Cork

Cork - the thick bark of the cork oak tree (Quercus suber) - is a remarkable material. It is tough, elastic, buoyant, and fire-resistant, and suitable for a wide range of purposes. It has also been used for millennia: the ancient Egyptians sealed then sarcophagi (stone coffins) with cork, while the ancient Greeks and Romans used it for anything from beehives to sandals.

And the cork oak itself is an extraordinary tree. Its bark grows up to 20 cm in thickness, insulating the tree like a coat wrapped around the trunk and branches and keeping the inside at a constant 20°C all year round. Developed most probably as a defence against forest fires, the bark of the cork oak has a particular cellular structure - with about 40 million cells per cubic centimetre - that technology has never succeeded in replicating. The cells are filled with air, which is why cork is so buoyant. It also has an elasticity that means you can squash it and watch it spring back to its original size and shape when you release the pressure.

Cork oaks grow in a number of Mediterranean countries, including Portugal, Spain, Italy, Greece and Morocco. They flourish in warm, sunny climates where there is a minimum of 400 millimetres of rain per year, and no more than 800 millimetres. Like grape vines, the trees thrive in poor soil, putting down deep root in search of moisture and nutrients. Southern Portugal’s Alentejo region meets all of these requirements, which explains why, by the early 20th century, this region had become the world’s largest producer of cork, and why today it accounts for roughly half of all cork production around the world.

Most cork forests are family-owned. Many of these family businesses, and indeed many of the trees themselves, are around 200 years old. Cork production is, above all, an exercise in patience. From the planting of a cork sapling to the first harvest takes 25 years, and a gap of approximately a decade must separate harvests from an individual tree. And for top-quality cork, it’s necessary to wait a further 15 or 20 years. You even have to wait for the right kind of summer’s day to harvest cork. If the bark is stripped on a day when it’s too cold - or when the air is damp - the tree will be damaged.

Cork harvesting is a very specialised profession. No mechanical means of stripping cork bark has been invented, so the job is done by teams of highly skilled workers. First, they make vertical cuts down the bark using small sharp axes, then lever it away in pieces as large as they can manage. The most skilful cork- strippers prise away a semi-circular husk that runs the length of the trunk from just above ground level to the first branches. It is then dried on the ground for about four months, before being taken to factories, where it is boiled to kill any insects that might remain in the cork. Over 60% of cork then goes on to be made into traditional bottle stoppers, with most of the remainder being used in the construction trade, Corkboard and cork tiles are ideal for thermal and acoustic insulation, while granules of cork are used in the manufacture of concrete.

Recent years have seen the end of the virtual monopoly of cork as the material for bottle stoppers, due to concerns about the effect it may have on the contents of the bottle. This is caused by a chemical compound called 2,4,6-trichloroanisole (TCA), which forms through the interaction of plant phenols, chlorine and mould. The tiniest concentrations - as little as three or four parts to a trillion - can spoil the taste of the product contained in the bottle. The result has been a gradual yet steady move first towards plastic stoppers and, more recently, to aluminium screw caps. These substitutes are cheaper to manufacture and, in the case of screw caps, more convenient for the user.

The classic cork stopper does have several advantages, however. Firstly, its traditional image is more in keeping with that of the type of high quality goods with which it has long been associated. Secondly - and very importantly - cork is a sustainable product that can be recycled without difficulty. Moreover, cork forests are a resource which support local biodiversity, and prevent desertification in the regions where they are planted. So, given the current concerns about environmental issues, the future of this ancient material once again looks promising.

Source: Cambridge IELTS 12

 

Chất liệu bần

Bần - vỏ dày của cây sồi bần (Quercus suber) - là một loại vật liệu đặc biệt. Nó dẻo dai, đàn hồi, nổi được trên mặt nước và chịu được nhiệt, và còn thích hợp để sử dụng cho nhiều mục đích khác nhau . Nó cũng đã được sử dụng trong hàng thiên niên kỷ: người Ai Cập cổ đại niêm phong quách (Quan tài đá) bằng cây bần, trong khi Người Hy Lạp cổ và người La Mã đã sử dụng nó cho nhiều thứ từ tổ ong đến dép sandal.

Và chính cây sồi bần là một loại cây phi thường. Vỏ của nó phát triển dày đến 20 cm, bao bọc cây như một chiếc áo khoác bọc quanh thân và cành cây và giữ nhiệt độ bên trong ổn định ở mức 20 ° C cả năm. Thích ứng chủ yếu có lẽ là để phòng chống cháy rừng, vỏ cây sồi bần có cấu trúc tế bào đặc biệt - với khoảng 40 triệu tế bào trên một cm khối – điều mà công nghệ chưa bao giờ sao chép thành công. Các ô được lấp đầy bởi không khí, đó là lý do tại sao vỏ cây lại có thể nổi được như vậy. Nó cũng có độ đàn hồi, nghĩa là bạn có thể ép nó và xem nó trở về kích thước và hình dạng ban đầu khi bạn giải phóng áp lực.

Cây sồi bần phát triển tại nhiều nước ở Địa Trung Hải, bao gồm Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Ý, Hy Lạp và Ma-rốc. Chúng nở hoa tại vùng có khí hậu nóng ấm, nơi có lượng mưa tối thiểu là 400 milimét mỗi năm, và không quá 800 milimet. Giống như nho, cây mọc nhanh ở những vùng đất khô cằn, đâm sâu rễ để tìm kiếm hơi ẩm và chất dinh dưỡng. Phía Nam Khu vực Alentejo của Bồ Đào Nha đáp ứng tất cả những yêu cầu này, điều này giải thích tại sao, vào đầu thế kỷ 20 khu vực này đã trở thành quốc gia lớn nhất thế giới sản xuất nút chai, và tại sao hôm nay nó chiếm khoảng một nửa số bần được sản xuất trên khắp thế giới.

Hầu hết các rừng bần đều được sở hữu bởi hộ gia đình. Nhiều doanh nghiệp gia đình này, và thực ra cũng chính bằng độ tuổi của loại cây này, đã khoảng tầm 200 tuổi. Hơn thế nữa, sản xuất bần là một việc làm cần sự kiên nhẫn. Từ lúc trồng một cây bần nhỏ cho đển vụ thu hoạch đầu tiên mất 25 năm, khoảng cách giữa các mùa là khoảng một thập kỉ. Và để có được loại nứa chất lượng tốt nhất cần phải đợi thêm 15 đến 20 năm nữa. Bạn thậm chí phải chờ đúng ngày hè để thu hoạch bần. Nếu vỏ cây bị bóc vỏ ra trong một ngày quá lạnh - hoặc khi không khí ẩm ướt - cây sẽ bị hư hỏng.

Thu hoạch bần là một nghề chuyên biệt. Không có phương tiện cơ học bóc vỏ nào được phát minh ra, vì vậy công việc được thực hiện bởi các đội công nhân lành nghề. Trước tiên họ cắt dọc vỏ cây bằng những chiếc rìu, sau đó đẩy lên bằng đòn bẩy ra những miếng to nhất mà họ có thể lột ra được. Người lột vỏ bần lành nghề nhất là người có thể nậy ra một cái vỏ hình bán nguyệt chạy dọc theo chiều dài của thân cây từ ngay trên mặt đất đến những nhánh cây đầu tiên. Sau đó nó được sấy khô trên mặt đất khoảng bốn tháng, trước khi được đưa đến các nhà máy, nơi nó được đun sôi để giết bất kỳ côn trùng nào có thể vẫn còn trong vỏ nứa. Trên 60% vỏ bần sau đó sẽ được làm thành những nút chai truyền thống, với hầu hết phần còn lại được sử dụng trong thương mại xây dựng, Corkboard và gạch lát là những vật liệu lý tưởng trong cách nhiệt và cách âm, trong khi các hạt của vỏ bần được sử dụng trong sản xuất bê tông.

Những năm gần đây đã chứng kiến ​​sự kết thúc của sự độc quyền của vỏ bần trong việc làm nút chai, bởi những lo lắng về những ảnh hưởng của nó lên nước chứa trong chai. Điều này được gây một hợp chất hóa học gây ra Gọi là 2,4,6-trichloroanisole (TCA), hình thành qua sự tương tác Phenol thực vật, clo và nấm mốc. Nồng độ thấp nhất – ít đến khoảng 3 đến 4 phần tỉ tỉ - có thể làm hỏng hương vị của sản phẩm chứa trong chai. Kết quả này là bước đi đầu tiên chậm rãi nhưng vẫn ổn định đối với các nút nhựa và, gần đây hơn, nắp nhôm vặn. Những chất thay thế này rẻ hơn khi sản xuất và, nắp vặn còn tiện lợi hơn cho người sử dụng.

Tuy vậy những nắp chai loại cũ vẫn có vài lợi ích. Thứ nhất, hình ảnh truyền thống của nó phù hợp hơn với loại hàng chất lượng cao mà nó đã gắn liền với từ lâu. Thứ hai - và rất quan trọng - nút chai là một sản phẩm bền vững có thể được tái chế mà không gặp khó khăn gì. Hơn thế nữa, rừng bần là một nguồn tài nguyên hỗ trợ đa dạng sinh học địa phương và ngăn ngừa sa mạc hóa vùng đất chúng được trồng. Vì vậy, liên quan đến các mối quan ngại hiện nay về vấn đề môi trường, tương lai của vật liệu cổ xưa này một lần nữa có vẻ đầy hứa hẹn.

 

Dịch bởi: Lưu Thu Hằng (chỉnh sửa bởi Ce Phan)