SAVING THE SOIL

More than a third of the Earth s top layer is at risk. Is there hope for our planet's most precious resource?

More than a third of the world s soil is endangered, according to a recent UN report. If we don’t slow the decline, all farmable soil could be gone in 60 years. Since soil grows 95% of our food, and sustains human life in other more surprising ways, that is a huge problem.

Peter Groffman, from the Cary Institute of Ecosystem Studies in New York, points out that soil scientists have been warning about the degradation of the world’s soil for decades. At the same time, our understanding of its importance to humans has grown. A single gram of healthy soil might contain 100 million bacteria, as well as other microorganisms such as viruses and fungi, living amid decomposing plants and various minerals.

That means soils do not just grow our food, but are the source of nearly all our existing antibiotics, and could be our best hope in the fight against antibiotic-resistant bacteria. Soil is also an ally against climate change: as microorganisms within soil digest dead animals and plants, they lock in their carbon content, holding three times the amount of carbon as does the entire atmosphere. Soils also store water, preventing flood damage: in the UK, damage to buildings, roads and bridges from floods caused by soil degradation costs £233 million every year.

If the soil loses its ability to perform these functions, the human race could be in big trouble. The danger is not that the soil will disappear completely, but that the microorganisms that give it its special properties will be lost. And once this has happened, it may take the soil thousands of years to recover.

Agriculture is by far the biggest problem. In the wild, when plants grow they remove nutrients from the soil, but then when the plants die and decay these nutrients are returned directly to the soil, Humans tend not to return unused parts of harvested crops directly to the soil to enrich it, meaning that the soil gradually becomes less fertile. In the past we developed strategies to get around the problem, such as regularly varying the types of crops grown, or leaving fields uncultivated for a season.

But these practices became inconvenient as populations grew and agriculture had to be run on more commercial lines. A solution came in the early 20th century with the Haber-Bosch process for manufacturing ammonium nitrate. Farmers have been putting this synthetic fertiliser on their fields ever since.

But over the over the past few decades, it wasn’t such a bright idea. Chemical fertilisers can release polluting nitrous oxide into the atmosphere and excess is often washed away with the rain, releasing nitrogen into rivers. More recently, we have found that indiscriminate use of fertilizers the soil itself, turning it acidic and salty, and degrading the soil they supposed to nourish.

One of the people looking for a solution to this problem is Pius Floris, who started out running a tree-care business in the Netherlands and now advises some of the world's top-soil scientists. He came to realise that the best way to ensure his trees flourished was to take care of the soil, and has developed a cocktail of benefcial bacteria, fungi and humus* to do this. Researchers at the University of Valladolid in Spain recently used this cocktail on soils destroyed by years of fertiliser overuse. When they applied Floris’s mix to the desert-like test plots, a good crop of plants emerged that were not just healthy at the surface, but had roots strong enough to pierce dirt as hard as rock. The few plants that grew in the control plots, fed with traditional fertilisers, were small and weak.

However, measures like this are not enough to solve the global soil degradation problem. To assess our options on a global scale we first need an accurate picture of what types of soil are out there, and the problems they face. That’s not easy. For one thing, there is no agreed international system for classifying soil. In an attempt to unify the different approaches, the UN has created the Global Soil Map project. Researchers from nine countries are working together to create a map linked to a database that can be fed measurements from field surveys, drone surveys, satellite imagery, lab analyses and so on to provide real-time data on the state of the soil. Within the next four years, they aim to have mapped soils worldwide to a depth of 100 metres, with the results freely accessible to all.

But this is only a first step. We need ways of presenting the problem that bring it home to governments and the wider public, says Pamela Chasek at the International Institute for Sustainable Development, in Winnipeg, Canada. 'Most scientists don't speak language that policy-makers can understand and vice versa.’ Chasek and her colleagues have proposed a goal of 'zero net land'degradation'.

Like the idea of carbon neutrality, it is an easily understood target that can help shape expectations and encourage action.

For soils on the brink, that may be too late. Several researchers are agitating for the immediate creation of protected zones for endangered soils. One difficulty here is defining what these areas should conserve:  areas where the greatest soil diversity is present? Or areas of unspoilt soils that could act as a future benchmark of quality.

Whatever we do, if we want our soils to survive, we need to take action now.

Source: Cambridge IELTS 13

 

Hãy cứu lấy đất

Hơn 1 phần 3 lớp vỏ trái đất đang Ở TÌNH TRẠNG BÁO ĐỘNG. Liệu có hi vọng nào về tài nguyên quí giá cho hành tinh của chúng ta?.

 Theo báo cáo gần đây của UN (Liên hợp quốc), hơn 1 phần 3 đất trồng trọt trên thế giới đang bị đe dọa. Nếu chúng ta không làm chậm được sự suy giảm này, tất cả đất trồng trọt sẽ biến mất trong vòng 60 năm tới. Bởi vì đất dùng để phát triển 95% thức ăn của chúng ta, và duy trì sự sống của con người theo những hình thức ngạc nhiên khác nữa, do đó nó trở thành là vấn đề rất quan trọng.

Peter Groffman, dựa trên những nghiên cứu của Viện nghiên cứu sinh thái Cary ở New York, chỉ ra rằng những nhà khoa học về đất đã cảnh báo về sự suy thoái của đất trên thế giới qua nhiều thập kỉ. Cùng lúc đó, vốn hiểu biết của chúng ta về tầm quan trọng của đất với con người đã cải thiện. Mỗi một gram của vùng đất màu mỡ có thể chứa 100 triệu con vi khuẩn, và những loại vi sinh vật khác nữa như vi-rút và nấm, những loại thực vật sống giữa những cây đang phân hủy và hàng loạt các loại khoáng sản khác.

Điều đó có nghĩa là đất không chỉ cung cấp cho chúng ta thức ăn, mà nó gần như là những nguồn kháng sinh hiện hữu của chúng ta và có thể là hi vọng lớn nhất trong cuộc chiến chống lại vi khuẩn miễn nhiễm kháng sinh. Đất cũng là một đồng minh chống lại sự thay đổi của khí hậu: như những vi sinh vật trong đất đã hấp thụ xác chết động vật và cây, khóa chúng trong khoang chứa carbon, giữ lại ba lần lượng carbon trong toàn bộ không khí. Đất cũng có thể lưu trữ nước, chống sự phá hoại của lũ: ở Mỹ, thiệt hại gây ra cho những tòa nhà, đường xá, những cây cầu từ những cơn lũ gây ra bởi sự suy thoái của đất là £233 triệu mỗi năm.

Nếu đất đánh mất khả năng thực hiện những chức năng này của nó, loài người có thể gặp vấn đề lớn. Điều nguy hiểm là không những đất sẽ hoàn toàn biến mất, mà những vi sinh vật với những đặc tính đặc biệt của chúng cũng sẽ bị mất đi. Và một khi điều này xảy ra, việc khôi phục lòng đất có thể mất nhiều ngàn năm.

Cho đến nay, nông nghiệp là vấn đề lớn nhất. Trong tự nhiên, khi cây cối thực vật sinh trưởng, chúng hấp thụ chất dinh dưỡng từ đất, nhưng khi chúng chết đi và phân rã, những chất dinh dưỡng này sẽ trực tiếp trở về hòa vào lòng đất. Con người có xu hướng không để lại những phần vứt đi của những vụ thu hoạch để làm cho đất phì nhiêu, điều này làm cho đất dần dần trở nên ít màu mỡ hơn. Trong quá khứ, chúng ta đã phát triển những chiến lược để giải quyết vấn đề này, như là thường xuyên thay đổi những loại cây trồng cho mùa vụ, hoặc để cho đất trống không trồng trọt canh tác trong một mùa.

Nhưng những phương pháp này đã trở nên bất lợi khi dân số tăng và nông nghiệp dường như phải chịu sự thương mại hóa. Một giải pháp đã được đề ra đầu thế kỉ 20 với quá trình Haber-Bosch về việc sản xuất nitrate amoni. Nông dân đã ứng dụng loại phân bón tổng hợp này vào đất của họ ngay sau đó. 

Nhưng sau vài thập kỷ qua, nó không phải là một ý tưởng hay. Phân bón hóa học có thể thải ra khí N2O vào trong khí quyển và lượng dư còn lại thường được cuốn theo những cơn mưa và sau đó chuyển hóa thành N2 trong những dòng sông. Gần đây hơn, chúng ta đã phát hiện rằng việc sử dụng phân bón bừa bãi cho đất đã làm biến đổi tính axit và độ mặn của đất, và gây thoái hóa đất mà đáng lẽ họ phải nuôi dưỡng chúng. 

Một trong những người đang tìm kiếm giải pháp cho vấn đề này là Pius Floris, ông ấy bắt đầu sự nghiệp bằng cách vận hành một công ty chăm sóc cây ở Hà Lan và bây giờ là cố vấn cho một vài nhà khoa học nổi tiếng về đất. Ông đã nhận ra rằng cách tốt nhất để đảm bảo cây trồng phát triển đó là chăm sóc đất, và ông cũng đã phát triển một loại chất dinh dưỡng từ những con vi khuẩn có lợi, nấm và đất mùn để làm chăm sóc đất. Các nhà nghiên cứu tại trường đại học Valladolid ở Tây Ban Nha gần đây đã sử dụng loại chất dinh dưỡng này lên đất đã bị phá hủy bởi sự lạm dụng phân bón qua nhiều năm. Khi họ sử dụng hỗn hợp Floris lên những mẫu thử nghiệm ở sa mạc, một nhóm cây trồng đã sinh sôi nảy nở, chúng không chỉ khỏe trên bề mặt, mà rễ của chúng còn đủ khỏe để đâm qua loại đất cứng như đá.Một số ít cây được trồng trong vùng thí nghiệm kiểm soát bằng cách bón phân với những loại phân bón truyền thống thì lại nhỏ và yếu.

Tuy nhiên, tiêu chuẩn đánh giá phân tích như vậy không đủ để giải quyết về vấn đề thoái hóa đất trên toàn cầu. Để đánh giá sự lựa chọn của chúng ta trên tỉ lệ toàn cầu, trước hết ta cần một cách nhìn toàn cảnh chính xác về những loại đất ngoài kia, và những vấn đề của chúng đang đối mặt. Điều đó là không dễ dàng tí nào. Có một vấn đề là, không có bất cứ hệ thống quốc tế nào được thống nhất cho việc phân loại đất. Trong một nỗ lực để thống nhất những phương pháp khác nhau, Liên hợp quốc đã lập nên dự án the Global Soil Map ( Bản đồ đất toàn câu). Những nhà nghiên cứu từ 9 quốc gia đang cùng nhau làm việc để tạo nên một bản đồ liên kiết đến một loại cơ sở dư liệu chung mà có những số liệu đo lường từ những khảo sát thực địa, hình ảnh từ máy bay không người lái, hình ảnh vệ tinh, phòng phân tích-thí nghiệm và để cung cấp dữ liệu thời gian thực về trạng thái của đất.Trong vòng 4 năm tới, họ nhắm tới việc thiết lập bản đồ lòng đất toàn cầu tới độ sâu 100m mà mọi người có thể truy cập miễn phí.

Nhưng đây chỉ là bước đầu tiên. Pamela Chasek phát biểu tại học viện quốc tế về sự phát triển bền vững ở Winnipeg, Canada: “Chúng ta cần những phương thức trình bày về vấn đề này để nó có thể lan rộng ra từ nơi nhỏ nhất là những ngôi nhà đến nơi lớn hơn như chính phủ và cộng đồng". ' Hầu hết những nhà khoa học và những nhà làm chính trị không thể hiểu được nhau. ' Chasek và những đồng nghiệp của cô đã đề xuất mục tiêu 'không còn đất thoái hóa'.

Giống như ý tưởng về tính trung lập của carbon, nó là một mục tiêu có thể dễ dàng được hiểu là giúp định hình hy vọng và khuyến khích việc hành động.

Với những loại đất trên bờ vực, có thể là quá muộn. Một số nhà nghiên cứu đang vận động việc tạo ra các khu bảo tồn ngay lập tức cho các loại đất có nguy cơ tuyệt chủng. Một khó khăn ở đây là nhận diện những gì mà các khu vực này nên bảo tồn: những khu vực đa dạng nhất về đất ? Hoặc các khu vực đất hoang sơ có thể hoạt động như một tiêu chuẩn về chất lượng trong tương lai.

Bất kể là việc gì, nếu chúng ta muốn cứu sống đất, chúng ta cần phải hành động ngay lúc này.

 

Dịch bởi: Nguyễnn Quang Duy