Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Thế giới
  4. Giải Nobel Vật lý 2017 được trao cho các nhà nghiên cứu LIGO

Giải Nobel Vật lý 2017 được trao cho các nhà nghiên cứu LIGO

Mức trung cấp

2017 Nobel Prize in Physics Awarded to LIGO Black Hole Researchers

About a hundred years ago, Einstein predicted the existence of gravitational waves, but until now, they were undetectable. By DENNIS OVERBYE, JONATHAN CORUM and JASON DRAKEFORD on Publish DateFebruary 11, 2016. Photo by Artist's rendering/Simulating eXtreme Spacetimes.

Rainer Weiss, a professor at the Massachusetts Institute of Technology, and Kip Thorne and Barry Barish, both of the California Institute of Technology, were awarded the Nobel Prize in Physics on Tuesday for the discovery of ripples in space-time known as gravitational waves, which were predicted by Albert Einstein a century ago but had never been directly seen.

In announcing the award, the Royal Swedish Academy called it “a discovery that shook the world.”

That shaking happened in February 2016, when an international collaboration of physicists and astronomers announced that they had recorded gravitational waves emanating from the collision of a pair of massive black holes a billion light years away, it mesmerized the world. The work validated Einstein’s longstanding prediction that space-time can shake like a bowlful of jelly when massive objects swing their weight around, and it has put astronomers on intimate terms with the deepest levels of physical reality, of a void booming and rocking with invisible cataclysms.

Why Did They Win?

Dr. Weiss, 85, Dr. Thorne, 77, and Dr. Barish, 81, were the architects and leaders of LIGO, the Laser Interferometer Gravitational-wave Observatory, the instrument that detected the gravitational waves, and of a sister organization, the LIGO Scientific Collaboration, of more than a thousand scientists who analyzed the data.

Dr. Weiss will receive half of the prize of 9 million Swedish Krona, or more than $1.1 million, and Dr. Thorne and Dr. Barish will split the other half.

The prize announcement at the Royal Swedish Academy of Sciences in Stockholm, on Tuesday. The detection of gravitational waves was described as “a discovery that shook the world.”CreditJonathan Nackstrand/Agence France-Presse — Getty Images

Einstein’s General Theory of Relativity, pronounced in 1916, suggested that matter and energy would warp the geometry of space-time the way a heavy sleeper sags a mattress, producing the effect we call gravity. His equations described a universe in which space and time were dynamic. Space-time could stretch and expand, tear and collapse into black holes — objects so dense that not even light could escape them. The equations predicted, somewhat to his displeasure, that the universe was expanding from what we now call the Big Bang, and it also predicted that the motions of massive objects like black holes or other dense remnants of dead stars would ripple space-time with gravitational waves.

These waves would stretch and compress space in orthogonal directions as they went by, the same way that sound waves compress air. They had never been directly seen when Dr. Weiss and, independently, Ron Drever, then at the University of Glasgow, following work by others, suggested detecting the waves by using lasers to monitor the distance between a pair of mirrors. In 1975, Dr. Weiss and Dr. Thorne, then a well-known gravitational theorist, stayed up all night in a hotel room brainstorming gravitational wave experiments during a meeting in Washington.

Dr. Thorne went home and hired Dr. Drever to help develop and build a laser-based gravitational-wave detector at Caltech. Meanwhile, Dr. Weiss was doing the same thing at M.I.T.

The technological odds were against both of them. The researchers calculated that a typical gravitational wave from out in space would change the distance between the mirrors by an almost imperceptible amount: one part in a billion trillion, less than the diameter of a proton. Dr. Weiss recalled that when he explained the experiment to his potential funders at the National Science Foundation, “everybody thought we were out of our minds.”

The foundation, which would wind up spending $1 billion over the next 40 years on the project, ordered the two groups to merge, with a troika of two experimentalists, Drs. Weiss and Drever, and one theorist Dr. Thorne, running things. The plan that emerged was to build a pair of L-shaped antennas, one in Hanford, Wash., and the other in Livingston, La., with laser light bouncing along 2.5-mile-long arms in the world’s biggest vacuum tunnels to monitor the shape of space.

In 1987, the original three-headed leadership of Drs. Weiss, Drever and Thorne was abandoned for a single director, Rochus Vogt of Caltech. Dr. Drever was subsequently forced out of the detector project. But LIGO still foundered until Dr. Barish, a Caltech professor with a superb pedigree in managing Big Science projects, joined in 1994 and then became director. He reorganized the project so that it would be built in successively more sensitive phases, and he created a worldwide LIGO Scientific Collaboration of astronomers and physicists to study and analyze the data. “The trickiest part is that we had no idea how to do what we do today,” he commented in an interview, giving special credit to the development of an active system to isolate the laser beams and mirrors from seismic and other outside disturbances.

“Without him there would have been no discovery,” said Sheldon Glashow, a Nobel Prize-winning theorist now at Boston University.

The most advanced version of LIGO had just started up in September 2015 when the vibrations from a pair of colliding black holes slammed the detectors in Louisiana and Washington with a rising tone, or “chirp,” for a fifth of a second.

It was also the opening bell for a whole new brand of astronomy. Since then LIGO (recently in conjunction with a new European detector, Virgo) has detected at least four more black hole collisions, opening a window on a new, unsuspected class of black holes, and rumors persist of even more exciting events in the sky.

“Many of us really expect to learn about things we didn’t know about,” Dr. Weiss said this morning.

Who Are the Winners?

Dr. Weiss was born in Berlin in 1932 and came to New York by way of Czechoslovakia in 1939. As a high school student, he became an expert in building high-quality sound systems and entered M.I.T. intending to major in electrical engineering. He inadvertently dropped out when he went to Illinois to pursue a failing romance. After coming back, he went to work in a physics lab and wound up with a Ph.D. from M.I.T.

Dr. Thorne was born and raised in Logan, Utah, receiving a bachelor’s degree from Caltech and then a Ph.D. from Princeton under the tutelage of John Archibald Wheeler, an evangelist for Einstein’s theory who popularized the term black holes, and who initiated Dr. Thorne into their mysteries. “He blew my mind,” Dr. Thorne later said. Dr. Thorne’s enthusiasm for black holes is not confined to the scientific journals. Now an emeritus professor at Caltech, he was one of the creators and executive producers of the 2014 movie “Interstellar,” about astronauts who go through a wormhole and encounter a giant black hole in a search for a new home for humanity.

From left: Rainer Weiss, Barry Barish and Kip Thorne, the architects and leaders of LIGO, the Laser Interferometer Gravitational-wave Observatory. CreditMolly Riley/Agence France-Presse — Getty Images

Dr. Barish was born in Omaha, Neb., was raised in Los Angeles and studied physics at the University of California, Berkeley, getting a doctorate there before joining Caltech. One of the mandarins of Big Science, he had led a team that designed a $1 billion detector for the giant Superconducting Supercollider, which would have been the world’s biggest particle machine had it not been canceled by Congress in 1993, before being asked to take over LIGO.

Subsequently, Dr. Barish led the international effort to design the International Linear Collider, which could be the next big particle accelerator in the world, if it ever gets built.

Reached by telephone by the Nobel committee, Dr. Weiss said that he considered the award as recognition for the work of about a thousand people over “I hate to say it — 40 years.”

He added that when the first chirp came on Sept. 14, 2015, “many of us didn’t believe it,” thinking it might be a test signal that had been inserted into the data. It took them two months to convince themselves it was real.

In an interview from his home, Dr. Thorne said that as the resident theorist and evangelist on the project he felt a little embarrassed to get the prize. “It should go to all the people who built the detector or to the members of the LIGO-Virgo Collaboration who pulled off the end game,” he said.

“An enormous amount of rich science is coming out of this,” he added. “For me, an amazing thing is that this has worked out just as I expected when we were starting out back in the 80s. It blows me away that it all come out as I expected.”

Dr. Barish said he had awoken at 2:41 am in California and when the phone didn’t ring he figured he hadn’t won. Then it rang. “It’s a combination of being thrilled and humbled at the same time, mixed emotions,” he said. “This is a team sport, it gets kind of subjective when you have to pick out individuals.” LIGO, he said, is very deserving. “We happen to be the individuals chosen by whatever mechanism.”

For the National Science Foundation, the Nobel was a welcome victory lap for an investment of 40 years and about $1 billion. In a news release, France Córdova, the foundation’s director, said: “Gravitational waves contain information about their explosive origins and the nature of gravity that cannot be obtained from other astronomical signals. These observations have created the new field of gravitational wave astronomy.”

The prize was greeted with praise around the world. “Well done Sweden,” said Michael Turner, a cosmologist at the University of Chicago, addding about the result, “It took a village and 100 years to do this.”

The awarding of a Nobel to Drs. Weiss and Thorne completes a kind of scientific Grand Slam. In the last two years, along with Dr. Drever, they have shared a cavalcade of prestigious and lucrative prizes including the Kavli Prize for Astrophysics, the Gruber Cosmology Prize, the Shaw Prize in Astronomy and a Special Breakthrough Prize in Fundamental Physics. Dr. Drever died last March, and the Nobel is not awarded posthumously nor can more than three people share the prize.

Who Else Has Won a Nobel This Year?

Jeffrey C. Hall, Michael Rosbash and Michael W. Young were awarded the Nobel Prize in Medicine on Monday for discoveries about the molecular mechanisms controlling the body’s circadian rhythm.

Who Won the 2016 Physics Nobel?

David J. Thouless, F. Duncan M. Haldane and J. Michael Kosterlitzwere recognized for research into the bizarre properties of matter in extreme states, including superconductors, superfluids and thin magnetic fields.

When Will the Other Nobels be Announced?

Four more will be awarded in the days to come:

■ The Nobel Prize in Chemistry will be announced on Wednesday in Sweden. Read about last year’s winners, Jean-Pierre Sauvage, J. Fraser Stoddart and Bernard L. Feringa.

■ The Nobel Prize in Literature will be announced on Thursday in Sweden. Read about last year’s winner, Bob Dylan.

■ The Nobel Peace Prize will be announced on Friday in Norway. Read about last year’s winner, President Juan Manuel Santos of Colombia.

■ The Nobel Memorial Prize in Economic Science will be announced on Monday, Oct. 9, in Sweden. Read about last year’s winners, Oliver Hart and Bengt Holmstrom.

Source: The New York Times


Giải Nobel Vật lý 2017 được trao cho các nhà nghiên cứu LIGO

Khoảng một trăm năm trước, Einstein đã dự đoán được sự tồn tại của sóng hấp dẫn, nhưng cho đến nay, vẫn chưa thể dò ra chúng. Bởi DENNIS OVERBYE, JONATHAN CORUM và JASON DRAKEFORD công bố ngày 11 tháng 7 năm 2016. Ảnh nghệ thuật/Mô phỏng hóa Khoảng cách Không gian Tối ưu.

Rainer Weiss, giáo sư tại Viện Công nghệ Massachusetts, cùng Kip Thorne và Barry Barish, cả hai đều từ Viện Công nghệ California, đã được trao giải Nobel Vật lý vào hôm thứ ba vì đã khám phá ra những gợn sóng trong không gian-thời gian gọi là sóng hấp dẫn, loại sóng này đã được Albert Einstein tiên đoán từ một thế kỷ trước nhưng chưa bao giờ được nhìn thấy trực tiếp.

Trong khi công bố giải thưởng, Học viện Hoàng gia Thụy Điển đã gọi đây là "một khám phá làm chấn động cả thế giới."

Sự chấn động đó diễn ra vào tháng 2 năm 2016, khi một nhóm hợp tác quốc tế giữa các nhà vật lí và các nhà thiên văn học thông báo rằng họ đã ghi lại được các sóng hấp dẫn phát ra từ vụ va chạm giữa hai lỗ đen khổng lồ cách đây một tỷ năm ánh sáng, điều đó đã khiến thế giới phải chú ý. Nghiên cứu này đã xác nhận tiên đoán đã có từ lâu của Einstein rằng thời gian-không gian có thể lắc lư như một bát thạch đầy khi các vật thể to lớn khuếch tán trọng lượng của chúng ra xung quanh và nó đã đưa các nhà thiên văn học vào những thuật ngữ quen thuộc với các cấp độ sâu nhất của nguyên bản vật chất, của một khoảng không đang bùng nổ và rung chuyển với các làn sóng như đại hồng thủy vô hình .

Tại sao họ đoạt giải?

Tiến sĩ Weiss, 85 tuổi, Tiến sĩ Thorne, 77 tuổi, và Tiến sĩ Barish, 81 tuổi, là người kiến tạo và lãnh đạo của LIGO (Đài quan trắc sóng hấp dẫn bằng giao thoa kế laser, thiết bị phát hiện sóng hấp dẫn) và tổ chức phụ thuộc, LIGO Scientific Collaboration, với hơn một nghìn nhà khoa học phân tích dữ liệu.

Tiến sĩ Weiss sẽ nhận được một nửa giải thưởng 9 triệu Krona Thụy Điển, hoặc hơn 1,1 triệu đô la Mỹ, tiến sĩ Thorne và Tiến sĩ Barish sẽ cùng được hưởng phân nửa còn lại.

Thông báo về giải thưởng tại Học viện Khoa học Hoàng gia Stockholm Thụy Điển hôm thứ ba. Phát hiện sóng hấp dẫn được mô tả là "một khám phá làm chấn động cả thế giới." CreditJonathan Nackstrand/Agence France-Presse - Getty Images

Thuyết tương đối rộng của Einstein, được tuyên bố vào năm 1916, nêu ra rằng vật chất và năng lượng sẽ làm biến dạng hình học của không gian-thời gian theo cách mà một người nằm ngủ làm lún tấm nệm xuống, tạo ra tác động mà chúng ta gọi là trọng lực. Phương trình của ông mô tả một vũ trụ, trong đó không gian và thời gian là đại lượng động. Không gian-thời gian có thể căng ra và mở rộng, rách toạt và sụp đổ vào các hố đen - những vật thể này rất dày đặc mà thậm chí ánh sáng cũng không thể thoát khỏi chúng. Các phương trình đã dự đoán rằng vũ trụ đang mở rộng từ thứ mà chúng ta gọi là Big Bang, và nó cũng dự đoán rằng những chuyển động của các vật thể to lớn như lỗ đen hay tàn dư còn lại của các ngôi sao chết sẽ làm gợn sóng không gian-thời gian bằng các làn sóng hấp dẫn.

Những sóng này sẽ căng và nén không gian theo hướng trực giao khi chúng đi qua, giống như sóng âm nén không khí. Lúc làm việc độc lập một mình, Tiến sĩ Weiss và tiến sĩ Ron Drever chưa bao giờ quan sát trực tiếp được các sóng này, sau đó tại Đại học Glasgow, những người tiếp bước công việc đã đề xuất phát hiện sóng hấp dẫn bằng cách sử dụng laser để theo dõi những bước sóng giữa hai chiếc gương. Năm 1975, Tiến sĩ Weiss và Tiến sĩ Thorne, nhà lý luận về lực hấp dẫn nổi tiếng, đã ở lại cả đêm trong phòng khách sạn để thảo luận các thí nghiệm sóng hấp dẫn tại một cuộc họp ở Washington.

Tiến sĩ Thorne về nhà và thuê Tiến sĩ Drever để cùng giúp phát triển và chế tạo máy dò sóng hấp dẫn bằng laser tại Caltech. Trong khi đó, Tiến sĩ Weiss cũng đã làm việc tương tự tại M.I.T.

Các mâu thuẫn công nghệ chống lại cả hai công trình trên. Các nhà nghiên cứu đã tính toán rằng một sóng hấp dẫn điển hình từ ngoài không gian sẽ làm thay đổi khoảng cách giữa những chiếc gương bằng một lượng gần như không thể nhận thấy: một phần trong một tỷ tỷ, nhỏ hơn đường kính của một proton. Tiến sĩ Weiss nhớ lại rằng khi ông giải thích thí nghiệm cho các nhà tài trợ tiềm năng của mình tại Quỹ Khoa học Quốc gia, "mọi người nghĩ chúng tôi mất trí cả rồi."

Quỹ này, nơi sẽ chi 1 tỷ đô la Mỹ trong 40 năm tiếp theo của dự án, ra lệnh cho hai nhóm nghiên cứu hợp nhất, với một tổ ba người gồm hai nhà thực nghiệm, Tiến sĩ Weiss và Tiến sĩ Drever, một nhà lý luận Tiến sĩ Thorne, cùng nhau điều hành. Kế hoạch nảy ra việc xây dựng một cặp ăng-ten hình chữ L, một ở Hanford, Wash., và một ở Livingston, La., với tia laser phóng ra dọc theo cánh tay dài 2,5 dặm trong các đường hầm chân không lớn nhất thế giới để giám sát hình dạng của không gian.

Năm 1987, công tác lãnh đạo của ba tiến sĩ Weiss, Drever và Thorne lại bị bỏ rơi cho một người quản lý duy nhất, Rochus Vogt của trường đại học Caltech. Tiến sĩ Drever sau đó bị buộc phải rời khỏi dự án dò sóng. Nhưng LIGO vẫn "mắc trong vũng lầy không người lãnh đạo" cho đến khi Tiến sĩ Barish, giáo sư đại học Caltech, với một dòng họ tuyệt vời trong việc quản lý các dự án khoa học lớn, đã tham gia vào năm 1994 và sau đó trở thành giám đốc. Ông đã tổ chức lại dự án để có thể xây dựng thành công trên những phương diện nhạy cảm hơn và ông đã tạo ra sự hợp tác khoa học LIGO trên toàn cầu giữa các nhà thiên văn và các nhà vật lí học nhằm mục đích nghiên cứu và phân tích dữ liệu. Ông nói: "Phần khó nhất là chúng tôi không có ý tưởng làm thế nào để thực hiện những gì chúng tôi làm hôm nay", ông bình luận trong một cuộc phỏng vấn, đặc biệt chú ý đến sự phát triển của một hệ thống thiết thực để tách biệt các chùm tia laser và những chiếc gương khỏi động đất và các xáo trộn bên ngoài khác.

Sheldon Glashow, nhà lý luận đoạt giải Nobel hiện đang làm việc tại Đại học Boston, nói: "Nếu không có ông ấy thì sẽ không có khám phá nào cả.

Phiên bản tiên tiến nhất của LIGO vừa mới bắt đầu hoạt động vào tháng 9 năm 2015 khi những chấn động từ vụ va chạm của hai lỗ đen đã làm cho các máy dò ở Louisiana và Washington bật lên, hoặc kêu "chíp" trong một phần năm giây.

Đây cũng là tiếng chuông mở đầu cho một dấu ấn thiên văn học mới. Kể từ đó LIGO (gần đây cùng với một máy dò mới của châu Âu, Virgo) đã phát hiện ra ít nhất bốn va chạm lỗ đen khác, mở ra một cửa sổ vào lớp học mới lạ, không ngờ về lỗ đen, và những tin đồn dai dẳng về những sự kiện thú vị hơn trên bầu trời.

Tiến sĩ Weiss cho biết: "Rất nhiều người trong chúng ta thực sự mong muốn tìm hiểu về những điều chúng tôi không biết.

Ai là người chiến thắng?

Tiến sĩ Weiss sinh ra ở Berlin năm 1932 và đến New York thông qua con đường Tiệp Khắc năm 1939. Là một học sinh trung học, ông trở thành chuyên gia trong việc xây dựng hệ thống âm thanh chất lượng cao và bước vào M.I.T. với tương lai tươi sáng trong ngành kỹ thuật điện. Ông vô tình bỏ học khi đến Illinois để theo đuổi một mối tình lãng mạn. Sau khi quay về, ông làm việc trong một phòng thí nghiệm vật lý và sau đó lấy bằng tiến sĩ từ M.I.T.

Tiến sĩ Thorne sinh ra và lớn lên ở Logan, Utah, nhận bằng cử nhân từ đại học Caltech và sau đó là bằng tiến sĩ từ đại học Princeton dưới sự dạy dỗ của John Archibald Wheeler, một nhà truyền bá cho lý thuyết của Einstein, người đã phổ biến các thuật ngữ hố đen, và là người đã đề xướng Tiến sĩ Thorne bước vào bí ẩn của chúng. Tiến sĩ Thorne sau đó nói: "Ông đã thổi bùng hứng khởi cho tâm trí của tôi". Sự nhiệt tình của Tiến sĩ Thorne đối với các hố đen không chỉ giới hạn trong các tạp chí khoa học. Hiện tại làm giáo sư danh dự tại đại học Caltech, ông còn là một trong những người sáng tạo và là nhà sản xuất bộ phim Interstellar năm 2014, kể về những phi hành gia đi qua một lỗ giun và chạm trán một lỗ đen khổng lồ để tìm kiếm ngôi nhà mới cho nhân loại.

Từ trái qua: Rainer Weiss, Barry Barish và Kip Thorne, những người kiến tạo và lãnh đạo của LIGO, Đài quan trắc sóng hấp dẫn bằng giao thoa kế laser. CreditMolly Riley / Agence France-Presse - Getty Images

Tiến sĩ Barish sinh ra ở Omaha, Neb, lớn lên ở Los Angeles và nghiên cứu vật lý tại Đại học California, Berkeley, nhận bằng tiến sĩ trước khi gia nhập trường Caltech. Một trong những thành viên chủ chốt của Big Science, ông đã lãnh đạo nhóm thiết kế một máy dò trị giá 1 tỷ đô la Mỹ cho Máy gia tốc hạt lớn khổng lồ, đây sẽ là chiếc máy lớn nhất thế giới nếu nó không bị Quốc hội bãi bỏ vào năm 1993, trước khi ông được yêu cầu tiếp quản LIGO.

Sau đó, tiến sĩ Barish đã dẫn dắt nỗ lực quốc tế để thiết kế Máy gia tốc tuyến tính Quốc tế, có thể là máy gia tốc hạt lớn tiếp theo trên thế giới nếu nó được chế tạo.

Nhận được cuộc gọi của ủy ban giải thưởng Nobel, Tiến sĩ Weiss nói rằng ông coi giải thưởng này là sự công nhận cho công việc của khoảng một nghìn người "Tôi ghét phải nói điều đó - 40 năm".

Ông nói thêm rằng khi tiếng chíp đầu tiên vang lên vào ngày 14 tháng 9 năm 2015, "nhiều người trong chúng tôi đã không tin vào điều đó," nghĩ rằng đó có thể là một tín hiệu thử nghiệm đã được chèn vào dữ liệu. Phải mất hai tháng để thuyết phục bản thân rằng đó là sự thật.

Trong một cuộc phỏng vấn tại nhà riêng, Tiến sĩ Thorne nói rằng với tư cách là nhà lý luận và nhà truyền bá về dự án, ông cảm thấy hơi xấu hổ khi nhận được giải thưởng. "Nó nên đến với tất cả những người xây dựng máy dò hoặc cho các thành viên của LIGO-Virgo Collaboration, những người đã tạo ra kết quả cuối cùng," ông nói.

Ông nói thêm: "Một lượng lớn khoa học phong phú đang thoát ra khỏi tình trạng này. Đối với tôi, một điều kỳ diệu là điều này đã thành công như tôi mong đợi khi chúng tôi bắt đầu trở lại vào những năm 80. Nó khiến tôi vô cùng ngạc nhiên khi tất cả xuất hiện như tôi mong đợi. "

Tiến sĩ Barish nói rằng ông đã thức giấc lúc 2 giờ 41 phút sáng ở California và khi điện thoại không đổ chuông ông tưởng rằng ông đã không nhận được giải. Rồi nó reo. Ông nói: "Đó là sự kết hợp của cảm giác kích động và khiêm tốn cùng một lúc, những cảm xúc lẫn lộn. Đây là một môn thể thao theo nhóm, nó có tính chủ quan khi bạn phải chọn ra các cá nhân." LIGO, ông nói, là rất xứng đáng. "Chúng tôi là những cá nhân được lựa chọn bởi bất cứ cơ chế nào."

Đối với Quỹ khoa học quốc gia, giải thưởng Nobel là một chiến thắng hoan hỉ cho một khoản đầu tư 40 năm với khoảng 1 tỷ USD. Trong một thông tin mới đăng, France Córdova, giám đốc của tổ chức, cho biết: "Các sóng hấp dẫn chứa thông tin về căn nguyên gây nổ và bản chất của trọng lực, những thứ đó không thể thu được từ các tín hiệu thiên văn khác. Các quan sát này đã tạo ra một lĩnh vực thiên văn học về sóng hấp dẫn mới. "

Giải thưởng đã được chúc mừng với sự ca ngợi trên khắp thế giới. Michael Turner, nhà nghiên cứu vũ trụ học tại Đại học Chicago, cho biết: "Thụy Điển đã làm rất tốt", nói thêm về kết quả: "Phải mất cả một ngôi làng và 100 năm để làm việc này."

Việc nhận giải Nobel của Tiến sĩ Weiss và Tiến sĩ Thorne đã hoàn thành một giải Grand Slam khoa học. Trong hai năm vừa qua, cùng với Tiến sĩ Drever, họ đã chia sẻ một loạt các giải thưởng có uy tín và hấp dẫn bao gồm giải Kavli về Vật lý học thiên thể, Giải thưởng Vũ trụ học Gruber, Giải thưởng Thiên văn học Shaw và Giải thưởng đột phá về Vật lý cơ bản. Tiến sĩ Drever qua đời vào tháng 3 năm ngoái, giải thưởng Nobel không được truy tặng cho người đã khuất, và cũng không thể có hơn ba người cùng chia sẻ giải thưởng.

Những ai khác đã thắng giải Nobel năm nay?

Jeffrey C. Hall, Michael Rosbash và Michael W. Young đã được nhận giải Nobel Y học vào hôm thứ hai vì những khám phá về cơ chế phân tử kiểm soát nhịp sinh học của cơ thể.

Ai đoạt giải Nobel Vật lý năm 2016?

David J. Thouless, F. Duncan M. Haldane và J. Michael Kosterlitere đã được công nhận nghiên cứu về các đặc tính kỳ lạ của vật chất ở các trạng thái cực độ, bao gồm các chất siêu dẫn, siêu lỏng và từ trường mỏng.

Khi nào các giải Nobel khác được công bố?

Bốn giải nữa sẽ được trao trong những ngày sắp tới:

■ Giải Nobel Hóa học sẽ được công bố vào thứ tư tại Thụy Điển. Đọc về những người chiến thắng năm ngoái, Jean-Pierre Sauvage, J. Fraser Stoddart và Bernard L. Feringa.

■ Giải Nobel về Văn học sẽ được công bố vào thứ năm ở Thụy Điển. Đọc về người chiến thắng năm ngoái, Bob Dylan.

■ Giải Nobel Hòa bình sẽ được công bố vào thứ sáu tại Na Uy. Đọc về người chiến thắng năm ngoái, Tổng thống Juan Manuel Santos của Colombia.

■ Giải Nobel Khoa học Kinh tế sẽ được công bố vào ngày 9 tháng 10, tại Thụy Điển. Đọc về những người chiến thắng năm ngoái, Oliver Hart và Bengt Holmstrom.


Dịch bởi: Phamkhanhlinh1008

bài viết đặc sắc trong tháng 07/2020

Tại sao thầy Ce Phan lại tạo kênh Youtube bằng tiếng Anh?

Thầy Ce Phan được biết đến như là một giáo viên dạy tiếng Anh tại thành phố Hồ Chí Minh trước khi chuyển đến sống tại Nhật Bản vào năm 2018.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục