Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Xã hội
  4. Một câu chuyện thật hơn cả những gì chúng ta có thể tưởng tượng

Một câu chuyện thật hơn cả những gì chúng ta có thể tưởng tượng

09/02/2017
Mức căn bản

A true story stronger than fiction

A documentary entitled Hai Đứa Trẻ (Two Children) has been viewed nearly 2 million times since it was posted two weeks ago on Việt Nam Television’s (VTV) Facebook page. It was also aired on VTV twice.

The film, directed by Tạ Quỳnh Tư, is based on a real story of two families in the southern province of Bình Phước. Khiên suspects that the three-year-old daughter he and his wife are raising is not their biological child because she looks quite different from them. The documentary follows Khiên’s journey to look for his own daughter who is found living with an ethnic S’tieng family.

Tư, 37 graduated from Hà Nội Theatre and Cinema College. He is currently working at VTV’s Documentary and Reportage Centre. He has been involved in filmmaking for the past five years. 

Culture Vulture interviewed Tư about the documentary.

Nearly 2 million views in two weeks. Did you imagine such a response?

I am shocked when I read the comments and feedback. I didn’t have any idea how a social network impacts society. It’s really powerful. Many viewers want to help the ethnic child continue in preschool. It is highly appreciated. 

I just wanted to share the pain and the loss of the parents whose children were switched. I also worry about the children’s future. I want health care workers to know what they caused the families. 

Do you think about the success of the documentary?

I’m happy because my work is warmly received. I’m moved when I receive congratulatory messages from my friends and my colleages. However, I did not dare think about success because I just wanted to make the film and I did.  

How did you find out about the story?

It was by chance. I have a friend working at the online newspaper VnExpress. He said that he received a phone call about the story from people who wanted to bring the story and the related controversy to public attention. The families have yet to resolve the problems with the hospital where the two children were born and switched, and the tensions between themselves. I was interested in the story. I went to meet the two families and told them that I wanted to make a documentary.

What difficulties did you face when making the documentary?

I spent a few days getting acquainted with Khiên’s family, playing with his kids, to convince them. I also told them my purpose and explained how it will be meaningful. After Khiên’s family agreed to be filmed, I went to meet Liên’s family in Sóc Village with Khiên’s support and the head of the village. They are ethnic people and Khiên met Liên and her family to talk about me because I’m the first reporter visiting them. 

Do you think you are lucky to have made the documentary?

I began to make films five years ago. I think I’m lucky because I can make documentaries with people who I’m interested in and follow them. I just link the stories, turn them into images and transmit to audiences. 

I learned filming at the college. It helps me a lot in making films. I think image is very important to feature characters’ emotions. Sometimes they cannot express their innermost feelings. In that case, images of their expressions, such as looking down or tears running down cheeks, are very strong. However, it is not easy to catch such precious moments.

Could you tell how the children are at present?

The children were exchanged five months ago. But this is not a long time and it is not easy for the children to adapt themselves to their new families. 

By the way I want to thank two women who gave financial aid to the children. One is a Hà Nội-based businesswoman name Hoài. She went to Sóc Village to give VNĐ10 million (US$440) to Khiên’s family to help him raise his daughter because she is suffering from malnutrition. And she will also cover preschool and school fees for the child until she is 18 years old. 

Another woman, named Yến, lives and works for a non-govermental organisation in Canada. She was the first person to call me saying that she wanted to help the ethnic child. Yến wants a third party to manage the money and report developments. And we have not found a third party to support the family with donations and send regular reports to the sponsor.

 

Source: Vietnam News

 

 

Một câu chuyện thật hơn cả những gì chúng ta có thể tưởng tượng

Một bộ phim tài liệu mang tên Hải Đứa Trẻ đã đạt gần 2 triệu lượt xem kể từ khi nó được đăng cách đây hai tuần trên trang Facebook của Đài truyền hình Việt Nam. Nó cũng đã được phát sóng trên VTV hai lần.

Bộ phim của đạo diễn Tạ Quỳnh Tư, được dựa trên một câu chuyện có thật của hai gia đình tại tỉnh Bình Phước.Anh Khiên nghi ngờ rằng con gái ba tuổi mà anh và vợ anh đang nuôi không phải là con ruột của họ, vì em bé trông khá khác họ. Bộ phim tài liệu sau cuộc hành trình Khiên để tìm con gái của mình, em bé được tìm thấy đang sống chung với một gia đình người dân tộc S'tiêng.

Đạo diễn Tạ Quỳnh Tư, 37 tuổi tốt nghiệp tại ĐH Sân khấu & điện ảnh Hà Nội. Anh hiện đang làm việc tại Trung tâm Phim tài liệu và phóng sự - Đài truyền hình Việt Nam. Anh đã tham gia vào việc làm phim trong năm năm qua.

Văn hóa Vulture phỏng vấn đạo diễn Tư về bộ phim tài liệu.

Gần 2 triệu lượt người xem sau hơn 2 tuần phát sóng. Vậy phản ứng của khán giả với Hai đứa trẻ có nằm trong hình dung của anh khi phim lên sóng không?

Nhưng khi bộ phim đến với người xem và đọc những phản hồi thì tôi sốc, thật sự. Tôi không nghĩ mạng xã hội có sức ảnh hưởng lớn đến thế. Sức lan truyền của nó quả thật rất mạnh. Nhiều khán giả muốn giúp đỡ các trẻ em dân tộc tiếp tục chương trình giáo dục mầm non. Chuyện đó đã được đánh giá cao.

Tôi chỉ muốn bộ phim chia sẻ được phần nào nỗi đau, sự mất mát của 2 gia đình cũng như tương lai nào sẽ đón chờ khi hai cháu về hòa nhập với cuộc sống gia đình thật của mình. Tôi cũng muốn đội ngũ y bác sĩ có sự nhìn nhận rõ hơn về nỗi đau họ đã gây ra cho họ.

Anh có nghĩ bộ phim của mình thành công không?

Là người làm ra bộ phim và thấy mọi người đón nhận bộ phim của mình như thế tôi thấy vui. Đọc những lời nhắn chúc mừng, khen phim hay... tôi xúc động. Nhưng cá nhân tôi không dám nghĩ nó thành công, chỉ nghĩ là cuối cùng thì mong muốn của mình, ý tưởng mình muốn chuyển tải qua bộ phim này đã được lan tỏa.

Câu chuyện này đã đến với anh như thế nào?

Rất tình cờ. Tôi có một người bạn làm ở báo VnExpress, anh ấy nói nhận được một cuộc điện thoại mong muốn được đưa câu chuyện của họ lên báo. Họ đang gặp khó khăn khi không giải quyết được vấn đề với bệnh viện, về việc đền bù và có thể không đón được con về. Tôi nghe xong thấy rất thích. Và tôi đã quyết định bắt xe vào luôn và gặp gỡ 2 gia đình, đề xuất với họ việc làm bộ phim.

Những khó khăn nào anh đã gặp phải khi thực hiện bộ phim tài liệu này?

Tôi dành 3-4 ngày để làm quen với gia đình anh Kiên, chơi với các cháu để tạo sự thân mật và niềm tin với gia đình. Nói với họ mục đích làm phim của tôi và nó có ích gì cho xã hội. Sau khi được gia đình anh Kiên đồng ý thì cái khó của tôi là làm quen với gia đình chị Liên ở bản Sóc. Họ là người dân tộc và tôi là phóng viên đầu tiên tiếp cận với gia đình chị nên gia đình nhà anh Kiên phải nói chuyện với họ trước, sau đó gặp gỡ trưởng bản để đặt vấn đề và nhận được sự đồng ý.

Anh có nghĩ anh rằng mình may mắn khi thực hiện bộ phim này không ?

Tôi mới làm phim được 5 năm và ngẫm lại, tôi thấy những phim tôi làm về đời sống con người mà tôi thích và theo đuổi thì yếu tố may mắn chiếm khá nhiều. Tôi may mắn khi những nhân vật của mình đồng cảm với mình và chịu chia sẻ câu chuyện của họ với tôi. Tôi chỉ là người chắp nối, chuyển tải nỗi niềm, tâm sự ấy của họ đến với khán giả mà thôi.

Tôi học quay phim tại trường. Nó giúp tôi rất nhiều trong việc làm phim. Tôi nghĩ rằng hình ảnh là rất quan trọng để tăng tính cảm xúc của nhân vật. Đôi khi họ không thể diễn tả cảm xúc sâu thẳm nhất của họ. Trong trường hợp đó, hình ảnh của các biểu thức của họ, chẳng hạn như nhìn xuống hay nước mắt chảy dài trên má, rất mạnh mẽ. Tuy nhiên, không phải dễ để bắt được những khoảnh khắc quý giá như vậy.

Anh có thể cho biết tình hình hiện tại của các em như thế nào không?

Các em đã được trao đổi cách đây năm tháng. Nhưng đây không phải là một thời gian dài và nó không phải là dễ dàng cho các em để thích nghi với gia đình mới của mình.

Bằng cách này tôi muốn cảm ơn hai người phụ nữ đã viện trợ tài chính đến các em. Một người là nữ doanh nhân ở Hà Nội tên là Hoài. Cô đã đi đến bản Sóc để trao 10 triệu đồng cho gia đình Khiên để giúp anh nuôi nấng cô con gái vì em bé đang bị suy dinh dưỡng. Và cô ấy cũng sẽ chi trả bao gồm cả giáo dục mầm non và học phí cho đứa trẻ cho đến khi 18 tuổi.

Một phụ nữ khác, tên là Yến, sống và làm việc cho một tổ chức phi chính phủ tại Canada. Bà là người đầu tiên gọi cho tôi và nói rằng muốn giúp đỡ các trẻ em dân tộc. Bà Yến muốn một bên thứ ba để quản lý tiền và báo cáo phát triển. Và chúng tôi đã không tìm thấy một bên thứ ba để hỗ trợ các gia đình với sự đóng góp và gửi báo cáo thường xuyên cho nhà tài trợ.

 

Dịch bởi: nguyenthiviphuong

bài viết đặc sắc trong tháng 06/2018

Khai giảng lớp học luyện thi IELTS cấp tốc học Full Time | Download Lộ trình học Miễn Phí

Lớp học luyện thi đầy đủ 4 kỹ năng Nghe-Nói-Đọc-Viết để chuẩn bị cho kỳ thi IELTS vào khoảng tháng 8 và tháng 11 sẽ được khai giảng ngay trong tháng 5 năm 2018 với sự dẫn dắt trực tiếp…

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục