Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Thế giới
  4. Nhìn xa hơn về hiện tượng bong bóng Bitcoin

Nhìn xa hơn về hiện tượng bong bóng Bitcoin

Mức nâng cao

Beyond the Bitcoin Bubble

Yes, it’s driven by greed — but the mania for cryptocurrency could wind up building something much more important than wealth.

The sequence of words is meaningless: a random array strung together by an algorithm let loose in an English dictionary. What makes them valuable is that they’ve been generated exclusively for me, by a software tool called MetaMask. In the lingo of cryptography, they’re known as my seed phrase. They might read like an incoherent stream of consciousness, but these words can be transformed into a key that unlocks a digital bank account, or even an online identity. It just takes a few more steps.

On the screen, I’m instructed to keep my seed phrase secure: Write it down, or keep it in a secure place on your computer. I scribble the 12 words onto a notepad, click a button and my seed phrase is transformed into a string of 64 seemingly patternless characters:


This is what’s called a “private key” in the world of cryptography: a way of proving identity, in the same, limited way that real-world keys attest to your identity when you unlock your front door. My seed phrase will generate that exact sequence of characters every time, but there’s no known way to reverse-engineer the original phrase from the key, which is why it is so important to keep the seed phrase in a safe location.

That private key number is then run through two additional transformations, creating a new string:


That string is my address on the Ethereum blockchain.


(Download: IELTS Reading Practice Test on App Store)

Ethereum belongs to the same family as the cryptocurrency Bitcoin, whose value has increased more than 1,000 percent in just the past year. Ethereum has its own currencies, most notably Ether, but the platform has a wider scope than just money. You can think of my Ethereum address as having elements of a bank account, an email address and a Social Security number. For now, it exists only on my computer as an inert string of nonsense, but the second I try to perform any kind of transaction — say, contributing to a crowdfunding campaign or voting in an online referendum — that address is broadcast out to an improvised worldwide network of computers that tries to verify the transaction. The results of that verification are then broadcast to the wider network again, where more machines enter into a kind of competition to perform complex mathematical calculations, the winner of which gets to record that transaction in the single, canonical record of every transaction ever made in the history of Ethereum. Because those transactions are registered in a sequence of “blocks” of data, that record is called the blockchain.

The whole exchange takes no more than a few minutes to complete. From my perspective, the experience barely differs from the usual routines of online life. But on a technical level, something miraculous is happening — something that would have been unimaginable just a decade ago. I’ve managed to complete a secure transaction without any of the traditional institutions that we rely on to establish trust. No intermediary brokered the deal; no social-media network captured the data from my transaction to better target its advertising; no credit bureau tracked the activity to build a portrait of my financial trustworthiness.

And the platform that makes all this possible? No one owns it. There are no venture investors backing Ethereum Inc., because there is no Ethereum Inc. As an organizational form, Ethereum is far closer to a democracy than a private corporation. No imperial chief executive calls the shots. You earn the privilege of helping to steer Ethereum’s ship of state by joining the community and doing the work. Like Bitcoin and most other blockchain platforms, Ethereum is more a swarm than a formal entity. Its borders are porous; its hierarchy is deliberately flattened.

Oh, one other thing: Some members of that swarm have already accumulated a paper net worth in the billions from their labors, as the value of one “coin” of Ether rose from $8 on Jan. 1, 2017, to $843 exactly one year later.

You may be inclined to dismiss these transformations. After all, Bitcoin and Ether’s runaway valuation looks like a case study in irrational exuberance. And why should you care about an arcane technical breakthrough that right now doesn’t feel all that different from signing in to a website to make a credit card payment?

But that dismissal would be shortsighted. If there’s one thing we’ve learned from the recent history of the internet, it’s that seemingly esoteric decisions about software architecture can unleash profound global forces once the technology moves into wider circulation. If the email standards adopted in the 1970s had included public-private key cryptography as a default setting, we might have avoided the cataclysmic email hacks that have afflicted everyone from Sony to John Podesta, and millions of ordinary consumers might be spared routinized identity theft. If Tim Berners-Lee, the inventor of the World Wide Web, had included a protocol for mapping our social identity in his original specs, we might not have Facebook.

The true believers behind blockchain platforms like Ethereum argue that a network of distributed trust is one of those advances in software architecture that will prove, in the long run, to have historic significance. That promise has helped fuel the huge jump in cryptocurrency valuations. But in a way, the Bitcoin bubble may ultimately turn out to be a distraction from the true significance of the blockchain. The real promise of these new technologies, many of their evangelists believe, lies not in displacing our currencies but in replacing much of what we now think of as the internet, while at the same time returning the online world to a more decentralized and egalitarian system. If you believe the evangelists, the blockchain is the future. But it is also a way of getting back to the internet’s roots.

Once the inspiration for utopian dreams of infinite libraries and global connectivity, the internet has seemingly become, over the past year, a universal scapegoat: the cause of almost every social ill that confronts us. Russian trolls destroy the democratic system with fake news on Facebook; hate speech flourishes on Twitter and Reddit; the vast fortunes of the geek elite worsen income equality. For many of us who participated in the early days of the web, the last few years have felt almost postlapsarian. The web had promised a new kind of egalitarian media, populated by small magazines, bloggers and self-organizing encyclopedias; the information titans that dominated mass culture in the 20th century would give way to a more decentralized system, defined by collaborative networks, not hierarchies and broadcast channels. The wider culture would come to mirror the peer-to-peer architecture of the internet itself. The web in those days was hardly a utopia — there were financial bubbles and spammers and a thousand other problems — but beneath those flaws, we assumed, there was an underlying story of progress.

Last year marked the point at which that narrative finally collapsed. The existence of internet skeptics is nothing new, of course; the difference now is that the critical voices increasingly belong to former enthusiasts. “We have to fix the internet,” Walter Isaacson, Steve Jobs’s biographer, wrote in an essay published a few weeks after Donald Trump was elected president. “After 40 years, it has begun to corrode, both itself and us.” The former Google strategist James Williams told The Guardian: “The dynamics of the attention economy are structurally set up to undermine the human will.” In a blog post, Brad Burnham, a managing partner at Union Square Ventures, a top New York venture-capital firm, bemoaned the collateral damage from the quasi monopolies of the digital age: “Publishers find themselves becoming commodity content suppliers in a sea of undifferentiated content in the Facebook news feed. Websites see their fortunes upended by small changes in Google’s search algorithms. And manufacturers watch helplessly as sales dwindle when Amazon decides to source products directly in China and redirect demand to their own products.” (Full disclosure: Burnham’s firm invested in a company I started in 2006; we have had no financial relationship since it sold in 2011.) Even Berners-Lee, the inventor of the web itself, wrote a blog post voicing his concerns that the advertising-based model of social media and search engines creates a climate where “misinformation, or ‘fake news,’ which is surprising, shocking or designed to appeal to our biases, can spread like wildfire.”

For most critics, the solution to these immense structural issues has been to propose either a new mindfulness about the dangers of these tools — turning off our smartphones, keeping kids off social media — or the strong arm of regulation and antitrust: making the tech giants subject to the same scrutiny as other industries that are vital to the public interest, like the railroads or telephone networks of an earlier age. Both those ideas are commendable: We probably should develop a new set of habits governing how we interact with social media, and it seems entirely sensible that companies as powerful as Google and Facebook should face the same regulatory scrutiny as, say, television networks. But those interventions are unlikely to fix the core problems that the online world confronts. After all, it was not just the antitrust division of the Department of Justice that challenged Microsoft’s monopoly power in the 1990s; it was also the emergence of new software and hardware — the web, open-source software and Apple products — that helped undermine Microsoft’s dominant position.

The blockchain evangelists behind platforms like Ethereum believe that a comparable array of advances in software, cryptography and distributed systems has the ability to tackle today’s digital problems: the corrosive incentives of online advertising; the quasi monopolies of Facebook, Google and Amazon; Russian misinformation campaigns. If they succeed, their creations may challenge the hegemony of the tech giants far more effectively than any antitrust regulation. They even claim to offer an alternative to the winner-take-all model of capitalism than has driven wealth inequality to heights not seen since the age of the robber barons.

That remedy is not yet visible in any product that would be intelligible to an ordinary tech consumer. The only blockchain project that has crossed over into mainstream recognition so far is Bitcoin, which is in the middle of a speculative bubble that makes the 1990s internet I.P.O. frenzy look like a neighborhood garage sale. And herein lies the cognitive dissonance that confronts anyone trying to make sense of the blockchain: the potential power of this would-be revolution is being actively undercut by the crowd it is attracting, a veritable goon squad of charlatans, false prophets and mercenaries. Not for the first time, technologists pursuing a vision of an open and decentralized network have found themselves surrounded by a wave of opportunists looking to make an overnight fortune. The question is whether, after the bubble has burst, the very real promise of the blockchain can endure.

Source: Nytimes


Nhìn xa hơn về hiện tượng Bong bóng Bitcoin

Đúng, nó bị thúc đẩy bởi sự tham lam - nhưng chứng cuồng tiền điện tử có thể tạo ra thứ gì đó quan trọng hơn nhiều so với sự giàu có.

Chuỗi các từ ngữ thật là vô nghĩa: một sự sắp xếp ngẫu nhiên được xâu chuỗi lại với nhau bởi một thuật toán mơ hồ trong từ điển tiếng Anh. Điều khiến chúng có giá trị là chúng được tạo ra chỉ dành riêng cho tôi, bởi một công cụ phần mềm có tên là MetaMask. Trong biệt ngữ của mã hóa, chúng được gọi là cụm từ hạt giống của tôi (seed phrase). Chúng có thể đọc như một luồng rời rạc của sự ý thức, nhưng những từ ngữ này có thể được biến đổi thành một chìa khóa mở ra một tài khoản ngân hàng kỹ thuật số, hoặc thậm chí là một danh tính trực tuyến. Nó chỉ cần một vài bước nhỏ nữa.

Trên màn hình, tôi được hướng dẫn để giữ an toàn cho seed phrase của tôi: Viết nó ra hoặc giữ nó ở nơi an toàn trên máy tính của bạn. Tôi viết xoàng 12 từ lên cuốn sổ tay, bấm vào một nút và seed phrase của tôi được biến đổi một chuỗi gồm 64 ký tự có vẻ không theo kiểu mẫu nào:


Đây là cái được gọi là "private key" (khóa mật) trong thế giới mã hóa: một cách chứng minh danh tính cũng tương tự như cách giới hạn mà chìa khóa trong thế giới thực chứng nhận danh tính của bạn khi bạn mở khóa cửa trước. Seed phrase của tôi sẽ tạo ra chuỗi ký tự chính xác ở mọi thời điểm, nhưng không có cách nào để áp dụng kỹ thuật đảo ngược cho cụm từ gốc từ khóa, đó là lý do tại sao việc giữ seed phrase ở một vị trí an toàn là rất quan trọng.

Số khóa mật đó sau đó được thực hiện hai sự biến đổi bổ sung để tạo ra một chuỗi mới:


Chuỗi trên đó là địa chỉ của tôi trên Ethereum blockchain.

(Download: IELTS Reading Practice Test on App Store)

Ethereum thuộc cùng một gia đình như Bitcoin tiền điện tử, giá trị của nó đã tăng hơn 1.000% chỉ trong năm rồi. Ethereum có đồng tiền riêng, đáng chú ý nhất là Ether, nhưng nền tảng này có phạm vi rộng hơn so với tiền. Bạn có thể nghĩ địa chỉ Ethereum của tôi là các thành phần của tài khoản ngân hàng, một địa chỉ email và số An sinh Xã hội. Hiện tại, nó chỉ tồn tại trên máy tính của tôi như một chuỗi trơ vô nghĩa, nhưng một khi tôi cố thực hiện bất kỳ loại giao dịch nào - như là việc đóng góp cho một chiến dịch huy động vốn từ cộng đồng hoặc bỏ phiếu trong cuộc trưng cầu dân ý trực tuyến - địa chỉ đó được phát ra trên mạng lưới máy tính toàn thế giới nổ lực để xác minh giao dịch. Kết quả của việc xác minh đó sau đó được phát lại cho mạng lưới rộng hơn, nơi nhiều máy móc tham gia vào một cuộc thi để thực hiện các phép tính phức tạp, người thắng cuộc sẽ ghi lại giao dịch đó trong một hồ sơ, ghi chép theo tiêu chuẩn của mọi giao dịch từng được thực hiện trong lịch sử của Ethereum. Bởi vì các giao dịch đó được đăng ký theo một chuỗi "các block" dữ liệu, bản ghi chép đó được gọi là blockchain.

Toàn bộ trao đổi mất không quá vài phút để hoàn thành. Theo quan điểm của tôi, trải nghiệm này hầu như không khác so với các thói quen thông thường trong cuộc sống trực tuyến. Nhưng ở một mức độ chuyên môn, có một cái gì đó kỳ diệu đang xảy ra - điều gì đó mà không thể tưởng tượng ra được chỉ trong một thập kỷ trước. Tôi đã xoay xở để hoàn tất giao dịch bảo mật mà không cần bất kỳ tổ chức truyền thống nào mà chúng tôi dựa vào để xây dựng niềm tin. Không có trung gian môi giới phá hỏng giao dịch; không có mạng truyền thông xã hội nào nắm bắt được dữ liệu từ giao dịch của tôi để nhắm tới mục tiêu quảng cáo tốt hơn; không có văn phòng tín dụng nào theo dõi các hoạt động để dựng lên một hình tượng về sự tin cậy tài chính của tôi.

Và nền tảng để làm cho tất cả điều này trở nên có thể là gì? Không ai sở hữu nó. Không có nhà đầu tư mạo hiểm nào ủng hộ công ty Ethereum., bởi vì không có một công ty Ethereum nào cả. Là một dạng tổ chức, Ethereum gần gũi với một nền dân chủ hơn là một tập đoàn tư nhân. Không có giám đốc điều hành nào đứng ra điều khiển. Bạn có được đặc quyền giúp đỡ để lái con tàu của Ethereum bằng cách tham gia cộng đồng và làm việc. Giống như Bitcoin và hầu hết các nền tảng blockchain khác, Ethereum theo thể thức bầy đàn hơn là một thực thể chính thức. Ranh giới của nó còn nhiều lỗ hổng; hệ thống phân cấp của nó còn rất mỏng manh.

Oh, còn một điều khác: Một số thành viên của bầy đàn đó đã tích lũy được một lượng tiền ròng trị giá hàng tỉ đô la từ lao động của họ, khi giá trị của một "đồng xu" của Ether tăng từ 8 đô la vào ngày 1 tháng 1 năm 2017, lên 843 đô la chính xác một năm sau đó.

Bạn có thể có xu hướng loại bỏ các biến đổi này. Xét cho cùng, định giá nhanh của Bitcoin và Ether giống như một nghiên cứu điển hình về sự cởi mở bất hợp lý. Và tại sao bạn nên quan tâm đến một bước đột phá kỹ thuật phức tạp mà ngay lúc này không cảm thấy sự khác biệt nào so với việc đăng nhập vào một trang web để thực hiện thanh toán bằng thẻ tín dụng?

Nhưng sự loại bỏ đó sẽ là thiển cận. Nếu có một điều chúng tôi học được từ lịch sử gần đây của internet, đó là những quyết định dường như chỉ những người đặc biệt quan tâm mới hiểu được về kiến ​​trúc phần mềm có thể giải phóng các lực lượng toàn cầu sâu sắc một khi công nghệ chuyển sang lưu thông rộng hơn. Nếu các tiêu chuẩn email được chấp nhận vào những năm 1970 đã bao gồm chìa mật mã chìa khóa công khai bí mật như là một sự thiết lập mặc định, chúng ta có thể tránh được các cuộc tấn công qua thư điện tử nguy hiểm đã khiến mọi người từ Sony đến John Podesta bị khổ sở, và hàng triệu người tiêu dùng bình thường có thể bị miễn cho việc đánh cắp danh thường ngày. Nếu Tim Berners-Lee, nhà phát minh của World Wide Web, bao gồm một giao thức để lập bản đồ nhận diện xã hội trong đặc điểm kỹ thuật ban đầu của mình, chúng ta có thể sẽ không có Facebook.

Những tín đồ thực sự đằng sau các nền tảng blockchain như Ethereum cho rằng một mạng lưới của sự tin tưởng bị phân tán là một trong những tiến bộ trong kiến ​​trúc phần mềm sẽ chứng minh, về lâu dài, có ý nghĩa lịch sử. Lời hứa đó đã giúp đẩy mạnh bước nhảy vọt trong định giá tiền điện tử. Nhưng theo một cách nào đó, bong bóng Bitcoin cuối cùng cũng có thể trở nên bị sao lãng khỏi ý nghĩa thực sự của blockchain. Lời hứa thực sự của những công nghệ mới này, nhiều người truyền giáo tin rằng chúng không nằm ở việc thay thế tiền tệ của chúng ta mà thay thế điều chúng ta nghĩ về internet, đồng thời đưa thế giới trực tuyến trở thành một hệ thống phi tập trung và theo chủ nghĩa quân bình. Nếu bạn tin các nhà truyền giáo, thì blockchain là tương lai. Nhưng nó cũng là một cách để trở lại nguồn gốc của internet.

Một khi nguồn cảm hứng cho những giấc mơ không tưởng của các thư viện vô tận và kết nối toàn cầu, internet dường như đã trở thành một "kẻ dễ bị lừa phổ biến" trong những năm qua: nguyên nhân của hầu hết các vấn đề xã hội trước mắt chúng ta. Các con troll nước Nga phá hủy hệ thống dân chủ với những tin tức giả mạo trên Facebook; lời nói đầy căm thù trên Twitter và Reddit; tài sản to lớn của geek (như gã lập trình viên máy tính) cao cấp khiến cho sự bình đẳng thu nhập ngày càng xấu đi. Đối với nhiều người trong chúng ta, những người tham gia vào những ngày đầu của trang web, vài năm gần đây đã cảm thấy gần như tái sinh. Web đã hứa hẹn một loại phương tiện truyền thông bình đẳng mới, được phổ biến bởi các tạp chí nhỏ, các blogger và bách khoa toàn thư tự tổ chức; tầm quan trọng của thông tin đã thống trị văn hóa đại chúng trong thế kỷ 20 sẽ nhường chỗ cho một hệ thống phi tập trung, được xác định bởi các mạng lưới cộng tác, chứ không phải là hệ thống phân cấp và các kênh phát sóng. Nền văn hóa rộng lớn hơn sẽ phản ánh kiến ​​trúc ngang hàng của internet. Trang web trong những ngày đó hầu như không phải là một xã hội không tưởng - có nhiều bong bóng tài chính và kẻ gửi thư rác và hàng nghìn vấn đề khác - nhưng bên dưới những khe hở đó, chúng tôi cho rằng có một câu chuyện chưa được thấy rõ về sự tiến bộ.

Năm ngoái đã đánh dấu thời điểm mà ở đó câu chuyện trên cuối cùng đã sụp đổ. Sự tồn tại của những người hoài nghi trên internet chẳng có gì mới, tất nhiên; sự khác biệt bây giờ là những giọng nói chỉ trích ngày càng lớn thuộc về những người đam mê trước đây. “Chúng ta phải sửa chữa internet”, Walter Isaacson, nhà viết tiểu sử của Steve Jobs, đã viết trong một bài luận được công bố vài tuần sau khi Donald Trump được bầu làm tổng thống. "Sau 40 năm, nó đã bắt đầu bị ăn mòn, cả bản thân nó lẫn cả chúng ta." Nhà chiến lược Google trước đây James Williams nói với The Guardian: "Động thái của nền kinh tế chú ý được thiết lập để làm hủy hoại ý chí của con người." Brad Burnham, một đối tác quản lý tại Union Square Ventures, một công ty đầu tư mạo hiểm hàng đầu ở New York, đã gánh chịu thiệt hại tài sản thế chấp từ các công ty độc quyền như thế trong thời đại kỹ thuật số: “Các nhà xuất bản thấy mình trở thành nhà cung cấp nội dung hàng hóa trong một biển nội dung không phân biệt được trong tin tức Facebook. Các trang web thấy vận mệnh của họ bị đảo ngược bởi những thay đổi nhỏ trong thuật toán tìm kiếm của Google. Các nhà sản xuất nhìn với vẻ bất lực khi bán hàng giảm xuống khi Amazon quyết định cung cấp sản phẩm trực tiếp tại Trung Quốc và chuyển hướng nhu cầu sản phẩm của chính họ. ”(Công bố đầy đủ: công ty của Burnham đã đầu tư vào một công ty mà tôi bắt đầu năm 2006; chúng tôi không hề có mối quan hệ tài chính nào kể từ khi nó được bán vào năm 2011. Thậm chí Berners-Lee, nhà phát minh trang web, đã viết một bài đăng trên blog nói lên những lo ngại của mình rằng mô hình dựa vào quảng cáo trên phương tiện truyền thông xã hội và công cụ tìm kiếm tạo ra một xu thế “thông tin sai lệch” hoặc “tin tức giả mạo”, điều này gây bất ngờ, gây sốc hoặc được thiết kế để thu hút những thành kiến ​​của chúng ta, có thể lan truyền như cháy rừng. ”

Đối với hầu hết các nhà phê bình, giải pháp cho những vấn đề to lớn về cấu trúc này đã được đề xuất bởi sự quan tâm mới về mối nguy hiểm của những công cụ này - tắt điện thoại thông minh, để trẻ em tránh xa phương tiện truyền thông xã hội - hoặc cánh tay kiên quyết của quy định và chống độc quyền: khiến cho những gã khổng lồ công nghệ chịu sự giám sát tương tự như các ngành công nghiệp khác có tầm quan trọng đối với lợi ích công cộng, như đường sắt hoặc mạng điện thoại của thời đại trước. Cả hai ý tưởng đều đáng khen ngợi: Có lẽ chúng ta nên phát triển một tập hợp các thói quen mới để quản lý cách chúng ta tương tác với các phương tiện truyền thông xã hội, và có vẻ như hoàn toàn hợp lý nếu các công ty mạnh như Google và Facebook cũng phải đối mặt với sự giám sát tương tự như các mạng truyền hình. Nhưng những can thiệp đó không thể khắc phục được những vấn đề cốt lõi mà thế giới trực tuyến đang phải đối mặt. Xét cho cùng, đó không chỉ là bộ phận chống độc quyền của Bộ Tư pháp thách thức khả năng độc quyền của Microsoft trong những năm 1990; nó cũng là sự xuất hiện của phần mềm và phần cứng hiện đại- trang web, phần mềm nguồn mở và các sản phẩm của Apple - đã giúp làm suy yếu vị trí thống trị của Microsoft.

Các nhà truyền giáo blockchain đứng sau các nền tảng như Ethereum tin rằng một dãy các tiến bộ có thể so sánh trong phần mềm, mã hóa và hệ thống phân tán có khả năng giải quyết các vấn đề kỹ thuật số ngày nay: những thức đẩy có tính ăn mòn của quảng cáo trực tuyến; các độc quyền bán riêng của Facebook, Google và Amazon; chiến dịch thông tin sai lệch của Nga. Nếu họ thành công, những sáng tạo của họ có thể thách thức quyền bá chủ của những gã khổng lồ công nghệ theo cách hiệu quả hơn nhiều so với bất cứ quy định chống độc quyền nào. Họ thậm chí đòi đưa ra một giải pháp thay thế cho mô hình người thắng vơ cả của chủ nghĩa tư bản hơn là khiến bất bình đẳng về của cải đến đỉnh cao chưa từng thấy kể từ thời đại của những tên cướp.

Biện pháp đó vẫn chưa được nhìn thấy trong bất kỳ sản phẩm nào có thể dễ hiểu đối với một người tiêu dùng công nghệ thông thường. Dự án blockchain duy nhất đã vượt qua sự thừa nhận chính thống cho đến nay là Bitcoin, ở giữa của bong bóng có tính đầu cơ làm cho internet 1990. I.P.O. điên cuồng trông giống như một nhà để xe bán trong khu phố. Và ở đây là sự bất hòa về nhận thức đối với bất cứ ai cố hiểu ý nghĩa của blockchain: sức mạnh tiềm ẩn của cuộc cách mạng này sẽ được cắt xén tích cực bởi đám đông mà nó đang thu hút, một nhóm người thực sự ngu ngốc kể cả những tên bịp bợm, tiên tri giả và tay sai. Không phải lần đầu tiên, các nhà công nghệ- những người theo đuổi tầm nhìn của một mạng lưới mở và phi tập trung đã thấy mình được bao quanh bởi một làn sóng của những người cơ hội tìm kiếm vận may qua một đêm. Câu hỏi đặt ra là liệu, sau khi bong bóng đã nổ tung, lời hứa thực sự của blockchain có thể tồn tại được hay không.


Dịch bởi: thuyloan95

bài viết đặc sắc trong tháng 06/2020

Tại sao thầy Ce Phan lại tạo kênh Youtube bằng tiếng Anh?

Thầy Ce Phan được biết đến như là một giáo viên dạy tiếng Anh tại thành phố Hồ Chí Minh trước khi chuyển đến sống tại Nhật Bản vào năm 2018.

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục