Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Xã hội
  4. Liệu một xã hội tự do có ổn định?

Liệu một xã hội tự do có ổn định?

Mức trung cấp

Is a Free Society Stable?

Editor’s note: This essay is an excerpt of the new Hoover Press book Milton Friedman on Freedom, edited by Robert Leeson and Charles G. Palm. It originally appeared in the “New Individualist Review” in 1962.

There is a strong tendency for all of us to regard what is as if it were the “natural” or “normal” state of affairs, to lack perspective because of the tyranny of the status quo. It is, therefore, well, from time to time, to make a deliberate effort to look at things in a broader context.

In such a context anything approaching a free society is an exceedingly rare event. Only during short intervals in man’s recorded history has there been anything approaching what we would call a free society in existence over any appreciable part of the globe.

And even during such intervals, as at the moment, the greater part of mankind has lived under regimes that could by no stretch of the imagination be called free.

This casual empirical observation raises the question whether a free society may not be a system in unstable equilibrium. If one were to take a purely historical point of view, one would have to say that the normal, in the sense of average, state of mankind is a state of tyranny and despotism.

Perhaps this is the equilibrium state of society that tends to arise in the relation of man to his fellows. Perhaps highly special circumstances must exist to render a free society possible.

And perhaps these special circumstances, the existence of which account for the rare episodes of freedom, are themselves by their nature transitory so that the kind of society we all of us believe in is highly unlikely to be maintained even if once attained.

This problem has, of course, been extensively discussed in the literature. In his great book, Lectures on Law and Public Opinion in the Nineteenth Century, written at the end of the nineteenth century, A. V. Dicey discusses a very similar question.

How was it, he asks, that toward the end of the nineteenth century there seemed to be a shift in English public opinion away from the doctrine of liberalism and toward collectivism, even though, just prior to the shift, individualism and laissez-faire were at something like their high tide, seeming to have captured English public opinion and seeming to be producing the results that their proponents had promised in the form of an expansion of economic activity, a rise in the standard of life, and the like?

As you may recall, Dicey dates the change in public opinion in Britain away from individualism and toward collectivism at about 1870–90. Dicey answers his question by essentially reversing it, saying that in its original form it may be a foolish question.

Perhaps the relevant question is not why people turned away from individualism toward collectivism but how they were induced to accept the queer notion of individualism in the first place.

The argument for a free society, he goes on to say, is a very subtle and sophisticated argument. At every point, it depends on the indirect rather than the direct effect of the policy followed.

If one is concerned to remedy clear evils in a society, as everyone is, the natural reaction is to say, “let us do something about it,” with the “us” in this statement in a large number of cases be translated into the “government,” so the natural reaction is to pass a law.

The argument that maybe the attempt to correct this particular evil by extending the hand of the government will have indirect effects whose aggregate consequences may be far worse than any direct benefits that flow from the action taken is a rather sophisticated argument. And yet this is the kind of argument that underlies a belief in a free or laissez-faire society.

If you look at each evil as it arises, in and of itself, there will almost always tend to be strong pressures to do something about it.

This will be so because the direct effects are clear and obvious, while the indirect effects are remote and devious, and because there tends to be a concentrated group of people who have strong interests in favor of a particular measure whereas the opponents, like the indirect effects of the measure, are diffused.

One can cite example after example along this line. Indeed I think it is true that most crude fallacies about economic policies derive from neglecting the indirect effects of those policies.

The tariff is one example. The benefits that are alleged to flow from a tariff are clear and obvious. If a tariff is imposed, a specified group of people, whose names can almost be listed, seem to be benefited in the first instance.

The harm that is wrought by the tariff is borne by people whose names one does not know and who are unlikely themselves to know that they are or will be harmed.

The tariff does most harm to people who have special capacities for producing the exports that would pay for the goods that would be imported in the absence of a tariff. With a tariff in effect, the potential export industry may never exist, and no one will ever know that he might have been employed in it or who would have been.

The indirect harm to consumers via a more inefficient allocation of resources and higher prices for the resulting products is spread even more thinly through the society. Thus the case for a tariff seems quite clear on first glance. And this is true in case after case.

This natural tendency to engage in state action in specific instances can, it would seem, and this is Dicey’s argument, be offset only by a widespread general acceptance of a philosophy of noninterference, by a general presumption against undertaking any one of a large class of actions.

And, says Dicey, what is really amazing and surprising is that for so long a period as a few decades, sufficiently widespread public opinion developed in Britain in favor of the general principle of nonintervention and laissez-faire as to overcome the natural tendency to pass a law for the particular cases.

As soon as this general presumption weakened, it meant the emergence of a climate of opinion in favor of specific government intervention.

Dicey’s argument is enormously strengthened by an asymmetry between a shift toward individualism and a shift away from it. In the first place, there is what I have called the tyranny of the status quo. Anyone who wants to see how strong that tyranny is can do no better, I believe, than to read Dicey’s book now.

On reading it he will discover how extreme and extensive a collectivist he is, as judged by the kinds of standards for governmental action that seemed obvious and appropriate to Dicey when he wrote his lectures.

In discussing issues of this kind, the tendency always is to take what is for granted, to assume that it is perfectly all right and reasonable and that the problem to argue about is the next step. This tends to mean that movements in any one direction are difficult to reverse.

A second source of asymmetry is the general dilemma that faces the liberal: tolerance of the intolerant. The belief in individualism includes the belief in tolerating the intolerant.

It includes the belief that the society is only worth defending if it is one in which we resort to persuasion rather than to force and in which we defend freedom of discussion on the part of those who would undermine the system itself.

If one departs from a free society, the people in power in a collectivist society will not hesitate to use force to keep it from being changed.

Under such circumstances it is more difficult to achieve a revolution that would convert a totalitarian or collectivist society into an individualist society than it is to do the reverse.

From the point of view of the forces that may work in the direction of rendering a free society an unstable system, this is certainly one of the most important strengths of Dicey’s general argument.

Perhaps the most famous argument alleging the instability of a free enterprise or capitalist society is the Marxian. Marx argued that there were inherent historical tendencies within a capitalist society that would tend to lead to its destruction.

As you know, he predicted that as it developed, capitalism would produce a division of society into sharp classes, the impoverishment of the masses, the despoilment of the middle classes, and a declining rate of profit.

He predicted that the combined result would be a class struggle in which the class of the “expropriated,” or the proletarian class, would assume power.

Marx’s analysis is at least in part to be regarded as a scientific analysis attempting to derive hypotheses that could be used to predict consequences that were likely to occur. His predictions have uniformly been wrong; none of the major consequences that he predicted has in fact occurred.

Instead of a widening split among classes, there has tended to be a reduction of class barriers. Instead of a despoilment of the middle class, there has tended to be, if anything, an increase in the middle class relative to the extremes.

Instead of the impoverishment of the masses, there has been the largest rise in the standard of life of the masses that history has ever seen. We must therefore reject his theory as having been disproved.

The lack of validity of Marx’s theory does not mean that it has been unimportant. It had the enormous importance of leading many, if not a majority, of the intellectual and ruling classes to regard tendencies of the kind he predicted as inevitable, thereby leading them to interpret what did go on in different terms than they otherwise would.

Perhaps the most striking example has been the extent to which intellectuals and people in general have taken it for granted that the development of a capitalist society has meant an increased concentration of industrial power and an increase in the degree of monopoly.

Although this view has largely reflected a confusion between changes in absolute size and changes in relative size, in part I think it was produced by the fact that this was something they were told to look for by Marx.

I don’t mean to attribute this view solely to the Marxian influence. But I think that in this and other instances, the Marxian argument has indirectly affected the patterns of thinking of a great many people, including many who would regard themselves as strongly anti-Marxian.

Indeed, in many ways the ideas have been most potent when they have lost their labels. In this way, Marx’s ideas had an enormous intellectual importance, even though his scientific analysis and predictions have all been contradicted by experience.

In more recent times, Joseph Schumpeter has offered a more subtle and intellectually more satisfactory defense of essentially the Marxian conclusion.

Schumpeter’s attitude toward Marx is rather interesting. He demonstrates that Marx was wrong in every separate particular, yet proceeds both to accept the major import of his conclusions and to argue that Marx was a very great man.

Whereas Marx’s view was that capitalism would destroy itself by its failure, Schumpeter’s view was that capitalism would destroy itself by its success.

Schumpeter believed that large-scale enterprises and monopolies have real advantages in promoting technological progress and growth and that these advantages would give them a competitive edge in the economic struggle.

The success of capitalism would therefore, he argued, be associated with a growth of very large enterprises and with the spread of something like semi-monopoly over the industrial scene. In its turn, he thought that this development would tend to convert businessmen into bureaucrats.

Large organizations have much in common whether they are governmental or private. They inevitably, he believed, produced an increasing separation between the ultimate owners of the enterprises and the individuals who were in positions of importance in managing the enterprises.

Such individuals are induced to place high values upon technical performance and to become adaptable to a kind of civil service socialist organization of society.

In addition, this process would create the kind of skills in the managerial elite that would be necessary in order to have a collectivist or governmentally controlled society.

The development of this bureaucratic elite, with its tendency to place greater and greater emphasis on security and stability and to accept centralized control, would tend, he believed, to have the effect of establishing a climate of opinion highly favorable to a shift to an explicitly socialized and centralized state.

The view that Schumpeter expressed has much in common with what Burnham labeled a managerial revolution although the two are not by any means the same.

There is also much in common between Schumpeter’s analysis and the distinction that Veblen drew in his analysis of the price system between the roles of entrepreneurs and engineers, between “business” and “industry.” There are also large differences.

Veblen saw the engineer as the productive force in the society, the entrepreneur as the destructive force. Schumpeter, if anything, saw matters the other way. He saw the entrepreneur as the creative force in society and the engineer as simply his handmaiden.

But I think there is much in common between the two analyses with respect to the belief that power would tend to shift from the one to the other.

For myself, I must confess that while I find Schumpeter’s analysis intriguing and intellectually fascinating, I cannot accept his thesis.

It seems to me to reflect in large part a widespread bias that emphasizes the large and few as opposed to the small and numerous, a tendency to see the merits of scale and not to recognize the merits of large numbers of separate people working in diverse activities.

In any event, so far as one can judge, there has been no striking tendency in experience toward an increasing concentration of economic activity in large bureaucratic private enterprises.

Some enormous enterprises have of course arisen. But there has also been a very rapid growth in small enterprises. What has happened in this country at least is that the large enterprises have tended to be concentrated in communication and manufacturing.

These industries have tended to account for a roughly constant proportion of total economic activity. Small enterprises have tended to be concentrated in agriculture and services.

Agriculture has declined in importance and in the number of enterprises, while the service industries have grown in both.

If one leaves government aside, as Schumpeter’s thesis requires one to do, so far as one can judge from the evidence, there seems to have been no particularly consistent tendency for the fraction of economic activity that is carried on in any given percentage of the enterprises to have grown.

What has happened is that small enterprises and big enterprises have both grown in scale, so that what we now call a small enterprise may be large by some earlier standard. However, the thesis that Schumpeter developed is certainly sophisticated and subtle and deserves serious attention.

There is another direction, it seems to me, in which there is a different kind of a tendency for capitalism to undermine itself by its own success.

The tendency I have in mind can probably best be brought out by the experience of Great Britain, which tends to provide the best laboratory for many of these forces. It has to do with the attitude of the public at large toward law and toward law obedience.

Britain has a wide and deserved reputation for the extraordinary obedience of its people to the law. It has not always been so.

At the turn of the nineteenth century, and earlier, the British had a very different reputation as a nation of people who would obey no law or almost no law, a nation of smugglers, a nation in which corruption and inefficiency was rife, and in which one could not get very much done through governmental channels.

Indeed, one of the factors that led Bentham and the Utilitarians toward laissez-faire (this is a view that is also expressed by Dicey) was the self-evident truth that if you wanted to get evils corrected, you could not expect to do so through the government of the time.

The government was corrupt and inefficient. It was clearly oppressive. It was something that had to be gotten out of the way as a first step to reform.

The fundamental philosophy of the Utilitarians or any philosophy that puts its emphasis on some kind of a sum of utilities, however loose may be the expression, does not lead to laissez-faire in principle.

It leads to whatever kind of organization of economic activity is thought to produce results that are regarded as good in the sense of adding to the sum total of utilities.

I think the major reason the Utilitarians tended to be in favor of laissez-faire was the obvious fact that government was incompetent to perform any of the tasks they wanted to see performed.

Whatever the reason for its appeal, the adoption of laissez-faire had some important consequences. Once laissez-faire was adopted, the economic incentive for corruption was largely removed.

After all, if governmental officials had no favors to grant, there was no need to bribe them. And if there was nothing to be gained from government, it could hardly be a source of corruption.

Moreover, the laws that were left were for the most part, and again I am oversimplifying and exaggerating, laws that were widely accepted as proper and desirable: laws against theft, robbery, murder, and so on.

This is in sharp contrast to a situation in which the legislative structure designates as crimes what people individually do not regard as crimes or makes it illegal for people to do what seems to them the sensible thing. The latter situation tends to reduce respect for the law.

One of the unintended and indirect effects of laissez-faire was thus to establish a climate in Britain of a much greater degree of obedience and respect for the law than had existed earlier.

Probably there were other forces at work in this development, but I believe that the establishment of laissez-faire laid the groundwork for a reform in the civil service in the latter part of the century—the establishment of a civil service chosen on the basis of examinations and merit and of professional competence.

You could get that kind of development because the incentives to seek such places for purposes of exerting improper influence were greatly reduced when government had few favors to confer.

In these ways the development of laissez-faire laid the groundwork for a widespread respect for the law, on the one hand, and a relatively incorrupt, honest, and efficient civil service, on the other, both of which are essential preconditions for the operation of a collectivist society.

In order for a collectivist society to operate, the people must obey the laws and there must be a civil service that can and will carry out the laws. The success of capitalism established these preconditions for a movement in the direction of much greater state intervention.

The process I have described obviously runs both ways. A movement in the direction of a collectivist society involves increased governmental intervention into the daily lives of people and the conversion into crimes of actions that are regarded by the ordinary person as entirely proper.

These tend in turn to undermine respect for the law and to give incentives to corrupt state officials. There can, I think, be little doubt that this process has begun in Britain and has gone a substantial distance.

Although respect for the law may still be greater than it is here, most observers would agree that respect for the law in Britain has gone down decidedly in the course of the last twenty or thirty years, certainly since the war, as a result of the kind of laws people have been asked to obey.

On the occasions I have been in England, I have had access to two sources of information that generally yield quite different answers.

One is people associated with academic institutions, all of whom are quite shocked at the idea that any British citizen might evade the law, except perhaps for transactions involving exchanging pounds for dollars when exchange control was in effect.

It also happens that I had contact with people engaged in small businesses.

They tell a rather different story, one that I suspect comes closer to being valid, about the extent to which regulations were honored in the breach and taxes and customs regulations evaded; the one thing that is uniform among people or almost uniform is that nobody or almost nobody has any moral repugnance to smuggling, certainly not when he is smuggling something into some country other than his own.

The erosion of the capital stock of willingness to obey the law reduces the capacity of a society to run a centralized state, to move away from freedom. This effect on law obedience is thus one that is reversible and runs in both directions. It is another major factor that needs to be taken into account in judging the likely stability of a free system in the long run.

I have been emphasizing forces and approaches that are mostly pessimistic in terms of our values in the sense that most of them are reasons why a free society is likely to be unstable and to change into a collectivist system. I should like therefore to turn to some of the tendencies that may operate in the other direction.

What are the sources of strength for a free society that may help to maintain it? One of the major sources of strength is the tendency for extension of economic intervention in a wide range of areas to interfere directly and clearly with political liberty and thus to make people aware of the conflict between the two.

This has been the course of events in Great Britain after the war and in many other countries. I need not repeat or dwell on this point.

A second source of strength is one that has already been suggested by my comments on law obedience.

In many ways perhaps the major hope for a free society is precisely that feature in a free society tha makes it so efficient and productive in its economic activity, namely, the ingenuity of millions of people, each of whom is trying to further his interests, in part by finding ways to get around state regulation.

If I may refer to my own casual observation of Britain and France a few years after the war, the impression that I formed on the the basis of very little evidence but that seemed to me to be supported by further examination was that Britain at the time was being economically strangled by the law obedience of her citizens while France was being saved by the existence of the black market.

The price system is a most effective and efficient system for organizing resources. As long as people try to make it operate, it can surmount a lot of problems.

There is the famous story about the man who wrote a letter to Adam Smith saying that some policy or other was going to be the ruin of England. And Adam Smith, as I understand the story, wrote back and said, “Young man, there is a lot of ruin in a nation.”

This seems to me an important point. Once government embarks on intervention into and regulation of private activities, this establishes an incentive for large numbers of individuals to use their ingenuity to find ways to get around the government regulations. One result is that there appears to be a lot more regulation than there really is.

Another is that the time and energy of government officials are increasingly taken up with the need to plug the holes in the regulations that the citizens are finding, creating, and exploiting.

From this point of view, Parkinson’s Law about the growth of bureaucracy without a corresponding growth of output may be a favorable feature for the maintenance of a free society. An efficient governmental organization, not an inefficient one, is almost surely the greater threat to a free society.

One of the virtues of a free society is precisely that the market tends to be a more efficient organizing principle than centralized direction. Centralized direction in this way means always having to fight something of a losing battle.

Very closely related to this point and perhaps only another aspect of it is the difference between the visibility of monopolistic action, whether governmental or private, and of actions through the market.

When people are acting through the market, millions of people are engaging in activities in a variety of ways that are highly impersonal, not very well recognized, and almost none of which attracts attention.

On the other hand, governmental actions, and this is equally true of actions by private monopolies, whether of labor or industry, tend to be conducted by persons who get into the headlines, to attract notice. I have often conducted the experiment of asking people to list the major industries in the United States.

In many ways, the question is a foolish one because there is no clear definition of industry. Yet people have some concept of industry, and the interesting thing is that the result is always very similar.

People always list those industries in which there is a high degree of concentration. They list the automobile industry, never the garment industry, although the garment industry is far larger by any economic measure than the automobile industry.

I have never had anybody list the industry of providing domestic service, although it employs many more people than the steel industry.

Estimates of importance are always biased in the direction of those industries that are monopolized or concentrated and so are in the hands of few firms.

Everybody knows the names of the leading producers of automobiles. Few could list the leading producers of men’s and women’s clothing or of furniture, although these are both very large industries.

So competition, working through the market, precisely because it is impersonal, anonymous, and works its way in devious methods, tends to be underestimated in importance; the kinds of personal activities that are associated with government, with monopoly, with trade unions, tend to be exaggerated in importance.

Because this kind of direct personal activity by large organizations, whether governmental or private, is visible, it tends to call attention to itself out of all proportion to its economic importance.

The result is that the community tends to be awakened to the dangers arising from such activities and such concentration of power before they become so important that it is too late to do anything about them. This phenomenon is very clear for trade unions.

Everybody has been reading in the newspapers about the negotiations in steel and has learned that there is a labor problem in the steel industry. The negotiations usually terminate in some kind of wage increase that is regarded as attributable to the union’s activities.

In the postwar period, domestic servants have gotten larger wage increases without anyone engaging in large-scale negotiations without anyone’s knowing that negotiations were going on and without a single newspaper headline, except perhaps to record complaints about the problem of finding domestic servants.

I think that trade unions have much monopoly power. But I think that the importance of trade unions is widely exaggerated, that they are nothing like as important in the allocation of labor or the determination of wage rates as they are supposed to be.

They are not unimportant—perhaps 10 or 15 percent of the working force have wages now some 10 or 15 percent higher than they otherwise would be because of trade unions; the remaining 85 percent of the working class have wages something like 4 percent lower than they would otherwise be.

This is appreciable and important, but it does not give unions the kind of power over the economy that would make it impossible to check their further rise.

The three major sources of strength I have suggested so far are the corroding effect of the extension of state activities and state intervention on attitudes toward the enforcement of the law and on the character of the civil service; the ingenuity of individuals in avoiding regulation; and the visibility of government action and of monopoly. Implicit in these is a fourth, namely, the general inefficiency in the operation of government.

These comments have been rather discursive. I have been attempting simply to list some of the forces at work tending to destroy a free society once established and tending to resist its destruction.

I have left out of consideration the force that in some ways is our most important concern, namely, the force of ideas, of people’s attitudes about values and about the kind of social organization that they want. I have omitted this force because I have nothing to say about it that is not self-evident.

No very clear conclusion can be drawn from this examination of the forces adverse and favorable to a free society. The historical record suggests pessimism, but the analysis gives no strong basis for either great optimism or confirmed pessimism about the stability of a free society if it is given an opportunity to exist.

One of the most important tasks for liberal scholars to undertake is to examine this issue more fully in the light of historical evidence in order that we may have a much better idea of what factors tend to promote and what factors to destroy a free society.

Source: www.hoover.org


Liệu một xã hội tự do có ổn định?

Ghi chú của biên tập viên: Bài tiểu luận này là trích đoạn từ cuốn sách mới của Hoover Press Milton Friedman về Tự do, do Robert Leeson và Charles G. Palm biên soạn. Nó ban đầu xuất hiện trong cuốn "Đánh giá cá nhân mới" vào năm 1962.

Có một khuynh hướng mạnh mẽ để cho tất cả chúng ta cân nhắc xem một thứ liệu rằng nó "tự nhiên" hay "bình thường" hay không của các sự việc nhưng lại thiếu cách đánh giá do sự chuyên chế của hiện trạng. Vì vậy, đôi khi, cần phải cố gắng nhìn các sự vật trong một ngữ cảnh rộng hơn.

Trong một bối cảnh như vậy, bất cứ điều gì đang tiến tới một xã hội tự do là một sự kiện hiếm có. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn trong lịch sử ghi lại của con người, có bất cứ điều gì tiếp cận những gì chúng ta gọi là một xã hội tự do tồn tại trên bất kỳ phần nào đáng kể của toàn cầu.

Và ngay cả trong những khoảng thời gian như vậy, như lúc này, phần lớn nhân loại đã sống dưới chế độ mà không có một chiều nào của trí tưởng tượng được gọi là tự do.

Quan sát thực nghiệm bình thường này đặt ra câu hỏi liệu một xã hội tự do có thể không phải là một hệ thống trong trạng thái cân bằng không ổn định. Nếu ai đó có quan điểm lịch sử thuần túy thì người ta phải nói rằng sự bình thường, theo nghĩa của trạng thái trung bình, trạng thái của nhân loại là một trạng thái bạo ngược và chế độ chuyên quyền.

Có lẽ đây là trạng thái cân bằng của xã hội thường có xu hướng nảy sinh trong mối liên hệ giữa một con người với người sống trong cùng cộng đồng với anh ta. Có lẽ những hoàn cảnh rất đặc biệt mới phải tồn tại để tạo ra một xã hội tự do có thể tồn tại.

Và có lẽ những hoàn cảnh đặc biệt này, sự tồn tại của những giai đoạn hiếm hoi của sự tự do, là do bản chất của nó tạm thời mang lại, vì thế tất cả thể loại xã hội mà tất cả chúng ta tin tưởng sẽ không được duy trì ngay cả khi đã đạt được.

Vấn đề này, tất nhiên, đã được thảo luận rộng rãi trong phần lý thuyết. A. V.Dicey đã thảo luận về một câu hỏi tương tự trong cuốn sách vĩ đại của ông, cuốn các bài giảng về Luật pháp và Ý kiến ​​công chúng trong thế kỷ 19, viết vào cuối thế kỷ XIX.

Làm thế nào, ông hỏi, đến cuối thế kỷ XIX dường như có sự thay đổi trong ý kiến ​​công khai của Anh Quốc khỏi học thuyết chủ nghĩa tự do và chủ nghĩa tập thể, mặc dù ngay trước khi thay đổi, chủ nghĩa cá nhân và Tự do Phóng nhiệm đã ở tại một giai đoạn giống như cao trào của họ, có vẻ như đã chiếm được ý kiến ​​công chúng của Anh và dường như tạo ra những kết quả mà những người ủng hộ của họ đã hứa trong các hình thức mở rộng hoạt động kinh tế, sự gia tăng tiêu chuẩn cuộc sống và những điều tương tự?

Như bạn có thể nhớ lại, Dicey đã ghi nhận sự thay đổi ý kiến ​​công chúng ở Anh khỏi chủ nghĩa cá nhân và hướng tới chủ nghĩa tập thể vào khoảng năm 1870-90. Dicey trả lời câu hỏi của mình bằng cách chủ yếu đảo ngược nó, nói rằng ở dạng ban đầu nó có thể là một câu hỏi ngu ngốc.

Có lẽ câu hỏi có liên quan không phải là tại sao mọi người quay lưng lại với chủ nghĩa cá nhân theo chủ nghĩa tập thể, nhưng họ đã gây ra những gì để chấp nhận khái niệm kỳ quặc về chủ nghĩa cá nhân vào lúc ban đầu.

Lập luận cho một xã hội tự do, ông nói tiếp, là một cuộc tranh luận rất tế nhị và tinh vi. Tại mỗi điểm, nó phụ thuộc vào tác động gián tiếp hơn là tác động trực tiếp của chính sách theo sau.

Nếu ai đó quan tâm đến việc khắc phục những tội ác trong xã hội, như mỗi người trong chúng ta sẽ, phản ứng tự nhiên là nói "chúng ta hãy làm một cái gì đó về điều đó", với "chúng ta" trong tuyên bố này trong một số lượng lớn các trường hợp được dịch sang "Chính phủ", vì vậy phản ứng tự nhiên là thông qua một đạo luật.

Lập luận rằng có lẽ nỗ lực để sửa chữa cái ác đặc biệt này bằng cách mở rộng bàn tay của chính phủ sẽ có những tác động gián tiếp có hậu quả tổng hợp có thể tồi tệ hơn bất kỳ lợi ích trực tiếp nào xuất phát từ hành động được đưa ra là một lập luận khá phức tạp. Và đây chính là loại lập luận dựa trên niềm tin vào một xã hội tự do hay một xã hội Tự do Phóng nhiệm.

Nếu bạn nhìn vào từng tội ác khi nó phát sinh, trong chính bản thân nó, hầu như luôn có xu hướng là áp lực mạnh mẽ để làm điều gì đó.

Điều này cũng sẽ giống như vậy vì các tác động trực tiếp là rò ràng và hiển nhiên, vì các tác động gián tiếp xa xôi và lạc hướng, và bởi vì có xu hướng tập trung vào một nhóm người có lợi ích mạnh mẽ để ủng hộ một biện pháp cụ thể trong khi các đối thủ, giống như các tác động gián tiếp của biện pháp, được khuếch tán.

Có thể trích dẫn ví dụ sau ví dụ dọc theo dòng này. Thật vậy tôi nghĩ rằng đúng là hầu hết những sai lầm thô sơ về các chính sách kinh tế đều bắt nguồn từ việc bỏ qua các ảnh hưởng gián tiếp của các chính sách đó.

Thuế là một ví dụ. Những lợi ích được cho là xuất phát từ thuế quan rõ ràng và hiển nhiên. Nếu một loại thuế được áp dụng, một nhóm người cụ thể, tên của họ hầu hết có thể được liệt kê, dường như được hưởng lợi trong ví dụ đầu tiên.

Tác hại do thuế gây ra đối với người có tên mà người đó không biết và người không biết mình đang bị hoặc sẽ bị tổn hại.

Mức thuế quan gây thiệt hại nhiều nhất cho những người có năng lực đặc biệt để sản xuất hàng xuất khẩu sẽ trả cho hàng hoá nhập khẩu nếu không có thuế. Với thuế quan có hiệu lực, ngành công nghiệp xuất khẩu tiềm năng có thể không bao giờ tồn tại, và sẽ không ai biết rằng ông ta có thể đã từng làm việc trong đó hoặc là ai đó.

Tác hại gián tiếp đối với người tiêu dùng thông qua việc phân bổ không hiệu quả các nguồn lực và giá cả cao hơn cho các sản phẩm cuối cùng đang lan rộng hơn nữa thông qua xã hội. Như vậy, trường hợp cho một thuế quan dường như khá rõ ràng trên cái nhìn đầu tiên. Và điều này đúng trong trường hợp sau vụ kiện.

Xu hướng tự nhiên tham gia vào hành động của nhà nước trong các trường hợp cụ thể có thể, và dường như, và đó là lý luận của Dicey, chỉ được bù lại bởi sự chấp nhận rộng rãi chung của một triết lý không liên quan, bởi một giả định tổng quát chống lại bất kỳ một hành động.

Và, theo Dicey, điều thực sự đáng kinh ngạc và đáng ngạc nhiên là trong một thời gian dài như một vài thập niên, dư luận phổ biến rộng rãi đã phát triển ở Anh vì lợi ích của nguyên tắc chung về không can thiệp và Tự do kinh tế để khắc phục xu hướng tự nhiên vượt qua một luật cho các trường hợp cụ thể.

Ngay khi giả định chung này suy yếu, nó có nghĩa là sự nổi lên của một bầu ý kiến ​​ủng hộ sự can thiệp cụ thể của chính phủ.

Lập luận của Dicey được tăng cường mạnh mẽ bởi sự bất đối xứng giữa một sự chuyển hướng sang chủ nghĩa cá nhân và một sự chuyển hướng từ nó. Trước tiên, có những gì tôi đã gọi là chế độ chuyên chế của hiện trạng. Bất cứ ai muốn chứng kiến ​​sự bạo ngược mạnh mẽ này có thể làm tốt hơn, tôi tin rằng, hơn là đọc cuốn sách của Dicey.

Khi đọc nó, ông sẽ khám phá ra rằng ông là một nhà tập thể cực đoan và phong phú, như được đánh giá bởi các loại tiêu chuẩn cho hành động của chính phủ có vẻ rõ ràng và phù hợp với Dicey khi ông viết bài giảng.

Khi thảo luận các vấn đề của loại hình này, xu hướng luôn luôn là chấp nhận những gì được cho là hợp lý, giả định rằng nó là hoàn toàn hợp lý và vấn đề tranh cãi là bước tiếp theo. Điều này có xu hướng có nghĩa là các chuyển động theo một hướng nào đó rất khó đảo ngược.

Nguồn không đối xứng thứ hai là tình trạng tiến thoái lưỡng nan chung, đối mặt với sự tự do: khoan dung đối với người không khoan dung. Niềm tin vào chủ nghĩa cá nhân bao gồm niềm tin vào việc dung thứ đối với người không khoan dung.

Nó bao gồm niềm tin rằng xã hội chỉ có giá trị bảo vệ nếu nó là một trong những thứ mà chúng ta sử dụng để thuyết phục chứ không phải là ép buộc và trong đó chúng tôi bảo vệ tự do thảo luận về phía những người sẽ làm suy yếu hệ thống của chính nó.

Nếu một người xuất phát từ một xã hội tự do, những người có quyền lực trong một xã hội tập thể sẽ không ngần ngại sử dụng vũ lực để không bị thay đổi.

Trong hoàn cảnh như vậy sẽ khó khăn hơn để đạt được một cuộc cách mạng có thể chuyển đổi một xã hội độc tài hoặc tập thể sang một xã hội chủ nghĩa cá nhân hơn là để làm ngược lại.

Từ quan điểm của các lực lượng có thể làm việc theo hướng tạo dựng một xã hội tự do một hệ thống không ổn định, điều này chắc chắn là một trong những thế mạnh quan trọng nhất của lập luận chung của Dicey.

Có lẽ lý luận nổi tiếng nhất cáo buộc sự bất ổn của một doanh nghiệp tự do hay xã hội tư bản chủ nghĩa là người thuộc chủ nghĩa Marx. Marx lập luận rằng có những khuynh hướng lịch sử vốn có trong một xã hội tư bản chủ nghĩa có xu hướng dẫn tới sự tàn phá của nó.

Như bạn đã biết, ông tiên đoán rằng khi nó phát triển, chủ nghĩa tư bản sẽ tạo ra một bộ phận xã hội thành những lớp sắc sảo, sự nghèo đói của quần chúng, sự tàn phá tầng lớp trung lưu và tỷ suất lợi nhuận suy giảm.

Ông tiên đoán rằng kết quả tổng hợp sẽ là một cuộc đấu tranh giai cấp, trong đó giai cấp của "bị tước đoạt", hay tầng lớp vô sản, sẽ nắm quyền.

Phân tích của Marx ít nhất một phần được coi là một phân tích khoa học cố gắng lấy ra các giả thiết có thể được sử dụng để dự đoán các hậu quả có thể xảy ra. Những dự đoán của ông đều đã sai lầm; không có những hậu quả chính mà ông tiên đoán đã thực sự xảy ra.

Thay vì chia rẽ rộng rãi giữa các lớp, có xu hướng giảm các rào cản giữa các tầng lớp. Thay vì khước từ tầng lớp trung lưu, nếu có gì đó có xu hướng tăng tầng lớp trung lưu so với các thái cực.

Thay vì sự bần hàn của quần chúng, đã có sự gia tăng lớn nhất trong tiêu chuẩn cuộc sống của quần chúng mà lịch sử đã từng nhìn thấy. Vì vậy chúng ta phải từ chối lý thuyết của mình như là đã bị bác bỏ.

Sự thiếu hiệu lực của lý thuyết Marx không có nghĩa là nó không quan trọng. Nó có tầm quan trọng to lớn trong việc dẫn nhiều người, nếu không phải là đa số, các tầng lớp trí thức và quyền cai trị để đánh giá các khuynh hướng của loại mà ông ta tiên đoán là điều không thể tránh được, qua đó dẫn dắt họ giải thích những gì đã diễn ra theo những thuật ngữ khác với họ.

Có lẽ ví dụ nổi bật nhất là mức độ mà các nhà trí thức và người dân nói chung đã có sự chấp nhận rằng sự phát triển của một xã hội tư bản chủ nghĩa có nghĩa là tăng cường tập trung quyền lực công nghiệp và tăng mức độ độc quyền.

Mặc dù quan điểm này phản ánh phần nào sự nhầm lẫn giữa những thay đổi về kích thước tuyệt đối và những thay đổi về quy mô tương đối, nhưng một phần tôi nghĩ rằng nó được tạo ra bởi thực tế rằng đây là điều mà họ được Marx cho là tìm kiếm.

Tôi không có ý gán cho quan điểm này với ảnh hưởng của Marx. Nhưng tôi nghĩ rằng trong trường hợp này và các trường hợp khác, lập luận của những người theo chủ nghĩa Marx đã gián tiếp ảnh hưởng đến các mô hình suy nghĩ của nhiều người, bao gồm nhiều người coi họ như là chống lại những người theo chủ nghĩa Marx.

Thật vậy, theo nhiều cách, các ý tưởng đã có hiệu quả nhất khi họ bị mất nhãn hiệu của họ. Theo cách này, ý tưởng của Marx có tầm quan trọng tri thức rất lớn, mặc dù những phân tích khoa học và những tiên đoán của ông đều bị mâu thuẫn bởi kinh nghiệm.

Trong thời gian gần đây hơn, Joseph Schumpeter đã đưa ra một sự bảo vệ tinh tế hơn và trí tuệ tốt hơn đầy đủ hơn về nền tảng kết luận của Marx.

Thái độ của Schumpeter đối với Marx khá thú vị. Ông đã chứng minh rằng Marx đã sai lầm trong mọi lĩnh vực riêng biệt, nhưng lại tiếp tục chấp nhận việc sử dụng nhiều kết luận của ông và lập luận rằng Marx là một người đàn ông tuyệt vời.

Trong khi quan điểm của Marx là chủ nghĩa tư bản sẽ tự huỷ hoại bản thân nó bởi sự thất bại của nó, quan điểm của Schumpeter là chủ nghĩa tư bản sẽ tự huỷ hoại bởi sự thành công của nó.

Schumpeter tin rằng các doanh nghiệp quy mô lớn và độc quyền có những lợi thế thực sự trong việc thúc đẩy tiến bộ và tăng trưởng của công nghệ và những lợi thế này sẽ tạo cho họ một lợi thế cạnh tranh trong cuộc đấu tranh kinh tế.

Ông cho rằng thành công của chủ nghĩa tư bản có thể liên quan đến sự tăng trưởng của các doanh nghiệp rất lớn và với sự lan rộng của cái gì đó như bán độc quyền trong lĩnh vực công nghiệp. Đến lượt mình, ông nghĩ rằng sự phát triển này có xu hướng chuyển đổi doanh nhân thành các quan chức.

Các tổ chức lớn có nhiều điểm chung cho dù đó là chính phủ hay tư nhân. Họ tin rằng họ chắc chắn sẽ tạo ra sự tách biệt ngày càng tăng giữa chủ sở hữu cuối cùng của doanh nghiệp và cá nhân có vị trí quan trọng trong việc quản lý doanh nghiệp.

Những cá nhân như vậy được tạo ra để đặt các giá trị cao khi thực hiện kỹ thuật và để trở thành thích nghi với một loại hình xã hội dân sự tổ chức xã hội.

Thêm vào đó, quá trình này sẽ tạo ra các kỹ năng trong tầng lớp lãnh đạo quản lý mà sẽ là cần thiết để có một tập thể hoặc xã hội được kiểm soát bởi chính phủ.

Sự phát triển của tầng lớp ưu tú quan liêu, với khuynh hướng đặt trọng tâm lớn hơn vào an ninh, ổn định và chấp nhận sự kiểm soát tập trung, sẽ có xu hướng tạo ra một bầu không khí ý kiến ​​rất thuận lợi cho việc chuyển đổi sang một cách rõ ràng xã hội hóa và tập trung hóa.

Quan điểm mà Schumpeter thể hiện có nhiều điểm tương đồng với những gì mà Burnham đã cho là cuộc cách mạng quản lý mặc dù cả hai đều không bằng nhau.

Cũng có nhiều điểm chung giữa phân tích của Schumpeter và sự khác biệt mà Veblen đã đưa ra trong phân tích của ông về hệ thống giá giữa vai trò của các doanh nhân và kỹ sư, giữa "kinh doanh" và "công nghiệp". Cũng có sự khác biệt lớn.

Veblen nhìn thấy kỹ sư là lực lượng sản xuất trong xã hội, doanh nhân là lực lượng phá hoại. Schumpeter, nếu có, nhìn thấy vấn đề theo cách khác. Ông đã nhìn thấy các doanh nhân như là lực lượng sáng tạo trong xã hội và kỹ sư như chỉ đơn giản là nữ đầy tớ của mình.

Nhưng tôi nghĩ rằng có nhiều điểm chung giữa hai phân tích đối với niềm tin rằng quyền lực sẽ có xu hướng chuyển đổi từ một dạng này đến một dạng khác.

Đối với tôi, tôi phải thú nhận rằng trong khi tôi tìm thấy Schumpeter phân tích hấp dẫn và trí tuệ, tôi không thể chấp nhận luận án của mình.

Có vẻ như tôi phản ánh phần lớn sự thiên vị rộng rãi, nhấn mạnh đến sự đa dạng và lớn so với nhỏ và rất nhiều, khuynh hướng nhìn nhận sự thành công của quy mô và không nhận ra sự thành công của một số lượng lớn những người độc lập hoạt động đa dạng .

Trong bất kỳ trường hợp nào, cho đến nay vẫn có thể đánh giá, không có xu hướng nổi bật trong kinh nghiệm đối với việc tập trung nhiều hoạt động kinh tế trong các doanh nghiệp tư nhân lớn quan liêu.

Một số doanh nghiệp khổng lồ dĩ nhiên nảy sinh. Nhưng cũng có sự tăng trưởng rất nhanh trong các doanh nghiệp nhỏ. Điều gì đã xảy ra ở đất nước này ít nhất là các doanh nghiệp lớn có xu hướng tập trung vào truyền thông và sản xuất.

Các ngành công nghiệp này có xu hướng chiếm tỷ trọng tương đối thấp trong tổng kinh tế. Các doanh nghiệp nhỏ có xu hướng tập trung vào nông nghiệp và dịch vụ.

Nông nghiệp đã suy giảm về tầm quan trọng và số lượng các doanh nghiệp, trong khi ngành công nghiệp dịch vụ đã tăng lên trong cả hai lĩnh vực.

Nếu một người rời khỏi chính phủ một mình, như luận điểm của Schumpeter đòi hỏi phải làm, cho đến nay người ta có thể đánh giá bằng chứng, dường như không có xu hướng nhất quán nhất đối với phần hoạt động kinh tế được thực hiện trong bất kỳ tỷ lệ phần trăm nào đó của doanh nghiệp để phát triển.

Điều đã xảy ra là các doanh nghiệp nhỏ và các doanh nghiệp lớn đã tăng trưởng cả về quy mô, do đó những gì mà chúng ta gọi là doanh nghiệp nhỏ có thể lớn theo một số tiêu chuẩn trước đó. Tuy nhiên, luận án Schumpeter phát triển chắc chắn là tinh vi và tinh tế và xứng đáng sự chú ý nghiêm túc.

Có vẻ như tôi có một hướng khác, trong đó có một xu hướng khác của xu hướng chủ nghĩa tư bản để làm suy yếu bản thân nó nhờ thành công của nó.

Xu hướng mà tôi có thể nhớ được có thể được đưa ra bởi kinh nghiệm của Vương quốc Anh, có xu hướng cung cấp phòng thí nghiệm tốt nhất cho nhiều lực lượng này. Nó liên quan đến thái độ của công chúng đối với luật pháp và hướng tới sự tuân phục luật pháp.

Anh có một danh tiếng rộng lớn và xứng đáng cho sự vâng lời bất thường của người dân với luật pháp. Nó không phải lúc nào cũng như vậy.

Vào cuối thế kỷ XIX và trước đó, người Anh có danh tiếng rất khác bây giờ là như một quốc gia của những người không tuân theo luật pháp hoặc hầu như không có luật pháp, một quốc gia buôn lậu, một nước mà trong đó sự tham nhũng và không hiệu quả đang lan tràn, mà một trong những không thể có được thực hiện rất nhiều thông qua các kênh chính phủ.

Thật vậy, một trong những nhân tố khiến Bentham và Utilitarians hướng tới tự chủ tự quyết (đây là quan điểm cũng được Dicey thể hiện) là sự thật hiển nhiên rằng nếu bạn muốn sửa chữa sai lầm, bạn không thể mong đợi làm như vậy thông qua chính phủ của thời đại.

Chính phủ đã tham nhũng và không hoạt động hiệu quả. Rõ ràng là nó gây áp bức. Đó là một cái gì đó đã được thoát ra khỏi con đường như là một bước đầu tiên để cải cách.

Triết lý cơ bản của Utilitarians hoặc bất kỳ triết học nào nhấn mạnh đến một loại tổng hợp các tiện ích, tuy nhiên lỏng lẻo có thể là biểu hiện, nhưng về nguyên tắc thì không dẫn tới tự do kinh doanh.

Nó dẫn đến bất kỳ loại tổ chức hoạt động kinh tế được cho là tạo ra kết quả được coi là tốt trong ý nghĩa của việc thêm vào tổng số các tiện ích.

Tôi nghĩ rằng lý do chính mà những người theo Utilitari có khuynh hướng ủng hộ tự chủ tự quyết là thực tế hiển nhiên rằng chính phủ không đủ năng lực để thực hiện bất kỳ nhiệm vụ nào họ muốn thực hiện.

Bất kể lý do kháng cáo, việc thông qua giấy thông hành có một số hậu quả quan trọng. Một khi được thông qua, chính sách khuyến khích tham nhũng hầu như đã bị loại bỏ.

Rốt cuộc, nếu các quan chức chính phủ không có ưu đãi để cấp, thì không cần hối lộ họ. Và nếu không có gì thu được từ chính phủ, nó sẽ không thể là một nguồn tham nhũng.

Hơn nữa, những điều luật còn lại là dành cho phần lớn người dân, và tôi lại quá đơn giản và phóng đại, những luật được thừa nhận rộng rãi là đúng và mong muốn: luật chống trộm, cướp, giết người, vân vân.

Điều này trái ngược với tình huống trong đó cấu trúc lập pháp chỉ định là tội ác mà mọi người không coi là tội phạm hoặc làm cho mọi người làm bất cứ điều gì có vẻ như là điều hợp lý. Tình huống thứ hai có xu hướng làm giảm tôn trọng pháp luật.

Một trong những ảnh hưởng không mong đợi và gián tiếp của tự chủ tự quyết do đó đã tạo ra một bầu không khí ở Anh với mức độ tuân phục và tuân thủ pháp luật cao hơn nhiều so với những gì đã có trước đó.

Có thể có những lực lượng khác đang làm việc trong sự phát triển này, nhưng tôi tin rằng việc thiết lập tự chủ tự quyết đã đặt nền móng cho một cuộc cải cách trong dịch vụ dân sự trong phần sau của thế kỷ-việc thiết lập một dịch vụ dân sự được lựa chọn trên cơ sở kiểm tra, khen thưởng và năng lực chuyên môn.

Bạn có thể có được sự phát triển như vậy vì những ưu đãi để tìm kiếm các địa điểm như vậy cho các mục đích gây ảnh hưởng không thích hợp đã giảm đáng kể khi chính phủ có ít ưu ái trao đổi.

Bằng cách này, sự phát triển của tự do hóa đã đặt nền móng cho sự tôn trọng rộng rãi của pháp luật, một mặt, và một dịch vụ dân sự tương đối khôn khéo, công bằng và hiệu quả, mặt khác, cả hai đều là những điều kiện tiên quyết cho hoạt động của một xã hội tập thể.

Để xã hội tập thể hoạt động, người dân phải tuân theo luật pháp và phải có một dịch vụ dân sự có thể và sẽ thực hiện luật pháp. Sự thành công của chủ nghĩa tư bản đã tạo ra những điều kiện tiên quyết cho một phong trào theo hướng can thiệp của nhà nước nhiều hơn.

Quá trình tôi đã mô tả rõ ràng là chạy cả hai cách. Một phong trào theo hướng của một xã hội tập thể đòi hỏi phải có sự can thiệp của chính phủ vào cuộc sống hàng ngày của người dân và chuyển đổi thành những tội ác mà người bình thường coi là hoàn toàn phù hợp.

Những điều này có xu hướng làm giảm sự tôn trọng luật pháp và khuyến khích các quan chức nhà nước tham nhũng. Có thể, tôi nghĩ, ít nghi ngờ rằng quá trình này đã bắt đầu ở Anh và đã đi một khoảng cách lớn.

Mặc dù tôn trọng pháp luật vẫn có thể lớn hơn ở đây, nhưng hầu hết các nhà quan sát đều đồng ý rằng sự tôn trọng luật pháp ở Anh đã giảm đáng kể trong suốt hai mươi ba mươi năm, chắc chắn kể từ chiến tranh, loại luật pháp mà mọi người đã được yêu cầu tuân theo.

Đôi khi tôi ở Anh, tôi đã có hai nguồn thông tin thường mang lại những câu trả lời khá khác nhau.

Một là những người liên quan đến các cơ sở giáo dục, tất cả đều khá ngạc nhiên trước ý tưởng rằng bất kỳ công dân Anh nào cũng có thể trốn tránh luật pháp, ngoại trừ các giao dịch liên quan đến việc trao đổi đồng đô la cho đô la khi kiểm soát trao đổi có hiệu lực.

Nó cũng xảy ra rằng tôi đã liên lạc với những người tham gia vào các doanh nghiệp nhỏ.

Họ đưa ra một câu chuyện khá khác biệt, một trong những điều tôi nghi ngờ đến gần hơn là hợp lệ, về mức độ quy định được tôn trọng trong vi phạm và thuế và các quy định hải quan trốn tránh; một điều thống nhất giữa mọi người hoặc gần như thống nhất là không ai hoặc hầu như không ai có bất cứ một sự chán nản đạo đức nào đối với buôn lậu, chắc chắn không phải là khi ông buôn lậu một thứ gì đó vào một quốc gia nào đó chứ không phải của riêng mình.

Sự xói mòn vốn cổ phần của sự sẵn sàng tuân theo luật pháp làm giảm khả năng của một xã hội để điều hành một nhà nước tập trung, để thoát khỏi sự tự do. Ảnh hưởng này đối với sự tuân phục luật pháp là do đó có thể đảo ngược và chạy theo cả hai hướng. Đây là một yếu tố chính cần được tính đến khi đánh giá sự ổn định có thể của một hệ thống tự do trong thời gian dài.

Tôi đã nhấn mạnh các lực lượng và cách tiếp cận mà phần lớn là bi quan về các giá trị của chúng ta theo nghĩa hầu hết chúng là những lý do tại sao một xã hội tự do có thể sẽ không ổn định và thay đổi thành một hệ thống tập thể. Tôi nên như vậy để chuyển sang một số xu hướng có thể hoạt động theo hướng khác.

Những nguồn sức mạnh nào cho một xã hội tự do có thể giúp duy trì nó? Một trong những nguồn sức mạnh chính là xu hướng mở rộng sự can thiệp kinh tế trong một phạm vi rộng lớn để can thiệp trực tiếp và rõ ràng vào tự do chính trị và do đó làm cho mọi người nhận thức được xung đột giữa hai bên.

Đây là những sự kiện diễn ra ở Anh sau chiến tranh và ở nhiều nước khác. Tôi không cần phải lặp lại hay ngụ ý về vấn đề này.

Nguồn sức mạnh thứ hai là một trong những ý kiến ​​của tôi về việc tuân thủ luật pháp.

Bằng nhiều cách có lẽ hy vọng lớn cho một xã hội tự do là chính xác trong xã hội tự do tha làm cho nó hiệu quả và hiệu quả trong hoạt động kinh tế của nó, đó là sự khéo léo của hàng triệu người, mỗi người trong số họ đang cố gắng để tiếp tục lợi ích của mình, một phần bằng cách tìm cách để có được thông qua quy định của nhà nước.

Nếu tôi có thể tham khảo quan sát bình thường của riêng tôi về Anh và Pháp một vài năm sau chiến tranh, ấn tượng tôi hình thành trên cơ sở rất ít bằng chứng nhưng điều đó dường như cho tôi để được hỗ trợ bởi kiểm tra thêm là Anh vào thời điểm đó đang bị kinh tế bị bóp nghẹt bởi luật pháp vâng phục của công dân của bà trong khi Pháp đã được cứu sống nhờ sự tồn tại của thị trường chợ đen.

Hệ thống giá cả là một hệ thống hiệu quả và hiệu quả nhất để tổ chức các nguồn lực. Chừng nào mọi người cố gắng làm cho nó hoạt động, nó có thể vượt qua rất nhiều vấn đề.

Có một câu chuyện nổi tiếng về người đàn ông đã viết thư cho Adam Smith nói rằng một số chính sách hoặc những điều khác sẽ là sự tàn phá của nước Anh. Và Adam Smith, khi tôi hiểu câu chuyện, đã viết lại và nói, "Người đàn ông trẻ tuổi, có rất nhiều tàn tích trong một quốc gia."

Điều này dường như với tôi là một quan điểm quan trọng. Một khi chính phủ bắt tay vào can thiệp và điều tiết các hoạt động tư nhân, điều này tạo ra động lực cho một số lượng lớn các cá nhân sử dụng sự khéo léo của họ để tìm cách để có được thông qua các quy định của chính phủ. Một kết quả là dường như có nhiều quy định hơn là thực sự có.

Một là thời gian và năng lượng của các quan chức chính phủ đang ngày càng tăng lên với sự cần thiết phải cắm các lỗ hổng trong các quy định mà công dân đang tìm kiếm, tạo ra và khai thác.

Theo quan điểm này, Luật của Parkinson về sự tăng trưởng của chế độ quan liêu mà không có sự gia tăng sản lượng tương ứng có thể là một đặc điểm thuận lợi cho việc duy trì một xã hội tự do. Một tổ chức chính phủ hiệu quả, không phải là một người kém hiệu quả, gần như chắc chắn là mối đe dọa lớn hơn đối với một xã hội tự do.

Một trong những đức tính của một xã hội tự do chính là thị trường có xu hướng là một nguyên tắc tổ chức hiệu quả hơn là hướng tập trung. Hướng tập trung theo cách này có nghĩa là luôn luôn phải chiến đấu với một cái gì đó của một trận thua.

Có liên quan chặt chẽ đến điểm này và có lẽ chỉ có một khía cạnh khác của nó là sự khác biệt giữa khả năng hiển thị hành động độc quyền, dù là của chính phủ hay tư nhân, và các hành động thông qua thị trường.

Khi mọi người đang hành động thông qua thị trường, hàng triệu người đang tham gia vào các hoạt động theo nhiều cách khác nhau, không công bằng, không được công nhận rộng rãi, và hầu như không ai thu hút sự chú ý.

Mặt khác, các hành động của chính phủ, và điều này cũng đúng đối với các hành động của độc quyền tư nhân, dù là lao động hay công nghiệp, có xu hướng được thực hiện bởi những người có thể vào tiêu đề, để thu hút thông báo. Tôi thường tiến hành thí nghiệm yêu cầu mọi người liệt kê các ngành công nghiệp chính ở Hoa Kỳ.

Theo nhiều cách, câu hỏi là một người ngu ngốc bởi vì không có định nghĩa rõ ràng về ngành công nghiệp. Tuy nhiên, mọi người có một số khái niệm về công nghiệp, và điều thú vị là kết quả luôn luôn là rất giống nhau.

Mọi người luôn liệt kê những ngành mà trong đó có một mức độ tập trung cao. Họ liệt kê ngành công nghiệp ô tô, chưa bao giờ ngành may mặc, mặc dù ngành công nghiệp may mặc là lớn hơn nhiều bởi bất kỳ biện pháp kinh tế hơn so với ngành công nghiệp ô tô.

Tôi chưa bao giờ có ai liệt kê ngành công nghiệp cung cấp dịch vụ trong nước, mặc dù nó có nhiều người làm việc hơn ngành công nghiệp thép.

Ước tính tầm quan trọng luôn có xu hướng theo hướng các ngành công nghiệp bị độc quyền hoặc tập trung và do đó nằm trong tay của rất ít doanh nghiệp.

Mọi người đều biết tên của những nhà sản xuất ô tô hàng đầu. Rất ít người có thể liệt kê các nhà sản xuất hàng đầu về quần áo nam hay nữ, mặc dù đây là những ngành công nghiệp rất lớn.

Vì vậy, cạnh tranh, làm việc thông qua thị trường, chính xác bởi vì nó là vô danh, vô danh, và làm việc theo cách của mình trong các phương pháp khôn ngoan, có xu hướng được đánh giá thấp trong tầm quan trọng; các hoạt động cá nhân liên quan đến chính phủ, với sự độc quyền, với các công đoàn, có xu hướng bị phóng đại về tầm quan trọng.

Bởi vì loại hình hoạt động cá nhân trực tiếp của các tổ chức lớn, cho dù là của chính phủ hay tư nhân, có thể nhìn thấy, nó có xu hướng tự gọi mình là quan trọng đối với tất cả mọi người so với tầm quan trọng kinh tế của nó.

Kết quả là cộng đồng có xu hướng bị đánh thức bởi những nguy hiểm phát sinh từ các hoạt động như vậy và tập trung quyền lực trước khi trở nên quan trọng đến nỗi đã quá muộn để làm bất cứ điều gì về họ. Hiện tượng này rõ ràng đối với công đoàn.

Mọi người đã đọc báo về các cuộc đàm phán về thép và đã biết rằng có vấn đề về lao động trong ngành thép. Các cuộc đàm phán thường chấm dứt trong một số loại tăng lương mà được coi là do các hoạt động của liên minh.

Trong giai đoạn sau chiến tranh, công chức trong nước đã tăng lương lớn hơn mà không có ai tham gia vào các cuộc đàm phán quy mô lớn mà không ai biết rằng các cuộc đàm phán đang diễn ra và không có tiêu đề báo chí duy nhất, ngoại trừ có thể ghi lại các khiếu nại về vấn đề tìm kiếm người giúp việc trong nước.

Tôi nghĩ rằng các nghiệp đoàn có nhiều quyền lực độc quyền. Nhưng tôi nghĩ rằng tầm quan trọng của công đoàn được phóng đại rộng rãi, rằng họ không có gì là quan trọng trong việc phân công lao động hoặc xác định mức lương như họ được cho là.

Họ không phải là không quan trọng - có lẽ 10 hoặc 15 phần trăm lực lượng lao động có mức lương cao hơn 10 hoặc 15 phần trăm so với nếu không họ sẽ là vì công đoàn; 85% còn lại của giai cấp công nhân có mức lương cao hơn 4% so với nếu không.

Đây là điều đáng ghi nhận và quan trọng, nhưng nó không cho phép các liên minh loại quyền lực trên nền kinh tế mà sẽ làm cho nó không thể kiểm tra sự gia tăng của họ nữa.

Ba nguồn sức mạnh chính mà tôi đã đề xuất cho đến nay là tác động ăn mòn của việc mở rộng các hoạt động của nhà nước và sự can thiệp của nhà nước đối với thái độ đối với việc thi hành luật pháp và về đặc điểm của công chức; sự khéo léo của cá nhân trong việc tránh quy định; và khả năng hiển thị hành động của chính phủ và độc quyền. Tồn tại trong đó là thứ tư, cụ thể là sự kém hiệu quả nói chung trong hoạt động của chính phủ.

Những nhận xét này khá là thảo luận. Tôi đã cố gắng chỉ để liệt kê một số lực lượng trong công việc có xu hướng tiêu diệt một xã hội tự do đã được thành lập và có xu hướng chống lại sự tàn phá của nó.

Tôi đã để ý đến lực lượng mà trong một số khía cạnh là mối quan tâm quan trọng nhất của chúng tôi, đó là lực lượng ý tưởng, thái độ của người dân về các giá trị và về loại tổ chức xã hội mà họ muốn. Tôi đã bỏ qua lực lượng này bởi vì tôi không có gì để nói về nó mà không phải là hiển nhiên.

Không có kết luận rất rõ ràng có thể được rút ra từ việc kiểm tra này của các lực lượng bất lợi và thuận lợi cho một xã hội tự do. Các dữ liệu lịch sử cho thấy bi quan, nhưng phân tích cho thấy không có cơ sở mạnh mẽ cho sự lạc quan lớn hoặc khẳng định bi quan về sự ổn định của một xã hội tự do nếu nó được cho một cơ hội để tồn tại.

Một trong những nhiệm vụ quan trọng nhất của các học giả tự do là phải xem xét vấn đề này một cách trọn vẹn hơn bằng các bằng chứng lịch sử để chúng ta có thể có một ý tưởng tốt hơn về những yếu tố nào có xu hướng thúc đẩy và những yếu tố nào để tiêu diệt một xã hội tự do.


Dịch bởi: Tramtt

bài viết đặc sắc trong tháng 04/2020

Tại sao thầy Ce Phan lại tạo kênh Youtube bằng tiếng Anh?

Thầy Ce Phan được biết đến như là một giáo viên dạy tiếng Anh tại thành phố Hồ Chí Minh trước khi chuyển đến sống tại Nhật Bản vào năm 2018.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục