Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Chuyên ngành Kỹ thuật
  3. Y tế - Sức khỏe
  4. Ngành công nghiệp Hạnh phúc: Chính phủ và các doanh nghiệp lớn đang thương mại hóa hạnh phúc của chúng ta như thế nào?

Ngành công nghiệp Hạnh phúc: Chính phủ và các doanh nghiệp lớn đang thương mại hóa hạnh phúc của chúng ta như thế nào?

30/05/2018
Mức trung cấp

The Happiness Industry: How the Government and Big Business Sold Us Well-Being

'Happiness is the ultimate goal because it is self-evidently good. If we are asked why happiness matters we can give no further external reason. It just obviously does matter.’ This pronouncement by Richard Layard, an economist and advocate of ‘positive psychology’, summarises the beliefs of many people today. For Layard and others like him, it is obvious that the purpose of government is to promote a state of collective well-being. The only question is how to achieve it. and here positive psychology - a supposed science that not only identifies what makes people happy but also allows their happiness to be measured - can show the way. Equipped with this science, they say, governments can secure happiness in society in a way they never could in the past.

It is an astonishingly crude and simple-minded way of thinking, and for that very reason increasingly popular. Those who think in this way are oblivious to the vast philosophical literature in which the meaning and value of happiness have been explored and questioned, and write as if nothing of any importance had been thought on the subject until it came to their attention. It was the philosopher Jeremy Bentham (1748-1832) who was more than anyone else responsible for the development of this way of thinking. For Bentham it was obvious that the human good consists of pleasure and the absence of pain. The Greek philosopher Aristotle may have identified happiness with self-realisation in the 4th century BC, and thinkers throughout the ages may have struggled to reconcile the pursuit of happiness with other human values, but for Bentham all this was mere metaphysics or fiction. Without knowing anything much of him or the school of moral theory he established - since they are by education and intellectual conviction illiterate in the history of ideas - our advocates of positive psychology follow in his tracks in rejecting as outmoded and irrelevant pretty much the entirety of ethical reflection on human happiness to date.

But as William Davies notes in his recent book The Happiness Industry, the view that happiness is the only self-evident good is actually a way of limiting moral inquiry. One of the virtues of this rich, lucid and arresting book is that it places the current cult of happiness in a well-defined historical framework. Rightly, Davies begins his story with Bentham, noting that he was far more than a philosopher. Davies writes, ‘Bentham's activities were those which we might now associate with a public sector management consultant’. In the 1790s, he wrote to the Home Office suggesting that the departments of government be linked together through a set of ‘conversation tubes’, and to the Bank of England with a design for a printing device that could produce unforgeable banknotes, He drew up plans for a “frigidarium” to keep provisions such as meat, fish, fruit and vegetable fresh. His celebrated design for a prison to be known as “Panopticon”, in which prisoners would be kept in solitary confinement why being visible at all times to the guards, was very nearly adopted. (Surprisingly, Davies does not discuss the fact that Bentham means his Panopticon not just as a model prison but also as an instrument of control that could be applied to schools and factories)

Benthem was also a pioneer of the “science of happiness”. If happiness is to be regarded as a science, it has to be measured, and Bentham suggested two ways in which this might be done. Viewing happiness as a complex of pleasurable sensations, he suggested that it might be quantified by measuring the human pulse rate. Alternatively, money could be used as the standard of qualification: if two different goods have same price, it can be claimed that they produce the same quantity of pleasure in the consumer. Bentham was more attracted by the latter measure. By associating money so closely to inner experience, Davies writes, Bentham “sets the stage for the entangling of psychological research and capitalism that would shape the business practices of the twentieth century”

The Happiness Industry describes how the project of a science of happiness has become integral to capitalism. We learn much that is interesting about how economic problems are being redefined and treated as psychological maladies. In addition. Davies shows how the belief that inner stales of pleasure and displeasure can be objectively measured has informed management studies and advertising. The tendency of thinkers such as J B Watson, the founder of behaviourism, was that human beings could be shaped, or manipulated, by policymakers and managers. Watson had no factual basis for his view of human action. When he became president of the American Psychological Association in 1915. lie ’had never even studied a single human being’: his research had been confined to experiments on while rats. Yet Watson’s reductive model is now widely applied, with ‘behaviour change’ becoming the goal of governments: in Britain, a ‘Behaviour Insights Team’ has been established by the government to study how people can be encouraged, at minimum cost to the public purse, to live in what are considered to he socially desirable ways.

Modern industrial societies appear to need the possibility of over-increasing happiness to motivate them in their labours. But whatever its intellectual pedigree, the idea that governments should be responsible for promoting happiness is always a threat to human freedom.

Source: Cambridge IELTS 13

 

Ngành công nghiệp Hạnh phúc: Chính phủ và các doanh nghiệp lớn đang thương mại hóa hạnh phúc của chúng ta như thế nào?

'Hạnh phúc là mục tiêu tối thượng bởi vì mặc nhiên nó đã tốt. Nếu con người ta được hỏi tại sao hạnh phúc quan trọng như thế, thì chúng ta lại chẳng thể đưa ra lý do khách quan nào để giải thích. Nhưng đó rõ ràng là một điều quan trọng'. Tuyên bố này của Richard Layard, một nhà kinh tế học và người chủ trương nghiên cứu “tâm lý học tích cực”, đã đúc kết niềm tin của rất nhiều người hiện nay. Với Layard và những người có tư tưởng như ông ấy, rõ ràng rằng mục đích của chính phủ là thúc đẩy một trạng thái hạnh phúc mang tính tập thể. Câu hỏi duy nhất là làm như thế nào để đạt được điều đó và đây phải là một tư duy tích cực, nghĩa là một ngành khoa học cho rằng điều đó không chỉ phân biêt điều gì khiến con người ta hạnh phúc mà còn cho phép hạnh phúc của họ được phân tích- và từ đó có thể biểu thị nên cách để đạt được hạnh phúc. Với lý lẽ khoa học này, các nhà nghiên cứu cho rằng: chính phủ có thể bảo đảm hạnh phúc trong xã hội theo một cách mà họ chưa từng bao giờ làm được trong quá khứ.

Đó là một cách suy nghĩ nguyên sơ và chân thật đáng kinh ngạc, và vì điều đó với rất nhiều lí do đã trở nên ngày càng phổ biến. Những người nghĩ theo lối này không biết gì về những triết lý cao xa mà trong đó ý nghĩa và giá trị của hạnh phúc đã được khám phá và đặt vấn đề cũng như viết ra như thể không có gì quan trọng xoay quanh đề tài này cho đến khi họ để tâm tới nó. Với nhà triết học Jeremy Bentham (1748-1832), người mà chịu trách nhiệm hơn bất kỳ ai cho sự phát triển của lối tư duy này. Với Bentham, rõ ràng rằng điều tốt đẹp cho con người bao gồm sự hài lòng và sự ít đi các nỗi đau. Nhà triết học người Hy Lạp Aristole có thể đã nhận biết được hạnh phúc với sự tự nhận thức vào thế kỷ 4 trước Công Nguyên , và những nhà tư tưởng suốt thể kỷ này có thể đã đấu tranh để cân bằng giữa sự theo đuổi giá trị hạnh phúc với các giá trị khác của loài người, nhưng với Bentham, tất cả những điều này chỉ là lý thuyết suông hoặc ảo tưởng. Khi không biết gì nhiều về ông ấy hay trường phái lý thuyết đạo đức mà ông ấy thành lập - chúng ta với lối giáo dục và niềm tin về nhận thức làm mờ đi những ý tưởng có trong lịch sử- sự quan tâm về đề tài tâm lý tích cực giúp chúng ta theo đuổi những chỉ dẫn của ông ấy để loại bỏ đi rất nhiều điều vì sự lỗi thời và không thích hợp trong sự phản ánh đúng đắn một cách toàn diện về hạnh phúc của con người theo thời đại.

Nhưng theo như William Davies ghi chú lại trong cuốn sách gần đây của ông ấy có tên là “Hạnh phúc công nghiệp”, nhận định rằng hạnh phúc bản thân tự nhiên nó đã tốt là một cách giới hạn sự nghi vấn về đao đức. Một trong những tác dụng của cuốn sách quý giá, dễ hiểu và lôi cuốn này đó là đặt sự tôn thờ hạnh phúc thực tại trong một khung cảnh lịch sử được định nghĩa một cách dễ hiểu. Công bằng mà nói, Davies bắt đầu câu chuyện của ông ấy với Bentham, ghi lại rằng ông ta còn hơn cả một nhà triết học. Davies viết, “Những hành động của Bentham là những điều mà hiện nay chúng ta có thể hình dung như một chuyên gia quản lý công. Trong những năm 1970, ông ấy viết gửi tới Bộ Nội Vụ để đề xuất rằng khu hành chính của chính phủ phải được kết nối cùng nhau thông qua một hệ thống “kiểu ống hội thoại” và gửi tới Ngân Hàng Anh với một bản thiết kế cho một thiết bị in có thể xuất ra những tờ giấy bạc ngân hàng không thể làm giả. Ông ấy xây dựng kế hoạch cho một “phòng tắm lạnh” để giữ đồ dự phòng như thịt, cá, hoa quả và rau tươi. Thiết kế đáng ca ngợi của ông ấy cho một nhà tù được biết tới là “nhà tù xây tròn Panopticon", các tù nhân ở đó được giữ trong các phòng giam độc lập có thể quan sát được bởi các người canh gác. (Ngạc nhiên thay, Davies không bàn luận về thực tế Bentham có ý nói Panopticon không chỉ là một mẫu nhà tù mà còn như là một công cụ để kiểm soát có thể áp dụng cho các trường học và các nhà máy.

Bentham cũng là một người tiên phong của “khoa học của hạnh phúc”. Nếu hạnh phúc được nhìn nhận như một ngành khoa học, nó phải được tính toán, và Bentham đề nghị hai cách mà theo đó điều này có thể được thực hiện. Quan điểm hạnh phúc như là một sự phúc tạp của những cảm xúc mang tính hài lòng, ông ấy đề xuất rằng nó có thể xác định số lượng bằng cách tính toán tỉ lệ của những cảm giác xúc động của con người. Hoặc là, tiền có thể sử dụng như là tiêu chuẩn của sự nhận định phẩm chất: nếu hai sản phẩm khác nhau có cùng giá tiền, đó có thể được cho là tạo ra số lượng hài lòng như nhau trong người sử dụng. Bentham bị thu hút hơn bởi vấn đề nằm đằng sau câu chuyện. Bằng việc liên kết với tiền rất gần với những trải nghiệm về tinh thần, Davies viết về Bentham “người đã đặt nền tảng cho sự liên quan giữa các nghiên cứu tâm lí học và chủ nghĩa tư bản, điều có thể đã định hình thói quen doanh nghiệp trong thế kỷ 20”.

Cuốn sách 'Hạnh phúc công nghiệp' miêu tả dự án khoa học về hạnh phúc đã trở thành điều không thể thiếu cho chủ nghĩa tư bản. Chúng ta học được điều thú vị về làm thể nào để những vấn đề kinh tế được định nghĩa lại và giải quyết như những căn bệnh tâm lý. Thêm vào đó, Davies đưa ra niềm tin rằng tình trạng tâm lý của việc hài lòng và sự khó chịu có thể được tính toán một cách biệt lập để cung cấp thông tin cho việc quảng cáo và các nghiên cứu quản lý như thế nào. Xu hướng của các nhà tư tưởng  như J B Watson, nhà tạo lập của chủ nghĩa hành vi, là loài người có thể được tạo định hình hoặc bị thao túng bởi các nhà chính sách và những người quản lý. Watson không có nền tảng dựa trên căn cứ có thực cho quan điểm của ông ấy về hành động của con người.. Khi ông ấy trở thành chủ tịch của Hiệp hội Tâm lý học Mỹ vào năm 1915, ‘ông ấy thậm chí chưa từng nghiên cứu về hạnh phúc của con người’: Nghiên cứu của ông ấy chỉ hạn chế ở những thí nghiệm trên chuột trắng. Hình mẫu rút gọn của Yet Watson hiện nay đang được áp dụng rộng rãi, với “thay đổi hành vi” trở thành mục tiêu của các chính phủ: ở Anh, một “Nhóm Hành Vi Sáng Suốt” đã được thành lập bởi chính phủ để nghiến cứu cách con người được khuyến khích như thế nào, ở mức chi phí thấp nhất của tiền công, để sống dựa trên những gì đang được cho là những cách đáng mong ước mang tính chất xã hội.

Những xã hội công nghiệp hiện đã xuất hiện để cần những khả năng của sự tăng vượt mức hạnh phúc để thúc đẩy chúng trong lực lượng lao động của họ. Nhưng bất kể nguồn gốc trí tuệ của nó là gì, ý tưởng rằng chính phủ nên chịu trách nhiệm cho việc thúc đẩy hạnh phúc luôn luôn là một mối đe dọa cho sự tự do loài người.

 

Dịch bởi: Nguyễn Việt Trinh (chỉnh sửa bởi Ce Phan)

bài viết đặc sắc trong tháng 10/2018

Khai giảng lớp học luyện thi IELTS cấp tốc học Full Time | Download Lộ trình học Miễn Phí

Lớp học luyện thi đầy đủ 4 kỹ năng Nghe-Nói-Đọc-Viết để chuẩn bị cho kỳ thi IELTS vào khoảng tháng 8 và tháng 11 sẽ được khai giảng ngay trong tháng 5 năm 2018 với sự dẫn dắt trực tiếp…

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục