Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Giải trí
  4. Lê Lâm, đạo diễn phim và cuộc đời cống hiến cho nghệ thuật

Lê Lâm, đạo diễn phim và cuộc đời cống hiến cho nghệ thuật

01/09/2016
Mức căn bản

Culture Vulture: Lê Lâm, film director

The award-winning documentarynbsp;Công Binh-The Lost Fighters of Viet Nam, highlighting the history of Vietnamese peasants conscripted fornbsp; France during World War II, has been shown in Hà Nội.

Film director: Lê Lâm.

Directed by Lê Lâm, the film is about 20,000 Vietnamese young men who were forcibly recruited in French Indochina during World War II. They were shipped to France to work in weapons factories, replacing French workers sent to the front to fight against Nazis.

Mistaken for soldiers, they were stuck in France after the 1940 defeat. They pioneered rice cultivation in the Camargue. During the Occupation, these workers –  called “Công Binh” – lived at the mercy of the Wehrmacht (unified armed forces of Nazi Germany) and lived like pariahs. Although wrongly accused of betraying their native Việt Nam, they were all strongly committed to Hồ Chí Minh, rooting for Independence in 1945.

Vietnamese-French director Lê Lâm talked with Bạch Liên about the film.

Why did you decide to make this film?

More than 70 years have passed since the tragic years which the công binh lived ended. Many French and Vietnamese people never heard of their stories. I was determined to make this film. It portrays a page of French-Vietnamese history that is often forgotten.

In 1939, a great number of Vietnamese families had their members who were sent to work in France.

The role of an artist and film director is to wake up forgotten stories. When the young generation knows more about the history of the country, they can create a better future.

To make the film, I found 20 witnesses and survivors: 10 living in France, 10 living in Việt Nam. They talk of their daily lives under colonialism, when they worked under extremely difficult conditions for a miserable salary. Living in camps and prisons, they were given almost nothing to eat. Many died of serious diseases. 

Luckily, some of the surviving công binh who stayed in France after the war succeeded in life and earned international reputations, like painter Lê Bá Đảng.

In 1952, 1,500 công binh returned to Việt Nam after the war. But they were considered traitors to the country. Many Vietnamese believed the công binh helped the French during the war. For a long time, I thought the công binh were traitors, too.

Your film features many water puppet scenes showing farmers living in Việt Nam talking about family members forced to go to work for France. Why did you use water puppet art in the film?

The 20,000 Vietnamese men conscripted to go to France were around 18 years old and illiterate. They did not know what to expect. They were like puppets, manipulated by the French colonial authorities. This made me think of using water puppetry in the film.

Water puppetry is a unique Vietnamese art, created by rice farmers. So I tried to transform water puppetry into cinematographic language. 

I made 14 puppets for the film.

How did French audiences react to the film?

The film was first screened in France three years ago. It was shown in 300 cinemas throughout France. It was highly acclaimed in France and won several prestigious prizes.

In each cinema where the film was shown, I met one or two children or grandchildren of công binh who went to watch the film. One woman about 50 years old saw the film three times and she travelled to different regions to watch the film.

She is the daughter of a công binh. But she didn’t know anything about her father’s past. She was born in France. At four years old, her school friends mocked her and called her Annamite. She cried and ran home to ask her father why her classmates were mocking her. But her father could not answer. He didn’t know how to explain why he was living in France.

After she saw the film, she understood her father’s past and her origins. She said: “Now that I know about my origin, my grandchildren will grow up well…. Even though they are French citizens, they cannot forget they are Vietnamese”.

It took me three years to make the film, including several trips to Việt Nam to meet survivors and witnesses. The film lasts 120 minutes. But I filmed 120 hours of material. Watching the filmed scenes, I cried. I couldn’t imagine that the công binh had experienced such difficult times.

Part of the modest funding for the film came from French producers. But I spent my own money to make the film because it is very important to me. I had to make it, no matter what it cost.

Source: Vietnam News

 

 

Lê Lâm, đạo diễn phim và cuộc đời cống hiến cho nghệ thuật

Người giành giải thưởng phim tài liệu: Công Binh - Những chiến binh bị lãng quên của Việt Nam, làm sáng tỏ cuộc đời của người nông dân Việt Nam bị buộc gia nhập quân tình nguyện cho Pháp trong suốt Thế chiến II, đang được chiếu tại Hà Nội.

Đạo diễn: Lê Lâm

Bộ phim được sản xuất bởi Lê Lâm, bộ phim nói về 20000 thanh niên Việt Nam bị chiêu mộ một cách bắt buộc cho quân đội Đông Dương thuộc Pháp trong suốt Chiến tranh Thế giới II. Họ bị chở sang Pháp bằng thuyền để làm việc trong các xưởng vũ khí, thay thế cho công nhân Pháp trên tiền tuyến và chiến đấu với Đức Quốc xã

Bị hiểu nhầm là lính, họ bị kẹt lại Pháp sau khi Pháp thất bại năm 1940. Họ tiên phong trong việc trồng lúa gạo ở Camargue. Suốt thời kì bị chiếm đóng, những công nhân này - được gọi là "Công Binh" - sống trong sự cai quản của Wehrmacht (lực lượng vũ trang thống nhất của Đức Quốc xã) và sống như một giống nòi hạ đẳng. Mặc cho những cáo buộc sai sự thật về việc phản bội dân tộc, họ cam kết mạnh mẽ với Hồ Chí Minh, góp phần cổ vũ cho nền Độc lập năm 1945.

Đạo diễn lai hai dòng máu Việt - Pháp Lê Lâm chia sẻ với Bạch Liên về bộ phim

Tại sao ông lại quyết định làm bộ phim này?

Hơn 70 năm đã trôi qua kể từ khi những năm tháng bi thảm của công binh kết thúc. Nhiều người Pháp và Việt Nam chưa bao giờ biết đến câu chuyện của họ. Tôi quyết tâm thực hiện bộ phim này. Nó mô tả một trang lịch sử Pháp - Việt bị lãng quên.

Năm 1939, một số đông gia đình Việt Nam có người thân bị đưa sang làm việc ở Pháp.

Vai trò của một người nghệ sĩ và một đạo diễn phim là đánh thức câu chuyện bị lãng quên. Khi thế hệ trẻ nhận thức thêm về lịch sử của đất nước, họ có thể tạo nên một tương lai tốt đẹp hơn.

Để thực hiện bộ phim, tôi đã tìm được 20 nhân chứng và những người còn sống sót: 10 người ở Pháp và 10 người sống tại Việt Nam. Họ kể về những ngày sống dưới chế độ cai trị của thực dân, khi họ làm việc trong điều kiện vô cùng khó khăn để kiếm những đồng lương ít ỏi. Sống trong những lều nhỏ và trại giam, họ thường không có gì để ăn. Nhiều người chết do bệnh tật.

May mắn thay, vài công binh còn sống ở lại Pháp sau khi chiến tranh kết thúc đã thành công trong cuộc sống và giành được danh tiếng quốc tế, như họa sĩ Lê Bá Đảng.

Vào năm 1952, 1500 công binh trở lại Việt Nam sau chiến tranh. Nhưng họ bị xem như những kẻ phản bội đất nước. Nhiêù người Việt Nam tin rằng công binh đã giúp đỡ cho người Pháp suốt chiến tranh. Trong một thời gian dài, tôi cũng từng nghĩ về họ như vậy.

Phim của ngài áp dụng những cảnh múa rối nước cho thấy những nông dân Việt Nam nói về thành viên trong gia đình bị buộc đi làm việc cho Pháp. Tại sao ngài lại dùng nghệ thuật múa rối nước trong phim?

20000 người Việt Nam bị gửi đến Pháp đều trong khoảng 18 tuổi và không biết chữ. Họ không biết điều gì sẽ xảy ra với mình. Họ giống như những con rối bởi chính quyền thực dân Pháp. Chính điều này đã làm tôi nghĩ đến việc dùng rối nước trong phim.

Múa rối nước là một môn nghệ thuật độc đáo của Việt Nam, được sáng tạo bởi những người nông dân thôn quê. Thế nên tôi cố gắng chuyển múa rối nước vào ngôn ngữ điện ảnh.

Tôi đã làm 14 con rối cho phim.

Phản ứng của khán giả Pháp dành cho bộ phim như thế nào?

Bộ phim được trình chiếu lần đầu tiên tại Pháp 3 năm trước. Nó đã được chiếu tại 300 rạp phim trên toàn nước Pháp. Bộ phim đã rất được hoan nghênh tại Pháp và giành được nhiều giải thưởng uy tín.

Tại mỗi rạp nơi bộ phim được chiếu, tôi bắt gặp một hoặc hai người con hoặc cháu của công binh đến xem phim. Một người phụ nữ 50 tuổi đã xem bộ phim 3 lần và bà ấy đã đến nhiều vùng miền khác nhau để xem phim.

Bà là con gái của một công binh. Nhưng bà không biết gì về quá khứ của cha mình. Bà được sinh ra tại Pháp. Vào năm 4 tuổi, bạn cùng trường chế nhạo và gọi bà là Annamite. Bà khóc và chạy về nhà hỏi cha mình tại sao bạn cùng lớp lại chế giễu bà như thế. Nhưng cha của bà không trả lời. Ông không biết giải thích như thế nào về lý do mình sống ở Pháp.

Sau khi xem bộ phim, bà đã hiểu được quá khứ của cha mình và nguồn gốc của mình. Bà nói: "Giờ thì tôi biết về nguồn gốc của mình, cháu của tôi sẽ trưởng thành tốt ... Dù chúng có sống tại thành thị Pháp, chúng không thể quên chúng là người Việt Nam.

Tôi mất 3 năm để hoàn thành bộ phim, bao gồm cả thời gian cho những chuyến hành trình tìm gặp những người còn sống và được chứng kiến. Bộ phim kéo dài 120 phút. Nhưng tôi đã mất 120 giờ chuẩn bị. Khi xem lại những cảnh phim, tôi đã khóc. Tôi không thể nào tưởng tượng hết những khó khăn mà những người công binh đã gánh chịu.

Một phần nhỏ kinh phí cho bộ phim đến từ các nhà sản xuất Pháp. Nhưng tôi đã dùng tiền riêng của mình để làm bộ phim này bởi vì nó rất quan trọng với tôi. Tôi phải hoàn thành nó, không quan trọng chi phí là bao nhiêu.

 

Dịch bởi: WendyJAnvil

bài viết đặc sắc trong tháng 09/2017

Tặng tạp chí tiếng Anh Timeline cho các thành viên đọc báo song ngữ Anh-Việt

Mong muốn đem đến những giá trị cô đọng vào mùa xuân này đến cho tất cả các thành viên, những người bạn đồng hành một sản phẩm Tết rất độc đáo, đó là: Tạp chí tiếng Anh Timeline dành…

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục