Tin song ngữ

  1. Tin tức song ngữ Anh-Việt
  2. Thời sự
  3. Xã hội
  4. Những người bán mực ở tỉnh Silhanoukville

Những người bán mực ở tỉnh Silhanoukville

12/01/2017
Mức trung cấp

The Squid Sellers of Silhanoukville

On the long white beaches of Silhanoukville, yoke-baskets women trudge across the hot, blinding sand, their silhouettes etched against a shimmering sea. They shield their faces from the tropical sun with conical palm hats, their limbs with long-sleeve blouses and pants. They look as if they have just walked out of the rice paddies. Scintillating aromas of grilled squids wafted from their swaying basket. They are the humble purveyors of the tastiest morsels in this Cambodian seaside resort. 

The squids they sell have been caught fresh a few miles from shore, mere hours ago. Last night, the fishermen steered their illuminated boats out towards the deep water. From the beach, one could see them, bright green dots stretched across the night horizon like a string of Christmas lights. By the predawn hours, their catch were ashore, sorted, iced and on the way to market. By noon, these women were barbecuing little squid kebabs for beach goers.

The squids kebabs are at once delectable and crude. There is no preparation to speak of; the women simply skewer them whole—tentacles, arms, beak, gut, and gladius, full with the sea's brininess—on bamboo sticks, baste them with a sweet-spicy-sour sauce, and grill them over coals. Within a few short minutes, hot juices bubbles out of these thumb-size “sea sausages” to sizzle on glowing coal and tantalize the senses. And just like that, they're ready. Served with a side of the tangy sauce, $1US for five. Irresistible with ice-cold beers and heavenly after a swim!

As someone who has spent most of his life by the sea, I have an inbred affinity for fresh seafood and a penchant for settling in seaside towns with a bustling fish market, particularly those on the oceans of Southeast Asia. I was born in Phan Thiet, a fishing town in Vietnam and I have traveled the entire coast from northern Vietnam to Cambodia, Thailand, Malaysia, and all the way to Singapore. Silhanoukville is definitely one of the stellar seafood destinations. Still, I've dined in fishing villages along these shores with even greater varieties of seafood at lower prices, for that matter, but I've found no vendors like these anywhere. That is to say, I find the vendors even more remarkable than the squids.

These small compact women, who remind me of my own grandmothers years ago, are not, as one might expect, from Silhanoukville nor are they even Cambodian. I overhear them talking among themselves in Viet, in the heavy, flat southern accent that hangs well in the humid air. When I inquire about their “que” (home village), most gestured eastward to Chau Doc, a port town on the Cambodian border. They have left home and journeyed to a neighboring country for the small privilege of selling tidbits of food from their yoke-baskets. For a moment, I wonder unreasonably if Bao, my long-lost childhood friend might be among them—a reflex or, perhaps, an affliction of trauma. So, day after day, for weeks on end, I gravitate to beach to eat grilled squids and to hear their stories.

To understand how these Vietnamese women came to sell squids on this Cambodian shore is to cast a long gaze down the decades through the lens of social economics and history of Southeast Asia.

The violent winds of the American-Vietnam War scattered my people all over Southeast Asia. Pockets of Vietnamese can be found a thousand kilometers outside the country in every direction. They brought their foods which lingered for generations even after their mother's tongue has faded and their culture all but absorbed by the host country. Today, it's possible to eat pho in the Philippines, canh ca chua in Indonesia, banh cuon in Singapore, banh mi in Thailand, com phan in Laos.

After the Vietnamese army ended Khmer rule in 1979, Silhanoukville became a natural destination for a number of southern Vietnamese refugees because it sat along the same coast, about a hundred kilometer as the crow flies from the border. Many crossed the porous border on foot, trekking through the jungle. Most continued onward overland to Thailand in hope of finding passage to America, Australia, or Europe. A few stayed and established new lives in Cambodia. More came by small fishing boats, some accidentally washed ashore by storms, others intentionally beached on Cambodian shores to avoid the vicious Thai and Malay pirates who plundered, raped, and murdered thousands of Vietnamese with impunity in the Gulf of Thailand. My own family embarked on this same voyage, thirty-seven years ago with full knowledge of the terrors awaiting us at sea. For three days, the stormy winds of Fate blew us off course, away from the Gulf of Thailand, and sank us in the shipping lane in the South China Sea. In our direst hours, a Russian ship followed us, and a French ship coolly passed by without offering assistance or supplies. An Indonesian freighter under the command of Captain Samalan, saved my family, plucking us from the tossing sea as our fishing vessel disintegrated beneath our feet.

When Vietnam opened its market and eased travel restrictions in the mid 1990s, Vietnamese in Cambodia began to return to visit their families and establish trade. After the December 2004 Indian Ocean Tsunami that decimated tourist traffic in the Andaman Ocean, Silhanoukville entered a period of rapid growth which is continuing today. Rising prices and long-term visa restrictions in Thailand also spurred Western expats and foreign companies to relocate to Cambodia. With sharp economic growth, the Vietnamese expats in Cambodia began recruiting and bringing their relatives and countrymen to work in Silhanoukville.

The squid sellers are among the most recent arrivals, as a part of a large contingent of food-basket vendors, nearly all women and children, who sell sunglasses, woven bracelets, fruits, boiled quail eggs, fried rock lobsters, noodles soup, papaya salads, grilled chicken wings, sausages, and other types of seafood—a portion of which are bought by Vietnamese and Cambodian workers (they need to eat too). Some have set up permanent homes in Silhanoukville, others chose to work here during the high season and return home during the short low season when the monsoon sweeps away foreign tourists save the rare Middle Easterners who come specifically for the rain.

After planting myself in the same spot on the beach for a week, one vendor appointed herself my regular supplier of grilled squids. In her late thirties, Loan Nguyen has arrived in Silhanoukville the previous year with her entire family. Her husband works in construction. Her twelve-year-old daughter sells fruits on the beach with her. Her six-year-old son is in a makeshift daycare-school set up by another Vietnamese women in the Viet shanty. They are part of a group who seek to put roots down in Cambodia because opportunities back home are too scarce.

I asked her why not try Vung Tau, Nha Trang, or other resort towns in Vietnam. She dismissed that with a wry smile. “It's too competitive in those beach towns. The locals there do not want outsiders invading their territory. Vietnam has too many people. No matter what we do, it's very hard for landless people like us to make a living in Viet Nam. My husband and I worked in factories, on a shrimp farm, and on construction crews, but we can barely make enough to eat. We live day-to-day. We can't afford the books and school fees for our children. The day we get sick or our strength fail is the day we go hungry. There is no hope, no future in that kind of work.”

Thirty-seven years ago, Loan's father was sent to re-education camp as a punishment for his military service as a sergeant in the South Vietnam Army during the War (my own father suffered the same sentence). After his release, the Communists confiscated his home and sent him and his family into the jungle to farm. They were officially marked for systemic discrimination that barred them from higher education and good jobs. Thus, began their decades of poverty and deprivation which extended to their children.

Her story is one I know well because it is one my own family narrowly escaped. I have a childhood friend whose family was sentenced to the jungle. Bao was my best friend. No one heard from them again. I still think of Bao and his family from time to time.

Thousands of impoverished Vietnamese have been flocking to Cambodia, alone or with family in tow, in search of work. Many consider themselves fortunate to be able work without being separated from their loved ones. If they need to return to Vietnam, the border is only a day's bus ride away. People like Loan who carry scars and grudges against the Vietnamese Communists are not looking back. They stake their dreams and future in Cambodia, a country poorer and less developed than their motherland.

Over long lazy afternoons on the beach, I become acquainted with Loan's and her friends' stories which I have to see as possible scripts of my own life in a parallel universe. In the spirit of reciprocity, I shared my family history. Once the words got out that I am the Viet-kieu that translated the diaries of Dr. Tram Thuy (Last Night I Dreamed of Peace), vendors begin stopping by to share their stories. All consider themselves wiser than the Vietnamese women who married aging Korean farmers (through match-making agencies) to enter lonely lives of crushing agricultural drudgery in a cold, foreign country. They count themselves more fortunate than those who have signed crushing labor contracts—a modern form of legal enslavement—to work in Korea, Japan, and even Russia. These desperate people scrounged money from relatives or borrowed from loan sharks for the agent fees and airfares to go abroad to work labor in industrial sweatshops, to live confined in filthy dormitories without rights or protection from abuse.

Their realities seem at odd with Vietnam's image of rapid progress and its much touted economic data. While Vietnam's GDP rises above those of Cambodia and Laos by decent margins, it still lags behind Thailand's GDP by a factor of five. Viewed in conjunction with population density data, and the real picture emerges. Vietnam is twice as densely populated as Thailand, three times more than Cambodia, and ten times more than Laos. In other words, a poor Cambodian may earn 30% less income than his Vietnamese counterpart, but the Cambodian may also have three times more land, which might be just enough to feed himself and his family. The reality is simple and clear: Vietnam has an extremely poor and desperate underclass that is willing to go anywhere and accept any amount of risk just to earn a living.

Loan says, “Vietnamese tourists, Saigon people, come here. They're surprised to see us here too, but they don't ask too many questions. They know how hard life is for the poor in Vietnam.”

My great grandaunt used to say: A rich man can not feel a beggar's hunger is until he sees him eat the table scraps left out for dogs. I find myself fumbling for explanations of the disparities of our worlds, saying such triteness as heaven has no borders and we will all be reborn in different skins in different countries.

Loan pats my forearm soothingly. “Only Heavens knows destiny.”

On my last day in Silhanoukville, Loan treats me to a free plate of extra large grilled squids. They are every bit as delicious as the first squids I enjoyed the previous month, but these have also acquired new dimensions and depth. At moments, I have difficulties swallowing. For survivors, the food of memories can turn suddenly bitter or sweet in the mouth. Sometimes, they burn like fire.

By: Andrew X. Pham

 

 

Những người bán mực ở Thành phố Xi-ha-núc ( Thành phố cảng ở phía nam Campuchia, bên Vịnh Thái Lan)

Trên những bãi biển trải dài cát trắng ở Xi-ha-núc là hình ảnh những người phụ nữ với những đôi quang gánh, lê những bước chân của mình qua cái nắng chói gay gắt, bóng của họ phản chiếu trên mặt biển lung linh. Những người phụ nữ ấy mặc những bộ đồ dài và đội một chiếc nón lá. Nó giúp họ che đi khuôn mặt của mình khỏi cái nắng gió nhiệt đới này. Trông họ như vừa bước ra khỏi những cánh đồng lúa. Hương thơm hấp dẫn của những con mực nướng thoang thoảng bay ra từ chiếc giỏ đang đung đưa trên đôi vai gánh. Những người phụ nữ này là người bán hang rong các món ăn ngon nhất ở khu nghỉ mát bên bờ biển Campuchia này.

Những con mực mà họ bán đã được đánh bắt cách bờ biển một vài dặm, chỉ vài giờ sau đó. Đêm qua, các ngư dân đã lái chiếc thuyền đèn của họ về phía nước sâu. Từ bãi biển, ai cũng có thể nhìn thấy những chiếc thuyền với những chấm xanh lá cây lấp lánh kéo dài ở phía chân trời đêm như một dây đèn sáng lấp lánh vào đêm Giáng sinh vậy. Vào rạng sáng, chuyến đánh bắt của họ đã cập bờ, họ phân loại chúng rồi làm lạnh và sau đó mang đến khu chợ buôn. Đến trưa, những người phụ nữ đã nướng được một chút mực cho những người ngư dân đi biển.

Các xiên thịt nướng nhanh chóng trở nên hấp dẫn. Không có sự chuẩn bị nào để mô tả về quá trình ấy; đơn giản chỉ là người phụ nữ xiên toàn bộ nào là xúc tu,…đang còn rất tươi vào những cây xiên tre, rưới thêm phần nước sốt cay cay ngọt ngọt và nướng chúng trên than. Trong vòng một vài phút ngắn ngủi thôi, nước sốt bắt đầu lăn tăn sủi bọt và chảy xuống than đang cháy hồng và khơi gợi các giác quan. Và chỉ cần như thế, chúng ta có thể ăn chúng được rồi. Nó có gía một đô la cho năm con mực và kèm thêm nước chấm. Chúng ta không cách nào cưỡng lại món ăn hấp dẫn này khi uống cùng với những ly bia lạnh. Ôi, quả thật đúng là thiên đường sau khi vừa bơi xong và thường thức chúng.

Là một người đã dành phần lớn cuộc sống của mình bên cạnh biển cả, tôi bẩm sinh đã rất thích hải sản tươi sống và thích thú định cư ở các thị trấn ven biển với một chợ cá nhộn nhịp, đặc biệt là những nơi trên các đại dương của Đông Nam Á. Tôi được sinh ra ở Phan Thiết, một vùng đánh bắt ở Việt Nam và tôi đã đi du lịch đến toàn bộ bờ biển từ phia Bắc Việt Nam đếm Cam Pu Chia, Thái Lan, Malaysia và mọi đường đến Singapore. Xi-ha-núc chắc chắn là một trong những điểm đến về hải sản tuyệt vời. Tuy nhiên, tôi đã ăn tối ở những làng đánh cá dọc theo những bờ biển này, thậm chí hải sản còn đa dạng hơn với những mức giá rẻ hơn nữa. Nhưng nói về điều này thì tôi không nhìn thấy những người bán hàng rong như họ ở bất cứ đâu. Để tôi nói rõ hơn, đó là tôi thấy người bán hàng rong ở Xi-ha-núc thậm chí còn nhiều hơn cả những con mực.

Những phụ nữ nhỏ bé ấy nhắc tôi nhớ về bà của mình nhiều năm về trước. Nhưng họ không phải như chúng ta có thể đã nghĩ về họ như họ đến từ Xi-ha-núc và thậm chí họ cũng không phải là người Campuchia nữa. Tôi nghe lỏm họ nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt với chất giọng miền Nam... Khi tôi hỏi về quê hương của họ, hầu hết đều ra hiệu về phía đông hướng về Châu Đốc, một thành phố cảng ở biên giới Campuchia. Họ đã rời khỏi nhà và đi đến quốc gia láng giềng với một đặc quyền nhỏ là bán thức ăn từ giỏ gánh của họ. Trong một khoảnh khắc, tôi tự hỏi một cách hết sức vô lý liệu Bảo, một người bạn thời thơ ấu của tôi có thể là một trong số họ không, chỉ là một phản xạ hoặc có lẽ, một tai nạn chấn thương. Vì vậy, ngày qua ngày, trong nhiều tuần trôi qua, tôi đến bãi biển để ăn mực nướng và lắng nghe câu chuyện của họ.

Để hiểu làm cách nào những người phụ nữ Việt Nam này đã đến bán mực trên bờ biển Campuchia đó là khi chúng ta nhìn lại thật kỹ vào các thập kỷ dưới góc nhìn về kinh tế xã hội và lịch sử của khu vực Đông Nam Á.

Những giông tố của chiến tranh Mỹ-Việt Nam đã khiến dân ta rải rác trên khắp khu vực Đông Nam Á. Những nhóm người Việt có thể tìm thấy ở một ngàn cây số bên ngoài đất nước tại mọi hướng đi. Họ mang thức ăn của mình và truyền lại cho các thế hệ sau thậm chí sau khi tiếng mẹ đẻ của họ dần mất đi và tất cả văn hóa của họ cũng hòa lẫn bởi nền văn hóa các nước mà họ đang sống. Bây giờ, chúng ta có thể ăn phở ở Phi-lip-pin, canh chua cá ở Indonesia, bánh cuốn tại Singapore, bánh mì ở Thái Lan và cơm phần ở Lào.

Sau khi quân đội Việt Nam chấm dứt đạo luật khơ-me vào năm 1979, Xi-ha-núc đã trở thành một điểm đến tự nhiên đối với một số người tị nạn miền Nam Việt Nam bởi vì nó nằm dọc theo cùng một bờ biển khoảng một trăm cây số theo đường chim bay từ biên giới. Nhiều người vượt qua biên giới mỏng bằng cách đi bộ xuyên qua khu rừng. Hều hết tiếp tục tiến lên đường bộ đến Thái Lan với hy vọng sẽ tìm đường tới Mỹ, Úc hay châu Âu. Một vài người ở lại và xây dựng cuộc sống mới ở Campuchia. Nhiều người đến bằng thuyền đánh cá nhỏ và một số tình cờ dạt vào bờ biển do những cơn bão, những người khác cố ý mắc cạn trên bờ biển Campuchia để tránh những tay người Thái độc ác và hải tặc Mã Lai. Đó là những tên cướp bóc, hãm hiếp và giết hại hàng ngàn người Việt Nam và chúng không bị trừng phạt ở vịnh Thái Lan. Chính gia đình tôi cũng khởi hành cùng chuyến đi này vào ba mươi bảy năm trước với sự nhận thức rõ ràng về những nỗi kinh hoàng đang chờ đợi chúng tôi trên biển. Trong ba ngày, những cơn gió bão của số phận đánh tạt chúng tôi ra khỏi hướng đi, ra khỏi Vịnh Thái Lan, và đánh chìm chúng tôi nơi tuyến đường hàng hải ở Biển Đông. Trong những giờ phút kinh hoàng nhất, một chiếc tàu của Nga theo sau chúng tôi, và một con tàu Pháp đã lạnh lùng đi qua mà không một lời đề nghị giúp đỡ hay những đồ cung cấp. Một tàu chở hàng của Indonesia dưới sự chỉ huy của thuyền trưởng Samalan đã cứu gia đình của tôi,họ lôi chúng tôi khỏi biển động khi tàu đánh cá của chúng tôi vỡ tan tành ngay dười chân chúng tôi.

Khi Việt Nam mở cửa thị trường và nới lỏng các hạn chế về du lịch vào giữa những năm 1990, người Việt Nam tại Campuchia đã bắt đầu quay trở lại thăm gia đình của họ và thiết lập thương mại. Sau tháng 12 năm 2004 tại Ấn Độ Dương sóng thần đã tàn phá giao thông du lịch ở đại dương Andaman, Xi-ha-núc bước vào một giai đoạn tăng trưởng nhanh chóng và tiếp tục phát triển cho đến nay. Tăng giá và hạn chế thị thực dài hạn tại Thái Lan cũng thúc đẩy người nước ngoài phương Tây và các công ty nước ngoài di chuyến đến Campuchia. Với tốc độ tăng trưởng kinh tế mạnh, những người nước ngoài Việt Nam tại Campuchia đã bắt đầu tuyển dụng và đưa người thân và đồng hương của họ đến làm việc tại Xi-ha-núc.

Những người bán mực là một trong những người mới tới gần đây nhất, giống như một phần của một nhóm lớn những người bán đồ ăn rong trong giỏ gánh, gần như tất cả phụ nữ và trẻ em, họ bán kính mát, vòng tay dệt, trái cây, trứng cút luộc, tôm hùm đá chiên, súp mì, gỏi đu đủ, cánh gà nướng, xúc xích và các loại hải sản khác, một phần trong đó được mua bởi người lao động Việt Nam và những công nhân Campuchia( Họ cũng cần ăn). Một số người đã xây nhà ở thường trú tại Xi-ha-núc, những người khác chọn làm việc ở đây trong mùa cao điểm và sẽ trở về nhà vào thời điểm vắng khách khi cơn gió mùa quét sạch du khách nước ngoài đi ngoại trừ những người sống ở vùng Trung Đông, họ đặc biệt hay đến đây khi trời mưa.

Sau khi tôi đứng nhiều lần tại cùng một nơi trên bãi biển trong vòng một tuần, một người bán hàng rong xin cung cấp thường xuyên cho tôi món mực nướng. Cô ấy khoảng ngoài ba mươi tuổi, tên là Nguyễn Loan. Loan đã đến Xi-ha-núc vào năm trước với cả gia đình của cô. Chồng cô làm ở công trường xây dựng. Con gái mười hai tuổi của cô bán trái cây trên bãi biển cùng với cô ấy. Còn con trai sáu tuổi của cô ở trong một nhà trẻ tạm thời, nó được thành lập bởi một phụ nữ Việt Nam ở các khu ổ chuột Việt. Họ là một phần của nhóm những người tìm cách bám trụ lại Campuchia bởi vì cơ hội để trở về nhà là quá hiếm hoi.

Tôi hỏi cô ấy tại sao không thử bán ở Vũng Tàu, Nha Trang hay thị trấn nghỉ mát khác ở Việt Nam. Cô bác bỏ điều đó với nụ cười gượng gạo. "Cạnh tranh quá nhiều trong những thị trấn biển đó. Những người dân địa phương ở đó không muốn người ngoài xâm nhập vào lãnh thổ của họ. Việt Nam có quá nhiều người. Bất kể chúng tôi làm gì cũng đều rất khó khăn cho người không có đất như chúng tôi để kiếm sống tại Việt Nam. Chồng tôi và tôi đã làm việc trong các nhà máy, trên một trang trại nuôi tôm, và các đội xây dựng, nhưng chúng tôi chỉ có thể làm đủ ăn. Chúng tôi sống ngày này qua ngày khác. Chúng tôi không có điều kiện mua những cuốn sách và đóng học phí cho con cái. Những ngày chúng tôi bị bệnh hay khi sức khỏe giảm sút là ngày chúng tôi bị đói. Không có hy vọng và không có tương lai trong những loại công việc đó ".

Ba mươi bảy năm về trước, cha của Loan đã được gửi đến trại tù cải tạo của Cộng Sản, đó là một sự trừng phạt về việc ông không tham gia nghĩ vụ quân sự giống như một trung sĩ trong quân đội miền Nam Việt Nam trong suốt cuộc chiến tranh (cha của tôi cũng bị kết án như vậy). Sau khi được thả ra, những người Cộng sản đã tịch thu nhà của ông và đưa ông và gia đình ông vào rừng để làm rẫy. Họ đã chính thức bị đánh dấu về sự kỳ thị chủng tộc có hệ thống mà đã ngăn cản họ không thể học đại học và có được những công việc tốt. Vì vậy, đó là sự bắt đầu cho những thập kỷ nghèo đói và thiếu thốn kéo dài đến đời con cháu sau này.

Câu chuyện của cô là câu chuyện mà tôi hiểu rất rõ bởi vì nó là câu chuyện mà chính gia đình tôi suýt nữa đã thoát khỏi. Tôi có một người bạn thời thơ ấu mà gia đình của bạn tôi đã bị kết án đi vào rừng. Bảo là người bạn tốt nhất của tôi. Không ai nghe tin gì từ họ nữa. Thỉnh thoảng, tôi vẫn nghĩ về Bảo và gia đình của cậu ấy.

Hàng ngàn người Việt nghèo khó đã đổ xô đến Campuchia một mình hoặc cùng đi với gia đình để tìm việc làm. Nhiều người tự thấy mình là may mắn có thể làm việc mà không bị tách khỏi những người thân yêu của họ. Nếu họ cần trở về Việt Nam thì biên giới là con đường xe buýt duy nhất. Những người như Loan, họ mang trong mình vết sẹo và ác cảm đối với những người Cộng sản Việt Nam, họ không quay trở về. Họ đặt cược ước mơ và tương lai của họ ở Campuchia, một quốc gia nghèo hơn và kém phát triển hơn so với quê hương của họ.

Trong buổi chiều dài uể oải trên bãi biển, tôi đã quen với những câu chuyện của Loan và bạn bè cô ấy, những câu chuyện mà tôi phải xem chúng như kịch bản có thể về chính cuộc đời của tôi trong một vũ trụ song song với Loan. Trong tinh thần trao đỗi lẫn nhau, tôi cũng chia sẻ lịch sử gia đình mình. Khi nói ra tôi là Việt kiều mà đã dịch cuốn nhật ký của bác sĩ Đặng Thùy Trâm (với tựa đề tiếng anh tạm dịch là “Đêm qua tôi mơ thấy hòa bình”), những người bán rong bắt đầu thôi không chia sẻ câu chuyện của họ. Tất cả họ cho rằng họ đã khôn ngoan hơn so với những người phụ nữ Việt Nam đã kết hôn với những lão nông dân Hàn Quốc (thông qua đại lý môi giới) để bước vào đời sống cô đơn của công việc cực nhọc nông nghiệp ở xứ người lạnh lẽo. Họ thấy mình may mắn hơn những người đã ký hợp đồng lao động cực khổ -một hình thức hiện đại của nô dịch hóa hợp pháp để làm việc tại Hàn Quốc, Nhật Bản, và thậm chí cả Nga. Những người tuyệt vọng hỏi mượn tiền từ người thân hoặc vay từ bọn cho vay nặng lãi để trả các khoản phí đại lý và vé máy bay để đi ra nước ngoài làm việc lao động trong những cơ xưởng công nghiệp, để sống chật vật trong những ký túc xá bẩn thỉu mà không có quyền gì hoặc được bảo vệ khỏi việc bị lạm dụng.

Những thực tế của họ dường như khá kỳ lạ so với hình ảnh Việt Nam về sự tiến bộ nhanh chóng và dữ liệu kinh tế được quảng cáo rất nhiều. Trong khi GDP của Việt Nam tăng hơn những người Campuchia và Lào với mức lợi nhuận cao, nó vẫn đứng sau GDP của Thái Lan 5 lần. Xem kết hợp với dữ liệu mật độ dân số, và hình ảnh thực sự xuất hiện thì Việt Nam đang gấp đôi mật độ dân số Thái Lan, gấp ba lần so với Campuchia, và gấp mười lần so với Lào. Nói cách khác, một người Campuchia nghèo có thể kiếm ít hơn 30% thu nhập so với đối tác Việt Nam, nhưng Campuchia cũng có thể gấp hơn ba lần về ruộng đất, mà nó có thể chỉ đủ để nuôi sống bản thân và gia đình họ. Một thực tế đơn giản và rõ ràng đó là: Việt Nam có tầng lớp dưới rất nghèo và tuyệt vọng và họ sẵn sàng đi bất cứ nơi nào và chấp nhận bất kỳ mức độ rủi ro nào chỉ để kiếm sống.

Loan nói, " Những khách du lịch Việt Nam và người Sài Gòn đến đây. Họ cũng ngạc nhiên khi thấy chúng tôi ở đây, nhưng họ không hỏi nhiều. Họ biết cuộc sống khó khăn như thế nào đối với những người nghèo ở Việt Nam"

Bà Dì cố của tôi thường nói: Một người giàu không thể cảm nhận được cái đói của người ăn xin cho đến khi ông ta thấy anh ta ăn đồ ăn thừa bỏ lại cho chó. Tôi thấy bản thân mình dò dẫm để giải thích cho sự khác biệt của thế giới này, nói một điều sáo rỗng như thiên đường không có giới hạn và tất cả chúng ta sẽ được tái sinh trong những màu da khác nhau ở những đất nước khác nhau.

Loan vỗ nhẹ vào tay tôi dịu dàng "Chỉ có trời mới biết số phận"

Vào ngày cuối cùng của tôi ở Xi-ha-núc, Loan thiết đãi tôi một dĩa miễn phí các xiên mực nướng lớn. Chúng ngon như món mực mà lần đầu tiên tôi thưởng thức vào tháng trước đó, nhưng chúng cũng đã có được kích thước mới và chiều sâu. Tại những thời điểm, tôi thấy khó có thể nuốt trôi. Đối với những người còn sống sót, những món ăn của ký ức có thể đột nhiên mà chuyển đắng hay hóa ngọt trong miệng. Đôi khi, chúng rực cháy như lửa.

 

Dịch bởi: nguyenthiviphuong

bài viết đặc sắc trong tháng 06/2017

4 giá trị cốt lõi trong chương trình học tiếng Anh tại trung tâm Anh ngữ CEP

Đây là những giá trị quan trọng nhất và cũng là những điều tâm huyết nhất mà chúng tôi, những người nhìn giáo dục như một quá trình tự học hỏi, tự thay đổi và hoàn thiện bản thân trước…

Có thể bạn quan tâm

Tin cùng chuyên mục