The last cab ride

Twenty years ago, I drove a cab for a living. One time I arrived in the middle of the night for a pick up at a building that was dark except for a single light in a ground floor window.

Under these circumstances, many drivers would just honk once or twice, wait a minute, then drive away. But I had seen too many impoverished people who depended on taxis as their only means of transportation. Unless a situation smelled of danger, I always went to the door. This passenger might be someone who needs my assistance, I reasoned to myself. So I walked to the door and knocked.

“Just a minute,” answered a frail, elderly voice.

I could hear something being dragged across the floor. After a long pause, the door opened. A small woman in her 80’s stood before me. She was wearing a print dress and a pillbox hat with a veil pinned on it, like somebody out of a 1940s movie. By her side was a small nylon suitcase.

The apartment looked as if no one had lived in it for years. All the furniture was covered with sheets. There were no clocks on the walls, no knickknacks or utensils on the counters. In the corner was a cardboard box filled with photos and glassware.

“Would you carry my bag out to the car?” she said. I took the suitcase to the cab, then returned to assist the woman. She took my arm and we walked slowly toward the curb. She kept thanking me for my kindness.

“It’s nothing,” I told her. “I just try to treat my passengers the way I would want my mother treated.”

“Oh, you’re such a good boy,” she said. When we got in the cab, she gave me an address, then asked, “Could you drive through downtown?”

“It’s not the shortest way,” I answered quickly.

“Oh, I don’t mind,” she said. “I’m in no hurry. I’m on my way to a hospice.”

I looked in the rear view mirror. Her eyes were glistening.

“I don’t have any family left,” she continued. “The doctor says I don’t have very long.”

I quietly reached over and shut off the meter. “What route would you like me to take?” I asked.

For the next two hours, we drove through the city. She showed me the building where she had once worked as an elevator operator. We drove through the neighborhood where she and her husband had lived when they were newlyweds. She had me pull up in front of a furniture warehouse that had once been a ballroom where she had gone dancing as a girl.

Sometimes she’d ask me to slow in front of a particular building or corner and would sit staring into the darkness, saying nothing.

As the first hint of sun was creasing the horizon, she suddenly said, “I’m tired. Let’s go now.”

We drove in silence to the address she had given me.

It was a low building, like a small convalescent home, with a driveway that passed under a portico. Two orderlies came out to the cab as soon as we pulled up. They were solicitous and intent, watching her every move. They must have been expecting her. I opened the trunk and took the small suitcase to the door. The woman was already seated in a wheelchair.

“How much do I owe you?” she asked, reaching into her purse.

“Nothing,” I said.

“You have to make a living,” she answered.

“There are other passengers.”

Almost without thinking, I bent and gave her a hug. She held onto me tightly.

“You gave an old woman a little moment of joy,” she said. “Thank you.”

I squeezed her hand, then walked into the dim morning light. Behind me, a door shut. It was the sound of the closing of a life.

I didn’t pick up any more passengers that shift. I drove aimlessly, lost in thought. For the rest of that day, I could hardly talk. What if that woman had gotten an angry driver, or one who was impatient to end his shift? What if I had refused to take the run, or had honked once, then driven away? On a quick review, I don’t think that I have done anything more important in my life. We’re conditioned to think that our lives revolve around great moments. But great moments often catch us unaware—beautifully wrapped in what others may consider a small one.

Source: academictips.org

 

 

Cuốc taxi cuối cùng

Cách đây 20 năm, tôi đã lái xe taxi để kiếm sống. Một lần tôi đến vào lúc nửa đêm để đón khách tại một tòa nhà lúc nào cũng tối om ngoại trừ ánh sáng ohats ra duy nhất trong một cửa sổ ở tầng trệt.

Rơi vào những trường hợp như trên. Nhiều người lái xe sẽ chỉ bóp còi một đến hai lần, đợi trong một phút, sau đó lái xe đi. Nhưng tôi thuộc vào diện tái xe taxi nghèo và sống nhờ vào nghề lái taxi thôi. Nếu trong trường hợp không thấy gì hiểm nguy, tôi sẽ đi đến cửa xem thử thế nào. Hành khách này có thể là một người cần sự giúp đỡ của tôi. Tôi đã tự nghĩ như vậy. Vì thế Tôi đã đi đến cửa và gõ mạnh.

"Đợi một phút", câu trả lời yếu đuối, giọng nói người có tuổi.

Tôi có thể nghe một vài thứ bị kéo lê trên sàn nhà. Sau một hồi im lặng, cánh cửa được mở. Một người phụ nữ nhỏ tầm 80 tuổi đứng trước mặt tôi. Bà ấy mặc một chiếc váy in hình và một chiếc mũ tròn với một tấm che mũ, trông bà giống như một ai đó bước ra từ một bộ phim thập niên 1940. Bên cạnh của bà ấy là một túi ni-lông nhỏ.

Căn hộ trông giống như đã không một ai đã từng sống ở đó cho nhiều năm. Tất cả các đồ đạc được phủ với những tấm khăn. Không có đồng hồ treo tường, không đồ trang trí có giá trị hay dụng cụ bếp. Trong góc có một tấm bìa cát tông chứa đựng nhiều ảnh và đồ thủy tinh.

"Cậu có thể giúp tôi mang túi này ra xe không?" Bà ấy nói. Tôi đã đem cái túi đó tới xe, sau đó đã trở lại để giúp đỡ người phụ nữ. Cô ấy đã nắm lấy cánh tay tôi và chúng tôi đi từ từ trên lề đường.

"Không có gì" Tôi đã nói với với ấy. " Tôi chỉ muốn cố gắng đối xử hành khách của tôi như cách mà tôi đối xử với mẹ của mình"

"Oh, cậu là một chàng trai tốt", bà ấy nói. Khi chúng tôi đã vào trong xe, bà ấy đã đưa cho tôi một địa chỉ, sau đó đề nghị,"Cậu có thể lái xe tới trung tâm thành phố được không?''.

"Quảng đường tới đó không gần chút nào đâu ạ". tôi đã nhanh chóng trả lời.

"Oh, tôi không bận tâm lắm đâu". bà ấy nói. "Tôi không vội. Tôi đang trên đường đến một nhà tế bần."

Tôi đã nhìn vào gương chiếu hậu. Mắt bà ấy sáng long lanh.

"Tôi đã không còn gia đình cho riêng mình," bà ấy tiếp tục "Bác sĩ cũng nói tôi cũng không sống được bao lâu nữa."

Tôi lặng im với tới và tắt đồng hồ. "Bà muốn tôi đưa bà đi trên tuyến đường nào?" Tôi đề nghị.

Trong hai giờ tiếp theo, chúng tôi đã lái xe qua thành phố. Bà ấy đã chỉ cho tôi tòa nhà nơi mà bà ấy đã một lần làm việc như là một người giữ thang máy. Chúng tôi đã lái xe qua nhà hàng xóm nơi mà bà ấy và người chồng đã sống khi họ mới cưới. Cô ấy đã kéo tôi tới trước một kho nội thất đã từng là một phòng khiêu vũ nơi mà bà đã nhảy khi còn ở tuổi thanh xuân.

Đôi khi bà ấy đề nghị tôi đi chậm lại trước một tòa nhà cầu kì hay góc phố và ngồi xuống bắt đầu nhìn vào bóng tối, không nói gì.

Như dấu hiệu lần đầu tiên trong ngày khi mặt trời đang sắp xé nát chân trời và mọc lên, đột nhiên bà ấy nói, "Tôi mệt rồi, bây giờ chúng ta đi thôi."

Chúng tôi đã lái xe đi im lặng để đến địa chỉ mà cô ấy đã đưa cho tôi.

Đó là một tòa nhà trống, giống như một nhà an dưỡng nhỏ, với một lối đi băng qua một cái hiên. Hai người hộ lý đã đi ra xe ngay sau khi chúng tôi tới. Họ đã lo lắng và chăm chú, theo dõi mỗi sự di chuyển của bà ấy. Họ đã phải chờ đợi bà ấy. Tôi đã mở cốp xe và đưa cho bà ấy chiếc túi nhỏ đến cửa. Có một người phụ nữ đã sẵn sàng ngồi đợi trong một chiếc xe lăn.

"Tôi trả bạn bao nhiêu" Bà ấy hỏi và đặt tay vào ví.

"Không có gì" Tôi nói

"Bạn phải kiếm sống." Cô ấy trả lời.

"Có những hành khách khác."

Hầu không nghĩ gì, tôi đã gập người và đã ôm cô ấy. Bà ấy ôm tôi thật chặt.

"Bạn đã cho một người phụ nữ già một niềm vui". Bà ấy nói."Cảm ơn"

Tôi đã nắm tay bà ấy, sau đó đi vào ánh đèn mờ vào buổi sáng. Bên cạnh tôi, một cánh cửa đóng lại. Đó là như là âm thanh khép lại một cuộc sống.

Tôi đã không đón bất cứ hành khách nào vào ca làm đó. Tôi đã lái xe không chủ đích, đánh mất suy nghĩ. Dành thời gian nghỉ ngơi trong ngày đó. Tôi khó có hình dung ra sẽ như thế nào nếu phụ nữ đó bắt phải một tài xế nóng tính trong một ca làm muộn? Sẽ như thế nào với bà ấy khi tôi từ chối chở bà và lái xe đi chỗ khác? Suy nghĩ chóng vánh lại chuyện vừa rồi. Tôi không nghĩ rằng tôi đã làm bất cứ điều gì quan trọng hơn thế trong đời tôi. Chúng đã có điều kiện để nghĩ rằng cuộc sống của chúng ta xoay quanh những khoảng khắc tuyệt với. Nhưng những khoảnh khắc thường bắt chúng ta không có ý thức- vẻ đẹp được bao bọc trong những điều khác có thể được xem xét trong một điều nhỏ bé.

 

Dịch bởi: GiangLe