Bài viết liên quan:

Christmas Truce

During WWI, many of the British, French and German soldiers lived, fought and died in trenches that snaked thousands of miles through the countryside. These trenches were grim, dark places. They averaged 7 feet deep and 6 feet wide. On the Allied side , they were often full of mud, rats, and disease. The men lived in these trenches, struggling to keep dry, stay sane and not get shot. The trenches of the enemy were sometimes just 30 meters away, and sticking your head above the trench could easily get you killed.

After five months of horrific fighting, suddenly peace broke out between the trenches. It was Christmas Eve, 1914. It was “a beautiful moonlit night, frost on the ground, white almost everywhere”, said Pvt. Albert Moren. The Germans sang out from their trenches the song, Silent Night. When they finished, their enemies in the neighboring trench cheered. The Allied soldiers then replied with the English version.

No shots were fired that night and in the morning they wondered if the peace would last. At one point along the trenches, a German soldier held up a sign saying, “You no shoot, we no shoot”. Slowly heads popped up above the trenches, and Christmas greetings were offered from both sides in English. Nervously the soldiers came out from their protective trenches.

Leaving their guns and safety behind, they approached each other. With hearts likely filled with a mixture of fear and hope, they shook hands. Some soldiers exchanged small gifts of tobacco or buttons. Others played soccer upon the battlefield. A pig was roasted by the British and shared with the Germans at one place. The Germans rolled over a barrel of beer to the British in exchange. In another place a German juggler performed. And at yet another, a British soldier got his hair cut by a German barber.

Not all of the soldiers were at peace that day, but 100,000 soldiers did take part in the truce. At some points along the trenches, the truce lasted only part of the day, and in others, it lasted until New Year’s Day. For one brief moment in a horrific war, the soldiers resisted the insanity of war and came together in celebration and peace.

Source: Deep English

 

 

Hưu chiến mùa Giáng sinh

Trong thế chiến thứ nhất, những binh lính Anh, Pháp và Đức đã sống, chiến đấu và đã chết trong chiến hào dài ngoằn ngoèo hàng ngàn dặm qua vùng nông thôn. Những chiến hào là những nơi tối tăm, nghiệt ngã. Chúng sâu trung bình 7 feet và rộng 6 feet. Về phía bên Đồng Minh, họ thường bị dính đầy bùn, chuột, và mang bệnh tật. Những người đàn ông sống trong các chiến hào đó, xoay xở để mình khô ráo, luôn tỉnh táo và không bị bắn. Các chiến hào của đối phương đôi khi chỉ 30 mét, và chỉ cần ló đầu lên là có thể dễ dàng bị giết.

Sau năm tháng chiến đấu khủng khiếp, đột nhiên hòa bình đã nổ ra giữa các chiến hào. Đó là vào đêm Giáng sinh năm 1914. Đó là "một đêm tuyệt đẹp dưới ánh trăng, sương phủ mặt đất, màu trắng gần như ở khắp mọi nơi", Pvt.Albert Moren thuật lại. Người Đức đã cất tiếng hát ra khỏi chiến hào của mình với bài hát "Silent Night". Khi họ kết thúc, những kẻ thù của họ trong chiến hào lân cận đã cổ vũ. Và sau đó những người lính Đồng Minh hát đáp lại với phiên bản lời tiếng Anh.

Không có tiếng súng nào nổ ra đêm đó và vào buổi sáng hôm sau họ đã tự hỏi liệu hòa bình sẽ còn kéo dài. Tại một điểm dọc chiến hào, một người lính Đức đã đưa ra một dấu hiệu nói rằng , "Bạn không bắn, chúng tôi cũng không". Rồi từ từ nhô đầu lên trên các chiến hào, và trao đổi lời chúc mừng Giáng sinh từ cả hai phía bằng tiếng Anh. Những binh lính dọ dẫm bước ra khỏi chiến hào bảo vệ của họ một cách đầy lo lắng.

Bỏ lại súng và vùng an toàn của mình phía sau, họ tiến lại gần nhau. Với tâm trạng dường như vừa lấp đầy bởi sự sợ hãi và hy vọng, họ đã bắt tay nhau. Một số binh sĩ đã trao đổi những món quà nhỏ như thuốc lá hoặc những cái nút. Người Anh đã quay một con heo và chia sẻ với Người Đức. Và rồi người Đức lại lăn qua một thùng bia cho người Anh để trao đổi. Ở chỗ khác một nghệ sĩ tung hứng người Đức đang biểu diễn. Và tại một nơi khác, một người lính Anh được cắt tóc bởi một thợ cắt tóc Đức.

Không phải tất cả các binh lính đều được bình yên vào ngày đó mà chỉ có một ngàn binh lính đã tham gia vào các cuộc ngừng chiến. Tại một số khu vực dọc theo chiến hào, các cuộc ngưng chiến chỉ kéo dài trong ngày và ở một số khu vực khác nó đã kéo dài tới tận ngày đầu năm mới. Đối với một khoảnh khắc ngắn ngủi trong một cuộc chiến tranh khủng khiếp thì những người lính đã chống lại sự điên rồ của cuộc chiến và đến với nhau trong lễ kỷ niệm và sự hòa bình.

 

Dịch bởi: nguyenthiviphuong