A Normal Person

In one of their journeys, in Lystra, Paul and Barnabas encountered a man who had never (believe it or not) walked before, for he was unfortunately crippled from birth. Seeing the (young?) man with the disability sitting quietly (perhaps on the ground) listening attentively to his preaching, Paul commanded him,

— Stand up on your feet (Acts 14:10). 

The cripple man stood up and took the very first steps in his life.

Seeing the miracle (let me call this phenomenon a miracle), the people of the city were amazed (Of course! Who wouldn’t be). And they declared Paul to be Hermes and Barnabas to be Zeus, the two Greek gods. They exclaimed, 

— The gods have come to us in human form (v.12). 

The priest of the Zeus temple even brought oxen as a sacrifice to offer to the two Gods who had been spotted on the road of their village.

But (Oh! How I love this “but”) Paul sternly upbraided them and said, 

— No! I am not… (v.15)

Dear friend,

How many times have human beings thought we were gods?

That ridiculous misconception has caused many wars!

How often have the dominant spices on earth believed that we are Hermes and Zeus,

for we can fly up into the space,

to the Moon, and recently

we successfully launched the human device MIE (Made in Earth) to Mars to roll slowly over the surface of the red planet?

How long has the human race been thinking it was better off,

for we have invented internets, computers, Windows Vista, Windows 7 and 8, Iphone! Ipad!? You name them…

So many that humanity seems to have no more interest in human beings.

In public, it has now become a social norm, we (the early and the late teens, the young and the old, the poor and the rich alike) don’t talk to one another anymore, but to the Iphones and Ipads; we all use our fingers for touch, touch, touch, touching the Iphone! Touching the Iphone in public has been considered, viewed, seen, and accepted as a new way of life…

At home, individuals shut the doors (of their own rooms or their hearts or their ears, the recent one by the earplugs) to their loved ones and neighbors, for their own cyperspace chats, chats to the people (strangers!) who are in far distant places. 

Welcome to cyperspace world! 

Welcome to the new way of the new age! 

Congratulations! We have successful invented a new social norm.

Silicon Valley, where I worked for a few years, has a famous saying, “The moment I open my brandnew computer box, that moment it becomes obsolete.”

Really? 

Back then (2008?), I had not yet learned all the functions that Windows Vista had to offer to its buyer (one might say, “Windows Vista! Yuck!”), 

then Windows 7 showed its face in the store… 

I installed Windows 7 into my laptop... successfully! 

Guess! My laptop could not breathe anymore (because its CPU, memory, and hard disk were originally built for Windows Vista!).

Just like a cancer patient who has undergone chemotherapy, my laptop gasped, it breathed stertorously… 

It seemed to take a century for my suffocated laptop to eventually finish launching the new Windows 7 after I turned on the power. 

Hakuna Matata! No worries! L.G.! (Life is Good!).

And now it is Windows 8. 

I didn’t know that Windows was Windows 8 until someone ridiculed me, 

— Dude, it is Windows 8… How old are you? Be honest!

More! More! More! Give me more! 

More Iphones! More Ipads! More Laptops! More Windows!

Oh, no! Please! I beg you, all of you! Let me enjoy what I am currently served at the table. 

I have not finished my meal yet! 

Please, don’t take away my dish! 

Let me digest Windows 7 thoroughly. 

I will certainly order Windows 8 later at a convenient time.

Don’t rush me. Let me breathe the air to my full capacity, the capacity that my lungs can receive and store. 

Let me enjoy the gift that God (whoever this being might be called according to one’s own views or faith) has given me.

Yes, I am a receiver. I was born to be a human being. 

No, I am not a giver! I was not born to be a god, Hermes or Zeus. 

Surely I know I am not god. 

Hence, I turn two empty hands towards heaven every morning, asking for grace, for simple happiness, and for a deep appreciation that I was born 

(I guess I would be equally happy if I was born as a rice plant or a sparrow or an ant, or whatever form I might have been given, as long as that form had life).

I give thanks to God for I was born as a normal person.

I am happy if I can walk steadily with my feet on the ground.

Yes, I am content to be a normal person who has Windows 7!!!

Source: Nguyễn Trung Tây

 

Người Bình Thường

Trên con đường khất thực, tại một thôn làng, hai nhà sư bình bát gặp một người (có thể tin nổi hay không) chưa bao giờ bước đi trên đôi chân của riêng mình, bởi anh chàng bất hạnh thay đã sinh ra trong tàn tật. Nhìn thấy chàng (tuổi trẻ?) ngồi yên lặng (có lẽ trên mặt đất) lắng tai nghe chăm chú bài kinh bình bát, sư em truyền lệnh, 

— Hãy đứng dậy trên đôi chân của mình! 

Và chàng thanh niên một thời què quặt đứng dậy bước đi những bước chân đầu tiên trong cuộc đời.

Chứng kiến phép lạ (hãy cho tôi gọi đó là phép lạ), cư dân của thôn ngạc nhiên (đương nhiên, ai mà chẳng…). Và mọi người gọi sư anh: Sơn Tinh và sư em: Thủy Tinh, hai vị thần của thần thoại Văn Lang. Thôn dân rủ nhau hô lớn, 

— Thần linh trong hình dạng người phàm đã ngự xuống viếng thăm dân tình. 

Ngay cả ông Bõ của đình làng thờ Thủy Tinh vội vàng mang bò, dự tính tế sống hai vị thần đang đi thăm viếng dân tình của thôn.Windows 

Nhưng (Oh! Tôi yêu biết bao chữ “nhưng”) sư em nghiêm khắc răn đe và nói rõ,

— Oh! Không! Tôi không phải… 

Bạn thân,

Đã bao nhiêu lần nhân loại nghĩ mình là Ông Trời?

Và từ những điều vớ vẩn này bao nhiêu cuộc tương tàn đã nảy sinh!

Đã bao nhiêu lần nhân loại tin mình là Sơn Tinh và Thủy Tinh?

Bởi con người đã bay được vào trong vũ trụ,

lên tới Mặt Trăng, và mới đây nhất

chúng ta đã thành công phóng những “nhân vật”, mang nhãn hiệu MIE (Made in Earth) bò chầm chậm trên bề mặt của Sao Hỏa, hành tinh đỏ chói.

Đã bao nhiêu lần người trái đất nghĩ cuộc đời này ơi sao hạnh phúc? 

Bởi chúng ta đã chế tạo ra điện tính, máy vi tính, Windows Vista, Windows 7 và 8, Iphone! Ipad! Mời bạn kể tiếp…

Nhiều đến nỗi nhân loại hình như không còn hứng thú khi gặp người.

Nơi công cộng, đã trở thành một nếp sống mới, chúng ta (thiếu nhi và thanh niên, người trẻ và người già, người nghèo và người giàu đều như nhau) không còn nói chuyện với nhau nữa, nhưng nói chuyện với Iphone và Ipad; chúng ta dùng những ngón ta để chấm, chấm, chấm, chấm vào Iphone! Những cái chấm (rồi phẩy) vào Iphone ở nơi công cộng đã trở thành ít hay nhiều một kiểu sống mới… 

Tại gia, cá nhân đóng lại cánh cửa (của phòng riêng hay của lòng mình hay của những đôi tai) với những người thân hay hàng xóm kề ngay bên, cho những câu chuyện với những người (lạ hoắc!) đang ở những nơi xa ngàn dậm. 

Chào mừng bạn tới thế giới cyperspace! 

Chào mừng một kiểu sống mới của một thế hệ mới! Windows…

Chúc mừng nhân loại bởi chúng ta vừa thành công chế ra một chuẩn mực xã hội mới. 

Thung lũng Silicon, nơi tôi đã từng làm việc, có một câu khá nổi tiếng, “Khi bạn mở giàn máy vi tính mới mua, giây phút đó máy của bạn trở thành đồ cổ.”

Thật thế sao?

Tôi chưa học hết những chức năng mà Windows Vista có thể tặng ban cho người tiêu thụ (bạn có thể nói, “Windows Vista! Cà chua trứng thối!”), 

Windows 7 đã xuất hiện tại cửa hàng… 

Tôi cài Windows 7 vào máy laptop của tôi… thành công.

Ui chu choa! Máy laptop thở không ra hơi (bởi CPU, bộ nhớ và hard-disk của máy chỉ chế tạo cho Windows Vista!). 

Giống như một bệnh nhân mắc bệnh ung thu đang chạy chữa xạ trị, máy laptop ngáp ngáp, thở khò khè… 

Dường như phải tới cả một thế kỷ, máy bị nghẹt thở mới trình được quan viên hai họ khuôn mặt của Windows 7 trên màn ảnh, sau khi bật công tắc điện. 

Ui chu choa! Đừng lo chi! L.G.! Cuộc đời vẫn đẹp sao! 

Và bây giờ là Windows 8.

Tôi thật sự không biết Windows đó là Windows 8 cho tới khi có người chế nhạo mình, 

— Ông thần, đó là Windows 8… Thành thật thú nhận đi, mấy bó rồi!

Thêm! Thêm! Thêm! Cho tôi thêm!

Thêm Iphone! Thêm Ipad! Thêm Laptop! Thêm Windows!

Thôi! Tôi lạy tôi vái tứ phương! Cho tôi xin! Để cho tôi thưởng thức những món ăn đang bày trên mặt bàn. 

Tôi ăn chưa hết bữa cơm! 

Làm ơn đừng lấy đĩa cơm của tôi đi. 

Làm ơn cho tôi ăn hết món Windows 7. 

Và khi thời gian thuận tiện tới tôi sẽ gọi đĩa thức ăn Windows 8.

Hãy để cho tôi thưởng thức món quà Ông Trời (hay bất cứ “ai” đó tùy theo cách nhìn và niềm tin của riêng từng người) trao tặng. 

Vâng! Tôi là người nhận! Tôi đã sinh ra làm người. 

Không! Tôi không phải là người trao ban! Tôi không sinh ra để làm Thượng Đế, Sơn Tinh hay Thủy Tinh.

Chắc chắn tôi biết tôi không phải thần linh.

Cho nên, mỗi sáng sớm tôi vẫn ngửa cao hai bàn tay trắng hướng về thiên đàng, xin hồng ân, niềm vui bình dị, và tấm lòng tri ân bởi tôi đã được sinh ra 

(Tôi đoán tôi vẫn hạnh phúc nếu đã được sinh ra làm cây lúa, hay một con chim sẻ, hay một con kiến, làm chi cũng được, miễn là có được đời sống thì thôi). 

Tôi cám ơn Ông Trời đã sinh tôi ra làm một con người bình thường. 

Vâng, tôi hạnh phúc nếu tôi bước đi vững vàng với đôi chân của riêng mình trên mặt đất. 

Vâng, tôi hài lòng làm một người bình thường, một người có Windows 7!!!