Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Kinh tế - Thương mại
  3. Kỹ năng
  4. Kiến thức văn hóa có quan trọng hơn các kỹ năng ngôn ngữ ?

Kiến thức văn hóa có quan trọng hơn các kỹ năng ngôn ngữ ?

24/05/2018
Mức trung cấp

Is cultural knowledge more important than language skills?

Does cultural knowledge trump language ability in international companies and start-ups where English is dominating?

Learning the local language might seem an obvious goal for anyone moving abroad. But in an increasingly globalised world, whether this is an effective use of time is increasingly up for debate.

Growing numbers of multinationals and start-ups are adopting English as their official company language, even if they’re not based in an English-speaking nation. And internationally, millennials seem to have a much higher tolerance for using the global language than older generations, meaning it’s potentially easier to socialise with young locals by speaking English than in the past. The British Council estimates that by 2020, two billion people will be using it, well over a quarter of the world’s population.

Plus, while the idea that millennials are job-hopping much more than their parents is something of a myth, being able to work flexibly in different locations remains a core goal for many. In 2017, the Global Shapers Annual Survey, funded by the World Economic Forum, showed that 81% of respondents aged 18 to 35 from over 180 countries said they were willing to work abroad. The “ability to work and live anywhere” was one of the most important factors they identified in terms of making them feel freer in their society.

But for those people who are up for relocating without a firm intention of staying put, how much point is there in spending your free time immersed in language apps or classes, if you can survive in English?

Caroline Werner with her students, she says “a lot of people make the mistake of not really feeling the cultural codes” in Scandinavia (Credit: Caroline Werner)

“You don’t immediately get a return on your investment,” argues Sree Kesanakurthi, an IT consultant from India who’s worked in Dubai, Singapore, Stockholm and Brussels. He has largely felt comfortable getting by with the global language, both professionally and socially.

The 31-year-old suggests that anyone moving to a new country for less than two years is better placed to focus on getting ahead at work and “finding like-minded people” to connect with, either through expat clubs or local sports and cultural activities.

“There are so many communities that basically give you the freedom to not be alienated in a country which you don’t know,” he says.

Cultural versus language intelligence

“You can exist quite easily in many locations globally without speaking any of the local language,” agrees David Livermore, author of Leading with Cultural Intelligence: The New Secret to Success.

“I wouldn’t suggest a full fluency in the language is needed for a five-year or less assignment,” he says. “Having an adaptability to different communication styles or socialisation norms are perhaps as much or more important.”

His research, which spans more than 10 years and 30 countries, analyses the concept of cultural intelligence (CQ), which he breaks down into four key areas:

-       Having the drive and interest to work in cross-cultural environments

-       Knowledge of cultural similarities and differences

-       Having a strategy to help monitor, analyse and adjust plans in unfamiliar cultural settings

-       Having the ability to act by choosing the right verbal and nonverbal behaviours, depending on the context

While he accepts that “language has some importance”, he argues that “the ability to cope with, adjust to and persevere is the most important of the four CQ capabilities for expat success”.

“You can think about this as the emotional and cognitive resilience needed to address being outside your home culture,” he argues.

But some places are clearly harder to adjust to than others: for example, where social and cultural norms differ wildly from an expat’s home nation and where English is not widely spoken among the wider population.

Sima Mahdjoub is French but has lived in nine countries including the UK, Australia and Spain, she has settled in Sweden (Credit: MARTINAXELL)

“There are very big differences around the globe,” argues Eero Vaara, a professor of organisation and management at Aalto University School of Business in Finland with a focus on researching multinational corporations.

Japan is one expat hub he singles out as a place in which young professionals can experience an intense culture shock, thanks to fixed codes of conduct in both work and more informal contexts. These might include etiquette such as bowing, saving face and avoiding conflict, extreme politeness and punctuality, respect for silence and very long working hours.

“If you lack cultural sensitivity and you start trying to collaborate or bring in something new, it won’t work... and there’s clearly a big need to invest in cultural learning,” he argues, while stressing that at the same time expats must be aware that not all locals adhere to national stereotypes.

Food for thought

Ryu Miyamoto, a 53-year-old living in Takarazuka, just outside Osaka, is originally from the US, but adopted his traditional Japanese name soon after he moved there. He says he’s watched many fellow expats struggle to adapt to cultural norms in Japan, returning to their home countries for frequent vacations, or as soon as their initial assignment finishes.

But he describes himself as becoming “culturally fluent” and “pretty ‘Japanised’” within about three years.

“If people hadn't reminded me every day by their behaviour towards me I don't think I would have realized that I wasn't Japanese,” he says.

“Japanese still see foreigners - or ‘gaijin’ as they call them - as some sort of outsider... But the people close to me, they don’t see me as a ‘gaijin’...I think I am a pretty special case.”

Although he had some knowledge of Japanese before arriving and is now fluent, he argues that learning cultural codes, immersing himself in Japanese television and even teaching himself how to cook Japanese food proved just as crucial to his adjustment as the language.

And from a business perspective, Miyamoto argues that adopting a Japanese name also made it easier to build relationships as he set up his own education company.

“If I called people I would say my American name and they wouldn’t comprehend, they would be like ‘oh how do you say that?’. Or they would say ‘no’. But if I said ‘this is Miyamoto’ they’d say ‘oh okay, fine’”.

Ryu Miyamoto adopted his traditional Japanese name soon after he relocated and describes himself as becoming “culturally fluent” within about three years (Credit: OPTION2)

Unexpected culture shock

One thing that can catch expats unaware is the experience of struggling to gain cultural fluency in nations that, on the surface, might initially seem to require less adjustment.

The Netherlands and the Nordic countries, for example, jostle among each other for the top spot in the annual global English Proficiency Index and don’t have a global reputation as being wildly different to other parts of northern Europe (rather, they are frequently idolised as leaders in efficiency and innovation). This suggests that English-speaking expats - especially those from elsewhere in the Western world - should have less need to pick up the local language or deal with unexpected behavioural norms.

But according to Caroline Werner, the managing director at Settle into Stockholm, a start-up offering culture and language courses geared specifically towards young professionals relocating to the Swedish capital, “a lot of people make the mistake of not really feeling the cultural codes” in Scandinavia.

Her lessons include everything from which topics to avoid bringing up during lunch breaks or dinner parties (it’s generally a taboo to discuss religion, politics or how much money you’re making in Sweden), to deciphering how to make friends and date in a country that avoids small talk and where more than half the population lives alone.

Meanwhile she’s a strong advocate of expats learning at least some of the local language in their host country, even if they’re unlikely to use it again if they move on elsewhere.

“I feel that it is an opportunity, not a waste of time, so you actually get to know people in a way that you wouldn’t have, if you never learned the language,” she argues.

“A lot of Swedes are good at speaking English when it comes to just being polite,” she says. “But if they want to really relax, they are actually not 100% comfortable with English”.

Eero Vaara’s research into language use at multinational corporations backs up the idea that taking the time to learn core local language skills is worthwhile for expats, even those living in countries with strong English proficiency levels. According to his work, it can prove crucial to cracking local power dynamics if they choose to settle in a foreign country or company in future.

“There are these inner circles or parts of organisations, not so much the formal but the informal networks and conversations that are really hard to access,” he says, noting that language skills can play a key role in connecting with these groups both professionally and personally.

For example, if you’re British but hoping to climb the ladder of “a Russian organisation that’s been around for hundreds of years”, learning Russian is likely to add value in the longer term. However “if you’re British and working for a British subsidiary” in Russia, Vaara suggests that while still highly useful, Russian proficiency might be less relevant.

Assimilation or acceptance?

But where to draw the line when it comes to both linguistic and cultural fluency remains a complex issue for many people living and working abroad.

Sima Mahdjoub, 30, who is French but has lived in nine countries including the UK, Australia and Spain, recently decided to settle in Sweden for the foreseeable future, largely as a result of its outdoor lifestyle. She has become fluent in the language and worked hard to understand local business norms (“in France you can close a deal in one meeting. That’s not possible in Sweden”), but says she can’t ever imagine viewing herself as Swedish, or becoming completely fluent in her adopted nation’s culture.

“In southern European countries in general we tend to be quite fiery people, quite expressive in both negative and positive emotions,” she explains, arguing that she does not want to remove these “natural instincts”, which are less common in Scandinavia.

“It is possible because I have seen other people manage it, but for me I’m too direct and I’m too influenced by too many cultures to really want to.”

Meanwhile the now Brussels-based IT consultant Sree Kesanakurthi says he has started learning French, because he would like to put down stronger roots in the Benelux region than he has in previous locations he’s lived in. But he’s also not fazed by the idea of never achieving complete linguistic or cultural fluency.

“Learning a local language is important when it comes to buying a property, dealing with paperwork or taxes and accounting for example,” he argues.

“However I am not worried about how integrated I will be. As long as I have good people around me, I will be okay. At the end of the day if I am born in a foreign country… I will be differentiated no matter what.”

For Professor Eero Vaara, it is this kind of acceptance that can often hold the key to expats making the most of their experiences abroad, whether they end up staying for the short or long term.

“Differences are okay…it’s more a question of trying to appreciate the differences and deal with those, rather than going too far and trying to be what you are not, or what you’ll never be perceived to be.”

Source: BBC Capital

 

Kiến thức văn hóa có quan trọng hơn các kỹ năng ngôn ngữ?

Liệu kiến thức văn hóa có lấn át khả năng ngôn ngữ trong các công ty quốc tế và những công ty khởi nghiệp, những nơi mà tiếng Anh đang chiếm ưu thế không?

Học ngôn ngữ địa phương có vẻ như là một mục tiêu hiển nhiên đối với bất kỳ ai muốn ra nước ngoài. Nhưng trong một thế giới ngày càng toàn cầu hoá, phải chăng đây là một cách sử dụng thời gian hữu ích, đang ngày càng dấy lên những tranh luận.

Sự gia tăng số lượng công ty đa quốc gia và các công ty đang áp dụng tiếng Anh làm ngôn ngữ chính thức của công ty, ngay cả khi họ không có trụ sở tại một quốc gia nói tiếng Anh nào. Và trên bình diện quốc tế, thế hệ millennials (thế hệ sinh từ đầu những năm 1980-2000 )dường như khả năng sử dụng ngôn ngữ toàn cầu cao hơn nhiều so với thế hệ trước đây, nghĩa là có khả năng giao tiếp bằng tiếng Anh với người dân địa phương dễ dàng hơn trước. Hội đồng Anh ước tính rằng đến năm 2020, hai tỷ người sẽ sử dụng nó, với hơn một phần tư dân số thế giới.

Thêm vào đó, trong khi quan niệm thế hệ millennials thay đổi công việc thường xuyên hơn cha mẹ của họ là một chuyện hoang đường, khả năng làm việc linh hoạt ở những nơi khác nhau vẫn là mục tiêu cốt lõi đối với nhiều người. Trong năm 2017, cuộc khảo sát thường niên Global Shapers được tài trợ bởi diễn đàn kinh tế Thế giới, cho thấy 81% số người được hỏi trong độ tuổi 18 đến 35 từ hơn 180 quốc gia cho biết họ sẵn sàng làm việc ở nước ngoài. “Khả năng làm việc và sống ở bất cứ đâu” là một trong những yếu tố quan trọng nhất mà họ đã xác định là khiến họ cảm thấy tự do hơn trong xã hội.

Nhưng đối với những người đang cân nhắc việc chuyển đi mà không có ý định ở lại đó thì bạn dành bao nhiêu thời gian rảnh rỗi để tắm mình trong các ứng dụng hoặc các lớp học ngôn ngữ, liệu bạn có thể sống bằng tiếng Anh?

Cô Caroline Werner cùng với các sinh viên của mình, cô nói "rất nhiều người mắc lỗi vì không thực sự bắt kịp các quy tắc văn hóa" ở Scandinavia (Nguồn: Caroline Werner)

"Bạn sẽ không nhận được ngay kết quả về sự đầu tư của bạn", Sree Kesanakurthi, một nhà tư vấn CNTT đến từ Ấn Độ, người đã làm việc tại Dubai, Singapore, Stockholm và Brussels đã đưa ra ý kiến. Ông đã cảm thấy rất thoải mái với việc thích ứng ngôn ngữ toàn cầu, cả về chuyên môn và xã hội.

Người đàn ông 31 tuổi cho rằng bất cứ ai chuyển đến một quốc gia mới trong vòng chưa đầy hai năm tốt hơn hết là tập trung vào cộng việc và “tìm kiếm những người cùng chí hướng” để kết giao với nhau, hoặc thông qua các câu lạc bộ dành cho những người xa xứ hoặc các môn thể thao và các hoạt động văn hóa địa phương.

"Có rất nhiều cộng đồng, về cơ bản, tạo cho bạn sự tự do mà không bị xa lánh ở một đất nước mà bạn không biết", ông nói.

Sự hiểu biết về văn hóa so với ngôn ngữ

"Bạn có thể tồn tại khá dễ dàng ở nhiều nơi trên toàn cầu mà không cần nói bất kỳ ngôn ngữ địa phương nào", David Livermore, tác giả của cuốn sách Leading with Cultural Intelligence: The New Secret to Success tán thành ý kiến đó.

"Tôi không nghĩ rằng sự lưu loát trong ngôn ngữ là cần thiết cho một công việc 5 năm hoặc ít hơn," ông nói. "Có khả năng thích ứng với các kiểu giao tiếp khác nhau hoặc các tiêu chuẩn xã hội có lẽ là quan trọng hơn nhiều."

Nghiên cứu của ông kéo dài hơn 10 năm và 30 quốc gia, phân tích khái niệm về sự hiểu biết văn hóa (CQ), từ đó ông chia thành bốn yếu tố chính:

- Có động lực và hứng thú làm việc trong môi trường đa văn hóa

- Có kiến thức về sự tương đồng và khác biệt văn hóa

- Có chiến lược giúp theo dõi, phân tích và điều chỉnh kế hoạch trong môi trường văn hóa không quen thuộc

- Có khả năng cư xử chuẩn mực bằng lời nói và phi ngôn ngữ, tùy thuộc vào ngữ cảnh

Trong khi ông chấp nhận rằng "ngôn ngữ có một số tầm quan trọng", ông chứng tỏ rằng "khả năng đối phó, điều chỉnh và kiên trì là những khả năng quan trọng nhất trong bốn CQ mang lại sự thành công cho những người xa xứ sống ở nước ngoài.

"Bạn có thể suy nghĩ về điều này giống như khả năng phục hồi cảm xúc và nhận thức cần thiết để xử lý văn hóa bên ngoài quốc gia của bạn," ông lập luận.

Nhưng một số nơi rõ ràng khó điều chỉnh hơn so với những nơi khác: ví dụ, có những nơi có các tiêu chuẩn xã hội và văn hóa cực kỳ khác với quốc gia của người xa xứ và tiếng Anh không được nói rộng rãi trong dân cư.

Sima Mahdjoub là người Pháp nhưng đã sống ở chín quốc gia bao gồm Anh, Úc và Tây Ban Nha, cô đã định cư ở Thụy Điển (Nguồn: MARTINAXELL)

Eero Vaara, một giáo sư trong tổ chức và quản lý tại trường đại học kinh doanh Aalto ở Phần Lan chuyên tập trung vào nghiên cứu các tập đoàn đa quốc gia cho biết: “Có những khác biệt rất lớn trên khắp địa cầu."

Nhật Bản là một trung tâm của người xa xứ, là nơi mà các chuyên gia trẻ có thể trải qua một cú sốc mạnh về văn hóa, nhờ vào các quy tắc ứng xử bất dịch trong cả công việc lẫn các tình huống thông thường. Chúng có thể bao gồm các phép xã giao như cúi đầu, giữ thể diện và tránh mâu thuẫn, cực kỳ lịch sự và đúng giờ, tôn trọng sự im lặng và làm việc trong nhiều giờ.

"Nếu bạn thiếu sự nhạy cảm về văn hóa và bạn bắt đầu cố gắng cộng tác hoặc mang lại một cái gì đó mới, điều đó sẽ không bắt phải làm... và rõ ràng đó là sự cần thiết để đầu tư vào học tập văn hóa", ông lập luận, trong khi đó nhấn mạnh những người xa xứ cùng một lúc phải nhận thức được không phải tất cả người dân địa phương đều tuân thủ các khuôn mẫu quốc gia.

Món ăn cũng đáng suy ngẫm

Ryu Miyamoto, 53 tuổi sống ở Takarazuka, bên ngoài Osaka, xuất thân từ Mỹ, nhưng đã được đặt tên theo người Nhật truyền thống ngay sau khi ông chuyển đến đó. Ông nói rằng ông đã nhìn thấy nhiều người xa xứ như ông đang phải cố gắng để thích nghi với các tiêu chuẩn văn hóa ở Nhật, và trở về nước để nghỉ lễ thường xuyên, hoặc ngay sau khi hoàn thành công việc lúc đầu.

Nhưng ông tự tả bản thân mình là người có "văn hóa thông thạo" và "khá giống với người Nhật Bản" trong vòng ba năm.

"Nếu mọi người không nhắc tôi mỗi ngày thông qua cách cư xử của họ đối với tôi, thì tôi không nghĩ rằng dễ nhận ra tôi không phải người Nhật," ông nói.

"Người Nhật vẫn nhận ra người nước ngoài - hay 'gaijin' khi họ gọi những người đó - như là một cách gọi người ngoại bang ... Nhưng người ta gần gũi với tôi, họ không xem tôi là 'gaijin' ... Tôi nghĩ tôi là một trường hợp khá đặc biệt."

Mặc dù ông có một số kiến thức về tiếng Nhật trước khi đến và bây giờ đã thông thạo, ông cho rằng việc học các quy tắc văn hóa, tắm mình trong truyền hình Nhật Bản và thậm chí tự dạy mình cách nấu các món ăn Nhật cũng rất quan trọng trong việc điều chỉnh ngôn ngữ.

Và từ góc nhìn kinh doanh, Miyamoto cho rằng việc áp dụng tên tiếng Nhật cũng giúp xây dựng mối quan hệ dễ dàng hơn khi anh thành lập công ty giáo dục của riêng mình.

“Nếu tôi gọi mọi người, tôi sẽ nói tên người Mỹ của tôi và họ sẽ không hiểu, họ sẽ giống như‘ Ồ, bạn nói thế nào? ”. Hoặc họ sẽ nói ‘không’. Nhưng nếu tôi nói 'tôi nói tôi là Miyamoto', họ sẽ nói 'ồ được rồi, được rồi'.

Ryu Miyamoto đã sử dụng tên tiếng Nhật truyền thống của mình ngay sau khi anh ta chuyển đi và tự tả bản thân mình là người có "văn hóa thông thạo" trong vòng ba năm.

Cú sốc văn hóa bất ngờ

Một điều mà có thể nhận ra người xa xứ không biết là trải nghiệm cố gắng để có được sự lưu loát văn hóa ở các quốc gia, nhìn bề ngoài, có vẻ lúc đầu cần ít điều chỉnh hơn.

Ví dụ, Hà Lan và các nước Bắc Âu, chen tranh đua nhau vị trí hàng đầu về Chỉ số thành thạo tiếng Anh toàn cầu hàng năm và không có danh tiếng toàn cầu thì hoàn toàn khác với các phần khác của Bắc Âu (thay vào đó, họ thường xuyên được tôn sùng như những người đi đầu về hiệu quả và sự đổi mới). Điều này cho thấy những người xa xứ nói tiếng Anh - đặc biệt là những người từ những nơi khác trong thế giới phương Tây cần ít nhu cầu tiếp nhận ngôn ngữ địa phương hoặc xử lý các tiêu chuẩn hành vi bất ngờ.

Nhưng theo Caroline Werner, giám đốc điều hành tại Settle, Stockholm, một khóa học văn hóa và ngôn ngữ khởi đầu đặc biệt hướng tới các chuyên gia trẻ chuyển đến thủ đô Thụy Điển, “rất nhiều người mắc lỗi khi không thực sự cảm nhận được các quy tắc văn hóa” ở Scandinavia.

Các bài học của cô bao gồm tất cả mọi thứ từ nhiều chủ đề cần tránh đưa ra trong giờ ăn trưa hoặc bữa tối (nói chung là điều cấm kị bàn về tôn giáo, chính trị hoặc số tiền bạn kiếm được ở Thụy Điển), và giải mã cách kết bạn và hẹn hò trong một quốc gia tránh nói chuyện nhỏ và nơi có hơn một nửa dân số sống một mình.

Trong khi đó, cô là một người ủng hộ mạnh mẽ những người xa xứ học ít nhất một số ngôn ngữ địa phương ở nước khách, ngay cả khi họ không sử dụng lại nó nếu họ chuyển sang một nơi khác.

"Tôi cảm thấy đó là một cơ hội, không lãng phí thời gian, vì vậy bạn thực sự muốn hiểu mọi người theo đúng cách thì bạn sẽ không hiểu được, nếu bạn chưa bao giờ học ngôn ngữ", cô chỉ rõ.

"Rất nhiều người Thụy Điển giỏi nói tiếng Anh khi thể hiện lịch sự," cô nói. "Nhưng nếu họ muốn thực sự dễ chịu hơn, họ không thực sự thoải mái 100% với tiếng Anh".

Nghiên cứu của Eero Vaara về việc sử dụng ngôn ngữ tại các tập đoàn đa quốc gia tán thành ý kiến dành thời gian để học các kỹ năng ngôn ngữ cốt lõi đối với những người xa xứ là đáng giá, ngay cả những người sống ở các nước có trình độ tiếng Anh thành thạo. Theo công việc của ông có thể chứng minh rằng nó quan trọng để hòa hợp về cách cư xử ở địa phương nếu họ chọn định cư ở nước ngoài hoặc công ty trong tương lai.

"Có những nhóm người bên trong hoặc các bộ phận của tổ chức, không chỉ trang trọng mà còn có những cuộc trò chuyện hay hội họp bình thường, điều đó thực sự khó lại gần", ông nói, lưu ý rằng các kỹ năng ngôn ngữ có thể đóng vai trò quan trọng trong việc kết nối với các nhóm này một cách chuyên nghiệp và mang tính cá nhân.

Ví dụ: nếu bạn là người Anh nhưng có nguyện vọng làm việc ở vị trí cao hơn trong "một tổ chức người Nga đã tồn tại hàng trăm năm", thì việc học tiếng Nga có thể sẽ làm tăng thêm giá trị trong thời gian dài hơn. Tuy nhiên, “nếu bạn là người Anh và làm việc cho một chi nhánh công ty của Anh” ở Nga, thì ông Vaara cho rằng mặc dù vẫn rất hữu ích, nhưng sự thành thạo tiếng Nga có thể ít liên quan hơn.

Đồng hóa hay chấp nhận?

Nhưng nếu không chấp nhận khi nói đến cả lưu loát về ngôn ngữ và văn hóa vẫn là một vấn đề phức tạp đối với nhiều người sống và làm việc ở nước ngoài.

Sima Mahdjoub, 30 tuổi, người Pháp nhưng đã sống ở chín quốc gia bao gồm Anh, Úc và Tây Ban Nha, gần đây đã quyết định định cư tại Thụy Điển trong tương lai sắp tới, phần lớn là do lối sống ngoài trời. Cô đã thông thạo ngôn ngữ và làm việc chăm chỉ để hiểu các quy tắc kinh doanh địa phương ("ở Pháp bạn có thể chốt một thỏa thuận trong một cuộc họp. nhưng điều đó là không thể ở Thụy Điển"), nhưng cho rằng cô chưa bao giờ có thể tưởng tượng mình là người Thụy Điển, hoặc trở nên hoàn toàn thông thạo văn hóa của quốc gia mình.

"Ở các nước Nam Âu nói chung chúng ta có xu hướng là những người khá hung hăng, biểu cảm trong cả những cảm xúc tiêu cực lẫn tích cực", cô giải thích và bày tỏ cô không muốn xóa bỏ những "bản năng tự nhiên", vốn ít phổ biến ở Scandinavia.

"Có thể bởi vì tôi đã thấy những người khác kiềm chế nó, nhưng đối với tôi, tôi quá thẳng tính và tôi cũng bị ảnh hưởng bởi quá nhiều nền văn hóa nên tôi không thực sự muốn thay đổi."

Trong khi đó, chuyên gia tư vấn CNTT tại Brussels, Sree Kesanakurthi, nói rằng ông đã bắt đầu học tiếng Pháp, vì ông muốn định cư trong khu vực Benelux hơn những nơi trước đây mà ông sống. Nhưng ông cũng không hề lúng túng trước tư tưởng chưa bao giờ đạt được sự lưu loát về văn hóa hoặc ngôn ngữ hoàn chỉnh.

"Học một ngôn ngữ địa phương là quan trọng như khi nói đến việc mua nhà, giao dịch với giấy tờ hoặc thuế và thanh toán," ông cho biết.

“Tuy nhiên tôi không lo lắng về việc tôi sẽ hòa nhập như thế nào. Miễn là tôi có những người tốt quanh tôi là tôi sẽ ổn thôi. Suy cho cùng nếu tôi được sinh ra ở nước ngoài ... cho dù thế nào đi chăng nữa thì tôi cũng sẽ trở thành khác biệt. ”

Đối với Giáo sư Eero Vaara, đó là cách chấp nhận mà những người có thể thường vận dụng để tận dụng tối đa trải nghiệm của họ ở nước ngoài, cho dù họ chấm dứt việc ở lại trong ngắn hạn hay dài hạn.

"Đồng ý có sự khác biệt ... thà bàn về vấn đề cố gắng để nhận thức sự khác biệt và xử lý vấn đề còn hơn là vượt quá giới hạn và cố gắng để có được những điều bạn không thể có, hoặc những điều bạn sẽ không bao giờ hiểu được."

 

Dịch bởi: thuyloan95

bài viết đặc sắc trong tháng 10/2018

IELTS Reader - Ứng dụng thực hành đọc trong 1 phút 

IELTS Reader được biên soạn theo hướng thực hành chuyên biệt cho từng loại câu hỏi và phù hợp cho cả 2 nhóm thí sinh khi đăng ký vào chương trình IELTS: Học thuật (Academic) và Phổ thông (General). 

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục