Bài viết liên quan:

What I’ve Learned from My 4-Year-Old

A bathroom at 4:45 a.m. is quiet. I try to wake at this time, three hours before my 4-year-old son does, so I can write, even in a hotel bathroom. 

I have not checked email, Twitter or Instagram, and last year I got off Facebook.

I have not regretted it. Facebook was constant stimulation, distraction and turmoil — constant noise — and what I have longed for the past year was peace and calm. 

I want these things so that I could listen and write, but also so I could be a better son, father, husband and human being, which are all just as difficult, if not more than so, than being a better writer.

I had been gentle with my 82-year-old father during Christmas, but as I prepared to leave his house, I snapped at him when I felt that he had nagged me one too many times. I immediately regretted it. All he wanted was for me to listen to him.

That regret was surely on my mind when I took a walk after dinner later that night with my wife and son, and a man pushing a shopping cart loaded with his belongings asked me for the box of leftovers I had in my hand. 

I hesitated. It had half a pizza that my son would surely demand as soon as it was bedtime, but I gave it to the man, along with $2. My wife observed that I would not normally do such a thing.

But I had been doing such things whenever my son was with me, rolling down the window of my car when he was in his Batman car seat behind me, so I could give an old man on the median a dollar. 

I wanted to teach my son a lesson about generosity, and I wanted to be, in his eyes, a kind person.

He is cognizant and curious about morality and ethics, at the level of preschool behaviors, parent-child negotiations, apocalyptic superhero conflicts and science fiction wars. 

As most parents would, I have tried to teach him about giving, sharing, listening and empathy. And yet in my own life, away from his gaze, I have sometimes failed in all those respects.

My own ambitions and the dreadfulness of our political world consume and distract me. I taught my son the face and name of the man who is president, along with a few negative words for him. That was wrong. 

Not just for the sake of the person who is president, and for all the people who voted for him, but for my own sake. 

To call someone else stupid is to release anger, bitterness and vitriol into my own bloodstream, poisoning me. I need only to read the Twitter feed of Donald Trump to see this happening.

Let that not happen to me, that I become like him. Let me empathize with him, so that I can understand him and feel for him as a human being, even as I oppose him in almost all matters.

A meal I shared with a Vietnamese-American Buddhist monk provoked some of this thinking. 

At the end of our meal, we closed our eyes and meditated, focused on our breathing, on the passage of air over our upper lips, on the stillness within ourselves.

I listened to his steady, quiet voice guide me and my breathing. I believe, as he tells me, as my Catholic tradition tells me, that there will be no end to war until each of us calms the conflicts within ourselves. 

A simple task, to change only ourselves, and yet such a difficult one. I resolve to hold the shell of my self up to my ear every day, to listen to the sound of my own self, before I set out into the unsettled world, as I must.

While our religions instruct us to behave ourselves, I find that my son teaches me, too, even as I teach him. 

What have I learned from our relationship this year? 

That we must believe in what is good and right, without demonizing those that we oppose; that we must fight for what we believe in, without recourse to hate or insults; that we must give, in ways great and small, to distant organizations and the people we meet face to face; that we must connect to others who believe as we do, and grow our values and our organizations; that we must write and read what is meaningful, and ignore the morass of public opinion and media-induced emotions.

If we all do this, perhaps we can change our country, even in the face of entrenched power, the oligarchy of billionaires, the fear and hatred of those who feel powerless. 

It will take years to stop the tax cuts and the environmental assault, and it may take forever to stop our forever wars and to dismantle racism and patriarchy. 

But we can stop the moral and political degradation. We can say: Me, too, or I support you. We can say: Enough. We can say: What can I do?

I gave money to Mai-Khanh Tran, a California Democrat who might beat the Republican incumbent, Ed Royce, in a House race. 

I support Pivot, a Vietnamese-American progressive network started by my brother, Dr. Tung Thanh Nguyen, who resigned from a White House commission rather than serve the current administration. 

I gave money and raised money for the Diasporic Vietnamese Artists Network and its blog, because I believe that arts and stories matter in changing our minds and therefore our world.

I continue to write and to give talks in parts of the country that are beautiful but alien to me. Even if this costs me time to write, I want to reach out to people who are different than me, as we all must. 

I want to listen to strangers and I continue to listen to my son, knowing that if I do not listen to him, he will not listen to me.

That is true for all of us. Not everyone will listen, caught up in the noise, but enough might. 

Those who do not listen will never know what those who listen do: that it is the listening itself that matters, that listening is what connects us to others, and ourselves.

Source: www.nytimes.com

 

Những gì tôi đã học được từ cậu con trai 4 tuổi của tôi

Căn phòng tắm lúc 4:45 sáng yên tĩnh. Tôi cố gắng thức dậy vào lúc này, ba giờ trước khi đứa con trai 4 tuổi của tôi dậy, vì vậy tôi có thể viết, cho dù là trong phòng tắm của khách sạn.

Tôi đã không kiểm tra email, Twitter hoặc Instagram, và năm ngoái tôi đã không dùng Facebook nữa.

Tôi không hối tiếc nó làm gì. Facebook đã là sự kích thích liên tục, sự phân tâm và hỗn loạn - tiếng ồn dai dẳng- và những gì tôi đã mong muốn trong năm qua là hòa bình và bình tĩnh.

Tôi muốn những điều này để tôi có thể lắng nghe và viết, nhưng cũng vì thế tôi có thể là một đứa con trai, người cha, người chồng và là con người tốt hơn, tất cả những điều này đều khó, nếu không được như vậy, thì là một nhà văn tốt hơn.

Tôi đã thân thiết với người cha 82 tuổi của tôi trong dịp Giáng sinh, nhưng khi tôi chuẩn bị rời khỏi nhà, tôi đã trả treo với ông khi tôi cảm thấy rằng ông đã cằn nhằn tôi nhiều lần. Tôi ngay lập tức hối hận ngay. Tất cả những gì ông muốn là lắng nghe ông nói.

Sự tiếc nuối đó bám mãi trong tâm trí tôi khi tôi đi dạo sau bữa tối tối hôm đó với vợ và con trai của tôi, và một người đàn ông đẩy một xe hàng chất đầy đồ đạc của anh ta hỏi xin tôi hộp đồ ăn thừa trong tay tôi.

Tôi khẳng định rằng. Nó là nửa chiếc bánh pizza mà con trai tôi chắc chắn sẽ đòi ăn ngay khi nó được đi ngủ, nhưng tôi đã đưa nó cho người đàn ông, cùng với 2 đôla. Vợ tôi quan sát thấy rằng tôi thường không làm điều như vậy.

Nhưng tôi đã làm những điều như thế bất cứ khi nào con trai tôi ở bên cạnh tôi, hạ thấp cửa xe của tôi xuống khi cậu bé ở trong chiếc xe Batman ngồi phía sau tôi, vì vậy tôi có thể cho một người đàn ông trung niên một đô la.

Tôi muốn dạy con trai tôi bài học về lòng rộng lượng, và tôi muốn được, ở trong mắt cậu , là một người tốt bụng.

Cậu hiểu biết và tò mò về đạo đức và đạo đức, ở mức độ giáo dục hành vi tuổi mầm non, những cuộc thương lượng của cha mẹ và con cái, những cuộc xung đột siêu nhiên khải huyền và những cuộc chiến khoa học viễn tưởng.

Như hầu hết các bậc cha mẹ, tôi đã cố gắng dạy cậu về việc cho đi, chia sẻ, lắng nghe và đồng cảm. Và trong cuộc sống của riêng tôi, xa khỏi tầm nhìn của cậu , đôi khi tôi đã thất bại trong tất cả những khía cạnh đó.

Tham vọng của riêng tôi và sự khủng khiếp của thế giới chính trị của chúng ta tàn phá và làm phân tâm tôi. Tôi đã dạy con tôi khuôn mặt và tên của ngài tổng thống, cùng với một vài từ tiêu cực đối với ông ta. Điều đó là không đúng.

Không chỉ vì lợi ích của ngài tổng thống, và cho tất cả những người đã bỏ phiếu cho ông, nhưng vì lợi ích của riêng tôi.

Gọi người khác là ngu ngốc để giải phóng giận dữ, cay đắng và chất nhờn trong máu của tôi, điều đó đầu độc tôi. Tôi chỉ cần đọc Twitter của Donald Trump để xem điều này xảy ra.

Hãy để điều đó không xảy đến với tôi, để tôi trở nên giống như ông ấy. Hãy để tôi thấu cảm với ông ấy, để tôi có thể hiểu ông ấy và cảm nhận ông ấy như một con người, ngay cả khi tôi phản đối ông ấy trong hầu hết mọi vấn đề.

Một bữa ăn tôi chia sẻ với một tu sĩ Phật giáo Mỹ gốc Việt đã gây ra một số suy nghĩ này.

Vào cuối bữa ăn của chúng tôi, chúng tôi nhắm mắt lại và suy ngẫm, tập trung vào hơi thở của chúng tôi, vào không khí qua môi trên của chúng tôi, vào sự tĩnh lặng trong chính chúng ta.

Tôi lắng nghe giọng nói tĩnh lặng, ổn định của mình hướng dẫn tôi và hơi thở của tôi. Tôi tin rằng, như ông đã nói với tôi, như truyền thống Công giáo của tôi nói với tôi, rằng chiến tranh sẽ không kết thúc cho đến khi mỗi người chúng ta làm dịu xung đột trong chính chúng ta.

Một nhiệm vụ đơn giản, chỉ để thay đổi bản thân, và đó là một điều khó khăn. Tôi cố giữ cái vỏ đeo của mình lên tai mỗi ngày, lắng nghe âm thanh của bản thân tôi, trước khi tôi bước vào thế giới bất ổn, như tôi phải làm.

Trong khi các tôn giáo của chúng ta dạy chúng ta hành xử chính mình, tôi thấy rằng con trai của tôi cũng dạy tôi, ngay cả khi tôi dạy nó.

Tôi đã học được gì từ mối quan hệ của chúng tôi trong năm nay?

Rằng chúng ta phải tin vào những gì tốt lành và đúng đắn, mà không phỉ báng những người mà chúng ta phản đối; rằng chúng ta phải chiến đấu cho những gì chúng ta tin tưởng, mà không sử dụng đến sự thù hận hoặc xúc phạm; rằng chúng ta phải cung cấp cho các tổ chức xa xôi và những người mà chúng ta gặp mặt trực tiếp; rằng chúng ta phải kết nối với những người khác tin tưởng vào chúng ta, và phát triển các giá trị và tổ chức của chúng ta; rằng chúng ta phải viết và đọc những gì có ý nghĩa, và bỏ qua sự phức tạp của dư luận và truyền thông làm bùng nổ cảm xúc.

Nếu tất cả chúng ta đều làm điều này, có lẽ chúng ta có thể thay đổi đất nước của chúng ta, ngay cả khi đối mặt với sức mạnh cố thủ, sự đầu sỏ của các tỷ phú, sự sợ hãi và hận thù của những người cảm thấy bất lực.

Phải mất nhiều năm để ngăn chặn cắt giảm thuế và tấn công môi trường, và có thể mất mãi mãi để ngăn chặn cuộc chiến tranh mãi mãi của chúng ta và tháo dỡ chủ nghĩa phân biệt chủng tộc và chế độ gia trưởng.

Nhưng chúng ta có thể ngăn chặn sự suy thoái về đạo đức và chính trị. Chúng ta có thể nói: Tôi cũng vậy, hoặc tôi ủng hộ bạn. Chúng ta có thể nói: Đã đủ rồi. Chúng ta có thể nói: Tôi có thể làm gì?

Tôi đã quyên tiền cho Mai-Khanh Tran, một nhà dân chủ ở California, người có thể đánh bại đương nhiệm của đảng Cộng hòa, Ed Royce, trong một cuộc đua Nhà trắng.

Tôi ủng hộ Pivot, một mạng lưới tiến bộ của người Mỹ gốc Việt do anh trai tôi khởi xướng, Tiến sĩ Tùng Thanh Nguyễn, người đã từ chức từ Ủy ban Nhà Trắng thay vì phục vụ chính quyền hiện tại.

Tôi đã quyên tiền và gây quỹ cho Mạng Nghệ sỹ Việt Nam Diasporic và blog của nó, bởi vì tôi tin rằng nghệ thuật và những câu chuyện có ý nghĩa trong việc thay đổi tâm trí và thế giới của chúng ta.

Tôi tiếp tục viết và nói chuyện ở những vùng đất nước xinh đẹp mà xa lạ với tôi. Ngay cả khi điều này tốn kém thời gian tôi viết, tôi muốn tiếp cận với những người khác người hơn tôi, như tất cả chúng ta phải.

Tôi muốn lắng nghe người lạ và tôi tiếp tục lắng nghe con trai của tôi, tôi biết rằng nếu tôi không lắng nghe cậu bé, cậu sẽ không lắng nghe tôi.

Điều đó đúng cho tất cả chúng ta. Không phải tất cả mọi người sẽ lắng nghe, bắt kịp trong tiếng ồn, nhưng có thể lắng nghe đủ.

Những người không lắng nghe sẽ không bao giờ biết những gì người lắng nghe biết: đó là lắng nghe chính bản thân nó là vấn đề, rằng lắng nghe là những gì kết nối chúng ta với người khác, và bản thân mình.

 

Dịch bởi: Tramtt