi hay kích thước của ý thức chúng ta – liệu nó nhỏ, vừa, lớn, vô cùng lớn hay thậm chí không có giới hạn?

Về việc tại sao ý thức không tồn tại riêng lẻ mà lại kết nối với nhau trong một ý thức thống nhất?

Cùng với đó là mối quan hệ của chúng ta – bằng cách nào ý thức của một người kết nối với ý thức người khác và với toàn bộ sự sống trên Trái Đất và tại sao điều này là yếu tố cốt yếu cho sự sống của chúng ta?

Tôi muốn nói rằng bạn, người yêu, vợ/chồng, con cái, anh chị em, tổ tiên, hậu duệ, thậm chí cha mẹ của vợ/chồng, vật nuôi của bạn đều là thành phần của một ý thức lớn hơn: Ý thức Tổng thể.

Trong suốt thế kỉ 20, chúng ta tìm cách tách biệt ý thức [khỏi vật chất]. Nay tôi kết nối chúng lại.

Chúng ta được giảng dạy rằng ý thức được phân loại thành tiền ý thức (ký ức), tiềm thức, vô thức và vô thức tập thể. Cuốn sách này nhìn nhận ý thức theo hướng nhìn khác.

Nó chỉ ra rằng ý thức cá nhân của mỗi người là một phần trong một tổng thể ý thức lớn hơn bao gồm tất cả các ý thức – của toàn bộ loài người cũng như các sinh vật và sự vật khác trong quá khứ, hiện tại và tương lai.

 

TS Lipman: Tại sao việc nhận thức về Ý thức Tổng thể lại quan trọng?

TS Larry Dossey: Sự nhận biết này là niềm tin lớn nhất cho sự tồn tại vĩnh hằng của chúng ta trên Trái Đất.

Chỉ khi nhận thức được sự kết nối của chúng ta với những thứ khác và với chính Trái Đất ở tầng xúc cảm sâu thẳm nhất, chúng ta mới có đủ can đảm để đưa ra các lựa chọn khó khăn mà sự sống yêu cầu. Vậy nên, cuốn sách này viết về sự tồn tại – về việc bảo vệ Trái Đất và mạng sống của chúng ta.

Alice Walker (nhà văn người Mỹ) có nói: "Chúng ta có thể bảo vệ bất cứ thứ gì chúng ta yêu quý", tôi nghĩ trong số những thứ ta yêu quý có hành tinh này, bản thân chúng ta, con cái chúng ta và các thế hệ tương lai.

Ngoài ra, Ý thức Tổng thể giúp chúng ta kết nối và hòa hợp với tất cả mọi thứ, từ đó chúng ta xây dựng tình yêu thương với tất cả. Do đó, Ý thức Tổng thể giúp chúng ta đưa thế giới này về đúng bản chất của nó.

Vậy, dựa vào đâu chúng ta biết Ý thức Tổng thể thực sự tồn tại? Các gợi ý về Ý thức Tổng thể đều ở xung quanh chúng ta. Điều này không phải là triết học đơn thuần. Qua thời gian, tất cả chúng ta đều đã trải nghiệm những hiện tượng mà chỉ có thể giải thích được nếu chúng ta thừa nhận rằng mình có liên hệ với người khác trong tâm thức.

Tình yêu của người mẹ với con là một ví dụ về sự hòa hợp mà ở đó mọi ranh giới và sự xa cách đều được vượt qua. Hay những người từng có tình yêu sâu đậm đều trải nghiệm một điều là: khi hai con người đã hiểu nhau, đồng cảm với nhau thì khái niệm "người khác" không còn nữa.

Gần đây mọi người quan tâm nhiều tới chuyện phả hệ, tìm hiểu nguồn gốc gia đình, đây có thể coi là sự cố gắng khôi phục lại những liên hệ với người xưa, với mọi người xung quanh và là mong mỏi tìm kiếm sự đồng nhất.

Hơn nữa, con người thường trao đổi từ xa với nhau những suy nghĩ, cảm xúc, thậm chí cả cảm giác của cơ thể. Điều này đặc biệt phổ biến giữa những người có quan hệ tình cảm thân thiết.

Một ví dụ điển hình là khi người mẹ "ngay lập tức cảm nhận" được việc đứa con đang bị nguy hiểm dù đang ở rất xa, như thể người mẹ và đứa con có chung tâm trí và ý thức vậy.

Một ví dụ khác: Con người thường có được kiến thức về sự vật theo những cách không thể giải thích được. Nhà phát minh vĩ đại Thomas Edison từng nói: "Tôi chưa bao giờ sáng tạo điều gì cả. Các ý tưởng đến với tôi từ vũ trụ và vạn vật xung quanh, từ đó tôi diễn đạt lại chúng".

Hay như những người mắc hội chứng bác học (savant) thường bị tổn thương về trí não, họ không thể đọc và không có khả năng học, nhưng họ có những thứ mà chẳng thể nào đạt được thông qua việc học (Stephen Wiltshire là một ví dụ, anh chỉ cần nhìn qua một cảnh vật là có thể vẽ lại chi tiết và chính xác cảnh vật đó).

Khả năng này có được từ đâu? Tôi cho rằng họ có sự kết nối tới một kho tri thức, kho tri thức đó chính là Ý thức Tổng thể.

Con người cũng thường có những giấc mơ rất chi tiết về tương lai, đó là công năng linh cảm, và tôi đã dành trọn một cuốn sách khác để viết về nó.

Trải nghiệm cận tử là một cánh cổng dẫn tới Ý thức Tổng thể. Có mười triệu người Mỹ có trải nghiệm này. Điểm đặc trưng của nó là cảm giác hợp nhất với tất cả mọi thứ, trải nghiệm này mang lại cho người ta một nhận thức sâu sắc đến nỗi cuộc sống của họ đã biến đổi hoàn toàn sau khi bình phục.

Tôi đã bàn luận về trải nghiệm này qua nhiều ví dụ đa dạng, phong phú. Những hiện tượng này sẽ không thể giải thích được bằng hiểu biết hiện tại rằng ý thức của chúng ta bị giới hạn trong bộ não, vốn chỉ tiếp thụ thông tin qua các giác quan vật lý, và ý thức của chúng ta bị tách rời khỏi tất cả các ý thức khác. Vì vậy, để giải thích các hiện tượng trên, đòi hỏi cần có cái nhìn tổng quan hơn về ý thức — đó là cái mà tôi gọi là Ý thức Tổng thể.

Các bằng chứng cho thấy ý thức không bị giới hạn trong bộ não và cơ thể. Và nếu nó không bị giới hạn vào một nơi cụ thể nào đó trong không gian, thì các ý thức đơn lẻ của chúng ta phải liên kết với nhau theo một cách nào đó – một lần nữa, tôi cho rằng chúng liên kết với nhau trong Ý thức Tổng thể.

Lợi ích của nhận thức này vô cùng lớn. Nếu ý thức cá nhân không có giới hạn và hòa vào tất cả các ý thức khác, điều đó có nghĩa chúng ta có thể tiếp cận với tất cả trí tuệ và sự sáng tạo trong đó.

Cùng với đó, vì Ý thức Tổng thể là vô tận không chỉ về không gian mà còn cả về thời gian nên ở một phương diện nào đó thì nó phải là bất tử. Vì vậy quan điểm về Ý thức Tổng thể một cách gián tiếp đảm bảo với chúng ta về sự sống bất tử dù thân xác đã không còn.

 

TS Lipman: Từ đâu ông có ý tưởng về Ý thức Tổng thể?

TS Larry Dossey: Khái niệm về Ý thức Tổng thể đã có từ rất lâu. Nền triết học của người Ấn Độ cổ xưa 3000 năm trước đã nói tới Ý thức Tổng thể, họ gọi nó là thư viện Akashic (Akashic Records).

Trong khái niệm về sự thống nhất giữa con người và thần thánh của đạo Hindu, nó được gọi là: tat tvam asi, nghĩa là tâm hồn hay ý thức của bạn là một phần của thực tại tối nguyên, trước khi vũ trụ được tạo thành thì một ý thức đơn nhất đã tồn tại và ở nơi sâu thẳm nhất nó đồng nhất với bạn.

Nhiều truyền thuyết dành sự tôn kính cho Ý thức Tổng thể. Theo các cách khác nhau, nó được gọi là satori (ngộ) trong phái Thiền, samadhi (trạng thái tâm thức lìa thân xác) trong Yoga, fana (lìa trần) trong Sufi giáo, và ý thức của Chúa Giê su trong đạo Cơ đốc.

Các thuật ngữ khác gồm có ý thức vũ trụ, sự khai trí, thức tỉnh, giác ngộ và nhiều nữa. Dù với tên gọi nào thì trải nghiệm về Ý thức Tổng thể cũng chứa đựng nhận thức rõ ràng về việc vũ trụ và tất cả những gì có trong vũ trụ là một thể thống nhất, không hề có sự phân cách thực sự giữa vạn vật.

Tất cả được kết nối với phần còn lại trong đó. Sự phân cách chỉ là ảo giác. Như nhà tâm ly học Lawrence LeShan đã viết: "Không có sự ngăn cách giữa các thực thể, cả về không gian lẫn thời gian. Toàn bộ vũ trụ được nhận thức như một thực thể duy nhất".

Trải nghiệm về Ý thức Tổng thể cho người ta cảm giác rằng họ đã lĩnh hội được Sự thật không thể chối bỏ. (Nguồn:  Lawrence LeShan, Landscapes of the Mind. Guilford, CT:  Eirini Press;  2012: 91).

Trong kinh Tân Ước có những đoạn ám chỉ về Ý thức Tổng thể. Thánh Paul nói "sự bình yên của Chúa vượt xa mọi sự hiểu biết". Như nhà thần học Joseph Campbell đã diễn giải: Giê su nói rằng thiên đường nằm ở bên trong tâm hồn.

Vậy ai ở thiên đường? Đó là Chúa. Điều đó có nghĩa, Chúa ở trong mỗi con người – vô cùng tận, không biên giới, bất tử và là một, là duy nhất.

Các nhà tiên nghiệm học (transcendentalist) người Mỹ cũng ủng hộ khái niệm Ý thức Tổng thể – điều này thể hiện qua ý tưởng về linh hồn tối cao (linh hồn bao trùm cả vũ trụ) của Emerson, ở đó linh hồn của tất cả mọi người được kết nối với nhau.

Quan niệm về vô thức tập thể của nhà tâm lý học Thụy Sĩ Carl Jung cũng là một dạng của Ý thức Tổng thể.

Một trong những người sáng lập nên ngành tâm lý của Mỹ, William James cũng đề xuất ý thức tập thể và thống nhất.

Nhiều nhà khoa học xuất chúng ở nhiều lĩnh vực khác nhau cũng tán thành quan điểm về Ý thức Tổng thể. Điều này được thể hiện qua các bài viết trong vật lý hiện đại của Erwin Schrödinger, nhà vật lý học từng đoạt giải Nobel, đã đưa ra các phương trình sóng làm nền tảng trung tâm của vật lý lượng tử.

Nhà vật lý học nổi tiếng David Bohm cũng rất ủng hộ quan điểm về một ý thức bao quát, thống nhất chứa tất cả các ý thức đơn lẻ.

Vì vậy quan niệm về Ý thức Tổng thể đã bắt đầu từ hàng nghìn năm trước, liên tục cho tới ngày nay, và nhận được sự ủng hộ bởi nhiều nhân vật vĩ đại trong khoa học và tâm lý học hiện đại.

 

TS Lipman: Ông là một bác sĩ. Vậy, công việc chữa bệnh có liên hệ gì tới mối quan tâm về Ý thức Tổng thể của ông không?

TS Larry Dossey: Đương nhiên là có. Thời kì mới bắt đầu công việc của một bác sĩ nội khoa, một vài sự kiện đã xảy ra với tôi và chúng đã thay đổi hoàn toàn quan điểm của tôi về ý thức, gây xáo trộn trong suy nghĩ của tôi.

Tôi vốn là một người luôn tin rằng ý thức và bộ não về cơ bản là một. Nhưng khi tôi bắt đầu có trải nghiệm về các điềm báo cho biết các thông tin về sự kiện tương lai, tôi bắt đầu nghi ngờ những giáo lý trước đây vốn cho rằng những điều như vậy không thể xảy ra.

Những trải nghiệm này không chỉ diễn ra với tôi, mà còn với các bệnh nhân, cũng như các y tá và bác sĩ khác, họ đã chia sẻ những trải nghiệm tương tự như của tôi.

Trong cuối những năm 1980, các tạp chí y học bắt đầu công bố các thử nghiệm đánh giá ảnh hưởng chữa bệnh của những lời cầu nguyện và mong ước từ những người đang ở cách xa tới các bệnh nhân đang ở trong bệnh viện. Thử nghiệm tương tự được thực hiện với các sinh vật khác, cũng như các cơ quan và tế bào sinh học.

Kết quả của các thử nghiệm càng thêm khẳng định rằng ý thức không bị hạn chế trong não bộ. Những suy nghĩ và ước nguyện của con người có thể vươn ra ngoài cơ thể và thay đổi cả "thế giới bên ngoài".

Một vài đánh giá gọi là phân tích hệ thống hoặc tổng hợp trong lĩnh vực này đã được công bố. Đây là phương pháp tổng hợp kết quả từ nhiều nghiên cứu để đạt được cái nhìn tổng quan về một lĩnh vực cụ thể. Nhiều phân tích như vậy đã được xuất bản trên các tạp chí có bình duyệt. Phần lớn chúng có kết quả cho thấy thực sự có tồn tại ảnh hưởng của ý thức từ khoảng cách xa. Mặc dù vậy, điều này vẫn chưa được đại chúng đón nhận như đáng lẽ nó phải như vậy.

Mặc dù luôn luôn bị phớt lờ bởi những người theo chủ nghĩa hoài nghi, nhưng chúng ta cần nhận ra rằng phạm vi của những thử nghiệm này không chỉ ở loài người mà còn cả động thực vật, vi sinh vật, thậm chí là các phản ứng hóa học.

Tại sao điều này lại quan trọng như vậy? Những người hoài nghi thường cho rằng nếu một người bệnh có biểu hiện tốt hơn nhờ những lời cầu nguyện của người khác ở nơi xa, thì đó đơn thuần là hiệu ứng giả dược– là kết quả của suy nghĩ và những mong đợi tích cực của cá nhân người bệnh.

Nhưng nếu một loài động vật, thực vật, vi sinh vật hay các phản ứng sinh hóa cũng bị tác động, thì không thể xem các ảnh hưởng từ xa là giả dược, vì theo như hiểu biết của chúng ta thì động thưc vật, vi sinh vật và chất hóa học không hề có suy nghĩ tích cực. Chúng không phản ứng với giả dược.

Vậy nên những nghiên cứu với các đối tượng không phải là con người gợi ý rằng các hiệu ứng chữa bệnh qua ý thức trung gian ở khoảng cách xa và các hiện tượng được thực hiện ở khoảng cách xa khác là có thật và chúng ta không hề lừa gạt chính mình.

Chỉ khi nhận thức được sự kết nối của chúng ta với những thứ khác và với chính Trái Đất ở tầng xúc cảm sâu thẳm nhất, chúng ta mới có đủ can đảm để đưa ra các lựa chọn khó khăn mà sự sống yêu cầu.

Những thử nghiệm khác nhau này nhằm chứng minh sự tồn tại của Ý thức Tổng thể. Chúng cho thấy một vài khía cạnh trong ý thức chúng ta hoạt động bên ngoài bộ não và cơ thể con người, không thể bị giới hạn, mà là vô hạn. Và nếu ý thức là vô hạn thì chúng không có biên giới và tất cả các ý thức phải kết nối với nhau.

Một số nghiên cứu gọi là thử nghiệm linh cảm hay thử nghiệm về sự nhận thức được tương lai cho thấy chúng ta có thể có thông tin về các sự kiện trước khi chúng xảy ra.

Tập hợp các bằng chứng lại với nhau, bức tranh về  ý thức vô tận đã trở nên rõ ràng hơn, nó chỉ ra rằng ý thức của chúng ta không có hạn định hay giới hạn ở những vị trí cụ thể trong không gian và thời gian.

Và nếu ý thức của chúng ta không bị bó buộc, chúng phải liên kết với nhau bằng cách nào đó để tạo nên một ý thức duy nhất, một thực thể duy nhất: Ý thức Tổng thể.

TS Lipman: Ông có nghĩ điều này nghe có vẻ khá cấp tiến không?

TS Larry Dossey: Trước đây tôi thường nghĩ như vây, nhưng bây giờ thì không. Các quan điểm mới trong khoa học, nghệ thuật, âm nhạc, giáo dục… đều nghe có vẻ cấp tiến khi mới được đề xuất.

Đặc biệt với vấn đề ý thức thì đúng là như thế. Như một nhà khoa học theo chủ nghĩa hoài nghi đã nói về ý thức không giới hạn rằng: "Đây là một trong những điều tôi sẽ không tin, ngay cả khi nó đúng".

Nhà vật lý học Max Planck, người đặt nền tảng chính của vật lý lượng tử, đã từng vấp phải sự hoài nghi này. Ông nói thế hệ các nhà khoa học đi trước rồi sẽ không còn và sẽ bị thay thế bởi thế hệ trẻ hơn, các cá nhân có tư tưởng cởi mở. Câu nói của Planck được tóm gọn là "khoa học thay đổi từ đám tang này qua đám tang khác".

Sự thay đổi căn bản ở bất kì lĩnh vực nào gần như luôn luôn gặp những cản trở. Khoa học cũng như vậy. Hình như nhiều nhà bảo thủ, hoài nghi nghĩ rằng các khái niệm của chúng ta hiện nay về ý thức là được ghim vào đá — hay nó đang ghim vào não chúng ta?

Dù vậy, các quan điểm mới về ý thức vẫn không ngừng xuất hiện trong lịch sử. Trong thế kỷ 20, chúng ta thấy rất nhiều các ý tưởng mới về ý thức như là vô thức, tiền ý thức (ký ức), tiềm thức và vô thức tập thể.

Ý thức Tổng thể là một dạng của ý thức tập thể, một khái niệm vốn đã được nhìn nhận ở bước sơ khai bởi nhà tâm lý học vĩ đại Carl Jung, nhà tâm lý học William James và nhiều người khác. Nhưng chúng ta có thứ mà Jung và James không có, đó là rất nhiều những bằng chứng thực nghiệm ủng hộ quan điểm này.

TS Lipman: Vậy nhận thức về Ý thức Tổng thể đã khiến cuộc sống của chính ông thay đổi như nào?

TS Larry Dossey: Nhận thức về Ý thức Tổng thể đã khiến cuộc sống của tôi trở nên yên bình, tĩnh lặng và vui vẻ hơn rất nhiều. Tôi vốn là một người nhút nhát, sống cô độc. Nhận thức về vị trí của tôi trong Ý thức Tổng thể đã giúp tôi vượt qua khuynh hướng thích sống cô lập từ nhỏ.

Tôi cảm thấy tôi đã tìm ra một nơi chân thật hơn trong vũ trụ. Đúng hơn, nó giống như trở về nhà và nhận ra là mình chưa bao giờ đi đâu cả.  Nó là cảm giác thuộc về cái gì đó, cảm giác tìm thấy bản thân bạn là một mảnh ghép trong bức tranh vĩ đại của vạn vật.

Nỗi sợ hãi khủng khiếp về cái chết của con người không còn nữa. Điều này quan trọng với một bác sĩ như tôi, bởi vì tôi tin rằng sự sợ hãi về cái chết và sự hủy diệt của xác thân chúng ta đã gây ra nhiều sự đau khổ trong suốt lịch sử loài người hơn tất cả các chứng bệnh thân xác cộng lại.

Ý thức Tổng thể làm giảm bớt sự sợ hãi đó và nỗi đau khổ cũng giảm bớt theo. Tại sao lại như vậy? Ý thức Tổng thể có được sự vĩnh cửu nhờ vào sự vô tận của không gian và thời gian.

Nhận thức về Ý thức Tổng thể đã ảnh hưởng đến cách tôi giao tiếp, quan hệ với mọi người. Tôi trở nên bớt ganh đua, cho đi nhiều hơn, giúp đỡ nhiều hơn, cảm thông nhiều hơn tới khó khăn và vấn đề của người khác, và giao lưu nhiều hơn với mọi người. Mặc dù vậy, tôi vẫn còn có nhiều điều cần phải cải thiện.

Nhận thức Ý thức Tổng thể chỉ cho tôi làm thế nào để có thể tạo ra sự thay đổi. Trong thế giới ngày nay, chúng ta cảm thấy vô cùng áp lực với những thử thách mà mình phải đối mặt. Vậy một cá nhân như tôi có thể làm gì để thay đổi điều này?

Ý thức Tổng thể nâng cao cảm quan của chúng ta về sự đầy đủ và những việc có thể làm, bởi vì cảm quan đó sẽ dẫn chúng ta tới tất cả trí tuệ và sự hiểu biết.

Chúng ta nhận ra rằng chúng ta không cần phải biết và làm tất cả mọi thứ cho cá nhân chúng ta, bởi vì chúng ta là một phần của sự liên kết vĩ đại. Chúng ta không bao giờ, không khi nào đơn độc. Chúng ta thuộc về một nhóm đông vô hạn, chứ không phải là một con sói đơn độc.

Như thế áp lực sẽ giảm bớt đi. Sự khai sáng trong ý thức và tinh thần nảy sinh và có thể cả khiếu hài hước nữa. Và đó chính là sự thay đổi!

Dịch bởi: X Toàn

 

bài viết đặc sắc trong tháng 12/2016

Phương pháp học tiếng Anh giao tiếp hiệu quả trong vòng 6 tháng

Trung tâm Anh ngữ CEP- địa điểm chuyên nghiên cứu về các phương pháp học tiếng Anh giao tiếp hiệu quả nhất trong thời gian 6 tháng đối với học viên ở mức trung cấp và 1 năm dành cho…

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục