Bài viết liên quan:

The Christmas Spirit Strikes Again

Blessed is the season which engages the whole world in a conspiracy of love!—Hamilton Wright Mabie

I always dreamed of pulling off the surprise prank of a lifetime. You know, the kind you see on TV, or laugh about late at night with friends? Well, thanks to a little determination, some luck, and a generous helping of Christmas Spirit, my dream became a reality.

My family is Canadian, although my sister moved down to Australia a few years ago to study speech pathology. She was graduating just before Christmas, but due to my own scholarly schedule back home, I would not be unable to make it down in time for her graduation. She was understandably disappointed, and I felt guilty that I wasn’t able to be there for her on this most special of occasions.

While I was talking to my supervisor the week before my sister’s graduation, the conversation drifted toward Christmas plans. When I mentioned that I would be missing my sister’s graduation by less than forty-eight hours, she commented, “Well, if you want to go, I have no problem with it, so go ahead!” I couldn’t believe my luck! I nearly jumped for joy. “Just make sure you get permission from admin,” she added. My heart sank. The administration at my school was notorious for denying any sort of time-off requests, and last-minute pleas would undoubtedly draw nothing but ire. I almost didn’t bother asking, because I knew it would be a waste of time and I didn’t feel like a thorough chastisement. Plus, I knew the answer already: no. But something in me decided to try, just in case. Maybe it was the hope that the Christmas Spirit would somehow permeate the administrative office at this time of year.

When I returned home to find the Associate Dean’s reply in my inbox, I steeled myself for disappointment. I gritted my teeth, opened the e-mail, and started to read. And re-read. And re-read, just to make sure I’d understood. Approval? I could actually go? I rubbed my eyes—there must be a mistake. But no. I was flabbergasted. There was no logical explanation. I couldn’t believe my luck! The only explanation I could possibly come up with was that the Christmas Spirit had been lurking in the heart of my Associate Dean when she’d read my request.

Immediately, I called the airline. Miraculously, even during the busy Christmas season, I was able to change my ticket to arrive the day before my sister’s graduation.

With news this fantastic, I was bursting to tell my sister. But, fingers on the dial, I paused. Wouldn’t it be so much more fantastic if I could surprise her? I pictured myself just showing up, knocking at her door. What a state of shock she would be in! I laughed gleefully to myself as I pictured her face when she opened the door and saw me. She loves pranks and practical jokes of all sorts. Pulling off a prank like this would certainly be the ultimate gift, and if I were successful, she’d probably be more excited about my unconventional arrival than even my attendance at her graduation.

Slowly the idea evolved in my mind. For a surprise of this grand a scale, I needed a much more dramatic arrival than just a ring of the doorbell. For me, Christmas surprises are epitomized by presents. Or at least boxes. What if I could arrive in a box? I started to plot. Then, brilliance struck. Getting delivered in a box to my sister’s house by couriers! I knew if I pulled this off, my presence at her graduation and my grand arrival would be the best Christmas present I could ever give my sister. No one appreciates a prank like a prankster!

Although I was leaving in less than seventy-two hours, I frantically jumped on my computer in Halifax, Nova Scotia, Canada, and started Googling courier companies. One of the first I came across, and the only one willing to go along with my Christmas surprise, was CouriersPlease. At first the branch manager said no, pointing out that Christmas was their busiest season and he couldn’t spare a courier for this rather unorthodox request. But he suddenly and inexplicably warmed up to the idea and actually volunteered to dress up and deliver me himself. The Christmas Spirit strikes again!

Upon arrival in Australia, the manager met me in full uniform, but that wasn’t all. He’d brought one of his couriers, plus a CouriersPlease van along for the ride as well! They even had a reinforced box prepared for me that they’d already tested at the office. I’d thought it would be easiest to walk up to the doorway, and then jump in the box while they rang the doorbell. But no, they insisted; my sister might see me through the window and they certainly didn’t want to jeopardize my Christmas surprise. Instead, they parked a few hundred meters up the street, where they loaded me in the box and carried me all the way up to my sister’s, where they rang the doorbell and announced they had a delivery for her.

I couldn’t see the look on my sister’s face as she opened the door to couriers with a surprise delivery, but I could tell from her voice that she was more than a little perplexed. This soon morphed into utter disbelief and shock when the box was opened and she saw her older sister sitting inside smiling up at her. She was at a complete loss for words, and I will never forget the look on her face as she opened those flaps on the box.

It was such a gift to be able to attend my sister’s graduation, and to show her my love by giving her the most unique, unconventional Christmas present in the history of our family. It was a memory both she and I will cherish forever. It also served as a lesson for me: never, ever underestimate the power of the Christmas Spirit. It can move hearts, minds, and yes, even people in boxes.

Source: Heather Thompson

 

 

Chúa Giáng sinh một lần nữa tạo ra phép màu

Phúc thay trong thời gian này tất cả mọi người trên thế gian đều tham gia vào một âm mưu của tình yêu!

Tôi luôn mơ ước được kéo ra khỏi trò đùa bất ngờ của cuộc đời. Bạn biết đấy, các thể loại mà bạn nhìn thấy trên TV, hay cười đùa với bạn bè đêm khuya? Vâng, bằng một chút quyết tâm, một chút may mắn, và sự trợ giúp hào phóng của chúa Giáng sinh, giấc mơ của tôi đã trở thành hiện thực.

Gia đình tôi là người Canada mặc dù em gái tôi chuyển sang Úc vài năm trước để học về "Bệnh lý ngôn ngữ". Cô ấy tốt nghiệp vào trước dịp Giáng sinh nhưng vì chính kế hoạch học tập của tôi ở quê nhà nên tôi không thể có mặt trong lễ tốt nghiệp của em gái. Em gái tôi thất vọng vì điều đó và tôi cảm thấy tội lỗi vì chính mình đã không thể ở bên em vào dịp đặc biệt này.

Khi tôi nói chuyện với giáo viên hướng dẫn của mình vào trước tuần em gái tôi tốt nghiệp, câu chuyện chuyển hướng sang những kế hoạch Giáng sinh. Lúc tôi đề cập đến việc mình sẽ bỏ lỡ lễ tốt nghiệp của em gái trong chưa đầy 48 tiếng đồng hồ nữa và cô ấy nói với tôi "chà, nếu em muốn đi, tôi không có vấn đề gì cả nên hãy đi tới đó" Tôi không tin mình lại may mắn đến vậy. Tôi gần như nhảy lên vì vui sướng. Cô ấy nói thêm "Chỉ cần chắc chắn rằng em có sự cho phép của Hội đồng". Lòng tôi nặng trĩu. Hội đồng ở trường tôi nổi tiếng về việc phản đối bất cứ thể loại yêu cầu thời gian nghỉ nào và lời bào chữa ở phút cuối không có gì hơn ngoài sự giận dữ. Tôi gần như không bận tâm hỏi bởi vì tôi biết nó chỉ tốn thời gian và tôi không cảm thấy như một sự trừng phạt hoàn toàn. Thêm vào đó, tôi biết câu trả lời sẽ là không. Nhưng có gì đó trong tôi đã quyết định thử trong trường hợp được chấp nhận. Có thể tôi hi vọng chúa Giáng sinh bằng cách nào đó sẽ thâm nhập vào phòng hành chính vào thời gian này trong năm.

Khi tôi trở về nhà và nhận được thư trả lời của trưởng khoa trong hộp thư đến của mình, tôi đã chuẩn bị sự thất vọng. Tôi nghiến răng, mở thư và bắt đầu đọc. Và đọc đi đọc lại lần nữa để chắc rằng mình đang đọc đúng nội dung của thư. "Chấp nhận" ư? Tôi có thể đi ư? Tôi dụi mắt, chắc hẳn phải có sự nhầm lẫn gì ở đây. Nhưng không, tôi lấy làm kinh ngạc. Không có sự giải thích hợp lý nào ở đây. Tôi không tin vào vận may của mình. Lời giải thích duy nhất cho việc này mà tôi có thể nghĩ tới là Chúa giáng sinh đã trú ngụ trong trái tim của trưởng khoa khi bà đọc lời thỉnh cầu của tôi.

Ngay lập tức, tôi gọi cho hãng hàng không. Thật kỳ diệu, ngay cả trong mùa Giáng sinh bận rộn, tôi đã có thể thay đổi vé của mình để đến vào ngày trước khi tốt nghiệp của em gái.

Tôi đã muốn thông báo ngay cho em mình về tin này. Nhưng khi đưa tay chuẩn bị bấm số tôi đã ngưng lại. Chẳng phải nó còn tuyệt vời hơn nếu tôi có thể làm em ấy ngạc nhiên. Tôi hình dung ra mình xuất hiện và gõ cửa nhà. Khi ấy em gái tôi sẽ bất ngờ như thế nào. Tôi vui sướng khi hình dung ra gương mặt em khi mở cửa và nhìn thấy tôi. Em ấy thích các thể loại trò đùa tinh nghịch. Tạo ra trò đùa như thế kiểu như một món quà vô giá mà nếu như tôi thành công thì có lẽ em tôi sẽ phấn khích hơn về sự có mặt bất ngờ này còn hơn cả sự tham dự của tôi vào ngày lễ tốt nghiệp.

Tôi dần hình thành các ý tưởng trong đầu. Để bất ngờ này trở lên ngạc nhiên hơn, tôi cần sự xuất hiện đầy ấn tượng hơn là chỉ là việc nhấn chuông cửa. Đối với tôi, sự ngạc nhiên trong Giáng sinh là hình ảnh thu nhỏ bởi những món quà. Hoặc ít nhất là những cái hộp. Liệu tôi có thể tới đó trong một cái hộp? Tôi bắt đầu bày ra kế hoạch. sau đó là sự bất ngờ rực rỡ. Tôi sẽ được gửi đi trong một cái hộp đến nhà em gái tôi bởi người vận chuyển. Tôi biết rằng nếu tôi làm được điều đó thì sự có mặt của tôi tại lễ tốt nghiệp của em gái và sự xuất hiện ấn tượng đó có thể là món quà Giáng sinh tuyệt vời nhất mà tôi có thể tặng cho em gái mình. Không ai lại cảm kích trò chơi khăm bằng người tạo ra nó được.

Mặc dù tôi rời đi chưa đầy 72 giờ, tôi điên cuồng vồ lấy cái máy tính khi ở Canada và bắt đầu tìm kiếm công ty vận chuyển. Một trong những trang tôi đã xem qua thì chỉ có một nơi sẵn sàng cùng tạo ra Giáng sinh bất ngờ của tôi, đó là CouriersPlease. Lúc đầu người quản lý chi nhánh đã nói không và nói rằng Giáng sinh là mùa bận rộn nhất của họ và ông không thể để cho một nhân viên thực hiện yêu cầu không chính thống này. Tuy nhiên, ông đột ngột và thật khó hiểu làm nóng lên ý tưởng và hoàn toàn tình nguyện cải trang và ông sẽ là người gửi tôi đi. Chúa Giáng sinh lại can thiệp một lần nữa!

Sau khi đến Úc, người quản lý đã gặp tôi trong bộ đồng phục nghiêm chỉnh, nhưng đó không phải là tất cả. Ông đã đi cùng những nhân viên vận chuyển của ông, cộng với một xe tải CouriersPlease cũng đi theo nữa! Họ thậm chí đã có một hộp cố định chuẩn bị cho tôi và họ đã thử nghiệm tại văn phòng rồi. Tôi nghĩ rằng dễ dàng nhất là tôi đi bộ đến cửa,và sau đó nhảy vào trong hộp trong khi họ bấm chuông cửa. Nhưng không, họ khẳng định; chị tôi có thể thấy tôi qua cửa sổ và chắc chắn họ không muốn làm mất đi sự bất ngờ trong Giáng sinh của tôi. Thay vào đó, họ đậu trước đó vài trăm mét trên phố,họ đưa tôi vào hộp và mang tôi đi hết con đường để đến chỗ em gái của tôi và bấm chuông cửa rồi thông báo rằng họ đã giao hàng cho em ấy.

Tôi không thể nhìn thấy vẻ mặt của em gái tôi khi em ấy mở cửa cho nhân viên vận chuyển với một đơn giao hàng bất ngờ, nhưng từ giọng nói của em ấy, tôi thấy em đã rất bối rối. Điều này sớm biến thành sự hoài nghi hoàn toàn và em ấy đã sốc khi hộp mở ra và em ấy thấy tôi ngồi bên trong cười lên nhìn em. Em tôi hoàn toàn không nói lên lời, và tôi sẽ không bao giờ quên cái nhìn trên khuôn mặt em gái tôi khi em ấy mở những mép gấp trên hộp.

Nó thực sự là một món quà dự lễ tốt nghiệp của em gái tôi, và thể hiện cho em ấy biết được tình yêu của tôi bằng việc gửi cho em ấm món quà Giáng sinh độc đáo nhất trong lịch sử của gia đình. Đó là một kỉ niệm mà cả tôi và em gái sẽ trân trọng mãi mãi. Nó cũng đến với tôi như một bài học cho bản thân mình: không bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của Chúa Giáng Sinh. Nó có thể di chuyển được trái tim, tâm trí, và đúng thế, ngay cả người trong hộp.

 

Dịch bởi: nguyenthiviphuong