Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Khoa học - Công nghệ
  3. Khoa học - Nghiên cứu
  4. 'Đó chỉ là một bước đi nhỏ của con người': Tàu Apollo 11 đặt chân lên mặt trăng

'Đó chỉ là một bước đi nhỏ của con người': Tàu Apollo 11 đặt chân lên mặt trăng

Mức trung cấp

Download MP3 | This article is used as a lesson in the topic - 'Across the universe' introduce on Timeline Learning.

'That's One Small Step for Man': The Apollo 11 Moon Landing

Today we continue our history of the American space program with the flight of Apollo Eleven.

A rocket launch countdown. A common sound in the nineteen sixties. But this was not just another launch. It was the beginning of a historic event. It was the countdown for Apollo Eleven -- the space flight that would carry men to the first landing on the moon.

The ground shook at Cape Kennedy, Florida, the morning of July sixteenth, nineteen sixty-nine. The huge Saturn Five rocket moved slowly up into the sky. It rose perfectly. Someone on the launch crew spoke the words: "Good luck. And Godspeed."

In the spacecraft at the top of the speeding rocket were three American astronauts whose names soon would be known around the world: Neil Armstrong, Edwin Aldrin and Michael Collins.

Neil Armstrong was the commander of the spacecraft. He was a test pilot. He had flown earlier on one of the two-man Gemini space flights. Armstrong was a calm person, a man who talked very little.

Edwin "Buzz" Aldrin was pilot of the moon lander vehicle. The astronauts gave it the name Eagle. Aldrin had flown on the last of the Gemini flights. He also was a quiet man, except when he talked about space.

Michael Collins was the pilot of the command module vehicle, Columbia. He also had made a Gemini flight. He would wait in orbit around the moon while Armstrong and Aldrin landed and explored the surface. Collins was very popular and always ready with a smile.

Two-and-one-half minutes after the Apollo Eleven launch, the first-stage rocket separated from the spacecraft. Twelve minutes later, the spacecraft reached orbit. Its speed was twenty-nine thousand kilometers an hour. Its orbit was one hundred sixty-five kilometers above the Earth.

This was the time for the crew to test all the spacecraft systems. Everything worked perfectly. So, the NASA flight director told them they were "go" for the moon. They fired the third-stage rocket. It increased the speed of the spacecraft to forty thousand kilometers an hour. This was fast enough to escape the pull of the Earth's gravity.

Apollo Eleven was on its way to the moon. In seventy-seven hours, if all went well, Apollo Eleven would be there.

Halfway to the moon, the astronauts broadcast a color television program to Earth.

The broadcast showed how the astronauts lived on the spacecraft. It showed their instruments, food storage, and details of how they moved and worked without gravity to give them weight.

The television broadcast also showed the Earth behind Apollo Eleven. And it showed the moon growing larger in the blackness ahead. As hours passed, the pull of the moon's gravity grew stronger. Near the moon, the astronauts fired rockets to slow the spacecraft enough to put it into moon orbit.

Apollo Eleven circled the moon while the crew prepared for the landing. Finally, spacecraft commander Armstrong and NASA flight controllers agreed it was time to separate the lander module Eagle from the command module Columbia.

Armstrong and Aldrin moved through the small opening between the two spacecraft. Then they moved Eagle away from Columbia. Armstrong reported: "The Eagle has wings!" The lunar module was ready. Men were about to land on the moon.

On Earth, all activity seemed to stop. President Richard Nixon gave federal government workers the day off to watch the moon landing on television. Around the world, five hundred million people watched the television report. Countless millions more listened on their radios.

Armstrong and Aldrin fired the lander rocket engine. The firing slowed the spacecraft and sent it down toward the landing place. It was in an area known as the Sea of Tranquility.

The lunar lander, controlled by a computer, dropped toward the airless surface of the moon. One hundred forty meters from the surface, the astronauts took control of the lander from the computer. They moved Eagle forward, away from a very rocky area that might have caused a difficult landing.

The voices of Aldrin and Armstrong could be heard in short messages.

EDWIN ALDRIN: "Forward. Forward. Good. Forty feet. Down two and a half. Kicking up some dust. Thirty feet. Two and a half down. Faint shadow. Four forward. Four forward. Drifting to the right a little. OK. Down a half.

MISSION CONTROL: "Thirty seconds …"

NEIL ARMSTRONG: "Forward drift?"

EDWIN ALDRIN: "Contact light. OK. Engine stop. "

NEIL ARMSTRONG: "Tranquility Base here. The Eagle has landed."

NASA's plan had called for the astronauts to test instruments, eat and then rest for four hours before leaving the Eagle. But Armstrong and Aldrin asked to cancel the four-hour sleep period. They wanted to go out onto the moon as soon as they could get ready. NASA controllers agreed.

It took the astronauts more than three hours to complete the preparations for leaving the lander. It was difficult -- in Eagle's small space -- to get into space suits that would protect them on the moon's surface.

Finally, Armstrong and Aldrin were ready. They opened the door. Armstrong went out first and moved slowly down the ladder. At two hours fifty-six Greenwich Mean Time on July twentieth, nineteen sixty-nine, Neil Armstrong put his foot on the moon.

NEIL ARMSTRONG: "That's one small step for man; one giant leap for mankind."

The world could see the history-making event on television. But the man who was closest to what was happening, Michael Collins, could only listen. He was orbiting the moon in the command module Columbia. It did not have a television receiver.

Armstrong moved carefully away from the Eagle. He left the cold, black shadow of the lander and stepped into the blinding white light of the sun. On Earth, all was quiet. No sound came from televisions or radios. No one felt able to talk about what was happening.

Armstrong began to describe what he saw: "The surface appears to be very, very fine grain, like a powder. I can kick it loosely with my toes. I can see footprints of my boots in the small, fine particles. No trouble to walk around."

Aldrin appeared on the ladder. Down he came, very slowly. Soon, both men were busy placing experiments to be left behind on the moon. They collected more than thirty kilograms of rock and soil to take back to Earth. They moved easily and quickly, because the moon's gravity is six times less than Earth's.

Hours passed. Too soon, it was time to return to the Eagle. Armstrong and Aldrin re-entered the lander. They rested for a while. Then they began to prepare to launch the lander for the return flight to the orbiting command module.

Listeners on Earth heard the countdown from Tranquility Base: "Three, two, one ... first stage engine on ascent. Proceed. Beautiful. Twenty-six ... thirty-six feet per second up. Very smooth, very quiet ride." Eagle was flying. Man had been on the moon for twenty-one and one-half hours.

Eagle moved into the orbit of the command module. It connected with Columbia. Armstrong and Aldrin rejoined Collins in the command ship. They separated from Eagle and said good-bye to it. The lander had done its job well.

Eight days after it started its voyage to the moon, Apollo Eleven splashed down in the Pacific Ocean. Left behind on the moon were the footprints of Armstrong and Aldrin, an American flag and scientific equipment. Also left forever on the moon is a sign with these words:

"Here men from the planet Earth first set foot on the Moon -- July, nineteen sixty-nine A. D. We came in peace for all mankind. "

Source: VOA Learning English


'Đó chỉ là một bước đi nhỏ của con người': Tàu Apollo 11 đặt chân lên mặt trăng

Hôm nay, chúng ta tiếp tục với chủ đề lịch sử về chương trình không gian Hòa Kỳ với chuyến bay Apollo 11.

Đếm ngược thời gian khi một tên lửa được phóng lên. Một việc phổ biến vào những năm sáu mươi. Nhưng điều này không chỉ là sự kiện phóng tên lửa. Đó là sự khởi đầu của một sự kiện lịch sử. Đó là thời gian đếm ngược cho chiếc Apollo 11 - là chuyến bay không gian có thể mang theo con người đặt chân lần đầu lên mặt trăng.

Mặt đất rung chuyển tại Cape Kennedy, Florida, sáng ngày 16 tháng 7 năm 1969. Năm tên lửa Saturn khổng lồ từ từ di chuyển và phóng lên bầu trời. Nó đã tăng tốc một cách hoàn hảo. Ai đó trên phi hành đoàn nói "Chúc đi may mắn nhé!"

Trong con tàu vũ trụ, ở phía trên cùng của tên lửa tăng tốc là ba phi hành gia người Mỹ mà tên tuổi của họ sớm được biết đến trên toàn thế giới: Neil Armstrong, Edwin Aldrin và Michael Collins.

Neil Armstrong là chỉ huy của tàu vũ trụ. Ông là một phi công bay thử nghiệm. Ông đã bay từ trước trong các chuyến bay không gian 2 người lái có tên Gemini. Armstrong là một người bình tĩnh và là người đàn ông kiệm lời.

Edwin "Buzz" Aldrin là phi công của tàu vũ trụ hạ cánh trên mặt trăng. Các phi hành gia đặt cho nó cái tên là Eagle. Aldrin đã bay trên các chuyến bay cuối cùng của Gemini. Ông cũng là một người đàn ông kiệm lời, ngoại trừ khi ông nói về không gian.

Michael Collins là phi công của chiếc mô-đun chỉ huy Columbia. Ông cũng đã thực hiện một chuyến bay Gemini. Ông sẽ chờ ở quỹ đạo xung quanh mặt trăng trong khi Armstrong và Aldrin đổ bộ và khám phá bề mặt. Collins đã rất nổi tiếng và luôn luôn nở một nụ cười.

Hai phút rưỡi sau khi Apollo 11 phóng đi, tên lửa giai đoạn một tách khỏi tàu vũ trụ. Mười hai phút sau đó, tàu vũ trụ vào tới quỹ đạo. Tốc độ của nó là 29.000 km/giờ. Quỹ đạo của nó là 165 km cách bề mặt trái đất.

Đây là thời gian cho phi hành đoàn kiểm tra tất cả các hệ thống tàu vũ trụ. Tất cả mọi thứ đã hoạt động hoàn hảo. Vì vậy, giám đốc chuyến bay của NASA nói với họ rằng họ đã "đi" cho mặt trăng. Họ bắn tên lửa giai đoạn thứ ba. Nó làm tăng tốc độ của tàu vũ trụ lên đến 40.000 km/ giờ. Tốc độ này đủ nhanh để thoát khỏi sức hút của trọng lực trái đất.

Apollo 11 đang trên đường đến mặt trăng. Trong bảy mươi bảy giờ, nếu tất cả đều hoạt động tốt, Apollo 11 sẽ ở đó.

Khi đi được nửa đường đến mặt trăng, các phi hành gia phát sóng một chương trình truyền hình màu về trái đất.

Việc phát sóng cho thấy cách các phi hành gia sống tốt trên tàu vũ trụ. Nó cho thấy các công cụ của họ, bảo quản thực phẩm, và chi tiết về cách họ di chuyển và làm việc mà không có trọng lực để cung cấp trọng lượng cho họ.

Việc phát sóng truyền hình cũng cho thấy trái đất ở phía sau tàu Apollo 11. Và nó cho thấy mặt trăng ngày càng lớn hơn trong bóng tối phía trước. Nhiều giờ trôi qua, sức hút của lực hấp dẫn của mặt trăng càng lớn mạnh hơn. Gần mặt trăng, các phi hành gia đã bắn tên lửa để làm chậm các tàu vũ trụ đủ để đưa nó vào quỹ đạo mặt trăng.

Apollo 11 bay vòng quanh mặt trăng trong khi phi hành đoàn chuẩn bị cho cuộc đổ bộ. Cuối cùng, chỉ huy tàu vũ trụ Armstrong và những người điều khiển chuyến bay NASA đồng ý rằng đã đến lúc để tách các mô-đun hạ cánh Eagle từ mô-đun chỉ huy Columbia.

Armstrong và Aldrin di chuyển thông qua các lỗ nhỏ giữa hai tàu vũ trụ. Sau đó, họ chuyển Eagle ra khỏi Columbia. Armstrong cho biết: "The Eagle dang cánh!" Tàu vũ trụ thám hiểm mặt trăng đã sẵn sàng. Con người chuẩn bị đặt chân lên mặt trăng.

Trên trái đất, tất cả các hoạt động dường như dừng lại. Tổng thống Richard Nixon đã cho nhân viên chính phủ liên bang một ngày nghỉ để chứng kiến việc hạ cánh trên mặt trăng qua truyền hình. Trên thế giới, năm trăm triệu người đã theo dõi các báo cáo truyền hình. Vô số hàng triệu người nghe nhiều hơn trên đài phát thanh.

Armstrong và Aldrin thả động cơ tên lửa để hạ cánh. Bắn chậm lại tàu vũ trụ và gửi xuống về vị trí hạ cánh. Đó là trong một khu vực được gọi là Biển Tranquility.

Tàu đổ bộ này được điều khiển bởi một máy tính, hạ xuống đối với các bề mặt không có không khí của mặt trăng. Từ bề mặt 140m, các phi hành gia nắm quyền kiểm soát các tàu đổ bộ từ máy tính. Họ di chuyển Eagle về phía trước, đi từ một khu vực rất nhiều đá có thể đã gây ra một cuộc hạ cánh khó khăn.

Giọng nói của Aldrin và Armstrong có thể nghe thấy được trong các tin nhắn ngắn.

EDWIN AlDRIN: "Ở phía trước. Ở phía trước.Tốt. Bốn mươi bước chân. Xuống 2.5. Đá lên một số bụi. Ba mươi bước chân. Xuống 2.5. Bóng mờ.Bốn phía trước. Xoay sang bên phải một chút. OK. Xuống một nửa."

Kiểm soát nhiệm vụ: "30 giây"

NEIL ARMSTRONG: "Xoay về phía trước?"

EDWIN ALDRIN: "Kết nối ánh sáng. ok. động cơ dừng lại"

NEIL ARMSTRONG: " Tranquility Base ở đây. Tàu Eagle hạ cánh"

Kế hoạch của NASA là yêu cầu cho các phi hành gia kiểm tra các dụng cụ, ăn và sau đó nghỉ ngơi trong bốn giờ trước khi rời khỏi Eagle. Nhưng Armstrong và Aldrin yêu cầu hủy bỏ giai đoạn nghỉ ngơi. Họ muốn đi ra ngoài lên mặt trăng ngay sau khi họ có thể sẵn sàng. Các nhà kiểm soát NASA đồng ý.

Phải mất hơn ba tiếng đồng hồ để các phi hành gia hoàn thành công tác chuẩn bị để rời khỏi tàu đổ bộ. Thật là khó khăn - trong không gian nhỏ của Eagle - để có thể vào không gian phù hợp và điều đó sẽ bảo vệ họ trên bề mặt của mặt trăng.

Cuối cùng, Armstrong và Aldrin đã sẵn sàng. Họ mở cửa. Armstrong đã đi ra đầu tiên và di chuyển từ từ xuống các bậc thang. Lúc 2h16 theo giờ GMT vào ngày 20 tháng 7 năm 1969, Neil Armstrong đã đặt chân lên mặt trăng.

NEIL ARMSTRONG: "Đó là một bước tiến nhỏ cho con người, một bước nhảy vọt khổng lồ của nhân loại."

Thế giới có thể nhìn thấy sự kiện làm nên lịch sử này trên truyền hình. Nhưng , Michael Collins,người đã ở gần nhất với những gì đang xảy ra chỉ có thể lắng nghe. Ông được quay xung quanh mặt trăng trong các mô-đun chỉ huy Columbia. Nó không có máy thu truyền hình.

Armstrong di chuyển cẩn thận ra khỏi chiếc Eagle. Ông ra khỏi bóng đen lạnh lẽo của tàu đổ bộ và bước vào ánh sáng trắng chói mắt của mặt trời. Trên trái đất, tất cả đều im lặng. Không có âm thanh đến từ TV hay radio. Không ai thấy mình có thể nói về những gì đang xảy ra.

Armstrong bắt đầu mô tả những gì ông nhìn thấy. "Bề mặt dường như là hạt rất tốt, giống như một loại bột.Tôi có thể đá nó một cách lỏng lẻo với các ngón chân của tôi, tôi có thể nhìn thấy dấu chân của giày của tôi trong các hạt nhỏ, mịn. Không khó khăn để đi xung quanh."

Aldrin xuất hiện trên bậc thang. Ông xuống một cách chậm rãi. Ngay sau đó, cả hai người đàn ông bận rộn với những thí nghiệm ở địa điểm để lại phía sau trên mặt trăng. Họ thu thập được hơn ba mươi kg đất đá để đưa về trái đất. Họ di chuyển dễ dàng và nhanh chóng, bởi vì lực hấp dẫn của mặt trăng nhỏ hơn trái đất sáu lần.

Nhiều giờ trôi qua. Còn quá sớm nhưng đã đến lúc để trở về Eagle. Armstrong và Aldrin lại bước vào tàu đổ bộ. Họ nghỉ ngơi một lúc. Sau đó, họ bắt đầu chuẩn bị để khởi động tàu đổ bộ cho chuyến bay trở về mô-đun chỉ huy quỹ đạo.

Những người nghe trên trái đất nghe đếm ngược từ Tranquility Base:. "Ba, hai, một ... động cơ giai đoạn một đi lên. Tiến. Đẹp. Hai mươi sáu ... ba mươi sáu bước chân mỗi giây. Rất mượt, rất yên tĩnh" Eagle đã bay lên. Con người đã lên mặt trăng trong 21.5 giờ.

Eagle chuyển vào quỹ đạo của các mô-đun chỉ huy. Nó kết nối với Columbia. Armstrong và Aldrin tái gia nhập Collins trong tàu chỉ huy. Họ tách ra từ Eagle và nói lời tạm biệt với nó. Các tàu đổ bộ đã thực hiện công việc của mình rất tốt.

Tám ngày sau khi bắt đầu chuyến hành trình của nó lên mặt trăng, Apollo 11 văng xuống Thái Bình Dương. Bỏ lại trên mặt trăng là những dấu chân của Armstrong và Aldrin, một lá cờ Mỹ và thiết bị khoa học. Và cũng để lại mãi mãi trên mặt trăng là một dấu hiệu với những lời này:

"Ở đây có những người đàn ông đến từ hành tinh Trái đất đặt bước chân đầu tiên lên mặt trăng - Tháng Bảy, 1969 A. D. Chúng tôi đến trong hòa bình cho toàn thể nhân loại."


Dịch bởi: nguyenthiviphuong

bài viết đặc sắc trong tháng 08/2020

Tại sao thầy Ce Phan lại tạo kênh Youtube bằng tiếng Anh?

Thầy Ce Phan được biết đến như là một giáo viên dạy tiếng Anh tại thành phố Hồ Chí Minh trước khi chuyển đến sống tại Nhật Bản vào năm 2018.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục