Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Thế giới
  4. Chương 1: Đó không phải là sự chỉ trích Trung Quốc, đó là sự thật | Sách 'Chết dưới tay Trung Quốc'

Chương 1: Đó không phải là sự chỉ trích Trung Quốc, đó là sự thật | Sách 'Chết dưới tay Trung Quốc'

18/01/2017
Mức trung cấp

It’s Not China Bashing If It’s True

Death by China. This is the very real risk we all now face as the world’s most populous nation and soon-to-be largest economy is rapidly turning into the planet’s most efficient assassin.

On the consumer safety front, unscrupulous Chinese entrepreneurs are flooding world markets with a range of bone-crushing, cancer-causing, flammable, poisonous, and otherwise lethal products, foods, and drugs.

• In the kids’ collection, these dangerous products range from lead-lined bracelets, necklaces, and toys to flaming pajamas and toxic toddler overalls.

• At your local drug store or online pharmacy, you can find all manner of “cures” that instead kill—from tainted aspirin, coun-
terfeit Lipitor, and fake Viagra laced with strychnine to kidney-busting heparin and arsenic-laden vitamins.

• If you fancy death by explosion, fire, or electric shock, you can choose from a wide selection of booby-trapped extension cords, fans, lamps, overheating remote controls, exploding cellphones, and self-immolating boom boxes.

• Of course, if you’re both hungry and suicidal, you can always feast on imported Chinese fish, fruit, meat, or vegetables delectably infused with all manner of banned antibiotics, putrefying bacteria, heavy metals, or illegal pesticides.

Even as thousands literally die from this onslaught of Chinese junk and poison, the American economy and its workers are suffering a no-less-painful “death to the American manufacturing base.”

On this economic front, China’s perverse brand of Communist-style “State Capitalism” has totally shredded the principles of both free markets and free trade. In their stead, China’s state-backed “national champions” have deployed a potent mix of mercantilist and protectionist weapons to pick off America’s industries job by job and one by one.

China’s “weapons of job destruction” include massive illegal export subsidies, the rampant counterfeiting of U.S. intellectual property, pitifully lax environmental protections, and the pervasive use of slave labor. The centerpiece of Chinese mercantilism is, how-
ever, a shamelessly manipulated currency that heavily taxes U.S. manufacturers, extravagantly stimulates Chinese exports, and has led to a ticking time bomb U.S.–China trade deficit close to a billion dollars a day.

Meanwhile, the “entry fee” for any American company wishing to scale China’s “Great Walls of protectionism” and sell into local mar-
kets is not just to surrender its technology to Chinese partners. American companies must also move research and development facilities to China, thereby exporting the “mother’s milk” of future U.S. job creation to a hostile competitor.

Lost so far in China’s mockery of free trade have been millions of U.S. manufacturing jobs even as the American blue-collar worker has become an endangered species. Consider the following:

• Since China joined the World Trade Organization in 2001 and falsely promised to end its mercantilist and protectionist practices, America’s apparel, textile, and wood furniture industries have shrunk to half their size—with textile jobs alone beaten down by 70%.

Other critical industries like chemicals, paper, steel, and tires are under similar siege, while employment in our high-tech computer and electronics manufacturing industries has plummeted by more than 40%.

As we have lost job after job across a wide swath of industries, many Americans continue to mistakenly associate Chinese manufacturing only with cheap, low-end products like sneakers and toys. In truth, however, China is steadily marching up the “value chain” to successfully grab market share in many of America’s best-paying remaining industries—from automobiles and aerospace to advanced medical devices.

On the wings of massive government support, Chinese companies are busily cornering the market in so-called “green” industries like electric cars, solar power, and wind energy. Of course, it is precisely these industries that American politicians have been so fond of touting as America’s best new sources of job creation.

For example, on the wind energy front, China now leads the world in both wind turbine production and protectionist irony. For even as China’s state-subsidized companies flood world markets with their own turbines, foreign manufacturers like the U.S.-based General Electric, Spain’s Gamesa, and India’s Suzlon are prohibited from bidding on projects in China as part of a “Buy Chinese” policy.

One of the most lethal consequences of China’s emergence as the world’s undisputed “factory floor” has been its increasingly voracious appetites for the Earth’s energy and raw materials. To feed its manufacturing machine, China must consume half of the world’s cement, nearly half of its steel, one-third of its copper, and a third of its aluminum. Moreover, by the year 2035, China’s oil demand alone will exceed that of total oil production today for the entire world.

These are indeed lethal appetites. That’s because, to support these appetites, Chinese government officials have climbed into a blood-drenched colonial bed with murderous dictators and rogue  regimes around the world. In doing so, Chinese government officials and diplomats are engaging in the most scurrilous abuse of United Nations diplomacy the world has ever seen.

As a permanent member of the UN Security Council, China can veto any UN sanctions it chooses to. For almost a decade now, top Chinese diplomats have been using China’s UN veto power to broker a wide range of “blood for oil” and “rape for raw materials” deals. Consider these facts:

• In exchange for Sudanese oil, China’s veto merchants stopped the UN from intervening in the Darfur genocide—even as a relentlessly brutal Janjaweed militia used Chinese weapons to forcibly rape thousands of women and kill 300,000 innocent Sudanese.

• China’s veto merchants also blocked UN sanctions against Iran and its anti-Semitic, sham-election president to gain access to the world’s largest natural gas fields. This act has blown open the door to nuclear proliferation in the Middle East. It has also dramatically raised the probability of a nuclear strike on Israel and significantly increased the risk of an atomic weapon falling into the hands of anti-American jihadists.

China’s abuses of the peacekeeping mission of the United Nations are hardly isolated incidents. Instead, they are part of a broader “going abroad” strategy that has transformed China from a once isolationist nation into arguably the world’s biggest budding colonial empire. This is no small irony for a country originally founded on anti-colonial, Marxist principles and once heavily victimized by the British Empire and its opium wars on China.

Throughout Africa, Asia, and America’s backyard of Latin America, China’s own twenty-first century brand of colonialism always begins with this Mephistophelean bargain: lavish, low-interest loans to build up the country’s infrastructure in exchange for raw materials and access to local markets.

Of course, once a country takes this colonial bait, rather than use local labor, China brings in its huge army of engineers and workers to build new highways and railroads and ports and telecommunications systems. This infrastructure then both literally and digitally paves the way for the extraction and transport of raw materials. So it’s back to China’s factory floors in cities like Chongqing, Dongguan, and Shenzhen for Cameroon’s timber, the Congo’s magnesium, Djibouti’s gypsum, Gabon’s manganese, Malawi’s uranium, Mozambique’s titanium, Niger’s molybdenum, Rwanda’s tin, and Zambia’s silver. As the final colonial coup de grâce, China then dumps its finished goods back onto local markets—thereby driving out local industries, driving up the unemployment rate, and driving its new colonies deeper into poverty.

Source: First News

 

Đó không phải là sự chỉ trích Trung Quốc, đó là sự thật

Chết dưới tay Trung Quốc. Đây là hiểm nguy rất thực mà giờ đây tất cả chúng ta phải đối mặt khi quốc gia đông dân nhất và nền kinh tế sẽ sớm trở thành lớn nhất thế giới này đang nhanh chóng biến thành sát thủ tàn độc nhất hành tinh.

Về mặt an toàn của người tiêu dùng, các doanh nhân vô đạo đức Trung Quốc đang làm tràn ngập thị trường thế giới với một loạt sản phẩm, thực phẩm, dược phẩm không gây chết người thì cũng cực kỳ có hại, gây ung thư, dễ gây cháy, độc.

• Về đồ dùng cho trẻ em, những sản phẩm nguy hiểm này có từ vòng tay, dây chuyền và đồ chơi chứa chì đến đồ ngủ dễ cháy, áo quần độc hại.

• Ở tiệm thuốc gần nhà hay trên mạng, ta có thể tìm thấy tất cả cách thức "chữa trị" mà thực ra là giết người - từ viên aspirin nhiễm độc, Lipitor nhái, Viagra giả trộn với strychnine đến thuốc heparin phá thận và vitamin chứa đầy độc tố arsen.

• Nếu thích chết do nổ, hỏa hoạn hay điện giật, bạn có thể chọn trong một đống thứ từ ổ cắm nối dài, quạt, đèn bẫy người, điều khiển từ xa quá nhiệt, điện thoại di động dễ nổ và máy nghe nhạc công suất lớn tự bốc cháy.

• Dĩ nhiên, nếu vừa đói vừa muốn tự tử, ta luôn luôn có thể thưởng thức cá, trái cây, thịt hay rau nhập khẩu từ Trung Quốc ngấm ngon lành các kiểu kháng sinh bị cấm, vi khuẩn gây thối rữa, kim loại nặng, hay thuốc trừ sâu bất hợp pháp.

Ngay cả khi hàng nghìn người thực sự chết do sự tấn công dữ dội này của sản phẩm rác rưởi và chất độc của Trung Quốc, nền kinh tế Mỹ và công nhân của nó đang chịu đựng "cái chết không kém phần đau thương hơn của nền tảng sản xuất của Mỹ."

Trên mặt trận kinh tế này, nhãn hiệu quái đản "Chủ nghĩa Tư bản Nhà nước" theo kiểu cộng sản của Trung Quốc đã hoàn toàn xé bỏ những nguyên tắc của cả thị trường tự do và thương mại tự do. Thay vào đó, "các nhà vô địch quốc gia" được nhà nước chống lưng của Trung Quốc đã triển khai một hỗn hợp vũ khí của chủ nghĩa con buôn và bảo hộ để lần lượt vặt hết việc làm này đến việc làm khác, từng bước một, khỏi những ngành công nghiệp của Mỹ.

"Vũ khí hủy diệt việc làm" của Trung Quốc bao gồm trợ cấp xuất khẩu bất hợp pháp, giả mạo tràn lan sở hữu trí tuệ của Mỹ, bảo vệ môi trường lỏng lẻo một cách tệ hại, và sử dụng phổ biến lao động nô lệ. Tuy thế, trung tâm của chủ nghĩa con buôn Trung Quốc là tiền tệ bị thao túng một cách vô liêm sỉ đã gây khó khăn rất lớn cho các nhà sản xuất Mỹ, kích thích điên cuồng xuất khẩu của Trung Quốc, và dẫn đến trái bom hẹn giờ thâm hụt thương mại Mỹ -Trung gần một tỉ đô-la một ngày.

Trong khi đó, "phí nhập cuộc" cho bất cứ công ty Mỹ nào muốn leo qua "Vạn Lý Trường Thành Bảo hộ" của Trung Quốc và bán hàng vào thị trường nước này không chỉ là giao nộp công nghệ của họ cho đối tác Trung Quốc. Các công ty Mỹ còn phải chuyển cơ sở nghiên cứu và phát triển sang Trung Quốc, theo cách đó đã xuất khẩu "nguồn sữa mẹ" tạo ra việc làm tương lai của Mỹ cho đối thủ thù địch.

Cho đến nay hàng triệu việc làm trong ngành sản xuất của Mỹ đã bị mất đi trong sự nhạo báng thương mại tự do của Trung Quốc, còn chính công nhân áo xanh Mỹ cũng đã trở thành một loài có nguy cơ tuyệt chủng. Hãy xem xét những điều sau đây:

• Từ khi Trung Quốc gia nhập Tổ chức Thương mại thế giới vào năm 2001 và hứa hẹn giả dối chấm dứt thực hiện chủ nghĩa con buôn và chủ nghĩa bảo hộ, các ngành may mặc, dệt và đồ gỗ của Mỹ đã thu nhỏ lại chỉ còn một nửa - riêng việc làm trong ngành dệt đã giảm 70%.

• Những ngành quan trọng khác như hóa chất, giấy, thép và lốp xe cũng bị bao vây tương tự, trong khi đó việc làm trong ngành sản xuất máy tính và điện tử công nghệ cao của chúng ta đã giảm hơn 40%.

Khi chúng ta đã mất hết việc làm này đến việc làm khác, nhiều người Mỹ vẫn tiếp tục nhầm lẫn gắn sản xuất Trung Quốc với những sản phẩm rẻ tiền, phẩm cấp thấp như giày dép và đồ chơi. Nhưng thực ra, Trung Quốc đang tiến lên trong "chuỗi giá trị" và thành công trong việc chiếm lấy thị phần của nhiều ngành thu nhập tốt nhất của Mỹ - từ ô tô và hàng không vũ trụ đến thiết bị y tế tiên tiến.

Với sự hỗ trợ to lớn của chính phủ, các công ty Trung Quốc đang ráo riết lũng đoạn các thị trường được gọi là ngành "xanh" như ô tô điện, năng lượng mặt trời, và năng lượng gió. Hiển nhiên, đó chính là những ngành các chính khách Mỹ rất thích rêu rao như là các nguồn mới tạo ra việc làm tốt nhất của Mỹ.

Chẳng hạn, trên mặt trận năng lượng gió, Trung Quốc hiện nay dẫn đầu thế giới về sản xuất tua-bin gió và thật mỉa mai trong cả chủ nghĩa bảo hộ. Vì ngay cả khi các công ty được nhà nước trợ cấp của Trung Quốc làm tràn ngập thị trường thế giới với tua-bin của họ, các nhà sản xuất nước ngoài như General Electric đóng tại Mỹ, Gamesa của Tây ban nha, và Suzlon của Ấn Độ bị cấm đấu thầu các dự án ở Trung Quốc do chính sách "Chỉ mua hàng Trung Quốc".

Một trong những hậu quả nguy hiểm nhất từ sự nổi lên của Trung Quốc như là "công xưởng" không thể tranh chấp của thế giới là sự phàm ăn ngày càng tham lam năng lượng và nguyên liệu của trái Đất. Để nuôi cỗ máy sản xuất của mình, Trung Quốc phải tiêu dùng một nửa xi-măng, gần một nửa lượng thép, một phần ba đồng, và một phần ba nhôm của thế giới. Hơn nữa, vào năm 2035, nhu cầu dầu của chỉ riêng Trung Quốc sẽ vượt tổng sản lượng dầu hiện nay của toàn thế giới.

Đây là thói phàm ăn chết người. Vì để hỗ trợ cho thói phàm ăn này, các viên chức chính quyền Trung Quốc đã leo lên chiếc chiếu thực dân đẫm máu ngồi cùng các nhà độc tài sát nhân và các chế độ tàn bạo khắp thế giới. Để làm điều đó, các viên chức chính phủ và nhà ngoại giao Trung Quốc đã tiến hành lạm dụng một cách thô bỉ nhất chính sách ngoại giao của Liên Hiệp Quốc mà thế giới từng thấy.

Là thành viên thường trực của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc, Trung Quốc có thể phủ quyết bất cứ biện pháp trừng phạt nào họ muốn. Trong gần một thập kỷ nay, những nhà ngoại giao cao cấp Trung Quốc đã dùng quyền phủ quyết của Trung Quốc để mối lái một loạt các giao dịch "đổi máu lấy dầu" và "cưỡng đoạt lấy nguyên liệu". Hãy xem xét các thực tế sau:

• Để đổi lấy dầu của Sudan, những con buôn quyền phủ quyết Trung Quốc đã ngăn Liên Hiệp Quốc can thiệp vào nạn diệt chủng ở Darfur - thậm chí khi lực lượng quân sự Janjaweed tàn bạo sử dụng vũ khí Trung Quốc để cưỡng hiếp hàng ngàn phụ nữ và giết chết 300.000 người dân Sudan vô tội.

• Những con buôn quyền phủ quyết Trung Quốc cũng ngăn Liên Hiệp Quốc trừng phạt Iran và vị tổng thống bài Do Thái, trúng cử nhờ gian lận, để được tiếp cận các mỏ khí thiên nhiên lớn nhất thế giới. Hành vi này đã mở toang cánh cửa cho phổ biến hạt nhân ở Trung Đông. Nó cũng làm tăng cao khả năng tấn công hạt nhân vào Israel và làm tăng đáng kể nguy cơ vũ khí hạt nhân rơi vào tay các phần tử thánh chiến chống Mỹ.

Sự lạm dụng của Trung Quốc đối với sứ mạng gìn giữ hòa bình của LHQ không còn là những sự cố riêng lẻ. Có thể nói rằng, chúng là một phần của chiến lược "tiến ra ngoài", biến Trung Quốc từ một quốc gia từng theo chủ nghĩa biệt lập thành một đế quốc thực dân bành trướng lớn nhất thế giới. Đây là sự mỉa mai không nhỏ cho một quốc gia ban đầu được xây dựng trên những nguyên tắc Mác-xít chống thực dân và từng là nạn nhân đau khổ của Đế quốc Anh và cuộc chiến tranh thuốc phiện trên đất Trung Quốc.

Khắp châu Phi, châu Á, và Mỹ Latin sân sau của Mỹ, nhãn hiệu chủ nghĩa thực dân thế kỷ 21 của riêng Trung Quốc luôn bắt đầu với sự mặc cả hiểm ác này: những khoản cho vay hậu hĩnh, lãi suất thấp để xây dựng hạ tầng đổi lấy nguyên liệu và sự xâm nhập thị trường nội địa. Dĩ nhiên, một khi đất nước đó cắn phải miếng mồi thực dân này, thay vì dùng lao động tại chỗ, Trung Quốc sẽ mang đến đội quân kỹ sư và công nhân khổng lồ để xây dựng đường cao tốc, đường sắt, cảng và hệ thống viễn thông. Hạ tầng này cả về nghĩa đen và nghĩa bóng mở đường khai thác và vận chuyển nguyên vật liệu. Sau đó gỗ của Cameroon, ma-giê của Congo, thạch cao của Djibouti, mangan của Gabon, uran của Malawi, titan của Mozambique, mo-lyp- đen của Niger, thiếc của Rwanda, và bạc của Zambia quay trở lại các công xưởng của Trung Quốc ở các thành phố như Trùng Khánh, Đông Quan, và Thẩm Quyến. Tiếp theo, như cú đánh kết liễu cuối cùng của chủ nghĩa thực dân, Trung Quốc sẽ bán lại thành phẩm của họ vào thị trường các nước này - xóa bỏ các ngành tại chỗ, đẩy cao tỉ lệ thất nghiệp, và đẩy các thuộc địa mới lún sâu hơn nữa vào đói nghèo.

Dịch bởi: Cựu học sinh AIT

bài viết đặc sắc trong tháng 07/2020

Tại sao thầy Ce Phan lại tạo kênh Youtube bằng tiếng Anh?

Thầy Ce Phan được biết đến như là một giáo viên dạy tiếng Anh tại thành phố Hồ Chí Minh trước khi chuyển đến sống tại Nhật Bản vào năm 2018.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục