Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Giáo dục
  4. Học tiếng Anh cho sự đổi mới

Học tiếng Anh cho sự đổi mới

Mức trung cấp

Eglish for Innovation

In the spoken word video The People vs. the School System, Prince Ea quotes the famous maxim that “if you judge a fish by its ability to climb a tree, it will live its whole life believing that it is stupid.” Internet memes attribute these words to Einstein but there is no substantive evidence to confirm that he is the author. Nonetheless, Prince Ea and many others use this statement as a premise for the argument that education as we know it, needs to be put on trial and reformed for the benefit of all young people.

This argument is most often made with respect to how education is still bound to the 19th century model, in which teaching and learning are standardized and the acquisition of knowledge in a one-size-fits-all manner is prioritized above everything else. This model does not effectively equip students with the required competences and skills in order for them to adapt to 21st century realities. One of the skills gaps that are increasingly being identified in young people educated in line with this model is their lack of a capacity for innovation.

Nurturing Innovation

According to the sociologist Everett Rogers (2003), “An innovation is an idea, practice, or object perceived as new by an individual or other unit of adoption” (p. 12). A country’s ability to generate innovation is pivotal for its economic prosperity and international competitiveness. Hence, it needs to exploit every possible source of innovation at its disposable. Perhaps the most readily available source is a society’s young generation, especially since their presence in schools makes the nurturing of innovative capacity possible.

In his book Creating Innovators: The Making of Young People Who Will Change the World, Wagner (2012) maintains that “if we are to remain globally competitive in today’s world, we need to produce more than just a few entrepreneurs and innovators. We need to develop the creative and enterprising capacities of all our students” (p. 4). Here Wagner (2012) is talking about the USA but his suggestion resonates with educators and policymakers all over the world.

The idea that innovation can be nurtured is not embraced by everyone. Like creativity, innovative capacity is sometimes considered to be innate and thus incapable of being fostered in those people who are born without it. Wagner (2012) challenges this entrenched belief by arguing that the most fundamental qualities of a successful innovator constitute a set of skills and mental habits that can be developed by teachers and parents. These are:

   - curiosity, which is a habit of asking questions and a desire to understand more deeply;

   - collaboration which begins with listening to and learning from others who have perspectives and expertise that are very different from your own;

   - associative or integrative thinking;

   - a bias toward action and experimentation. 

If we subscribe to the idea that these skills and mental habits can be developed, then it follows that all teachers play a crucial role in their development, including those teaching English.

Within ELT, some teachers tend to focus on the development of proficiency without fully realising that young people will be using the language in contexts, where they will require the ability to be innovative in order to meet the expectations of a 21st century global economy. This implies that rather than just teaching English, teachers are tasked with providing students with a more holistic experience. Ensuring that the English language classroom acts as an incubator for innovative capacity is a new responsibility that teachers are being given in the current educational milieu. How successful they are in fulfilling this responsibility will largely depend on their own adoption of innovation, as well as the support they receive from schools and policymakers.

A Culture of Innovation

Innovation is unlikely to happen if innovators toil on their own. The local context in which an innovator operates needs to be proactive in its recognition and support of innovation.  This applies to innovation in education as much as it does to other sectors of society. As Hyland and Wong (2013) point out “It is futile…to change just one aspect of a national policy, institutional plan, classroom approach or beliefs of one group. Stakeholders need to ‘learn change’ together” (p. 3). Hence, English language teachers who choose to nurture young people’s innovative capacity need adequate support from the context they form part of.

They might also need forms of professional development that target their ability to position themselves as innovators. Reimers and Chung (2016) assert that “The aspirations of 21stcentury education require new thinking and new ways of doing, and those require everyone involved, particularly the adults working in schools and those who support them, to learn new ways” (p. 5). At the same time “Innovators need to be prepared for resistance, to persevere and to develop strategies for turning initial failure into enduring success” (Tomlinson, 2013, p. 203). Without the cultivation of teachers’ innovative capacity, it is unlikely that the educational system is going to be successful in its attempts to create a future generation of innovators.

A culture of innovation in education is to some extent a product of disruption given that the traditional model of education needs to be displaced by one in which the potential of every single student is maximised. The theory of disruptive innovation indicates that disruption in education can only happen if young people’s learning experience becomes personalized (Christensen, Horn, & Johnson, 2008). This entails harnessing those resources that would enable us to move away from standardized teaching and testing in order to create opportunities for student-centric education and thus the customized development of something as essential as innovative capacity.

Technology has the potential to afford us such opportunities but only if used in ways that do not merely dress up monolithic methodologies. As Wagner and Dintersmith (2015) affirm, “The impact of innovation on education isn’t in using technology to deliver obsolete education experiences. It lies in understanding what skills students need in the innovation era, and constructing classroom experiences that promote skills that matter” (p. 196). The English language classroom can be a space for such experiences, but only if teachers and other stakeholders facilitate the personalisation of learning. Doing this might act as a stepping stone for every student’s discovery of their capacity for innovation. What are your thoughts on this?

By: Daniel Xerri (eflmagazine.com) 



Tiếng anh cho sự đổi mới

Trong Video diễn thuyết "Con người và hệ thống giáo dục", Hoàng tử Ea trích dẫn câu châm ngôn nổi tiếng rằng "nếu bạn đánh giá một con cá bằng khả năng leo cây, nó sẽ sống suốt đời với niềm tin rằng nó là kẻ đần độn." Trào lưu internet cho là những lời này là của Einstein tuy nhiên không có bằng chứng đáng kể để khằng định rằng ông là tác giả. Tuy nhiên, Hoàng tử Ea và nhiều người khác sử dụng câu nói này như là một tiền đề cho lập luận rằng giáo dục mà chúng ta biết, cần phải được đưa vào thử nghiệm và cải cách vì lợi ích của tất cả những người trẻ.

Lập luận này thường hầu hết được thực hiện với sự tôn trọng cách mà giáo dục vẫn còn ràng buộc với mô hình thế kỷ 19, trong đó giảng dạy và học tập được chuẩn hóa và tiếp thu kiến thức trong một cách thức phù hợp cho tất cả được ưu tiên trên tất cả mọi thứ khác. Mô hình này không trang bị hiệu quả cho sinh viên với năng lực và kỹ năng cần thiết để họ thích ứng với thực tế của thế kỷ 21. Một trong những lỗ hổng kỹ năng đang ngày càng được xác định ở những người trẻ được giáo dục với mô hình này là họ thiếu một năng lực cho sự đổi mới.

Nuôi dưỡng sự đổi mới

Theo nhà xã hội học Everett Rogers (2003), "Một sự đổi mới là một ý tưởng, thực hành, hoặc đối tượng nhận thức mới do một cá nhân hoặc đơn vị chấp nhận khác" (trang 12). Khả năng của một đất nước để tạo ra sự đổi mới là then chốt cho sự thịnh vượng của nền kinh tế và khả năng cạnh tranh quốc tế. Do đó, nó cần phải khai thác mọi nguồn có thể có của sự đổi mới có sẵn của nó. Có lẽ các nguồn sẵn có nhất đó là thế hệ trẻ của xã hội, đặc biệt là khi họ ở trong trường học làm cho việc nuôi dưỡng khả năng sáng tạo có thể xảy ra.

Trong cuốn sách Những người đổi mới: Làm cho giới trẻ sẽ thay đổi thế giới, Wagner (2012) cho rằng "nếu chúng ta duy trì cạnh tranh trên toàn cầu trong thế giới ngày nay, chúng ta cần phải tạo ra nhiều hơn là chỉ một vài doanh nhân và những người sáng tạo. Chúng ta cần phải phát triển khả năng sáng tạo và dám làm của tất cả học sinh của chúng ta"(trang 4). Dưới đây Wagner (2012) đang nói về Hoa Kỳ, tuy nhiên đề nghị của ông tạo ra tiếng vang với các nhà giáo dục và hoạch định chính sách trên toàn thế giới.

Ý tưởng về việc sáng tạo có thể được nuôi dưỡng không được hưởng ứng bởi tất cả mọi người. Giống như sự sáng tạo, năng lực sáng tạo đôi khi được coi là bẩm sinh và do đó không thể được nuôi dưỡng ở những người được sinh ra mà không có nó. Wagner (2012) đã thách thức niềm tin cố hữu này bằng cách tranh luận rằng những phẩm chất cơ bản nhất của một nhà sáng tạo thành công tạo thành một tập hợp các kỹ năng và thói quen tinh thần và nó có thể được phát triển bởi các giáo viên và phụ huynh. Đó là:

   - Sự tò mò là một thói quen của việc đặt câu hỏi và mong muốn hiểu sâu sắc hơn;

   - Sự hợp tác bắt đầu bằng sự lắng nghe và học hỏi từ những người có quan điểm và chuyên môn mà nó khác hoàn toàn với bạn.

   - Sự liên kết hay suy nghĩ tích hợp;

   - Một sự thành kiến đối với hành động và thử nghiệm.

Nếu chúng ta theo dõi các ý tưởng rằng những kỹ năng và thói quen tâm trí có thể được phát triển, theo sau đó là tất cả giáo viên đóng một vai trò rất quan trọng trong sự phát triển của họ, bao gồm cả những người giảng dạy tiếng Anh.

Trong việc giảng dạy tiếng Anh, một số giáo viên có xu hướng tập trung vào sự phát triển về trình độ mà không thấu hiếu hoàn toàn rằng những người trẻ sẽ được sử dụng ngôn ngữ trong những bối cảnh, nơi mà họ sẽ đòi hỏi khả năng được sáng tạo để đáp ứng sự mong đợi của một nền kinh tế toàn cầu của thế kỷ 21. Điều này ngụ ý rằng thay vì chỉ giảng dạy tiếng Anh, giáo viên được giao nhiệm vụ cung cấp cho sinh viên một trải nghiệm toàn diện hơn. Đảm bảo rằng ngôn ngữ học tiếng Anh đóng vai trò như một nơi ươm mầm cho khả năng sáng tạo là một trách nhiệm mới mà giáo viên đang được yêu cầu trong môi trường giáo dục hiện nay. Sự thành công của họ khi thực hiện trách nhiệm này phần lớn sẽ phụ thuộc vào sự chấp nhận của họ về sự đổi mới, cũng như sự hỗ trợ mà họ nhận được từ trường học và các nhà hoạch định chính sách.

Một văn hóa của sự đổi mới

Sự sáng tạo không thể xảy ra nếu các nhà cải cách khó khăn với chính họ. Hoàn cảnh địa phương nơi mà một nhà cải cách hoạt động cần phải được chủ động trong việc công nhận và hỗ trợ đổi mới của nó. Điều này áp dụng đối với sự đổi mới trong giáo dục nhiều như trong các lĩnh vực khác của xã hội. Như Hyland và Wong (2013) đã chỉ ra "Là vô ích để thay đổi chỉ một khía cạnh của chính sách quốc gia, kế hoạch tổ chức, phương pháp tiếp cận lớp học hoặc tín ngưỡng của một nhóm. Các bên liên quan cần phải "học thay đổi" với nhau "(trang3). Do đó, những giáo viên tiếng Anh , những người chọn để nuôi dưỡng năng lực sáng tạo của giới trẻ cần được hỗ trợ đầy đủ từ hoàn cảnh mà họ hình thành một phần.

Họ cũng có thể cần các hình thức phát triển chuyên nghiệp rằng mục tiêu khả năng của họ về vị trí giống như những người đổi mới. Reimers và Chung (2016) khẳng định rằng "nguyện vọng của giáo dục thế kỷ 21 đòi hỏi phải tư duy mới và cách thức mới để hành động, và những yêu cầu để mọi người tham gia, đặc biệt là những người lớn làm việc trong các trường học và những người ủng hộ họ, để tìm hiểu cách thức mới" (trang 5 ). Đồng thời "Các nhà đổi mới cần phải được chuẩn bị cho sự cản trở để kiên trì và phát triển các chiến lược biến thất bại ban đầu trở thành thành công mãi mãi" (Tomlinson, 2013, trang 203). Nếu không có sự nuôi dưỡng năng lực sáng tạo của giáo viên, không chắc rằng hệ thống giáo dục sẽ thành công trong sự nỗ lực của nó để tạo ra được một thế hệ tương lai của những nhà sáng tạo.

Một nền văn hóa của sự đổi mới trong giáo dục là một số mở rộng của một sản phẩm của sự gián đoạn được cho rằng mô hình truyền thống của giáo dục cần phải được thay thế bởi một trong những tiềm năng của mỗi sinh viên cá nhân là tối đa. Các lý thuyết về sự đổi mới đột phá chỉ ra rằng sự gián đoạn trong giáo dục chỉ có thể xảy ra nếu kinh nghiệm học tập của giới trẻ trở nên cá nhân (Christensen, Horn, & Johnson, 2008). Điều này đòi hỏi phải khai thác những nguồn tài nguyên mà sẽ cho phép chúng ta thoát ra khỏi giảng dạy và kiểm tra tiêu chuẩn hóa để tạo cơ hội cho giáo dục học sinh làm trung tâm và do đó thì sự phát triển tùy chỉnh của một cái gì đó là thiết yếu như năng lực sáng tạo.

Công nghệ có tiềm năng để giúp chúng ta có cơ hội như vậy nhưng chỉ khi được sử dụng trong những cách mà không chỉ đơn thuần là khoác lên mình các phương pháp luận nguyên khối. Như Wagner và Dintersmith (2015) khẳng định, "Tác động của sự đổi mới về giáo dục không phải là trong việc sử dụng công nghệ để cung cấp những kinh nghiệm giáo dục lỗi thời. Nó nằm trong sự hiểu biết những kỹ năng mà sinh viên cần trong thời kỳ đổi mới, và kinh nghiệm xây dựng trong lớp học mà thúc đẩy các kỹ năng quan trọng "(trang 196). Các lớp học tiếng Anh có thể là một không gian cho những trải nghiệm như vậy, nhưng chỉ khi các giáo viên và các bên liên quan khác tạo điều kiện cho các cá nhân học tập. Việc làm này có thể hoạt động như một bước đệm cho khám phá của mỗi học sinh về năng lực của mình cho sự đổi mới. Suy nghĩ của bạn về điều này là gì?


Dịch bởi: nguyenthiviphuong

bài viết đặc sắc trong tháng 07/2020

Tại sao thầy Ce Phan lại tạo kênh Youtube bằng tiếng Anh?

Thầy Ce Phan được biết đến như là một giáo viên dạy tiếng Anh tại thành phố Hồ Chí Minh trước khi chuyển đến sống tại Nhật Bản vào năm 2018.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục