Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Khoa học - Công nghệ
  3. Facebook
  4. Bài chia sẻ của Ce Phan và những bình luận về chủ đề 'Việt Nam trong mắt người nước ngoài'

Bài chia sẻ của Ce Phan và những bình luận về chủ đề 'Việt Nam trong mắt người nước ngoài'

Mức trung cấp

Ce Phan's post and comments about 'Vietnam from foreigners' perspective'

After sharing the article "Vietnam from a Briston's perspective" to Facebook along with my statement, Ce Phan received some good responses from his foreign friends. 

(Ce Phan's post with a question)

John Johnson: I definitely notice negative comments about Vietnamese on Facebook. It's not just Vietnamese though, although it is in the Expat forums. Look at the Trump or anti-abortion rhetoric. People often use Facebook as a way to anonymously voice hatred or negative criticism. Facebook doesn't have a monopoly on it, but it certainly is a big place for it. It's one reason I often use Reddit. Although lately I've been feeling to confrontational to get scared off by the bullies and trolls.

Ce Phan: I think that I get your point here. I often surf the homepage and stop at the "hot news" over there. So I think if I read more articles from a specific topic, I may find things different. But I don't like to see scandals, corruptions of a government ... I'd like to know more about "the normal stories". I mean that they are news about meaningful stories from workers, officers ..

John Johnson: OK, yes those are often called "human interest stories". I often have problems finding "good" news sources in my foreign languages. I grew up listening and reading things in English from my family, so I know where to go for what (mostly), but in Spanish and German, I often have problems going beyond main stream stuff. 

I recommend CBC (Canada), NPR (America), or even just Reddit's subReddit "World News" where you can scroll through multiple sources every day and find one you like.

Tom Christie: Facebook is more negative than positive even though its aim is to promote positivity, equality, diversity and inclusion. There are no trump supporters in my friends list. But this lady is warm hearted and positive alike to my friends views on vietnam. Unfortunately haters and negative people tend to share thier feelings and be more voiceful and people love drama.

John Pearce: I agree. Unfortunately, I think that a lot of it comes from a lack of empathy and an expectation that things "should be more like they are in the west."

Ce Phan: To tell you the truth that Vietnamese somehow treat others very strictly even for a small thing. For example, if i make a mistake in my English sentences, foreigners can skip or help me to correct it, but most of Vietnamese will mention it as a serious error and they may conclude to a wrong method that I am applying.

John Pearce: It's one thing for someone to respond negatively to a fellow countrymen; and something completely different to respond negatively when you are a guest in someone's country.

Ce Phan: do you think if it happens to your people when somebody make certain mistakes in their jobs or a kind of behavior?

John Johnson: I've had American coworkers in America who don't tolerate mistakes at all, some too much, and others in between. I don't really interact with my Vietnamese colleagues much, so it's hard to compare. I just teach and, even when we share a class, we don't often need to communicate much (if at all). I've certainly worked with other nationalities (notably Guatemalans, Mexicans, and Germans) though. 

That's not to say there aren't differences, but I think it's a slippery slope between comparing how work is done in a country and racist or bigoted judgments. 

One thing that often comes up is punctuality in Vietnam. Some say its culture and others say it's not culture. For me part of the question in what defines us as human beings, and particularly culturally, is whether we do things out of choice or out of convenience. Many Vietnamese are late because of poor infrastructure. There's overcrowding, traffic, bad maps, etc. Would they do otherwise if they could? I'm sure most would. 

Looking at it another way... here's a definition of culture from Circles of Sustainability, "The cultural is defined as a social domain that emphasizes the practices, discourses, and material expressions that over time express the continuities and discontinuities of social meaning of a life held-in-common."

Do Vietnamese express something when they come late? This topic has come in many times. The only time I've ever heard anybody say anything other than an excuse or apologize was a little kid who said that it wasn't a big deal because it was only a few minutes. When I explained that it was more than 30, he seemed to agree and get quiet. Usually, there is an apology and, even among Vietnamese, there seems to be a general consensus that punctuality is important. 

To make my point clearer, compare "being late" to "wearing ao dai". Ask a Vietnamese person why they wear it, what it means to them, and pretty much anything else. You'll get a much more fluid answer with specifics. The latter case expresses something, the former a lack of something. People are often late as a consequence of other actions; it's not an end product. So what's the point in calling it culture? 

To me, it serves as a way of explaining a much harder truth, that there are certain failings in society. Why are Americans so often obese? You can explain it away by saying "We love food!", but you fail to take into consideration how often we get exercise, our types of jobs, our use of cars, and our diet. How many Americans eat to being morbidly obese because they think it is who they are? How many Vietnamese are late because they think it is an important part of thousands of years of cultural heritage?

Likewise, when people drive, why are they so often assholes? If your answer doesn't include how incredibly crowded the streets are at least to some degree contributing to it, then you're really missing an important point. It might be that children are raised to care only about their immediate family, but then you get into a question of the fact that family is also often out on the streets too. Also, driving safely can reflect well on the family. What we perceive as being asshole behavior isn't necessarily so. I think most people would agree that someone who cuts you off because they don't care about you and someone who cuts you off because they think you aren't important are two different things. 

personal interest ≠ driving recklessly

However, there's no question that how families interact is important in understanding a people or people in general. If people put that sort of logical thinking into practice in other areas as well, I think the world would be a much better place.

John Pearce: Americans can be very unforgiving or very forgiving, depending on the person and the circumstance. Most people I know are harder on themselves than others. I do not understand the language here, so I can neither accurately nor fairly compare how Vietnamese treat each other vs. how Westerners treat each other. We use tone for emphasis and Vietnamese use it for meaning, so I frequently think someone is angry when they're not. Many, though not all, Westerners also use sarcasm, which does not seem to exist here (that opinion is based on the observation that when I'm sarcastic in a conversation with a native Vietnamese, I'm always taken literally).

Source: Facebook



Bài chia sẻ và những lời bình luận của Ce Phan về bài báo 'Việt Nam trong mắt người nước ngoài'

Sau khi chia sẻ lên Facebook cùng với lời bình luận về bài báo "Việt Nam trong mắt của người Anh", Ce Phan đã nhận được một số phản hồi chất lượng từ những người bạn nước ngoài.

(Bài đăng của Ce Phan cùng với một câu hỏi: 'Có những quan điểm khác nhau về đất nước và con người Việt Nam giữa báo chí và truyền thông xã hội. Khi tôi đọc những bình luận của người nước ngoài qua báo chí thì họ thường chia sẻ những lời khen, đặc biệt là từ những người sống và làm việc ở Việt Nam. Nhưng đối với những bình luận mà tôi đọc trên Facebook thì thường tiêu cực. Bạn có thấy điều đó không')

John Johnson: Tôi đặc biệt chú ý đến những lời nhận xét tiêu cực về người Việt trên Facebook. Nó không đơn thuần ở các diễn đàn người Việt, mà nó còn ở trong các diễn đàn của người nước ngoài. Hãy nhìn vào cách hùng biện của ông Trump hay của những kẻ chống phá. Người ta thường sử dụng Facebook như một cách ẩn danh để bày tỏ sự căm phẫn hay những lời bình luận tiêu cực. Không có sự độc chiếm quyền kiểm soát trên Facebook nhưng chắc chắn nó là một không gian rộng lớn để bày tỏ cảm xúc. Đó là lý do tôi thường sử dụng Reddit. Mặc dù gần đây tôi cảm thấy sợ hãi khi đương đầu với những kẻ hăm dọa và khiêu khích.

Ce Phan: Tôi hiểu phần nào quan điểm của bạn. Tôi thường lướt qua trang chủ và ngừng lại ở những tin "hot". Vì vậy, tôi nghĩ nếu tôi đọc thêm những bài báo về chủ đề đặc trưng nào đó thì tôi có thể tìm thấy những điều khác biệt. Nhưng tôi không thích xem những vụ tai tiếng, hay nạn tham nhũng của chính phủ ... Tôi muốn tìm hiểu nhiều hơn về "những câu chuyện bình dị đời thường". Với tôi đó là những bài báo viết về câu chuyện đầy ý nghĩa từ công nhân, viên chức..

John Johnson: Đúng, những tin tức loại này thường được gọi là "những câu chuyện đời thường". Tôi thường gặp vấn đề trong việc tìm kiếm các nguồn tin chính thống bằng ngôn ngữ của mình. Tôi hình thành kĩ năng nghe và đọc những thứ bằng tiếng Anh từ gia đình, vậy nên tôi biết nơi để tìm kiếm và mục đích của nguồn tin đó (chủ yếu), tuy nhiên, bằng tiếng Tây Ban Nha và tiếng Đức, tôi thường gặp khó khăn khi đi quá giới hạn những luồng tin chính cần đọc. Tôi đề xuất với bạn một số trang nên dùng như CBC (Canada), NPR (Mỹ), hoặc thậm chí Reddit's subReddit "World News", đó là những trang bạn có thể xoáy vào nhiều nguồn tin khác nhau được cập nhật mỗi ngày và tìm thấy một trang mà bạn thích.

Tom Christie: Facebook có nhiều tin tức tiêu cực hơn là tích cực thậm chí dù mục đích của nó là để tăng thêm sự lạc quan, bình đẳng, đa dạng và sự bao quát. Trong danh sách bạn bè của tôi không có ai ủng hộ ông Trump. Nhưng người phụ nữ này đã được truyền hơi ấm và tính lạc quan giống với những quan điểm của bạn bè tôi về Việt Nam. Không may thay, những kẻ thù ghét và những kẻ suy nghĩ tiêu cực có xu hướng chia sẻ những cảm xúc và những lời nói cường điệu hóa và người ta ưa thích sự phóng đại.

John Pearce: Tôi đồng ý. Thật không may, tôi nghĩ rằng rất nhiều thứ có thể xuất phát từ sự thiếu đồng cảm và sự kỳ vọng "mọi thứ nên giống như cách họ sống ở phương Tây."

Ce Phan: Nói thật rằng, người Việt thường đối xử với những người Việt khác khá khắt khe ngay cả với điều nhỏ nhặt. Ví dụ, nếu tôi mắc một lỗi trong câu tiếng Anh, người nước ngoài có thể bỏ qua hoặc giúp tôi sửa nó, nhưng phần lớn người Việt sẽ xem nó như là một lỗi sai nghiêm trọng và họ có thể kết luận tôi áp dụng sai phương pháp.

John Pearce: Đó là một hành động khiến cho người khác có những phản hồi tiêu cực về người dân của bạn; đồng thời khi bạn là một du khách ở một quốc gia của một người nào đó thì những phản hồi tiêu cực đó hoàn toàn trái ngược.

Ce Phan: Bạn có nghĩ rằng điều đó có thể xảy ra với người dân của bạn khi có ai đó phạm phải sai lầm trong công việc hoặc trong cách cư xử của họ hay không?

John Johnson: Ở Mỹ, tôi có những người đồng nghiệp là người Mỹ, phần nhiều là những người không bao giờ chịu tha thứ cho mọi sai phạm, và những người khác có ý kiến trung lập. Thật sự tôi không làm việc nhiều với đồng nghiệp Việt, vì vậy rất khó để so sánh. Tôi chỉ giảng dạy và thậm chí ngay cả khi chúng tôi ở trong cùng một lớp thì chúng tôi cũng không cần thiết phải thường xuyên trao đổi nhiều (nếu có). Dù rằng tôi đã làm việc với các dân tộc khác (đặc biệt là người Guatemala, người Mexicans, và người Đức).

Không thể kết luận là không có sự khác biệt, nhưng tôi nghĩ rằng thật sự khập khiễng khi so sánh giữa cách làm việc của một quốc gia với sự đánh giá phân biệt chủng tộc hay sự cả tin mù quáng.

Có một vấn đề thường xảy ra ở Việt Nam đó là tính đúng giờ. Một số người nói đó là văn hóa nhưng những người khác lại không cho là vậy. Đối với tôi, câu hỏi được đặt ra là chúng ta là con người, và có văn hóa cụ thể thì liệu chúng ta có làm những điều đó khi chúng ta không còn sự lựa chọn hay không còn sự thuận tiện hay không. Nhiều người Việt trễ giờ là vì cơ sở hạ tầng nghèo nàn. Và do tình trạng đông người, giao thông quá tải, bản đồ sai, vv. Nếu có thể họ sẽ làm gì khác hơn? Tôi chắc chắn họ nhất định sẽ làm.

Nhìn theo hướng khác ... đây là một định nghĩa về văn hoá từ sự điều chỉnh bền vững, "Văn hoá được định nghĩa là một lĩnh vực xã hội nhấn mạnh thực tiễn, diễn thuyết và biểu thị vật chất đồng thời thể hiện sự liên tục và gián đoạn theo thời gian của ý nghĩa xã hội về một cuộc sống nói chung".

Người Việt có thể hiện điều gì đó khi họ đến trễ giờ hay không? Vấn đề này đã xuất hiện nhiều lần. Lần duy nhất tôi đã từng nghe ai đó nói khác ngoài lời và  bào chữa hay xin lỗi là một đứa trẻ nhỏ, câu bé nói đó không phải là việc lớn bởi vì nó chỉ trễ vài phút. Khi tôi giải thích rằng đã mất hơn 30 phút thì cậu bé có vẻ như chấp nhận và im lặng. Thông thường, sẽ có một lời xin lỗi, và thậm chí giữa những người Việt, dường như đều có chung quan điểm rằng tính đúng giờ là quan trọng.

Để làm rõ hơn quan điểm của tôi, hãy so sánh "việc trễ giờ" với "việc mặc áo dài". Hỏi một người Việt tại sao họ mặc nó, hĩa gì với họ, và bất cứ điều gì khác. Bạn sẽ nhận được câu trả lời với nhiều sự thay đổi và cụ thể. Trường hợp thứ hai thể hiện điều gì đó, còn trường hợp đầu tiên lại thiếu thứ gì đó. Mọi người thường trễ do hậu quả của những hành động khác; nó không phải là sản phẩm cuối cùng. Vì vậy, cái gì gọi là văn hóa?

Đối với tôi, nó như là một cách thích hợp để giải thích một sự thật hà khắc, có những khuyết điểm nhất định trong xã hội. Tại sao người Mỹ thường béo phì? Bạn có thể giải thích nó bằng cách nói rằng "Chúng tôi yêu thức ăn!", Nhưng bạn lại không nghĩ đến mức độ chúng tôi tập thể dục, công việc, loại xe sử dụng và chế độ ăn kiêng của chúng tôi. Có bao nhiêu người Mỹ ăn để bị béo phì vì họ nghĩ nó thể hiện họ là ai? Có bao nhiêu người Việt bị trễ vì họ nghĩ rằng đó là một phần quan trọng của dia sản văn hóa ngàn năm?

Tương tự như vậy, khi mọi người lái xe, tại sao họ thường xuyên bị lừa? Nếu câu trả lời của bạn không bao gồm mức độ đông đúc trên các tuyến đường ảnh hưởng ít nhiều tạo nên vấn đề đó thì thực sự bạn đang bỏ sót một điều quan trọng. Có thể là trẻ em được nuôi dạy chỉ để chăm sóc cho gia đình, nhưng sau đó bạn nhận được câu hỏi thực tế là gia đình cũng thường xuyên đi trên đường. Đồng thời, lái xe an toàn cũng có thể phản ánh tốt về gia đình. Những gì chúng ta cảm nhận như hành vi lừa đảo là không cần thiết. Tôi nghĩ hầu hết mọi người sẽ đồng ý rằng ai đó đã cắt ngang bạn vì họ không quan tâm đến bạn và ai đó đã cắt ngang bạn vì họ nghĩ bạn không quan trọng là hai điều khác nhau.

Lợi ích cá nhân ≠ lái xe ẩu

Tuy nhiên, không thể bàn cãi rằng gia đình quan trọng như thế nào trong việc thấu hiểu một người hay mọi người nói chung. Nếu người ta đưa những suy nghĩ logic vào thực tiễn ở nhiều nơi khác nhau, tôi nghĩ thế giới sẽ có một nơi tốt hơn nhiều.

John Pearce: Người Mỹ có thể không tha thứ hoặc tha thứ, tùy thuộc vào thái độ người đó và hoàn cảnh. Hầu hết những người tôi biết bản thân họ khó hơn những người khác. Tôi không hiểu ngôn ngữ ở đây, vì vậy tôi không thể so sánh chính xác hoặc công bằng cách người Việt đối xử với nhau so với cách người phương Tây đối xử với nhau. Chúng tôi sử dụng giọng điệu để nhấn mạnh còn người Việt dùng ý nghĩa để nhấn mạnh, vì vậy tôi thường nghĩ rằng một người nào đó tức giận khi họ không nói gì. Nhiều người phương Tây, mặc dù không phải tất cả, cũng thể hiện thái độ mỉa mai mà dường như ở đây không có (ý kiến đó dựa trên sự quan sát khi tôi mỉa mai trong cuộc trò chuyện với người bản xứ, tôi luôn luôn dẫn dắt theo nghĩa đen).


Dịch bởi: thuyloan

bài viết đặc sắc trong tháng 07/2020

Tại sao thầy Ce Phan lại tạo kênh Youtube bằng tiếng Anh?

Thầy Ce Phan được biết đến như là một giáo viên dạy tiếng Anh tại thành phố Hồ Chí Minh trước khi chuyển đến sống tại Nhật Bản vào năm 2018.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục