Pepper’s Last Gift

"Dogs’ lives are too short. Their only fault, really."—Agnes Sligh Turnbull

Whatever life threw at us each year, come Christmas our family had one constant tradition: our dog Pepper opened our presents for us. When our beloved Black Lab mix had been a gangly adolescent puppy, we had only given her unbreakable gifts to unwrap—things like pajamas and steering wheel covers. She proved to be so careful that we soon gave her any gift that wasn’t edible. Every time, Pepper found the seam in the wrapping paper with her snout and held the present down gingerly with her forepaws. Her front teeth pried up the lip of paper with the utmost care. Then she removed every inch of wrapping paper before stepping back to lie in the midst of our gathering. She never bit or scratched the gifts themselves.

Friends and relatives who joined our family celebrations never believed Pepper could be so delicate until they witnessed her talents. Watching our sweet dog unwrap gifts always warmed the holiday, which was often a little bittersweet because college, studying abroad, or work commitments often kept my two sisters and me away.

One year, everyone made it home for a Christmas together. I was back from Ireland, Kaci flew in from Arizona, and Kara visited from college. Mom’s jubilance kept her busy baking cookies for us all. Our Christmas season should have been perfect.

It couldn’t feel perfect, though, because Pepper’s health was deteriorating. Her life had already been longer than we expected—she was fourteen—and yet her mind was still sharp. Her enthusiasm for life made us feel better. But her body could not keep up with her spirit. She’d already shown the usual signs of deafness and stiffness. That year, her hips and back legs started giving out on her. We knew we would soon have to make a difficult decision.

It was likely Pepper’s last Christmas, so we decided to make sure she enjoyed it. On Christmas Eve, we gathered around the tree to open an early present. We each took a turn and then called Pepper to open one more. But her tangled legs could not navigate the boxes and shredded wrapping paper on the floor. She stumbled over the obstacles, and soon she disappeared into the next room. She crumpled back to the floor, as out of the way as she could get.

We were heartbroken. Could Pepper even participate in her last Christmas?

Pepper stayed on the periphery of all our holiday activities. Throughout the day, we gave gifts but did not feel very giving. We shared stories over cinnamon rolls that tasted bland. We played games by the tree whose twinkles had dimmed.

That evening, Kaci said what we’d all been thinking: “I wish Pepper could have helped open presents this year.”

We all put down our mugs of spiced tea. “Maybe she still could,” Kara said.

“But there’s none left,” Mom reminded her.

Kara jumped up and left the room. We heard her opening drawers and cabinets in the kitchen. She returned with a box of dog biscuits, scissors, and a roll of tape.

“Hand me that green paper,” Kara told me, pointing at a large sheet at my feet. She cut a small section from the paper and wrapped a single dog treat in it. She held it up as if she had just struck gold. “Now there’s a present for her!”

I knelt on the floor next to Kara and wrapped another dog treat. Kaci and Mom joined in, too. Soon, we had four elegantly wrapped dog biscuits in a row on the floor. We cleared the floor of discarded wrapping paper. We tucked our legs under us as we perched out of the way on the furniture.

“Go get Pepper,” we urged Mom. We all bounced like eager children.

Mom went into the next room. “You want to open a present, girl?” she coaxed. In a moment, Pepper stuck her head into the room. Her ears were fully perked with anticipation and curiosity.

She skidded on stilted legs to the row of presents. She sniffed all four in order, and looked back and forth between them. She’d never had such a wide choice of gifts before.

Soon, Pepper selected her first Christmas gift. She nimbly turned the present with her forepaw, just like she was a spry young dog once more. She tugged every last scrap of paper off the dog treat before she chewed it with her customary grace.

Our family swelled with glee.

Pepper licked the last crumb from the floor. She eyed the remaining three presents, then turned to Mom as if asking, “May I please open another?”

“Go ahead, girl!” Mom encouraged.

For the next few minutes, Pepper opened each of her Christmas presents. While she did, she reminded us of the sheer joy of being together. Our family felt whole—not because we were in the same room, city, or country, but because our love bonded us together.

In the new year, Pepper let us know it was time to call the veterinarian. Her passing, while tearful, was peaceful. In its own way, her passing was also a celebration of life, because she gave my family so much love and laughter.

Long after I forgot each of my presents, I still cherish Pepper’s final Christmas gift. She taught me that no matter where we each spend the holidays, and no matter what the passing year brings, the smallest act of heartfelt giving can unite our family through our love. For me, that knowledge is the longest-lasting gift of all.

Source: Zach Hively

 

 

Món quà cuối cùng của Pepper

"Cuộc sống của loài chó quá ngắn ngủi. Thực ra đó là số mệnh của chúng" - Agnes Sligh Turnbull

Dù cuộc sống mang đến cho chúng tôi bất cứ thứ gì đi nữa thì mỗi năm đến Giáng sinh gia đình chúng tôi đã có một truyền thống không đổi đó là chú chó Pepper của chúng tôi mở quà cho chúng tôi. Khi kết hợp với chú chó Black Lab yêu dấu của chúng tôi đã sinh ra một lũ chó con trưởng thành, chúng tôi chỉ cho những chú chỏ nhỏ những món quà không thể phá vỡ để mở- những thứ như đồ ngủ và bọc vô lăng. Cô chó sớm tỏ ra khá dè dặt với bất kì món quà nào mà chúng tôi cho vì những thứ đó không thể ăn được. Mọi lần Pepper cảm nhận đường may trên giấy gói bằng chiếc mũi của cô ấy và dùng chân trước rón rén ghì chặt món quà. Tập trung tối đa cô ấy dùng răng cửa cạy lên mép giấy. Sau đó tháo toàn bộ giấy gói trước khi bước lại và nằm vào giữa nơi chúng tôi đang tụ họp. Cô chó không bao giờ cắn hoặc làm trầy xước những món quà đó.

Bạn bè và người thân tham dự lễ kỷ niệm của gia đình chúng tôi không bao giờ tin Pepper có thể tinh vi đến vậy cho đến khi họ chứng kiến tài năng của cô ta. Việc theo dõi những chú chó đáng yêu mở những món quà luôn làm cho ngày lễ trở nên ấm cúng, bởi lẽ ngày lễ vốn có chút buồn vui lẫn lộn vì trường đại học, du học ở nước ngoài, hay trách nhiệm công việc thường khiến hai chị gái và tôi xa nhau.

Một năm vào ngày Giáng sinh tất cả mọi người ở nhà cùng với nhau. Tôi đã trở về từ Ireland, Kaci bay từ Arizona, và Kara từ trường đại học ghé thăm. Sự nồng nhiệt của mẹ luôn khiến cho bà bận rộn nướng bánh quy cho tất cả chúng tôi. Mùa Giáng sinh của chúng tôi đáng lẽ ra phải được hoàn hảo như vốn dĩ.

Tuy nhiên nó lại không hoàn hảo, vì sức khỏe của Pepper đã xấu đi. Tuổi thọ của cô ấy đã kéo dài hơn chúng ta mong đợi, cô đã mười bốn tuổi, nhưng tâm trí cô vẫn còn nhạy bén. Sự nhiệt tình trong cuộc sống của cô làm cho chúng tôi cảm thấy cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng cơ thể cô không thể theo kịp với tinh thần của cô. Cô đã cho thấy những dấu hiệu thông thường của bệnh điếc và đơ cứng. Năm đó, hông và chân sau của cô đã bắt đầu ngã quỵ. Chúng tôi biết chúng tôi sẽ sớm phải đưa ra một quyết định khó khăn.

Có lẽ đó là Giáng sinh cuối cùng của Pepper, vì vậy chúng tôi quyết định đảm bảo cô ấy sẽ rất thích. Vào đêm Giáng sinh, chúng tôi tụ tập quanh cái cây để mở món quà sớm. Chúng tôi lần lượt từng người một, và sau đó gọi Pepper mở một một món quà nữa. Nhưng cái chân run rẩy của cô không thể di chuyển các hộp và xé giấy gói trên sàn nhà. Cô vấpchân trên vật cản, và ngay sau đó cô ấy mang chạy vào phòng bên cạnh. Cô nghiêng nghẻo trở lại sàn nhà, càng cố đi thì càng lệch.

Chúng tôi đau khổ. Liệu rằng Pepper có thể tham gia vào Giáng sinh cuối cùng của cô ấy hay không?

Pepper ở ngoài tất cả các hoạt động trong kỳ nghỉ của chúng tôi. Suốt ngày, chúng tôi tặng quà nhưng không cảm nhận được sự cho đi. Chúng tôi chia sẻ những câu chuyện về cuộn quế có vị nhạt nhẽo. Chúng tôi chơi trò chơi với cây ánh sáng lấp lánh của nó đã bị mờ.

Buổi tối hôm đó, Kaci nói những điều tất cả chúng tôi đang nghĩ: "Con muốn Pepper có thể đã giúp chúng ta mở quà trong năm nay"

Tất cả chúng tôi đều đặt chén trà đậm vị xuống. Kara nói: "Có lẽ cô ấy vẫn có thể"

Mẹ nhắc cả hai: "Nhưng cô ấy không còn lại gì được nữa đâu" .

Kara nhảy cẫng lên và rời khỏi phòng. Chúng tôi nghe thấy nó mở ngăn kéo và tủ kéo trong nhà bếp. Cô bé trở lại cùng với một hộp bánh quy cho chó, kéo, và một cuộn băng.

"Hãy đưa cho con giấy màu xanh", Kara nói với tôi và chỉ vào một tấm lớn dưới chân tôi. Cô cắt một phần giấy nhỏ và gói một món quà để cho con chó duy nhất trong đó. Cô ta đưa nó lên như thể cô vừa đào được vàng. "Bây giờ có một món quà cho Pepper!"

Tôi quỳ trên sàn nhà bên cạnh Kara và gói một món cho con chó khác. Kaci và mẹ cũng cùng tham gia. Ngay sau đó, chúng tôi đã có một hàng bốn cái bánh quy cho chó được gói kiểu cách trên sàn. Chúng tôi dọn sạch giấy gói bỏ trên sàn. Chúng tôi nhét chân của chúng tôi bên dưới khi chúng tôi ngồi ra khỏi mớ đồ đạc.

Chúng tôi giục mẹ: "Đi tìm Pepper". Chúng ta đều nhảy lên như trẻ con háo hức.

Mẹ đi sang phòng bên cạnh và dỗ dành: "Con muốn mở món quà không?". Trong chốc lát, Pepper thò đầu vào phòng. Tai của cô hoàn toàn vểnh cùng với sự đề phòng và hiếu kì.

Cô trượt chân trên hàng để quà. Cô lần lượt ngửi tất cả bốn món quà, và nhìn qua lại giữa chúng. Cô chưa bao giờ có nhiều sự lựa chọn quà tặng như vậy trước đây.

Ngay sau đó, Pepper chọn món quà Giáng sinh đầu tiên của cô. Cô nhanh nhẹn xoay món quà bằng chân trước, giống như cô ấy là một con chó còn trẻ lanh lợi thêm một lần nữa. Cô giật từng mảnh giấy cuối cùng khỏi món của con chó trước khi cô nhai nó theo cô ấy hay làm.

Gia đình chúng tôi vỡ òa với niềm vui sướng.

Pepper liếm mảnh vụn nhỏ cuối cùng trên sàn. Cô đưa mắt nhìn ba món quà còn lại, sau đó quay sang mẹ như thể hỏi "con có thể mở cái khác không?"

Mẹ khuyến khích: "tiếp tục đi, Pepper!"

Trong những phút sau, Pepper mở từng món quà Giáng sinh của mình. Trong khi cô làm, cô cún nhắc nhở chúng tôi về niềm vui được ở bên nhau. Gia đình chúng tôi cảm thấy hoàn toàn không phải vì chúng tôi ở cùng một phòng, thành phố hoặc đất nước, nhưng vì tình yêu đã gắn kết chúng tôi lại với nhau.

Trong năm mới, Pepper cho chúng tôi biết rằng đã đến lúc phải gọi bác sĩ thú y. Sự qua đời của cô Pepper trong nước mắt nhưng rất thanh thản. Theo cách riêng của mình, Pepper qua đời cũng là một kỷ niệm của cuộc sống, bởi vì cô ấy đã cho gia đình tôi rất nhiều tình yêu và tiếng cười.

Rất lâu sau khi tôi quên mỗi món quà của tôi, tôi vẫn trân trọng món quà Giáng sinh cuối cùng của Pepper. Pepper đã dạy tôi rằng dù cho mỗi chúng ta dành những ngày nghỉ với nhau ở đâu, và cho dù sự trôi đi của năm tháng mang lại điều gì thì hành động nhỏ nhất của việc cho đi sự chân thành có thể gắn kết gia đình của chúng tôi thông qua tình yêu của chúng tôi. Đối với tôi, chân lý đó là món quà trường tồn trong đời sống.

 

Dịch bởi: thuyloan